Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 36: Vị khách không mời
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tan triều, Tô Thừa tướng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đại điện. Trong buổi triều sáng nay, ông chủ yếu là nghe Tiết Phùng Châu báo cáo công việc và nhận đủ thứ ban thưởng. Tô Thừa tướng thầm nghĩ đáng lẽ ra sáng nay mình nên xin nghỉ phép.
"Thừa tướng đại nhân, xin dừng bước."
Cái giọng của tên hung thần ác sát kia vang lên, bước chân Tô Thừa tướng khẽ khựng lại. Ông quay đầu nhìn Tiết Phùng Châu, cố nặn ra một nụ cười: "Tiết tướng quân có gì muốn chỉ giáo chăng?"
"Ta nào dám chỉ giáo ngài." - Tiết Phùng Châu cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Thừa tướng đại nhân là bậc trưởng bối, phải là ngài chỉ giáo ta mới phải."
Tô Thừa tướng: "?", ông nghi ngờ không biết Tiết Phùng Châu có đang mỉa mai mình không.
Tiết Phùng Châu lại hỏi: "Thừa tướng đại nhân bây giờ quay về phủ sao?"
Tô Thừa tướng: "...... Thì sao?"
"Tiết mỗ cùng đường với Thừa tướng đại nhân, hay là chúng ta cùng đi nhé?" - Tiết Phùng Châu nói.
Tô Thừa tướng nhíu mày: "Xe ngựa của ta nhỏ, chỉ sợ Tiết tướng quân ngồi không được."
"Không sao." - Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Ta cưỡi ngựa hộ tống Thừa tướng đại nhân."
Tô Thừa tướng cười mà như không cười, ẩn chứa sự tức giận: "Tiết tướng quân, nếu ngươi muốn làm nhục ta, e rằng ngươi đã tìm nhầm người rồi."
"Thừa tướng đại nhân hiểu lầm rồi." - Tiết Phùng Châu bình thản nói: "Tiết mỗ thật lòng muốn hóa giải những hiềm khích trước đây với Thừa tướng đại nhân, đồng thời xin tạ lỗi với ngài."
"Tạ lỗi? Tiết tướng quân làm sai chuyện gì sao?" - Tô Thừa tướng cười lạnh: "Dù sao Thái tử tiền nhiệm cũng đã đi 'thủ hoàng lăng' rồi mà."
"Thừa tướng đại nhân, nếu có người muốn giết ngài, liệu ngài có phản kháng không?" - Tiết Phùng Châu vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Cho dù Thừa tướng đại nhân rộng lượng bỏ qua, không truy cứu, nhưng nếu người bên cạnh ngài bị nhắm tới thì sao?"
Tô Thừa tướng căng thẳng: "Ý ngươi là sao?"
"Ta chỉ là phòng vệ chính đáng mà thôi." - Tiết Phùng Châu nói: "Ngài không đắc tội ta, ta sẽ không làm gì ngài. Nếu đã đắc tội ta, dù có chạy đến chân trời góc bể ta cũng sẽ truy đuổi đến cùng."
Tô Thừa tướng nghẹn lời: "Tiết tướng quân thật có bản lĩnh....Ta phải về trước đây thôi."
"Mời Thừa tướng đại nhân." - Tiết Phùng Châu làm động tác mời: "Ta sẽ đi cùng đại nhân."
Tô Thừa tướng: "......"
Ông lên xe ngựa quay về phủ Thừa tướng, trong lòng ông rối bời. Xe ngựa đi được nửa đường, Tô Thừa tướng kéo rèm lên nhìn ra ngoài, thấy Tiết Phùng Châu đang cưỡi trên một con tuấn mã oai phong, hộ tống ở phía sau xe ngựa, khuôn mặt hắn trông dữ tợn như Quan Công.
Tô Thừa tướng lại buông rèm, một lúc sau mới tự hỏi: "Tiết Phùng Châu này...... bị quỷ ám à?"
Nếu Tô Thừa tướng biết sáng nay Tiết Phùng Châu đi ra từ phòng con trai bảo bối của mình, e rằng ông sẽ liều mạng với Tiết Phùng Châu.
May mà Tô Thừa tướng không biết.
Sau khi tỉnh dậy, Tô Thầm nằm ườn trên giường một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi đứng dậy.
Tùy Ý bưng một thau nước đi vào, cười nói: "Đêm qua công tử ngủ ngon không?"
"....Ừm." - Dù biết Tùy Ý không hề hay biết chuyện Tiết Phùng Châu qua đêm ở đây, nhưng Tô Thầm vẫn chột dạ sờ mũi mình: "Có chuyện gì mà vui vậy?"
