Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 4: Tiệc Sinh Nhật (2)
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Tương và Triệu Cửu đứng canh giữ trước phủ Thừa tướng, hai người nhìn chằm chằm tấm biển hiệu một lúc rồi quay sang nhìn nhau, cuối cùng Phó Tương mở lời: "Tướng quân thích tham gia yến tiệc từ khi nào vậy?"
Triệu Cửu đáp: "Tướng quân ắt có lý do của ngài ấy."
Phó Tương nói: "Nhưng sáng nay tướng quân đặc biệt dậy sớm tắm rửa thay quần áo, còn ăn vận cực kỳ chỉnh tề, thật sự không giống phong thái thường ngày...... Có vị tướng quân nào lại tắm rửa vào sáng sớm bao giờ?"
Triệu Cửu suy nghĩ sâu xa: "Có lẽ tướng quân muốn lôi kéo phủ Thừa tướng?"
Phó Tương lắc đầu rồi thử phân tích: "Lúc trước tướng quân đã gạt Tô Thừa tướng khỏi danh sách nghi ngờ. Nếu đã không còn đề phòng, tại sao phủ Thừa tướng không gửi thiệp mời cho tướng quân? Thừa tướng và tướng quân vốn dĩ luôn bất hòa, từ trước đến nay đâu có quan hệ gì, tướng quân đâu cần phải đến làm lành?"
"Ta cũng thấy không có khả năng." - Triệu Cửu nói: "Nhưng hôm qua vừa về phủ, ngài ấy đã vào ngay kho chứa đồ để chọn lễ vật...... còn tặng viên huyết châu Nam Hải cho phủ Thừa tướng, nhìn thế nào cũng thấy lạ lùng."
___
Tô Thầm thất thần cầm chén rượu.
Ánh mắt Tiết Phùng Châu quan sát từng cử chỉ của y, hắn lên tiếng gọi: "Tiểu công tử."
Giọng nói của Tiết Phùng Châu vừa cất lên đã khiến Tô Thầm giật mình, suýt làm rơi chén rượu trong tay. Thiếu niên tựa như chim non bị kinh động, không chỉ tay chân lóng ngóng mà hàng mi cũng khẽ run rẩy, đôi mắt không giấu nổi vẻ sợ hãi, liên tục chớp.
Vừa đáng thương, vừa đáng yêu.
Tiết Phùng Châu vươn tay đỡ lấy bàn tay cầm chén rượu của Tô Thầm, hắn mỉm cười nói: "Cẩn thận."
Nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay Tiết Phùng Châu truyền đến, vết chai sần trên tay hắn cọ vào mu bàn tay y khiến Tô Thầm cảm thấy khó chịu. Thoạt nhìn, Tiết Phùng Châu chỉ đang giúp y đỡ lấy chén rượu, đến khi Tô Thầm cầm chắc chén rượu, hắn liền buông tay.
Tô Thầm không uống rượu mà chỉ cầm trên tay, ngón tay nhẹ nhàng miết vành chén. Nếu Tiết Phùng Châu thật sự muốn làm gì, hắn cũng không thể ra tay ngay lúc này. Vậy nên, y không cần hoảng sợ, chỉ khiến hắn thêm nghi ngờ. Nghĩ vậy, trong lòng Tô Thầm bình tĩnh lại một chút, cơ thể đang căng cứng dần thả lỏng, y ngước lên nhìn Tiết Phùng Châu, khẽ mỉm cười: "Đa tạ tướng quân."
Tiết Phùng Châu đưa một chiếc hộp gấm cho Tô Thầm: "Đây là quà sinh nhật của tiểu công tử. Chuẩn bị vội vàng nên có vẻ hơi xoàng xĩnh, nếu có dịp khác ta sẽ tặng công tử vật quý giá hơn."
Tô Thầm mở ra thì thấy trong hộp đựng một viên huyết châu, bên trong phần lõi như có dòng máu chảy. Viên châu nhẵn mịn, chạm vào thấy mát tay, nhìn thế nào cũng không giống món đồ 'xoàng xĩnh' chút nào.
