75. Chương 75: Ngoại Truyện - Đêm Hội Nguyên Tiêu

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 75: Ngoại Truyện - Đêm Hội Nguyên Tiêu

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào ngày Tết Nguyên Tiêu, Tô Thầm và Tiết Phùng Châu cùng nhau ra ngoài.
Có thể thấy thị vệ của y rõ ràng cũng muốn ra ngoài chơi, nhưng dù Tô Thầm có nói thế nào, hắn cũng không chịu rời y nửa bước. Sau một hồi suy nghĩ, Tô Thầm quyết định ra ngoài cùng Tiết Phùng Châu, dù sao y cũng chẳng có việc gì làm ở trong phủ.
Tết Nguyên Tiêu quả nhiên náo nhiệt hơn ngày thường, vô số đèn lồng được treo lơ lửng trên không trung, thắp sáng Vọng Kinh như ban ngày. Hơn nữa còn có múa rối bóng, làm đồ chơi bằng đường, đố đèn lồng… đủ loại hoạt động nhìn mà choáng ngợp.
Tô Thầm hiếm khi tham gia những dịp lễ hội như thế này, đôi mắt tròn xoe mở to: “Thật náo nhiệt!”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu dừng lại trên khuôn mặt Tô Thầm, ngắm nhìn vẻ ngạc nhiên của thiếu niên: “Tiểu công tử có thích không?”
“Hửm?” – Tô Thầm nhìn Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu nói: “Lễ hội đèn lồng đông người qua lại, hộ vệ dễ bị lạc mất dấu. Ta sẽ theo sát tiểu công tử.”
Tô Thầm khẽ mỉm cười: “Được, vậy chúng ta đi thôi.”
“Giờ tiểu công tử muốn làm gì?” – Tiết Phùng Châu lại hỏi.
“Ta muốn… xem rối bóng nước.” – Tô Thầm kéo tay Tiết Phùng Châu: “Trông có vẻ hay đấy.”
Bàn tay Tô Thầm hơi lạnh, nhưng nơi bị y chạm vào, Tiết Phùng Châu lại cảm thấy nóng ran. Hắn cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Vâng.”
Ông lão điều khiển rối bóng râu tóc bạc phơ, xung quanh ông là đám trẻ con.
“Vở kịch hôm nay tên là Cứu Cung.”
“Ông ơi, Cứu Cung là gì vậy ạ? Cung có phải là hoàng cung không?” – Một đứa bé lớn tiếng hỏi.
Lão nhân đáp: “Đúng vậy, là hoàng cung. Chuyện kể về một vị bạo quân yêu con trai của một vị quan lớn. Vị bạo quân ấy muốn đưa y vào cung làm họa sĩ, nhưng thực chất lại muốn y trở thành phi tần trong hậu cung.”
“Nhưng mà ông ơi, tại sao tất cả rối bóng đều là nam tử vậy?” – Một đứa nhóc khác cũng hỏi.
“Bởi vì người kia là nam nhân.”
Giữa tiếng reo hò kinh ngạc của lũ trẻ, ông lão vuốt râu mỉm cười. Trong sắc đỏ rực của lễ hội đèn lồng, đôi mắt đỏ hoe của lão dường như đang dõi theo Tô Thầm. Tô Thầm vô thức nép sát vào Tiết Phùng Châu, trong lòng bỗng dưng căng thẳng một cách lạ thường.
Tiết Phùng Châu nhíu mày. Hắn cúi người xuống, thì thầm vào tai y: “Tiểu công tử có muốn xem cái khác không?”
Tô Thầm lắc đầu: “Ta muốn xem cái này.”
Những con rối bóng bắt đầu cử động dưới sự điều khiển của ông lão. Một con rối đóng vai võ tướng trông cao lớn hơn hẳn, cất lên tiếng hát: “Hoàng đế bất nhân, cai trị tàn bạo, hà khắc con dân, ép cưới ái tử của trung thần. Các ngươi có nguyện cùng ta xông vào hoàng thành giết chết bạo quân?”
Một tiếng hô vang không biết từ đâu vọng đến khiến Tô Thầm giật mình, nổi da gà. Tiết Phùng Châu khẽ chạm vào y: “Tiểu công tử.”
