Chương 26: Ghé Thăm Phủ Tướng Quân (2)

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 26: Ghé Thăm Phủ Tướng Quân (2)

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe ngựa lướt đi giữa phố xá sầm uất. Khi đến một ngã ba lớn, Tô Thầm chợt hỏi: "Phủ tướng quân không còn xa nữa, phải không?"
Tùy Ý đáp là phải.
Tô Thầm buông rèm, thản nhiên nói: "Đến phủ tướng quân một chuyến."
Tùy Ý lập tức bảo phu xe đổi hướng đến phủ tướng quân, rồi hỏi: "Công tử muốn đến thăm Tiết tướng quân ạ?"
"Không phải." Tô Thầm nắm chặt quyển sách trong tay, nói: "Ta chỉ muốn chế giễu hắn mà thôi."
Đây là lần đầu tiên Tùy Ý nghe Tô Thầm nói như vậy, không khỏi cảm thấy lạ lùng. Nàng nói: "Tiết tướng quân chọc giận công tử, công tử cứ mặc kệ là được. Đến phủ để chế giễu Tiết tướng quân... công tử đang ở địa bàn của người ta, lỡ Tiết tướng quân tức giận làm hại công tử thì sao?"
Tô Thầm: "......"
Tay y cứng đờ: "......Cũng, cũng phải. Thôi vậy, không đi nữa."
Nhưng giờ muốn quay đầu thì đã hơi muộn.
"Cứ coi như đi đường vòng qua phủ tướng quân thôi." Tô Thầm lẩm bẩm, "Cứ đi thẳng đi, đừng dừng lại."
Tùy Ý lo lắng nói: "Nô tỳ nghe nói Tiết tướng quân là người có thù tất báo, thủ đoạn thẩm vấn tội nhân cực kỳ tàn nhẫn và độc ác. Hiện tại công tử và Tiết tướng quân đang có bất hòa, có lẽ nên phái thêm người bảo vệ công tử, tránh bị tướng quân trả thù."
Tô Thầm: "...Không có đâu. Nếu muốn trả thù thì phải là ta trả thù mới đúng. Hắn sao dám mặt dày vô liêm sỉ mà tấn công ngược lại ta?"
Tùy Ý vốn chỉ lo lắng, nghe Tô Thầm nói vậy thì lông mày nhíu lại: "Tiết tướng quân làm hại công tử sao? Nếu thật như vậy, nô tỳ phải nói cho đại nhân mới được."
"Không, không, không, không." Tô Thầm thở dài: "Việc này ngươi đừng lo lắng, cũng đừng nói cho phụ thân và mẫu thân, không sao đâu."
Tùy Ý đành im lặng.
Xe gần tới phủ tướng quân, Tô Thầm vén rèm lên, lén lút nhìn ra ngoài. Cổng lớn của phủ tướng quân mở rộng, trông nặng nề và cổ kính. Các thủ vệ gác cổng đứng ngay ngắn thẳng tắp, trong tay cầm trường thương, mặt không cảm xúc, trông rất khó bắt chuyện.
Tô Thầm hơi do dự, rồi hạ rèm xuống, sau đó rướn người kêu lên: "Dừng xe!"
Cỗ xe ngựa lập tức dừng lại. Tùy Ý hỏi: "Công tử, có chuyện gì vậy?"
"Ngươi đi hỏi lính gác cổng, chỉ cần hỏi xem bệnh tình của Tiết Phùng Châu thế nào là được." Tô Thầm chỉ vào một thủ vệ.
Tùy Ý suy nghĩ một lát rồi nói: "Công tử, nô tỳ sẽ đi hỏi. Nhưng công tử bảo xe ngựa đi về phía trước một chút, lát nữa nô tỳ sẽ quay lại. Xe ngựa dừng trước phủ tướng quân dễ thu hút sự chú ý."
Tô Thầm đồng ý.
Phủ tướng quân thường ít người tới bái phỏng, mà xe ngựa của y lại có khắc biểu tượng phủ Thừa tướng. Nếu bị kẻ xấu tung tin vào cung thì quả thực không ổn.
Xe ngựa đi về phía trước một đoạn rồi dừng lại bên đường. Tô Thầm lật lật quyển du ký, yên lặng đọc trong lúc chờ đợi.