"Đại nhân tan triều xong đã về phủ rồi ạ. Nghe nói, sáng nay Tiết tướng quân vào cung báo cáo công việc được bệ hạ khen thưởng. Nô tỳ thấy sắc mặt của đại nhân có vẻ phức tạp, nhưng công tử nghe xong chắc chắn sẽ rất vui." - Tùy Ý nói: "Công tử vui thì nô tỳ cũng vui."
Tô Thầm cười khẽ: "Ừ, ta vui..."
"Công tử không thấy vui ạ?" - Tùy Ý hỏi.
"Hừm." - Tô Thầm nhúng tay vào chậu nước rửa mặt, đáp: "Chỉ cần hắn bình an trở về là ta đã thấy vui rồi."
"Công tử rửa mặt xong thì ăn sáng nhé. Sau khi dùng bữa xong, công tử có muốn đến phủ tướng quân không ạ?"
Tô Thầm chần chừ một lát: "Hôm nay chắc hắn sẽ rất bận rộn, ta không nên đến làm phiền. Đợi khi nào hắn rảnh rỗi, ta sẽ tìm hắn nói chuyện."
Nghe vậy, Tùy Ý không hỏi thêm nữa.
Trong lúc dùng bữa, ánh mắt Tô Thừa tướng luôn hướng về Tô Thầm, muốn không để ý cũng không được. Y ngẩng đầu nhìn về phía cha mình: "Cha, cha có chuyện gì muốn nói với con ạ?"
"...... Không có." - Tô Thừa tướng trả lời một cách bối rối. Ông không biết phải kể với Tô Thầm như thế nào về những lời nói và hành động kỳ quái sáng nay của Tiết Phùng Châu, thực ra ông có chút hoảng sợ.
Chuyện này có lẽ không nên nói cho Tô Thầm biết, Tô Thừa tướng gắp cho y một miếng thịt chiên giòn: "Triều Triều ăn nhiều vào."
Tô Thầm khó hiểu gật đầu, nhưng Tô Thừa tướng đã nói vậy thì y cũng không tiện hỏi tiếp.
Tô Thầm không đến tìm Tiết Phùng Châu, nhưng Tiết Phùng Châu lại nghênh ngang đến phủ Thừa tướng.
Ngay khi nhìn thấy hắn, gương mặt Tô Thừa tướng lập tức sa sầm: "Tiết tướng quân tới phủ của ta có việc gì sao?"
Tiết Phùng Châu cười ấm áp: "Vãn bối đến tìm tiểu công tử, tiểu công tử và vãn bối là bạn tốt của nhau. Lâu ngày không gặp, đương nhiên là đến thăm y rồi."
Khả năng nói dối không chớp mắt của Tiết Phùng Châu có thể nói là vô cùng cao siêu.
Cho dù Tô Thừa tướng không muốn Tô Thầm tiếp xúc nhiều với Tiết Phùng Châu, nhưng ông vẫn phải nén cơn giận trong lòng xuống, bởi vì Tô Thầm thực sự coi Tiết Phùng Châu là bạn bè.
Tô Thầm không có nhiều bạn bè, Tô Thừa tướng cũng không thể nào đuổi người đi được, ông đành nghiến răng nghiến lợi nói: "Triều Triều đang nghỉ trưa."
"Vãn bối biết." - Tiết Phùng Châu nói: "Ta có thể đến biệt viện của tiểu công tử, chờ y dậy."
Tô Thừa tướng hừ một tiếng, nghiến răng: "Đi thôi."
Chỉ cần họ Tiết này có thể khiến cho con trai của mình vui vẻ, ông có thể thử chấp nhận hắn ta.
Tô Thừa tướng còn chưa kịp gọi hạ nhân, Tiết Phùng Châu đã như ngựa quen đường cũ, đi thẳng một mạch đến Phúc Lan Uyển, bỏ lại Tô Thừa tướng đang đứng ngơ ngác.
Tiết Phùng Châu đã đến đây nhiều lần rồi ư?
Tiết Phùng Châu đi vòng qua hành lang nhỏ, đi qua cầu vòm, rồi đi vào Phúc Lan Uyển. Cửa ngoài biệt viện không đóng, hắn có thể nhìn thấy thiếu niên đang nằm thoải mái trên ghế tựa, nhàn nhã đọc sách dưới gốc cây.
Ánh nắng xuyên qua những tán cây, chiếu lên làn da trắng nõn như ngọc. Nhìn từ xa, y giống như đang phát sáng.
