53. Yến Tiệc Trong Cung (2)

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại điện nơi yến tiệc đang diễn ra đã gần ngay trước mắt, Tô Thầm quay đầu nhìn Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân, sau yến tiệc…”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu trở nên dịu dàng: “Không cần sau yến tiệc, chúng ta có thể rời đi giữa bữa tiệc. Ta đã xin phép Bệ Hạ rồi.”
Xin Bệ Hạ làm mai cho ngươi à?
Tô Thầm hơi nhướng mày, muốn bật cười nhưng lại cố nhịn. Y đáp: “Được.”
Hai người tách nhau ra, về chỗ ngồi của mình. Nam nữ, quan lại và các thiếu gia quyền quý được sắp xếp một khu vực ngồi riêng. Tô Thầm không có chức quan, cũng không tham gia thi cử nên ngồi cùng những vị thiếu gia quyền quý khác.
Tô Thầm không mấy ấn tượng với những người ngồi cùng bàn, có lẽ y từng gặp họ ở phủ Trưởng Công chúa hoặc ở bãi săn, có điều y không nhớ mặt họ vì không tiếp xúc nhiều. Tô Thầm lướt mắt nhìn quanh, thấy Thẩm Hoàn Chi. Thân là Trạng Nguyên Lang được Hoàng Đế tin dùng, Thẩm Hoàn Chi vào triều chưa đầy nửa năm đã thăng tiến vượt bậc. Có thêm sự giới thiệu của Thừa tướng, không ít triều thần tươi cười hỏi hắn có ý định kết hôn hay không.
Thẩm Hoàn Chi đáp lại qua loa, như cảm nhận được ánh mắt Tô Thầm, hắn ngước lên, khóe môi khẽ nở nụ cười. Tô Thầm cũng mỉm cười đáp lại.
Cho đến khi tiếng hô ‘Hoàng Thượng giá lâm’ vang lên, tất cả mọi người trong điện đều quỳ xuống.
Một tà áo bào vàng rực lướt qua trước mắt Tô Thầm, giọng nói mang theo ý cười cất lên: “Hôm nay là tiệc gia đình, các khanh hãy thả lỏng mà tận hưởng, đều đứng lên đi.”
Tô Thầm lặng lẽ ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc, tiếng đàn sáo bắt đầu vang lên, vũ công nhẹ nhàng, uyển chuyển nhảy múa theo nhạc ở giữa đại điện.
Tô Thầm uống cạn một ly rượu, chống cằm thưởng thức ca múa.
Một người thanh niên tuấn tú ngồi cùng bàn với Tô Thầm lên tiếng: “Tô công tử.”
Tô Thầm nhìn vị công tử kia.
“Ta tên Tần Ngọc.” – Người nọ tự giới thiệu: “Chúng ta từng gặp nhau ở phủ Trưởng Công chúa.”
Tô Thầm hơi chớp mắt: “Tần Ngọc… À, ra là Thế tử.”
Phụ thân của Thế tử Tần Ngọc là anh trai nuôi của tiên đế, là một vị Vương gia nhàn tản trên danh nghĩa, không có thực quyền. Tô Thầm không mấy ấn tượng về nhân vật này bởi vì không có sử sách nào ghi chép về ông.
Tần Ngọc mỉm cười: “Ta vẫn luôn ngưỡng mộ sự gan dạ và sáng suốt của ngươi.”
Tô Thầm có chút bối rối. Gan dạ? Sáng suốt? Mình ư?
“Ngày ấy ở phủ Trưởng Công chúa, ngươi không sợ thế lực mà đối đầu gay gắt với Tiết tướng quân. Ta rất ngưỡng mộ.” – Tần Ngọc nói: “Phụ thân ta từng bị Tiết tướng quân uy hiếp nhưng lại không dám lên tiếng.”
Tô Thầm: “……”
Y lặng lẽ chớp mắt, sau đó nói: “Nếu không phải cha ta là Thừa tướng, có lẽ ta sẽ không dám đối đầu với Tiết tướng quân.”
“Không.” – Tần Ngọc lắc đầu: “Ta biết ngươi không giống những người khác, thái độ của ngươi đối với Thẩm Hoàn Chi đã chứng minh điều đó.”