"Tùy Ý quay lại chưa?"
Phu xe trả lời: "Bẩm công tử, vẫn chưa ạ."
Tô Thầm nhíu mày. Tùy Ý chỉ ra cổng hỏi một câu thôi mà, tại sao vẫn chưa quay về? Chẳng lẽ người của phủ tướng quân hiểu nhầm Tùy Ý là thích khách nên bắt nàng rồi? Chờ thêm một lúc nữa, nếu Tùy Ý vẫn không quay lại thì y sẽ tự mình ra xem.
Tô Thầm lại thất thần đọc thêm hai trang sách. Y đáng lẽ không nên bảo Tùy Ý đi hỏi... Tiết Phùng Châu chắc chắn bị lây bệnh từ y, vì cảm thấy áy náy nên Tô Thầm mới đến hỏi thăm. Nhưng giờ nghĩ lại thì thấy không đơn giản như vậy, nếu y đã không thích Tiết Phùng Châu thì không nên đến thăm hắn. Ngộ nhỡ Tiết Phùng Châu nhìn thấy lại tưởng rằng y đang cho hắn tia hy vọng hão huyền.
Tô Thầm đặt sách sang một bên, hỏi thêm lần nữa: "Tùy Ý quay lại chưa?"
"Bẩm công tử..."
Tiếng vó ngựa từ đâu dồn dập truyền đến, sau đó là tiếng ngựa hí vang dài bên ngoài cỗ xe. Nghe thấy người đến đang loạt soạt xuống ngựa, Tô Thầm vô thức nắm chặt tay áo, đầu ngón tay trở nên trắng bệch.
"Công tử, có người đến ạ."
Cùng lúc đó, Tiết Phùng Châu ở bên ngoài hỏi: "Tiểu công tử, ta có thể vào không?"
Tô Thầm nhất thời không lên tiếng, y hơi kinh ngạc khi thấy Tiết Phùng Châu lịch sự như vậy, trước khi vào còn hỏi ý của y. Trước đây hắn chưa từng làm thế.
Nghĩ đến đây, Tô Thầm lạnh giọng hỏi: "Tùy Ý đâu rồi?"
"Tiểu công tử yên tâm, người hầu của ngươi không sao. Ta chỉ muốn trò chuyện với tiểu công tử, ta..." Tiết Phùng Châu chợt ngừng lại ho khan.
Nghe thấy tiếng ho lớn và dữ dội, Tô Thầm cảm thấy nực cười: "Ngươi bị bệnh còn ra đây làm gì?"
"Ta muốn gặp tiểu công tử." Tiết Phùng Châu nói với giọng ủy khuất: "Ta bị bệnh nhiều ngày như vậy mà tiểu công tử không cử ai đến hỏi thăm, ta cảm thấy tủi thân lắm."
Tô Thầm: "......"
"Tiểu công tử, ta biết mình sai rồi. Tiểu công tử có thể cho phép ta đứng trước mặt ngươi xin lỗi không?" Nói rồi Tiết Phùng Châu lại bắt đầu ho dữ dội: "Bên ngoài gió lớn, ta khụ khụ..."
Tô Thầm bất ngờ vén một góc rèm cửa lên, để lộ nửa khuôn mặt thanh tú lạnh lùng: "Leo lên đi, đừng ho nữa."
Tiết Phùng Châu không nói hai lời liền chui vào xe ngựa.
Tô Thầm ngồi xích vào trong một chút, rồi chỉ vào Tiết Phùng Châu: "Ngươi ngồi ở cửa, đừng tới gần ta."
Tiết Phùng Châu hơi sững lại, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời y, đành ngồi ở cửa.
Tô Thầm đánh giá Tiết Phùng Châu từ trên xuống dưới. Tuy nói là bị bệnh nhưng thoạt nhìn dáng vẻ của hắn không khác gì ngày thường, cùng lắm chỉ là môi hơi khô, còn lại trông vẫn rất cường tráng và khỏe mạnh. Tô Thầm thậm chí hoài nghi Tiết Phùng Châu có thật sự bị bệnh không. Nghĩ đến đây, y cẩn thận duỗi một ngón tay sờ lên trán Tiết Phùng Châu.