Tô Thầm ngơ ngác nhìn đám rối bóng. Một lúc lâu sau, y mới ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu, đôi mắt không giấu được vẻ hoảng hốt vô thức.
“Không xem nữa.” – Tiết Phùng Châu khẽ nói: “Chúng ta đừng xem, về thôi nhé?”
Tô Thầm lắc đầu, y nắm lấy tay áo Tiết Phùng Châu và nói: “Ta muốn xem tiếp.”
Tiết Phùng Châu dời ánh mắt từ Tô Thầm sang những con rối bóng trên sân kịch: “Vậy tiểu công tử đừng sợ, ta ở đây với ngươi.”
“Tiểu công tử đừng sợ ——” – Rối bóng kia hét lên: “Hãy chờ ta giết chết tên hôn quân này.”
Hô hấp của Tô Thầm trở nên dồn dập. Tiết Phùng Châu không để ý đến những người xung quanh, đưa tay che mắt Tô Thầm. Hắn thấp giọng nói: “Tiểu công tử nghe ta, đừng sợ.”
Tầm nhìn của Tô Thầm bỗng chốc bị bao phủ bởi một màu đen kịt, bên tai vẫn có tiếng người trò chuyện huyên náo, nhưng không hiểu sao hơi thở và giọng nói của Tiết Phùng Châu lại rõ ràng đến lạ kỳ, lấn át cả tiếng kể chuyện trên đài rối bóng.
Kỳ lạ thay, trái tim Tô Thầm dần bình tĩnh lại. Y khẽ chớp mắt, lông mi cọ vào lòng bàn tay của Tiết Phùng Châu, nhỏ giọng nói: “Ta không sao, ngươi bỏ tay ra đi.”
Tiết Phùng Châu chậm rãi buông tay. Vở kịch rối bóng đã kết thúc, ông lão kia cũng đã thu dọn quầy hàng, không rõ là đi đâu. Tô Thầm ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: “Vở kịch rối bóng kết thúc như thế nào?”
“Nghĩa quân tiến vào kinh thành, cứu được tiểu công tử.” – Tiết Phùng Châu nói: “Thủ lĩnh quân khởi nghĩa lên ngôi, đổi quốc hiệu thành Vị An.”
Tô Thầm “ồ” một tiếng rồi nói: “Chúng ta đi thôi.”
“Tiểu công tử bây giờ muốn đi đâu?” – Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm trầm ngâm một lát: “......Chúng ta ra bờ sông thả đèn nhé.”
Tiết Phùng Châu mỉm cười nhẹ: “Được.”
Tô Thầm và Tiết Phùng Châu đi mua đèn hoa đăng để thắp sáng. Có rất nhiều người tụ tập gần bờ sông, Tô Thầm phải kiễng chân lên để nhìn đường, y quay đầu nói với Tiết Phùng Châu: “Nhiều người quá.”
“Tiểu công tử nắm lấy tay ta, ta dẫn ngươi đi.” – Tiết Phùng Châu đưa tay về phía Tô Thầm.
Tô Thầm không chút do dự nắm lấy tay hắn.
Tiết Phùng Châu giữ chặt tay y, lợi dụng vóc dáng cao lớn và vẻ ngoài lạnh lùng, hắn dễ dàng dẫn Tô Thầm đến một vị trí thích hợp.
Tô Thầm vừa đi theo Tiết Phùng Châu, vừa không nhịn được mà bật cười.
Tiết Phùng Châu hỏi: “Tiểu công tử cười gì vậy? Ta có làm gì kỳ quặc sao?”
Tô Thầm lắc đầu, cười nói: “Ta chỉ cảm thấy, ngươi quả nhiên trông rất đáng sợ trong mắt người khác.”
Tiết Phùng Châu: “...”
Hắn không quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng lại rất để ý hai chữ ‘hung dữ’ từ miệng Tô Thầm, nhất thời cảm thấy lo lắng: “Tiểu công tử cũng cảm thấy ta rất hung dữ sao?”
“Đương nhiên là không rồi.” – Tô Thầm mỉm cười: “Ngươi rất dịu dàng, cũng rất tốt bụng.”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu chợt lóe lên. Dịu dàng và tốt bụng sao?