Tô Thầm không hiểu Tần Ngọc rốt cuộc đang nghĩ gì, y định nói gì đó thì chợt nghe thấy tiếng cười từ phía đối diện, sau đó có người lên tiếng: “Tiết tướng quân vào sinh ra tử cho Tấn Quốc, nếu không nhờ ngài ấy, liệu chư vị đại nhân có thể ngồi đây uống rượu một cách yên bình như vậy không?”
Cho dù có người thật sự nghĩ như vậy, nhưng sẽ không có ai dám nói những lời này trước mặt Hoàng Đế. Kẻ có gan lên tiếng trong trường hợp này tuyệt đối không phải đứng về phía Tiết Phùng Châu.
Tô Thầm nắm chặt chén trà, theo bản năng liếc nhìn vẻ mặt của Hoàng Đế. Tuy nhiên, vị Hoàng Đế đang ngự trên ngai vàng cao quý kia không hề biểu lộ cảm xúc. Tô Thầm chợt cảm thấy bất an.
“Phải không? Thế mà ta lại nghe nói, gần đây Tiết tướng quân chăm chăm theo đuổi nam nhân, ngay cả Trấn Quốc Quân cũng không màng, chỉ đắm chìm trong nam sắc. Đây mà là Trấn Quốc đại tướng quân ư?” – Một vị quan viên cười ha hả.
Tim Tô Thầm hẫng một nhịp. Giây trước y vừa thở phào nhẹ nhõm, giây sau đã lại thấp thỏm lo lắng. Y vô thức liếc nhìn về phía Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu ngồi tại chỗ, tay cầm ly rượu, lặng lẽ nhìn về phía y như thể không nghe thấy những lời châm biếm và chế giễu của đám quan lại kia.
“Ta nghe nói nam tử mà Tiết tướng quân thích là thiếu gia quyền quý.” – Thấy Tiết Phùng Châu không nói lời nào, vị quan viên kia tự cho rằng Tiết Phùng Châu không có gì để phản bác, lại cười nói: “Không biết vị công tử đó có mặt ở yến tiệc hôm nay không nhỉ ——”
“Quan Lý.” – Vị Hoàng Đế mặt vô cảm ngồi trên đài cao bỗng cất giọng, ngắt lời vị quan đó: “Trẫm thấy khanh uống nhiều rồi, lui ra ngoài cho tỉnh rượu đi.”
Quan Lý lập tức im bặt, miễn cưỡng tuân theo lời Hoàng Đế. Ánh mắt Tiết Phùng Châu lúc này mới hơi di chuyển, chậm rãi nhìn về phía vị quan đang được cung nữ dẫn ra khỏi đại điện.
Chuyện vừa rồi như một khúc nhạc đệm thoáng qua, Tô Thầm im lặng rũ mắt, như thể bản thân không phải nhân vật chính của chủ đề vừa nãy. Bất kể tên Quan Lý kia có ý đồ tốt hay xấu, ít nhất cũng tạm thời dập tắt một người có thể khơi gợi sự nghi ngờ của Hoàng Đế. Chỉ có điều… không biết liệu Hoàng Đế có vì chuyện này mà sinh lòng xa cách với Tiết Phùng Châu hay không.
Một người khác ngồi gần Tô Thầm khẽ thì thầm: “Tô công tử, ta nghe nói ngươi với Tiết tướng quân quan hệ khá tốt. Tiết tướng quân thật sự thích nam nhân à?”
Tần Ngọc ngồi bên cạnh nói: “Ngươi nhớ nhầm rồi. Quan hệ giữa Tô công tử và Tiết tướng quân không tốt, thậm chí còn bất hòa.”
Vị công tử kia lắc đầu: “Tin tức của Tần Thế tử chậm thật đấy. Hiện tại cả Vọng Kinh đều biết về mối quan hệ thân mật giữa Tô công tử và Tiết tướng quân. Hơn nữa, chuyện hai người họ cùng nhau cưỡi ngựa rời khỏi thành cũng từng gây xôn xao một thời gian.”