Mùi hương say lòng người của thiếu niên lượn lờ quanh chóp mũi khi bàn tay y tiến lại gần. Tiết Phùng Châu muốn nắm lấy bàn tay đó nhưng không dám manh động, hắn nghẹn tới mức khuôn mặt đỏ bừng. Nói là đỏ nhưng vì làn da của Tiết Phùng Châu ngăm đen nên khi đỏ lên trông mặt hắn càng đen hơn.
Tô Thầm bỗng thu tay lại, hơi nhíu mày. Quả thực có hơi nóng, nhưng không đến mức gọi là sốt. Y cảm thấy yên tâm, ngồi ngay ngắn nhìn Tiết Phùng Châu với ánh mắt lạnh nhạt: "Ngươi muốn nói gì thì nói đi, ta đang nghe đây."
Hầu kết của Tiết Phùng Châu giật giật, hắn cảm thấy ngay cả khi y giả vờ lạnh nhạt, không để ai vào mắt cũng quá xinh đẹp. Nội tâm hắn ngứa ngáy, cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn ôm Tô Thầm vào lòng: "Hôm đó ta đã l**m tiểu công tử..."
"Câm miệng!" Lỗ tai Tô Thầm bỗng chốc đỏ bừng, y vội vàng cắt ngang lời nói của Tiết Phùng Châu: "Không cho phép ngươi nói từ đó!"
Đôi mắt như bị mê hoặc của Tiết Phùng Châu dừng trên vành tai đỏ ửng như hồng ngọc, hắn l**m đôi môi khô khốc, giọng nói hơi nghẹn lại: "Được, ta nhận ra lỗi sai của mình rồi."
Tô Thầm mím môi, che giấu sự hoảng loạn trong lòng: "Thật không?"
"Tất nhiên." Tiết Phùng Châu khẽ nhích lại gần Tô Thầm, vạt áo cũng theo đó tiến vào xe ngựa: "Ta..."
"Khoan đã." Tô Thầm hơi hướng đầu ra cửa xe, mũi ngửi ngửi mùi gì đó không rõ ràng: "Có mùi gì vậy?"
Cơ thể Tiết Phùng Châu cứng đờ.
Tô Thầm thấy Tiết Phùng Châu như vậy thì chân mày hơi nhíu lại, y hỏi: "Mùi sắt ư?"
Trong mắt Tiết Phùng Châu chợt lóe lên vạt áo thấm máu mà khi nãy hắn xử lý tội nhân. Hắn gấp gáp quay về vì sợ Tô Thầm đi mất nên không kịp hồi phủ thay quần áo... Sao hắn có thể làm bẩn tiểu công tử bởi chút máu dơ bẩn này? Nếu tiểu công tử vì chuyện này mà biết được bộ mặt thật của hắn, y nhất định sẽ sợ tới mức không dám đến gần hắn nữa.
Giết chóc và yêu thương sao có thể giao hòa cùng nhau? Cho dù tiểu công tử thực sự muốn biết cũng không phải bây giờ, nhất định phải đợi đến khi tiểu công tử yêu hắn, có thể chấp nhận hắn...
"Ngươi bị thương sao?"
Tô Thầm vừa hỏi vừa vươn tay ra sờ vào y phục của Tiết Phùng Châu. Nhưng còn chưa kịp chạm vào thì Tiết Phùng Châu bất ngờ nhảy xuống xe với tốc độ cực nhanh.
Tô Thầm nhíu mày: "Ngươi làm sao vậy? Bị thương thật à?"
"Không phải." Tiết Phùng Châu cố gắng che giấu sự căm ghét chính mình, khóe miệng hơi kéo lên: "Vừa nãy ta đến nhà lao một chuyến, mùi ở đó không được tốt lắm."
Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu không chớp mắt: "Chỉ thế thôi sao?"
Tiết Phùng Châu nói: "Chỉ thế thôi."
"Trừ chuyện này ra, ngươi không còn gì khác muốn nói với ta sao?" Tô Thầm lại hỏi: "Ngươi tới tìm ta, nhất định là có chuyện muốn nói."
"Không có." Giọng điệu của Tiết Phùng Châu có chút cứng nhắc: "Ta chỉ muốn gặp tiểu công tử thôi."
"Tiết Phùng Châu, nếu ngươi dám gạt ta..."