Hắn và Tô Thầm cùng ngồi xổm xuống, viết nguyện vọng của mình lên đèn hoa đăng, sau đó thả trôi chúng trên dòng sông. Hai ngọn đèn hoa đăng trôi dạt càng lúc càng xa.
Tô Thầm quay đầu lại hỏi: “Ngươi viết nguyện vọng gì thế?”
Tiết Phùng Châu thì thầm: “Mãi mãi ở bên cạnh tiểu công tử.”
Tô Thầm nói: “Mãi mãi ở bên cạnh ta á, vậy thì nhàm chán lắm.”
“Không nhàm chán.” – Tiết Phùng Châu nói: “Đó là mong ước lớn nhất của ta.”
Tô Thầm vỗ vai Tiết Phùng Châu: “Được rồi, chúng ta đi xem lễ hội tiếp thôi.”
Mấy chữ cuối còn chưa kịp nói xong, y đã bị bàn tay to lớn của Tiết Phùng Châu kéo lại. Ngay lập tức, cả người y chìm vào khí tức của Tiết Phùng Châu: “Cẩn thận.”
Hơ? Tô Thầm ngẩng đầu với vẻ mặt hoang mang, sau đó mới nhận ra mình suýt va phải một nam nhân mặc trang phục gấm vóc cực kỳ sang trọng.
“Chủ tử.” – Người bên cạnh nhanh chóng bước lên, rút đao ra, khuôn mặt vừa nghiêm túc vừa cảnh giác, bảo vệ nam nhân phía sau: “Cẩn thận.”
Thấy vậy, đám đông thả đèn vội vàng lui đi chỗ khác, khu vực vốn đông đúc chen chúc bỗng chốc trở nên trống trải.
“Không sao.” – Nam nhân mỉm cười, đè thanh đao của thị vệ xuống. Ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt của Tô Thầm: “Đây là công tử nhà họ Tô, không có chuyện gì đâu.”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu lướt qua thanh đao trong tay thị vệ kia, lông mày hơi nhíu lại. Đây là… thị vệ trong cung, chẳng lẽ người trước mặt bọn họ là Hoàng tử? Hay là Vương gia?
Tô Thầm hơi sững sờ trước lời nói của nam nhân: “Công tử quen ta sao?”
“Chấm chu sa giữa mày, dung nhan vô song, ở Vọng Kinh này có ai mà không biết đến công tử chứ?”
Lời nói này đối với Tô Thầm nghe có chút mập mờ, nhưng y chỉ nở một nụ cười cho phải phép: “Công tử quá khen.”
Trong lúc nói chuyện, y lén nhìn thoáng qua thanh đao của thị vệ kia, trong lòng thoáng hoài nghi về thân phận của nam nhân trước mặt.
“Tiểu công tử, trời không còn sớm, chúng ta về thôi.” – Tiết Phùng Châu hạ giọng nói: “Về muộn e rằng đại nhân sẽ lo lắng.”
Tô Thầm cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều với nam nhân mặc áo gấm trước mặt, bèn lên tiếng: “Ta đi trước đây.”
“Gặp gỡ là duyên phận.” – Nam nhân kia nhàn nhạt cười nói: “Tiểu công tử không cần tránh né ta như tránh rắn rết đâu. Hay là chúng ta cùng nhau dạo chơi lễ hội Nguyên Tiêu, cùng ta ngắm nhìn kinh thành phồn hoa của Đại Tấn ta?”
Tiết Phùng Châu mặt không chút cảm xúc, nói: “Tiểu công tử nhà ta sức khỏe không tốt, e rằng không có sức lực để cùng vị đại nhân đây dạo quanh hội hoa đăng.”
“Ta đang nói chuyện với Tô công tử, hạ nhân như ngươi cũng dám xen vào?” – Nam nhân kia ngẩng cằm, nhìn Tiết Phùng Châu với thái độ cao ngạo: “Có vẻ như hạ nhân ở Tô gia có thể nói chuyện thay cho chủ tử nhỉ?”
Tô Thầm khẽ nhíu mày, y giữ lấy bàn tay nổi đầy gân xanh sau lưng của Tiết Phùng Châu và trấn an hắn, sau đó nhìn nam nhân kia, bình thản nói: “Hành Chu không phải hạ nhân.”