"Huyết châu Nam Hải có thể nghiền nát thành bột để uống, vừa bổ tâm vừa giúp điều hòa cơ thể. Theo ta được biết, dù có bỏ ra giá cao ngất trời cũng khó mà mua được nó." - Lộ Cảnh Hủ ở bên cạnh nói thêm: "Tiết tướng quân đúng là hào phóng."
Tô Thầm ngẩn người, y từng nghe nói về huyết châu Nam Hải, người ta đồn rằng cả nước Tấn chỉ có một viên. Dù thật hay giả, thứ này cũng quá quý báu rồi. Tô Thầm cảm thấy cầm viên huyết châu này cực kỳ nóng bỏng tay: "Tiết tướng quân, ta không thể nhận thứ này đâu."
"Chỉ là một viên huyết châu mà thôi." - Tiết Phùng Châu đóng hộp gấm lại: "Sinh nhật tiểu công tử không thể tặng món quà tầm thường được. Thứ này ta giữ cũng chẳng có ích gì, nếu nó có ích cho cơ thể ngươi thì tặng nó cho ngươi là hợp lý."
Tô Thầm nhìn vào đôi mắt đen tuyền của Tiết Phùng Châu, y mím môi rồi do dự nói: "Ta với tướng quân từ trước đến nay không quen biết, tướng quân tặng ta món quà lớn như vậy, ta sẽ cảm thấy bất an trong lòng."
Tiết Phùng Châu nói: "Tiểu công tử đã trả lễ cho ta, cần gì phải lo lắng nữa?"
Tô Thầm sửng sốt, y nhất thời chưa hiểu ý của Tiết Phùng Châu, nhưng ngay lập tức nhận ra hắn đang ám chỉ chiếc khăn lụa kia.
Tô Thầm nắm chặt hộp gấm, trong lòng dâng lên một cỗ lửa giận. Y đã cố ý lờ đi nhưng Tiết Phùng Châu cứ cố ý nhắc đến để thử y.
Thật phiền phức.
Tô Thầm khẽ ho một tiếng, che miệng, Tiết Phùng Châu liền liếc nhìn y. Không biết vì tức giận hay vì ho mà khóe mắt y hơi ửng hồng, thấy vậy hắn yên lặng rót một chén nước cho Tô Thầm.
Tô Thầm cảm thấy Tiết Phùng Châu giả nhân giả nghĩa, y bực bội giật lấy chén nước, tức giận uống cạn một hơi, nhưng lại uống quá nhanh nên bị sặc. Tô Thầm ho sặc sụa không ngừng khiến mọi người xung quanh bắt đầu nhìn sang.
"Triều Triều." - Lộ Cảnh Hủ vội vàng ngồi xuống bên cạnh, vuốt lưng cho y: "Có sao không?"
Tô Thầm không thể trả lời Lộ Cảnh Hủ nên che miệng lắc đầu.
Tiết Phùng Châu hỏi: "Tiểu công tử bị cảm lạnh à?"
Cảm lạnh cái *bíp*...... Tô Thầm vừa ho khan vừa giơ tay ngăn Tiết Phùng Châu nói tiếp, hắn càng ít nói, y càng thấy thoải mái.
Từ chỗ ngồi dành cho nữ quyến không thể thấy rõ tình hình bên này, Mạnh Tụ Ngọc nheo mắt, định gọi Hạnh Chỉ qua xem thì thấy Tùy Ý đã đi đến chỗ Tô Thầm và khom người hỏi thăm. Tùy Ý từ nhỏ đã theo hầu Tô Thầm ở chùa Bạch Mã nên Mạnh Tụ Ngọc rất yên tâm.
Tùy Ý thì thầm: "Công tử thấy không khỏe ạ?"
Tô Thầm cảm thấy cổ họng ngứa ran nên uống thêm ít nước, y hít một hơi thật sâu và nắm chặt vạt áo choàng: "Ta không sao, đừng lo lắng."
Tùy Ý thấy Tô Thầm thật sự không sao mới lui ra.
Tô Thầm ngồi ngay ngắn, khóe mắt hơi ửng đỏ dần trở lại bình thường, sắc mặt tái nhợt mang theo chút thờ ơ, nốt chu sa giữa hai hàng lông mày như sẫm màu hơn, nhưng khuôn mặt thiếu niên vẫn toát lên vẻ thuần khiết.