Rõ ràng vị công tử này cũng có chút thông minh, nhưng không nhiều. Hắn không hề nhận ra những lời bàn tán đó đang ám chỉ điều gì.
Tô Thầm nhìn sang, đôi mắt màu hổ phách trong veo phản chiếu gương mặt của vị công tử quyền quý kia. Tô Thầm nhìn chằm chằm cho đến khi khuôn mặt vị công tử ấy dần đỏ lên, ánh mắt bối rối, y mới nói: “Đây là chuyện riêng tư của Tiết tướng quân.”
Công tử kia hoảng hốt đáp lời: “Phải, phải, chuyện riêng, là ta lắm miệng.”
Tô Thầm không kìm được lại lén nhìn sắc mặt Hoàng Đế, nhưng ngài ấy có vẻ tâm trạng vui vẻ, Tô Thầm không biết lý do vì sao.
Những người đang ngồi ở đây có lẽ không có ai vui mừng hơn Hoàng Đế khi biết Tiết Phùng Châu thích nam nhân. Tiết Phùng Châu nắm giữ binh quyền trong tay, cho dù có quan hệ tốt, Tiết Phùng Châu vẫn sẽ trở thành mối lo sau khi Hoàng Đế lên ngôi, sớm muộn gì cũng trở thành một nguy cơ lớn.
Nhưng nếu Tiết Phùng Châu thích nam nhân thì sẽ không thể có con cái nối dõi, mối lo này liền không thể lớn mạnh. Nói vậy cũng không đúng, nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là chuyện bình thường, nhưng Hoàng Đế thật sự tin tưởng Tiết Phùng Châu, chắc không phải chỉ vì mỗi chuyện Tiết Phùng Châu thích nam nhân đâu nhỉ……
Tô Thầm rũ mắt, chìm vào suy nghĩ, chẳng lẽ đây là lý do Hoàng Đế rất vui vẻ đưa Tiết Phùng Châu đến chùa Bạch Mã?
Nghĩ đến đây, Tiết Phùng Châu đang ngồi đối diện bỗng đứng dậy, trước ánh mắt của mọi người, hắn nói: “Bệ hạ, thần uống hơi nhiều nên có chút choáng váng. Thần có thể lui xuống nghỉ ngơi một lát không?”
“Thì ra Hành Chu cũng có lúc say rượu ư?” – Hoàng Đế cười trêu ghẹo một câu: “Đi đi.”
Tô Thầm lại nhìn về phía Tiết Phùng Châu, ánh mắt nam nhân dừng lại trên người y một thoáng rồi đứng dậy rời đi.
“Tiết Phùng Châu vừa nhìn ngươi trước khi rời đi đúng không?” – Vị thiếu gia quyền quý kia lại thì thầm: “Tô công tử, ánh mắt của hắn khi nhìn ngươi trông kỳ lạ quá.”
Tần Ngọc: “……”
Tô Thầm: “……”, y không kìm được nhìn vị công tử kia với ánh mắt thương cảm, sao người này ngốc nghếch thế không biết?
Vị thiếu gia quyền quý im lặng đỏ mặt trước ánh mắt của Tô Thầm, hai lỗ tai dần đỏ ửng, hình như hắn uống nhiều rượu quá rồi.
Tần Ngọc nhìn Tô Thầm hồi lâu như muốn nói điều gì đó, cuối cùng chỉ thở dài: “Tô công tử, đuổi theo kịp nhé.”
Tô Thầm chỉ mỉm cười: “Đa tạ Tần Thế tử nhắc nhở.”
Vị thiếu gia quyền quý kia ngơ ngác nhìn Tô Thầm rồi lại nhìn Tần Ngọc, sau đó yên lặng cúi đầu, hắn chẳng hiểu gì cả.
Tô Thầm uống cạn một ly rượu, rồi vẫy tay gọi tiểu thái giám đang rót rượu bên cạnh, hỏi: “Ta cảm thấy hơi choáng váng, có thể dẫn ta ra ngoài một lát không?”
Tiểu thái giám kia vội vàng vươn tay đỡ Tô Thầm: “Công tử xin hãy đi theo nô tài.”
Vị công tử kia lại hỏi: “Tô công tử đi đâu vậy?”