Thiếu niên trước mặt có khuôn mặt diễm lệ như hoa phù dung, dù mang vẻ mặt lạnh lùng nhưng vẫn cực kỳ quyến rũ, cộng thêm nốt chu sa rực rỡ dưới ánh sáng từ đèn lồng càng khiến cho lồng ngực nam nhân kia ngứa ngáy.
Hắn ho nhẹ một tiếng: “Tô công tử tâm địa thiện lương, không xem người khác như kẻ hầu người hạ, như vậy sẽ dễ nuôi dưỡng ra những tên nô tài không biết phép tắc.”
Nói đến đây, nam nhân liếc nhìn Tiết Phùng Châu đang che chở cho Tô Thầm, sắc mặt nhàn nhạt: “Kẻ này đúng là không biết phân biệt quy củ, phép tắc.”
Tiết Phùng Châu chậm rãi siết chặt nắm đấm. Hắn biết người đứng trước mặt không thể xem thường, nếu chỉ có một mình hắn thì không sao, nhưng bây giờ Tô Thầm cũng đang ở đây, hắn không thể để Tô Thầm gặp rắc rối vì mình.
Ánh mắt Tô Thầm lướt qua phần hông của nam nhân, bình tĩnh nói: “Hắn là thị vệ của ta, hắn có thể làm bất cứ chuyện gì miễn là ta cho phép.”
Trái tim Tiết Phùng Châu bỗng hẫng một nhịp, trong đầu chỉ văng vẳng hai chữ ‘của ta’ từ miệng Tô Thầm. Tiểu công tử nói hắn là của y...
Nam nhân kia cười khúc khích, vươn tay ra định nâng cằm Tô Thầm. Thế nhưng Tiết Phùng Châu đột nhiên kéo y vào lòng nên đối phương chỉ đành hạ tay xuống. Nam nhân nhíu mày nhìn Tiết Phùng Châu, Tiết Phùng Châu chỉ lạnh lùng đáp lại: “Bảo vệ tiểu công tử là chức trách của ta.”
“Ha ha…” – Nam nhân kia cười lạnh, nhìn Tô Thầm: “Tô công tử cũng cảm thấy bổn thái tử sẽ hại ngươi?”
Hô hấp của Tô Thầm như ngừng lại, quả nhiên… là Thái tử.
Y rũ mắt: “Thái tử điện hạ đương nhiên sẽ không so đo với Tô Thầm. Thị vệ của ta không biết thân phận của Thái tử điện hạ nên lỡ mạo phạm, Tô Thầm nguyện ý chịu phạt.”
Tiết Phùng Châu siết chặt nắm đấm, hắn lại lần nữa cảm thấy bản thân bất lực với thân phận thị vệ tầm thường, giống như lúc Tô Thừa tướng muốn Tô Thầm gặp gỡ quý nữ. Cho dù là chuyện thành thân của Tô Thầm, hay khi gặp phải những nhân vật quyền thế, hắn đều không có quyền lên tiếng.
Bởi vì hắn chỉ là một thị vệ.
“Bổn thái tử không phải người không nói lý lẽ, đương nhiên sẽ không trách phạt Tô công tử.” – Thái tử mỉm cười: “Không biết Tô công tử có nguyện ý đi dạo lễ hội cùng ta không?”
Tô Thầm âm thầm thở dài, miễn cưỡng mỉm cười: “Thái tử điện hạ đã ngỏ ý hai lần, Tô Thầm không dám từ chối.”
Thái tử mỉm cười hài lòng, sau đó lạnh lùng liếc nhìn Tiết Phùng Châu, dặn dò: “Nhớ bảo thị vệ của Tô công tử giữ khoảng cách một chút.”
Tô Thầm quay đầu lại, thấy Tiết Phùng Châu đang cúi mặt xuống. Từ góc độ này, y vừa vặn có thể nhìn thấy đôi môi mím chặt và đôi mắt đen sâu thẳm như không đáy của hắn. Tô Thầm khẽ nắm ngón tay, một lát sau mới nói nhỏ: “Hành Chu, ta đi dạo với Thái tử điện hạ một lát, ngươi đứng xa ra một chút nhé.”
Tiết Phùng Châu nặng nề đáp: “Vâng.”
