Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 38: Mối Quan Hệ
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tùy Ý hiển nhiên bị Tô Thừa tướng dọa giật mình. Nàng nắm chặt chổi lông gà trong tay, nhìn về phía Tô Thừa tướng: “Đại nhân.”
“Ta hỏi ngươi sao lại đứng ở đây?” Tô Thừa tướng hỏi: “Công tử đâu?”
“Công tử……” Tùy Ý chỉ hoảng loạn một lúc, thoáng chốc đã bình tĩnh trở lại.
Nàng cúi đầu, hành lễ trước ánh mắt nghi ngờ của Tô Thừa tướng: “Bẩm đại nhân, công tử và Tiết tướng quân đang có chuyện riêng cần nói.”
“Có chuyện cần nói?” Ánh mắt Tô Thừa tướng dõi theo cánh cửa đóng chặt: “Trời đã sáng rõ, sao lại phải đóng cửa?”
Tùy Ý mỉm cười: “Công tử không muốn bị quấy rầy ạ. Nếu đại nhân muốn gặp công tử, để Tùy Ý đi gọi là được.”
“Hừ!”
Tô Thừa tướng chỉnh trang y phục, bước lên vài bước, gõ cửa: “Triều Triều?”
Tô Thầm tái mặt khi nghe tiếng gọi. Y không dám tưởng tượng phụ thân sẽ tức giận đến mức nào nếu bất ngờ nhìn thấy y và Tiết Phùng Châu trong tình cảnh như thế này. Tô Thầm vội vàng chỉnh lại quần áo, đồng thời nhìn Tiết Phùng Châu.
“Đừng gấp.” Tiết Phùng Châu thắt xong đai lưng, hắn đè tay y lại: “Tiểu công tử cứ nghỉ ngơi đi, để ta ra mở cửa.”
“Nghỉ…!” Tô Thầm đột ngột nâng cao giọng, nhưng rồi kịp thời đè nén xuống: “Ngươi bảo ta nghỉ ngơi ngay lúc này ư?”
“Nghỉ ngơi đi.” Tiết Phùng Châu mỉm cười với Tô Thầm: “Sẽ không bị phát hiện đâu.”
Tô Thầm: “……”
Y nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, như muốn dò xét xem rốt cuộc hắn định làm gì.
“Yên tâm đi.” Tiết Phùng Châu đắp chăn lên cho Tô Thầm: “Để ta đi gặp Thừa tướng đại nhân.”
Tô Thầm hết cách, đành phải nằm xuống. Với dáng vẻ hiện tại, y thật sự không tiện gặp phụ thân.
Tiếng rèm hạt đung đưa lanh canh, nghe thật vui tai. Tô Thầm vểnh tai, cố gắng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Cửa kẽo kẹt mở ra. Giọng nói lạnh lùng của Tô Thừa tướng vang lên: “Tiết—”
Chữ “tướng quân” còn chưa kịp bật ra, Tiết Phùng Châu đã bước ra khỏi cửa và kéo Tô Thừa tướng ra một chỗ khác.
Tô Thừa tướng: “?”
Đây rõ ràng là phòng của nhi tử ông? Tại sao Tiết Phùng Châu còn giống chủ nhà hơn cả ông vậy?
Trong lúc Tô Thừa tướng đang ngỡ ngàng, Tiết Phùng Châu đã đóng cửa lại, quay sang nói: “Thừa tướng đại nhân, Tiết mỗ thất lễ rồi, chỉ là tiểu công tử hiện giờ đã ngủ rồi, ta sợ ngài làm y thức giấc.”
“Ngủ rồi?” Tô Thừa tướng lộ vẻ nghi ngờ. Với tính cách của Triều Triều, sao con mình có thể bỏ mặc khách nhân mà đi ngủ chứ.
Tiết Phùng Châu nhìn thấy sự hoài nghi của Tô Thừa tướng, hắn vẫn giữ thái độ ôn hòa, nói tiếp: “Giữa ta và tiểu công tử không quá câu nệ. Nếu Thừa tướng không tin, cứ đợi tiểu công tử tỉnh dậy rồi hỏi sẽ rõ.”
Tô Thừa tướng liếc nhìn nụ cười giả lả của Tiết Phùng Châu, hừ lạnh một tiếng: “Nếu Triều Triều đã ngủ, Tiết tướng quân chẳng phải cũng nên về nhà sao?”
“Vãn bối cảm thấy hình như Thừa tướng đại nhân có thành kiến khá lớn với ta.” Tiết Phùng Châu cười nói: “Ta nghe Triều Triều nói, Thừa tướng đại nhân thường bàn luận về cờ nghệ cùng Thẩm đại nhân. Hiện tại Triều Triều vẫn chưa dậy, vãn bối sẵn lòng đánh một ván cờ với Thừa tướng đại nhân.”