"Tiểu công tử đã tới trước cửa phủ tướng quân rồi, chi bằng vào trong xem thử?" Tiết Phùng Châu cắt ngang lời nói của Tô Thầm: "Nếu ngươi đồng ý vào, chờ ta tắm gội thay quần áo xong, nhất định sẽ tạ lỗi với ngươi đàng hoàng."
Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì. Trực giác mách bảo rằng Tiết Phùng Châu đang giấu diếm y, nhưng tại sao hắn lại muốn gạt y?
Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt rồi lại thả ra. Tô Thầm bình tĩnh nói: "Không cần, thả người hầu của ta ra, ta muốn về nhà."
Tiết Phùng Châu nhạy bén nhận ra Tô Thầm đang tức giận, lông mày hắn giật giật, tay vội túm lấy rèm xe: "Tiểu công tử."
Tô Thầm vuốt phẳng nếp nhăn trên y phục, không nhìn Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân nên quay về nghỉ ngơi cho tốt, chúc ngươi mau chóng khỏi bệnh."
"......" Tiểu công tử giận thật rồi.
Tiết Phùng Châu nhìn khuôn mặt bình thản của Tô Thầm, hắn không nhúc nhích, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta không có bị thương. Ta vừa đến địa lao xử lý chút chuyện, nơi đó vừa tối vừa ẩm ướt nên lưu lại mùi khó ngửi. Ta quên thay quần áo trước khi đến gặp ngươi."
Tô Thầm nhếch khóe môi: "Ta biết rồi. Thực ra chuyện của Tiết tướng quân không liên quan gì đến ta, Tiết tướng quân cứ dưỡng bệnh cho tốt đi."
"Tiểu công tử."
Tô Thầm thản nhiên cầm lên quyển du ký, thản nhiên nói: "Phiền Tiết tướng quân sau khi về phủ thì thả người của ta ra. Ta sẽ không lắm miệng hỏi về chuyện của Tiết tướng quân nữa."
"Tiểu công tử muốn hỏi chuyện của ta, ta mừng còn không kịp."
Tô Thầm bâng quơ 'À' một tiếng.
Tiết Phùng Châu bắt đầu sốt ruột, hắn cởi áo choàng ném xuống đất, sau đó lại chui vào xe ngựa, giật lấy cuốn sách trong tay Tô Thầm.
"Ngươi làm gì vậy hả?" Tô Thầm tức giận.
"Ta không thể để tiểu công tử giận dữ rời đi." Tiết Phùng Châu ấn Tô Thầm vào lòng ngực, rồi nói với phu xe bên ngoài: "Đến phủ tướng quân!"
"Ta không đi!" Tô Thầm tức giận đá Tiết Phùng Châu: "Thả ta ra!"
Tiết Phùng Châu khẽ hự một tiếng, giọng nói khàn khàn: "Đến phủ tướng quân!"
"Tiết Phùng Châu!"
"Tiểu công tử, Triều Triều." Tiết Phùng Châu hôn lên vành tai của Tô Thầm: "Tiểu công tử à, hiện tại ta vẫn còn bệnh, ngươi có thể xem như đến phủ tướng quân thăm ta một lần được không?"
Tô Thầm nghiến răng, nói nhỏ: "Ngươi buông ta ra, ngươi muốn bị phu xe nhìn thấy sao?"
"Quần áo bị bẩn ta đã vứt đi rồi, sau khi về phủ nhất định sẽ tắm rửa sạch sẽ... Ta không có dơ mà." Tiết Phùng Châu nặng nề thở và hôn nhẹ Tô Thầm: "Đừng ghét ta."
Tô Thầm: "......"
"Tiểu công tử của ta, của ta." Tiết Phùng Châu cắn lên vành tai của Tô Thầm, nỉ non: "Hai ngày nay ta rất nhớ ngươi, ai ngờ ngươi tàn nhẫn như vậy, ngay cả thăm bệnh cũng không muốn đến."
"Không phải ngươi nói đã nhận ra lỗi của mình rồi sao?" Tô Thầm tức giận.
"Dọa ngươi sợ là lỗi của ta, ta đâu có nói hôn ngươi là sai."
Tô Thầm: "......Ngươi... vô liêm sỉ!"
Tiết Phùng Châu phì cười rồi cắn nhẹ vào cổ Tô Thầm: "Ta chỉ muốn Triều Triều mà thôi."