Tiết Phùng Châu hơi nheo mắt: "Từ lúc nhìn thấy ta, công tử hình như rất căng thẳng."
Tô Thầm nhìn đoàn ca vũ lui vào trong sân khấu, điều chỉnh giọng nói trở lại bình thường: "Tướng quân uy dũng vô song, bách chiến bách thắng, được người đời ca tụng là chiến thần. Ta ngưỡng mộ tướng quân đã lâu, nay được gặp trực tiếp khó tránh khỏi cảm thấy căng thẳng."
Ngưỡng mộ đã lâu? Ta khinh, chỉ hận không thể cách xa hắn tám trượng.
Tiết Phùng Châu khẽ "à" một tiếng đầy ẩn ý rồi cười cười, không biết có phải đang cười mỉa y hay không, nhưng sau đó hắn không nói gì nữa.
Điều này làm Tô Thầm thở phào.
Y lấy một ít đậu phộng, cẩn thận tách vỏ rồi cho vào miệng ăn. Khi bóc đến hạt thứ hai, có hai bàn tay vươn qua, đặt những hạt đậu phộng đã tách sẵn vào lòng bàn tay y.
Lộ Cảnh Hủ cười nói: "Triều Triều đệ đệ muốn ăn sao lại phải tự mình bóc? Huynh trưởng ta đây sẽ lo cho đệ."
Tô Thầm: "......Cảm ơn, Quan Nam."
Tiết Phùng Châu không nói gì, hắn lặp lại bốn chữ "đệ đệ Triều Triều" trên đầu lưỡi, nói: "Quan hệ của Lộ đại nhân và Tô công tử thật thân thiết."
"Ta và Triều Triều chơi với nhau từ nhỏ, quan hệ đương nhiên đặc biệt." - Nụ cười của Lộ Cảnh Hủ không hề thay đổi, vừa nói vừa liếc nhìn bàn tay của Tiết Phùng Châu: "Nhưng không ngờ tướng quân cũng nhiệt tình như vậy."
Tô Thầm nhìn tay hắn, lòng bàn tay và đầu ngón tay đều hằn những vết chai sần, nhìn thoáng qua liền biết là dấu vết của nhiều năm cầm đao kiếm. Chẳng trách khi bị hắn chạm vào, y luôn cảm thấy thô ráp.
Tiết Phùng Châu đặt số đậu phộng vào tay Tô Thầm một cách không thể từ chối, vẻ mặt thờ ơ: "Tiện tay thôi."
Tô Thầm: "..."
Y cầm số đậu phộng mà Tiết Phùng Châu đưa cho, cảm thấy ăn cũng không được, không ăn cũng không xong... Chẳng lẽ hắn muốn nhắc nhở y điều gì?
Ánh mắt Tiết Phùng Châu dừng lại trên người Tô Thầm, thiếu niên có vẻ bối rối nhưng cuối cùng vẫn bỏ đậu phộng vào miệng. Thấy vậy, Tiết Phùng Châu hài lòng thu lại ánh mắt.
Thấy hắn đã nhìn đi chỗ khác, Tô Thầm khẽ thở phào nhẹ nhõm. Y không thể thả lỏng nổi khi cứ ngồi cạnh hắn thế này, đến khi nào mới kết thúc đây......
"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu quay mặt lại, hắn hạ thấp giọng để Lộ Cảnh Hủ không nghe thấy: "Ta có chuyện muốn hỏi, có lẽ sẽ hơi đường đột."
Tô Thầm nghĩ thầm, ngươi đường đột xông vào đây thì không mạo muội sao?
Y mỉm cười: "Mời tướng quân nói."
Tiết Phùng Châu hỏi: "Công tử dùng loại hương liệu gì vậy?"
Tô Thầm khó hiểu chớp mắt: "Cái gì?"
"Hương lan à?" - Tiết Phùng Châu lại hỏi.
Tô Thầm: "......"
Làn da trắng nõn của Tô Thầm dần ửng đỏ, y nghiến chặt răng: "Tiết tướng quân...... đối xử với ai cũng tùy tiện như vậy sao?"