Tiết Phùng Châu bước đi không một tiếng động, lặng lẽ đến bên cạnh Tô Thầm, khẽ cúi xuống.
Thấy ánh nắng đột nhiên bị che khuất dưới cái bóng cao lớn, Tô Thầm đặt sách xuống. Ngay khi nhìn thấy Tiết Phùng Châu, y kinh ngạc hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"
Vừa hỏi, Tô Thầm vừa vô thức nhìn cánh cổng đang mở rộng.
"Ngươi không đến tìm ta, nên ta đến tìm ngươi." - Nhận ra hành động của Tô Thầm, Tiết Phùng Châu bật cười: "Hôm nay ta không có trèo tường đâu, ta vào đây một cách quang minh chính đại đấy."
Tô Thầm chớp mắt: "Phụ thân không cản ngươi lại sao?"
"Ta nghĩ, Thừa tướng đại nhân đã nhận ra ta là người đáng tin cậy, nên rất thoải mái cho ta vào đây." - Tiết Phùng Châu lại trợn mắt nói dối.
Tô Thầm: "......"
Y ngồi dậy, ra hiệu cho hạ nhân quét sân, sau đó mới bước ra ngoài, hỏi: "Không phải ngươi bận lắm sao? Không cần đến quân doanh à?"
"Không vội, ta đã đến quân doanh rồi." - Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm, sau đó thuận tay ôm eo y rồi bế lên: "Ta muốn gặp ngươi."
Tô Thầm giật mình trước hành động táo bạo của hắn: "Ngươi điên rồi à?"
"Đâu có ai thấy." - Tiết Phùng Châu bế Tô Thầm đi vào trong phòng: "Sợ cái gì?"
"Ta không có sợ." - Tô Thầm khẽ nói: "Nhưng nếu bị phụ thân bắt gặp, cha chắc chắn sẽ tống cổ ngươi ra ngoài, không đời nào để ta gặp ngươi nữa."
Tiết Phùng Châu không nhịn được cười, hắn ngồi xuống, để Tô Thầm ngồi trên đùi mình.
Tô Thầm: "....Ngươi thật sự không sợ bị nhìn thấy à."
"Ta không sợ." - Tiết Phùng Châu dựa vào cổ Tô Thầm hít lấy mùi hương, ánh mắt hiện lên vẻ say mê và quyến luyến quen thuộc: "Thì ra công tử sợ không gặp được ta."
"Ngươi!" - Tô Thầm hơi bực mình: "Ngươi thiếu đòn phải không?"
"Tiểu công tử mềm quá." - Tiết Phùng Châu lại cọ trán mình vào trán Tô Thầm: "Thích thật đấy."
Tùy Ý đứng bên cạnh hiểu ý bước ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
Tô Thầm: "......"
Y nhìn cánh cửa đã đóng chặt, trầm ngâm suy nghĩ. Sao y cảm thấy hai người họ... cứ như đang yêu đương vụng trộm vậy?
"Tiểu công tử nhìn người khác làm gì?" - Tiết Phùng Châu hôn chụt chụt lên má Tô Thầm: "Nhìn ta nhiều hơn đi."
Tô Thầm lười nói nhiều với Tiết Phùng Châu, y đẩy mặt hắn ra: "Lời ta nói trước khi ngươi rời đi......Ngươi còn nhớ không?"
"Đương nhiên nhớ rõ." - Tiết Phùng Châu ngẩng mặt lên nhìn y, không trêu chọc Tô Thầm nữa: "Ngươi nói, nếu ta sống sót quay về, chúng ta có thể ở bên nhau."
"Ta nói là thử thôi mà." - Tô Thầm sửa lại.
Tiết Phùng Châu mỉm cười: "Ừm, thử thôi."
Tô Thầm hơi do dự một lát, chậm rãi nói: "Trước khi thử, ta muốn nói rõ với ngươi vài điều."
"Ngươi nói đi." - Tiết Phùng Châu nói: "Ta nghe."
Tô Thầm nắm lấy tay áo Tiết Phùng Châu, trầm ngâm một lát rồi nói: "Lúc ta nói thử, ta thực sự chỉ muốn thử mà thôi. Thành thật mà nói, ta không biết bản thân thích ngươi đến mức nào, hay có thể tiến xa đến đâu."
Đôi mắt Tiết Phùng Châu lóe lên ý cười, nhưng không quá rõ ràng: "Vậy ý ngươi là, ngươi có thích ta."