Tô Thừa tướng: “……”
_______
Tô Thầm nằm trên giường, lòng đầy lo lắng. Hơi ấm còn vương lại từ nụ hôn của Tiết Phùng Châu đã hoàn toàn tan biến. Y ngồi dậy, cẩn thận sửa sang lại quần áo, tóc tai, đồng thời suy nghĩ xem nên nói với phụ thân về mối quan hệ giữa y và Tiết Phùng Châu ra sao.
Có lẽ… trước tiên không nên nói y thích Tiết Phùng Châu, mà nên gợi ý với phụ thân rằng y thích nam tử? Nhưng như vậy cũng quá đột ngột, trừ phi mẫu thân đột nhiên đề nghị làm mai cho y.
“Công tử.” Tùy Ý gõ cửa: “Nô tỳ có thể vào không?”
“À.” Tô Thầm đang rầu rĩ, nghe thấy giọng Tùy Ý thì vội vàng đáp lời: “Vào đi.”
Tùy Ý mở cửa đi vào, vẻ mặt ăn năn: “Công tử, nô tỳ thật có lỗi. Nô tỳ không ngờ đại nhân sẽ đột nhiên ghé thăm, không thể báo cho công tử kịp lúc.”
Tô Thầm lắc đầu nhẹ: “Không phải tại ngươi. Suy cho cùng, lỗi do ta không nói chuyện thẳng thắn với cha.”
“……Bây giờ công tử có định tính gì không ạ?” Tùy Ý hỏi.
Tô Thầm hỏi: “Tiết tướng quân đi rồi à?”
“Tiết tướng quân mời đại nhân vào thư phòng đánh cờ.” Tùy Ý trả lời.
“……” Vẻ mặt Tô Thầm trở nên kỳ lạ: “Đánh cờ?”
Tùy Ý đáp: “Vâng.”
“Cha không nói gì hết sao?” Tô Thầm hỏi lại.
“Không ạ.”
Tô Thầm: “……”, sao y cảm thấy tình cảnh này quen thuộc đến lạ.
Y nói: “Ta đi xem thử.”
Trước khi rời phòng, Tô Thầm cẩn thận soi gương lần nữa, sau khi đảm bảo không có gì bất thường mới đi đến thư phòng.
Từ xa, Tô Thầm nhìn thấy dáng vẻ ung dung của Tiết Phùng Châu qua ô cửa sổ.
Bước chân y vô thức chậm lại, Tiết Phùng Châu và Tô Thừa tướng khi chơi cờ không nói với nhau câu nào, hoàn toàn trái ngược với khi y và hắn chơi cùng nhau.
Tô Thầm chống tay lên bậu cửa sổ, định thò đầu vào xem thử. Tiết Phùng Châu theo thói quen định nắm lấy tay y, nhưng nhận ra Tô Thừa tướng đang ngồi đối diện nên cánh tay đang vươn ra bỗng rụt lại, ánh mắt nhìn sang Tô Thầm: “Tiểu công tử sao lại đến đây?”
“Ta muốn xem.”
Tầm mắt Tô Thầm đặt trên bàn cờ, y khẽ nheo mắt, rồi quay sang nhìn phụ thân đang chau mày.
Bàn tay đang nắm chặt quân cờ của Tiết Phùng Châu khựng lại một lát, như chợt nhớ ra điều gì đó: “Mấy ngày nay ta đã luyện cờ rất chuyên cần.”
Tô Thầm nói: “Ta thấy rồi. Ngươi tiến bộ rất nhanh, cứ như biến thành một người khác vậy.”
Tiết Phùng Châu: “……”
Tiết Phùng Châu không hiểu rốt cuộc Tô Thầm có ý gì, nhưng trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an. Mỗi lần đặt quân cờ, hắn đều sợ Tô Thầm nhận ra mình đã nói dối rằng bản thân kém cờ nghệ.
Tô Thừa tướng trầm ngâm nói: “Triều Triều, cờ nghệ của Tiết tướng quân quả nhiên không tệ.”
Tô Thầm cười như không, nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu: “Đúng vậy, Tiết tướng quân quả nhiên chơi cờ không tệ.”
Tay Tiết Phùng Châu khẽ run, hắn ho nhẹ một tiếng: “Nhờ khổ luyện… đúng là khổ luyện.”
“Có thể dành tâm tư để chăm chỉ luyện cờ, Tiết tướng quân cũng thật giỏi.” Tô Thừa tướng lại khen ngợi thêm một câu.
Tiết Phùng Châu mỉm cười: “Đúng vậy, có thể tu tâm dưỡng tính.”
“Không tệ, không tệ.” Tô Thừa tướng đặt một quân cờ xuống: “Chẳng trách Triều Triều và Tiết tướng quân lại thân thiết đến vậy.”
Tô Thầm: “……”, thái độ của phụ thân hình như thay đổi hơi nhanh thì phải?
Sau khi kết thúc ván cờ, Tô Thừa tướng thắng. Trông ông có vẻ vui vẻ, còn không tiếc lời khen Tiết Phùng Châu thêm vài câu.