Tô Thầm không trả lời, đi ra khỏi đại điện.
Bên ngoài có một làn gió thổi qua khiến đầu óc Tô Thầm tỉnh táo hơn nhiều. Y đi theo vị tiểu thái giám, hỏi: “Tiết tướng quân có chỗ nghỉ ngơi riêng trong cung không?”
“Có.” – Tiểu thái giám thành thật trả lời: “Thị vệ trực đêm trong cung đều có chỗ nghỉ ngơi. Tiết tướng quân và Bệ Hạ có quan hệ rất tốt, ngài ấy còn được Bệ Hạ tin tưởng nên được phép nghỉ ngơi trong một khu riêng biệt.”
Tô Thầm gật đầu, y chỉ vào đình hóng mát trước mặt: “Ta sẽ ngồi đó nghỉ ngơi một lát, ngươi có thể giúp ta chuẩn bị một bát canh giải rượu không?”
“Trời khuya sương xuống nhiều, xin công tử đừng đi lung tung, hãy chờ nô tài quay lại.”
Tô Thầm gật đầu.
Suốt buổi yến tiệc, ngoại trừ cấm vệ quân thường xuyên tuần tra, thỉnh thoảng sẽ có vài cung nữ đi ngang qua. Tô Thầm đương nhiên không dám đi lung tung, lạc đường là chuyện nhỏ, nhưng nếu bị coi là thích khách thì sẽ rắc rối lớn.
Y ngồi xuống bàn đá, thấy bên trên có một ván cờ dang dở. Nhìn thì có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng thực ra quân trắng đã bị dồn vào đường cùng. Dù đi theo hướng nào, cuối cùng đều bị dồn vào chỗ chết.
“Quân đen là ta, quân trắng là Bệ Hạ.”
Giọng nói khàn khàn của Tiết Phùng Châu vang lên từ phía sau, khiến Tô Thầm giật mình quay phắt lại.
Tiết Phùng Châu kịp thời đỡ lấy trán Tô Thầm, đôi mắt rũ xuống nhìn y: “Ngươi đang đợi ta, phải không?”
Tô Thầm mím môi, ánh mắt lướt qua bàn cờ: “Làm như vậy, Hoàng Thượng……”
“Ta sẽ không nương tay.” – Tiết Phùng Châu bình tĩnh nói: “Không có lý do gì để ta phải chịu thua hắn trong một ván cờ cả.”
Tô Thầm sững người.
“Nhưng ta tự nguyện chịu thua ngươi.”
Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm: “Đi thôi.”
“…… Đi đâu?”
“Hôm đó ở quân doanh……” – Tiết Phùng Châu nói tới đây thì không dám nhìn thẳng Tô Thầm: “Ta đã nghĩ ra cách giải quyết rồi.”
Tô Thầm có chút bối rối, nghĩ ra cách giải quyết? Giải quyết cái gì?
Y đi theo Tiết Phùng Châu đến nơi nghỉ ngơi trong cung, là một tiểu viện khá yên tĩnh, cách đại điện nơi yến tiệc không quá xa, y vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng đàn sáo và ca múa.
Tiết Phùng Châu đẩy cửa ra, căn phòng được dọn dẹp gọn gàng, ngăn nắp, thoạt nhìn có vẻ trống trải. Vì là nơi nghỉ ngơi tạm thời nên chỉ được thắp sáng bằng một ngọn đèn dầu, tuy không đủ sáng nhưng vẫn lờ mờ nhìn thấy đồ vật bên trong.
Tô Thầm đứng tại chỗ, nhìn Tiết Phùng Châu đi đến bên mép giường.
“Tiểu công tử lại đây.” – Tiết Phùng Châu vẫy tay với Tô Thầm.
Tô Thầm bước tới gần Tiết Phùng Châu.
Dưới ánh đèn mờ nhạt trong căn phòng, nam nhân tươi cười. Tô Thầm không nhìn rõ Tiết Phùng Châu lấy thứ gì từ trên giường.
“Tiểu công tử nói ta không tôn trọng ngươi, ta nghĩ có lẽ do ta làm chưa tốt.” – Tiết Phùng Châu thấp giọng nói: “Những ngày qua ta vẫn luôn hối hận vì hôm ấy đã làm tổn thương ngươi.”