Tô Thầm: "....Đây là ý chính sao?"
"Đương nhiên rồi." - Tiết Phùng Châu hỏi ngược lại: "Nếu ý chính không phải là ngươi thích ta, vậy cái nào mới là chính?"
Tô Thầm cạn lời một lúc rồi mới tiếp tục nói: "Vậy ta nói tiếp đây, nếu sau khi thử mà thấy không hợp nhau, chúng ta có thể kết thúc."
Tiết Phùng Châu khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia u ám: "Kết thúc?"
"Dù sao hiện tại ta cũng không thể thành đôi với nữ tử nào." - Tô Thầm cúi đầu nhìn mũi giày của mình, y không nhìn thấy biểu cảm của Tiết Phùng Châu: "Cho dù chúng ta có kết thúc, ta sẽ không thành thân sinh con với nữ tử đâu."
Tay Tiết Phùng Châu nâng mặt Tô Thầm lên, hắn nghiêm túc nhìn y: "Tiểu công tử, giữa hai chúng ta sẽ không bao giờ có hai chữ kết thúc. Cho dù ngươi có nghĩ đến, ta cũng không cho phép ngươi ở bên cạnh nữ nhân nào."
Tô Thầm: "......"
Đầu ngón tay Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào đôi môi mềm mại của Tô Thầm, hắn hơi cúi người xuống, tựa trán mình lên trán Tô Thầm, trầm giọng nói: "Tiểu công tử thích ta mà, sao chúng ta có thể không hợp được? Chỉ có ta mới hợp với ngươi nhất."
"Nhưng dù thích nhau vẫn có khả năng chia tay mà, ví dụ như tình cảm không đủ sâu đậm, hoặc là quan điểm sống không hợp, hoặc có thể ——" - Giọng nói của Tô Thầm dần nhỏ dần: "Nếu hai người lưỡng tình tương duyệt đều có thể đến được với nhau, thì làm gì có nhiều cặp phải chia lìa, mỗi người một ngả đến vậy."
"Những chuyện đó sẽ không xảy ra." - Tiết Phùng Châu kiên quyết nói: "Chúng ta là trời sinh một đôi, ta không thể sống mà không có ngươi."
Lông mi Tô Thầm run lên, dường như hơi căng thẳng: "Nhưng mà ta......"
Tiết Phùng Châu cố kìm những lời có thể khiến Tô Thầm sợ hãi, hắn dịu dàng nhìn y: "Nếu tiểu công tử lo lắng về phụ thân thì để ta đi nói là được. Cho dù Tô đại nhân có đánh ta, mắng ta, hay trút giận bằng bất cứ cách nào, ta đều sẽ chịu hết."
"......" - Tô Thầm muốn nói rằng không phải vậy, nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu, y không tài nào nói thêm được gì.
Hiện tại, y thật sự thích Tiết Phùng Châu, nhưng tình cảm của y có lẽ... không thể sánh bằng tình cảm mà Tiết Phùng Châu dành cho mình. Cho nên Tô Thầm muốn mình thật lý trí, nói cho hắn biết những kết cục có thể xảy ra.
Cuối cùng, Tô Thầm chỉ mấp máy môi: "Có lẽ sau này ngươi sẽ biết thôi."
Tiết Phùng Châu hôn lên môi Tô Thầm, cười nói: "Tiểu công tử ngây thơ như vậy, ta biết phải làm sao đây."
Tô Thầm hơi tức giận, y cắn vào cổ Tiết Phùng Châu, giọng nói hơi khàn: "Ngươi......mới ngây thơ."
"..." - Hô hấp của Tiết Phùng Châu lập tức trở nên hỗn loạn, thân thể hắn căng cứng, giữ lấy gáy Tô Thầm: "Ta nói sai rồi, tiểu công tử cắn tiếp đi."
Nghe thấy hắn nói như vậy, Tô Thầm không biết nên làm gì tiếp theo, đầu lưỡi y vẫn đang dính trên da thịt của Tiết Phùng Châu. Y suýt thì quên mất, Tiết Phùng Châu chính là một kẻ biến thái.
"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu nghiêng đầu: "Ngươi không tiếp tục, vậy ta tiếp tục nhé?"
Tô Thầm buông ra, ánh mắt né tránh Tiết Phùng Châu: "Không được, đang ban ngày ban mặt, Tiết tướng quân xin giữ tự trọng."
"Tự trọng." - Tiết Phùng Châu bật cười khẽ: "Tiểu công tử thấy ta có thứ đó lúc nào vậy?"
Tô Thầm: "......"