Trước ánh mắt khó hiểu của Tô Thầm, Tô Thừa tướng lập tức ho khan một tiếng rồi nói: “Triều Triều đến tìm cha à?”
Tô Thầm mỉm cười: “Nếu cha có việc gấp thì cứ đi trước đi ạ.”
“Gấp ư… không gấp, không gấp.” Tô Thừa tướng nhìn về phía Tiết Phùng Châu: “Nếu Tiết tướng quân có thời gian, lần sau chúng ta lại cùng nhau lĩnh giáo.”
Tiết Phùng Châu chắp tay: “Thừa tướng đại nhân đã mời, vãn bối nào dám từ chối.”
Tô Thừa tướng vuốt râu rồi vui vẻ rời đi.
Tô Thầm liếc nhìn Tiết Phùng Châu: “Ta không ngờ cờ nghệ của Tiết tướng quân lại tiến bộ nhiều đến vậy.”
Tiết Phùng Châu len lén móc ngón tay Tô Thầm: “Ta… ta không cố ý giấu giếm ngươi.”
Tô Thầm: “Ồ?”
“Khi đó ngươi sợ ta, không dám lại gần ta, ta chỉ muốn rút ngắn khoảng cách với ngươi.” Thấy Tô Thầm không rút tay lại, Tiết Phùng Châu được đà tiến tới nắm lấy tay y, khẽ nói: “Hơn nữa ta thật sự ngưỡng mộ ngươi, ta quả thực không thể so tài cờ nghệ với ngươi mà.”
Tô Thầm cười lạnh: “Ta thấy khả năng điều khiển cục diện bàn cờ của Tiết tướng quân rất đáng nể đấy.”
“Nếu tiểu công tử giận, cứ mắng ta đi.” Giọng Tiết Phùng Châu dịu lại: “Đánh ta cũng được, ta sẽ không đánh trả.”
“……” Tô Thầm lại liếc Tiết Phùng Châu cái nữa: “Ta không đánh ngươi, cũng không muốn mắng ngươi. Ta chỉ muốn hỏi, rốt cuộc ngươi đã lừa dối ta bao nhiêu chuyện rồi?”
Tiết Phùng Châu hơi sững người lại, đáp: “Hết rồi.”
“Hết rồi?” Tô Thầm không tin lắm: “Ngươi không lừa ta chứ?”
“Ta không hề lừa dối ngươi.” Tiết Phùng Châu không hề chớp mắt thề thốt: “Nếu ta lừa dối ngươi, ta sẽ bị ——”
Tô Thầm đột nhiên lấy tay che miệng Tiết Phùng Châu. Y đã xuyên không một lần nên hoàn toàn không nghi ngờ ma quỷ thần thánh. Nghe Tiết Phùng Châu thề thốt, y bỗng thấy lòng mình run sợ, nên mới vội vàng ngăn hắn lại.
“Được rồi, nếu ngươi đã nói không lừa dối ta, ta sẽ tin ngươi lần này. Lần sau ngươi đừng thề thốt lung tung như thế.”
“…” Tiết Phùng Châu nắm lấy cổ tay Tô Thầm, nhẹ nhàng liếm lòng bàn tay thiếu niên.
Tô Thầm khẽ run lên, không thể rụt tay lại nên y hơi cắn môi: “Đừng… Phụ thân khó khăn lắm mới có ấn tượng tốt về ngươi. Nếu phụ thân quay lại, thấy ngươi khinh bạc nhi tử của ông, chắc chắn mọi ấn tượng tốt đẹp sẽ tan vỡ.”
“Khinh bạc cái gì mà khinh bạc.” Đầu lưỡi Tiết Phùng Châu liếm cổ tay Tô Thầm, rồi hôn lên chiếc vòng ngọc trên tay y: “Ta rõ ràng đang thân mật với tiểu công tử.”
Những đụng chạm da thịt mập mờ như vậy khiến Tô Thầm căng thẳng trong lòng: “…Đã đến giờ ngươi phải về rồi nhỉ?”
“Tiểu công tử muốn đuổi ta về sao?” Tiết Phùng Châu ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ ấm ức: “Ta và tiểu công tử chỉ mới xác định mối quan hệ, còn chưa kịp thân mật đã bị cắt ngang. Cuối cùng cũng có chút thời gian ở bên ngươi, vậy mà ngươi lại đuổi ta đi.”
Tô Thầm: “……”
Dáng vẻ hiện tại của Tiết Phùng Châu giống như một chú chó lớn đang kêu ca với chủ nhân, Tô Thầm cảm thấy có chút cạn lời. Y nghiêng đầu: “Dù sao cũng đừng làm chuyện này trong thư phòng, lỡ có người khác nhìn thấy thì sao?”
Tiết Phùng Châu ước gì bị nhìn thấy còn không được, hắn muốn tất cả mọi người đều biết Tô Thầm thuộc về hắn. Nhưng tiểu công tử lại không có suy nghĩ như vậy, hắn chỉ đành nghe theo y.
Hắn nói: “Vậy về phòng tiểu công tử nhé.”