Tiết Phùng Châu thoáng nhìn vành tai ửng hồng của Tô Thầm, ánh mắt quá mức trần trụi của hắn khiến y không thể bỏ qua. Tô Thầm không nhịn được mà trừng mắt với Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân!"
Tiết Phùng Châu thản nhiên thu lại ánh mắt, nói: "Xin lỗi đã làm tiểu công tử khó chịu. Ta ở trong quân đội nhiều năm nên tính tình thô kệch, không biết đây là chuyện không nên hỏi."
Tô Thầm nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, Tiết Phùng Châu đã nói như vậy, y còn có thể làm gì? Tô Thầm nhịn xuống cơn tức, trả lời hắn: "Ta không dùng hương liệu gì cả."
"Ồ." - Không biết Tiết Phùng Châu có tin hay không, hắn hỏi tiếp: "Vậy tiểu công tử có thích loại hương nào không?"
Tô Thầm: "Không có."
Tiết Phùng Châu hoàn toàn không nhận ra Tô Thầm mất kiên nhẫn, hắn đẩy một đĩa đậu phộng đã tách vỏ đến trước mặt Tô Thầm: "Ta nghe nói trước đây tiểu công tử sống tại chùa Bạch Mã, cuộc sống trong chùa kham khổ, hẳn tiểu công tử chịu khổ không ít."
Tô Thầm cảm thấy Tiết Phùng Châu đang châm chọc y. Nói về gian khổ, Tiết Phùng Châu tuân mệnh đóng quân ở biên quan để bảo vệ lãnh thổ nước Tấn, xung quanh là sa mạc mênh mông, còn xảy ra chiến sự không ngừng. Ngược lại, y ở chùa Bạch Mã chẳng cần lo chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, thậm chí còn có người hầu hạ......
Nghĩ đến đây, Tô Thầm liếc nhìn Tiết Phùng Châu. Làn da của nam nhân này đen sạm vì nắng gió. Gương mặt rõ ràng rất anh tuấn nhưng kết hợp với màu da và đôi mắt khiến hắn trông có vẻ âm trầm, lạnh lẽo, khiến người khác không dám đến gần.
Theo sử sách ghi lại, vị Trấn Quốc Đại tướng quân này không sống được lâu. Dù tận trung với vua và đất nước, hắn vẫn bị quân thần nghi kỵ, Tấn quốc cũng chưa từng đối xử tốt với hắn.
Mặc dù Tô Thầm không muốn quan tâm đến tương lai của Tiết Phùng Châu, nhưng y vẫn bất giác cảm thấy thương xót khi thật sự gặp được hắn. Có điều, lịch sử của thời đại này đã thay đổi, Tiết Phùng Châu có lẽ sẽ không chết ở vùng ngoại ô giống như trong lịch sử. Suy cho cùng, có thể sống yên ổn mười tám năm nay đều là nhờ Tiết Phùng Châu bảo vệ bá tánh khỏi kẻ thù ngoại bang. Vậy nên, cho dù hắn trêu chọc y thì y cũng không nên chấp nhặt với hắn.
Cổ ngữ có câu "Tể tướng đỗ lí năng xanh thuyền" (*), mặc dù cha y chưa phải Tể tướng nhưng ít nhất cũng là Thừa tướng, là con trai của Thừa tướng, y nên rộng lòng một chút. Chỉ cần Tiết Phùng Châu không đối đầu với phủ Thừa tướng, y tất nhiên sẽ làm ngơ chuyện hắn xông vào phủ lúc nửa đêm.
(*) 宰相肚里能撑船 – /zǎi xiàng dù lǐ néng chēng chuán/: Bụng của Tể tướng có thể chèo thuyền, câu này thường dùng miêu tả người khoan dung độ lượng.
Nghĩ vậy, Tô Thầm cúi đầu vuốt phẳng vạt áo: "Chùa Bạch Mã khá thanh tĩnh, ta rất thích."
Tô Thầm nói xong đúng lúc đoàn ca múa trên sân khấu kết thúc. Ngay khi đoàn ca múa cúi chào, Tô Thầm lập tức đứng dậy, không quên lễ phép cáo biệt: "Tiết tướng quân cứ tiếp tục dùng tiệc. Ta có chút việc, xin phép cáo lui trước."
Vừa nói xong, y liền đứng dậy rời đi.