Tô Thầm khẽ lắc đầu: “Ta đã nói rồi, ngươi không hề làm ta tổn thương, ta cũng không trách ngươi.”
“Nhưng ta không thể tha thứ cho chính mình.” – Giọng nói của Tiết Phùng Châu khàn khàn: “Triều Triều.”
Tô Thầm nhíu mày: “Tiết Phùng Châu, ta……”
“Cho nên.” – Một vật lạnh lẽo và nặng nề được đặt vào tay Tô Thầm, đồng tử đen láy của Tiết Phùng Châu hơi lóe lên dưới ánh sáng lờ mờ, tràn ngập vẻ nôn nóng và mong chờ: “Đeo nó vào người ta, ta sẽ nghe lời ngươi.”
Ngón tay Tô Thầm hơi cứng đờ. Y nhìn xuống bàn tay đang được Tiết Phùng Châu nắm thì thấy một chiếc vòng cổ bằng bạc. Nó không quá dày nhưng lại rất nặng.
Tiết Phùng Châu ghé sát tai Tô Thầm, thì thầm: “Triều Triều, giúp ta đeo vào được không? Ngươi cứ việc coi ta như một con sói hoang, một con chó dữ cần được xích lại.”
Tô Thầm chậm rãi nhìn vào đôi mắt lóe sáng ngập tràn sự rạo rực, yết hầu khẽ động đậy. Y không hề lo lắng hay sợ hãi, cũng không lập tức từ chối, chỉ hỏi: “Tại sao?”
“Đeo cái này, ta sẽ hoàn toàn thuộc về ngươi.” – Tiết Phùng Châu trả lời.
“Ngươi cảm thấy làm như vậy là tốt sao?” – Tô Thầm lại hỏi: “Ngươi có biết đeo cái này mang ý nghĩa gì không?”
“Biết, làm như vậy mới là tốt nhất.” – Tiết Phùng Châu cúi đầu hôn lên môi Tô Thầm, thấp giọng nói: “Chỉ cần chìa khóa ở trong tay ngươi, chỉ có ngươi mới có thể tháo nó xuống…… Ta rất muốn, chỉ muốn có được như vậy thôi.”
Hơi thở của Tô Thầm có chút dồn dập, y đột nhiên ấn cổ Tiết Phùng Châu xuống, kiễng chân hôn hắn. Ngay sau đó, Tiết Phùng Châu vòng tay qua eo y, ôm chặt y vào lòng.
Như một cuộc hội ngộ sau bao ngày xa cách, đây là nụ hôn mà cả hai đều mong đợi. Vòng cổ lạnh như băng chậm rãi được đeo vào cổ Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu quấn quýt lấy lưỡi Tô Thầm, một lúc lâu sau mới buông y ra rồi cọ cọ vào cổ y. Mỗi lần Tiết Phùng Châu dụi mặt như vậy, Tô Thầm đều cảm thấy hắn giống như một con chó lớn.
Tô Thầm quàng tay qua vai Tiết Phùng Châu, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vòng cổ. Có lẽ vì Tiết Phùng Châu có sống mũi cao, hốc mắt sâu, cộng thêm làn da ngăm đen nên khi đeo chiếc vòng cổ bạc, trông hắn không hề dị hợm mà giống một người dị tộc hơn.
Tô Thầm thở dốc, thì thầm: “Hành Chu, đừng lừa ta nữa nhé.”
Tiết Phùng Châu định nói ‘Được’ thì ngực bắt đầu đau nhói, hắn đỡ lấy eo Tô Thầm, có lẽ vì quá phấn khích khi hôn Tô Thầm nên vết thương ở ngực bị rách ra. Hắn cảm thấy cơ thể có vấn đề, Tô Thầm vừa bình tĩnh lại một chút dường như cũng ngửi được mùi máu tươi thoang thoảng.
Bên ngoài, một tia chớp bất ngờ xẹt qua, chiếu sáng gương mặt Tiết Phùng Châu.
Mũi Tô Thầm bị kích thích, y cúi xuống, vươn tay cởi y phục của Tiết Phùng Châu.