Tiết Phùng Châu dõi theo dáng vẻ thiếu kiên nhẫn, muốn rời đi ngay lập tức của Tô Thầm, hắn nắm chặt hạt đậu phộng trong tay, không nói gì.
_____
Sau khi rời khỏi đại sảnh ồn ào, cơ thể căng thẳng của y cuối cùng cũng thả lỏng. Tô Thầm khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy hơi có lỗi. Vì Tiết Phùng Châu mà y vội vã rời đi, quên không báo với mẫu thân một tiếng, thật là vô lễ quá.
"Tùy Ý." - Tô Thầm gọi: "Ngươi đi nói với mẫu thân một tiếng, rằng ta cảm thấy không khỏe nên về nghỉ trước."
Tùy Ý nhận lệnh rồi đi ngay.
Tô Thầm chạm vào ấm trà đặt trên bàn đá. Nước trong ấm vẫn còn nóng, chắc là hạ nhân trong phủ vừa mới thay. Tô Thầm định chờ Tùy Ý quay lại rồi mới trở về Phúc Lan Uyển. Sống ở chùa Bạch Mã từ nhỏ nên y không quen với sự náo nhiệt ở tiền sảnh, huống hồ còn có Tiết Phùng Châu......
Tô Thầm cầm một chiếc khăn lụa trong tay, chạm vào hai chữ "Triều Triều" thêu trên đó, lông mày khẽ nhíu lại. Tại sao Tiết Phùng Châu lại muốn lấy khăn lụa của y? Hắn đâu phải nữ tử, lấy khăn tay thì có tác dụng gì? Nếu muốn uy hiếp y có thể dùng nhiều cách khác mà.
Tô Thầm thật sự thấy khó hiểu. Y nằm sấp trên bàn, nhìn chiếc khăn thêm một lần nữa nhưng không nhìn ra điều gì khác lạ. Y chỉ cảm thấy bản thân hơi mệt mỏi, mí mắt dần nặng trĩu.
Có lẽ vì cuộc nói chuyện với Tiết Phùng Châu, hoặc chỉ đơn thuần là một giấc mộng, y nhìn thấy một nam nhân bị tuyết trắng bao phủ, máu của người đó nhuộm đỏ cả một vùng. Tuyết rơi dày đặc tạo nên khung cảnh vừa hoang vắng vừa bi thương. Tô Thầm biết bản thân đang nằm mơ. Trong mơ, y mạnh dạn đến gần người nam nhân ấy, rồi lấy áo choàng của mình đắp lên người hắn. Ngay sau đó, một bàn tay mạnh mẽ và lạnh như băng nắm chặt cổ tay y, đôi mắt đen tuyền âm hiểm khóa chặt lấy y, hắn gằn từng chữ một: "Tại sao hại ta?"
Tô Thầm giật mình, chợt mở mắt, mặt đối mặt với Tiết Phùng Châu. Đôi mắt này hơi khác so với trong giấc mơ, dù không biểu lộ nhiều cảm xúc nhưng cũng không đến nỗi đáng sợ như trong mộng.
Tô Thầm khẽ thở phào, đầu óc y bây giờ có chút mơ màng nên không hề để ý đến hành động của Tiết Phùng Châu: "Tiết tướng quân...... sao lại ở đây?"
"Nô tỳ của ngươi không nhận ra ngươi bị sốt ư, dám để ngươi ở đây một mình?" - Tiết Phùng Châu không chút biểu cảm rút tay khỏi trán Tô Thầm: "Đúng là vô trách nhiệm."
Tô Thầm nói: "Là ta bảo Tùy Ý đi tìm mẫu thân......"
"Ta biết." - Tiết Phùng Châu quấn chặt áo choàng cho Tô Thầm, sau đó liền ôm bổng y lên.
Đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung khiến Tô Thầm ngừng nói giữa chừng, theo bản năng bám lấy vai Tiết Phùng Châu. Sau đó y mở to mắt, bất chấp thể diện mà kêu lớn: "Tiết Phùng Châu, ngươi làm gì vậy hả?"
Giọng nói của Tiết Phùng Châu vô cùng lạnh lùng: "Đương nhiên là đưa ngươi về."