Tô Thầm đi sau Thái tử một bước, hỏi: “Sao điện hạ lại ở ngoài cung?”
“Ra ngoài đi dạo thôi.” – Thái tử mỉm cười đưa tay ra: “Ngươi lại gần ta một chút đi. Dù sao cũng ra khỏi cung rồi, không có Thái tử nào ở đây cả, ngươi gọi ta bằng tên tự là được.”
Tô Thầm bình tĩnh tránh né bàn tay của Thái tử, cúi đầu nhìn vạt áo của mình: “Điện hạ chính là điện hạ, Tô Thầm sao dám gọi thẳng tên người.”
Thái tử liếc nhìn Tô Thầm: “Vừa rồi ta thấy người cười vô cùng rạng rỡ khi thả đèn cùng tên thị vệ kia, nhưng đi với ta ngươi lại không cười. Chẳng lẽ ngươi sợ bổn thái tử ăn thịt ngươi? Hay là thị vệ của ngươi dễ mến hơn ta?”
Tô Thầm nghĩ thầm, ngươi sao có thể so sánh với Hành Chu được?
Nhưng Thái tử lại rất kiên trì truy hỏi, như thể muốn kiếm cớ để trừng phạt Tiết Phùng Châu. Tô Thầm không còn cách nào khác đành miễn cưỡng mỉm cười với hắn: “Thái tử điện hạ là người hoàng thất, còn Hành Chu là thị vệ của ta. Hắn chỉ là một thường dân, làm sao có thể so sánh với điện hạ?”
Nói đến đây, y không khỏi liếc nhìn Tiết Phùng Châu đang đi theo phía sau không quá xa. Đôi mắt hắn đen láy, sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc.
Thái tử bật cười lớn: “Tô công tử nói chuyện thật dễ nghe.”
Tô Thầm mỉm cười.
“Ta nghe nói nhũ danh của Tô công tử là Triều Triều. Vừa gặp ngươi ta đã cảm thấy thân thiết, hơn nữa ta cũng lớn tuổi hơn ngươi.” – Thái tử nói: “Hay ta gọi ngươi là Triều Triều đệ nhé?”
Thái tử hiện tại đã ba mươi tư tuổi, nếu hắn lớn tuổi hơn một chút, nói không chừng còn có thể làm cha của Tô Thầm.
Tô Thầm lập tức sợ hãi: “Không được! Thái tử điện hạ mang thân phận gì, Tô Thầm mang thân phận gì, sao có thể để người gọi là đệ đệ.”
“......”
Thái độ cứng rắn của Tô Thầm khiến Thái tử không hài lòng, nhưng vẻ mặt sợ hãi của mỹ nhân cũng khiến hắn có chút thương tiếc. Hắn lại mỉm cười: “Ta nói được thì chính là được. Bổn thái tử đã nói như vậy rồi, nếu Triều Triều đệ không đồng ý thì ta sẽ khó xử lắm.”
Tô Thầm: “......”
Y đành đáp: “Vậy thì nghe theo Thái tử điện hạ.”
Thái độ lạnh nhạt của y ngược lại càng khiến Thái tử cảm thấy hứng thú, hắn hơi nghiêng người về phía Tô Thầm, hỏi: “Ta nghe nói Triều Triều đệ có tài vẽ tranh?”
“Chỉ là sở thích thôi, không đến mức gọi là có tài.” – Tô Thầm nói.
“Nếu là như vậy, Triều Triều đệ có nguyện ý tặng bổn thái tử một bức tranh do chính tay ngươi vẽ không?” – Thái tử tiếp tục nói: “Ta sẽ trân trọng nó.”
Tô Thầm đáp: “Vẽ không đẹp sợ sẽ làm bẩn mắt điện hạ.”
Như thể không nghe thấy lời cự tuyệt của Tô Thầm, Thái tử nói: “Sao thế được, chỉ cần là Triều Triều đệ vẽ, ta đều sẽ thích.”
Hắn lúc thì xưng bổn thái tử, lúc thì xưng ta, vừa thể hiện sự gần gũi vừa vạch rõ quyền uy, Tô Thầm căn bản không thể từ chối.
Tô Thầm nói: “Vậy Tô Thầm đành khoe chút tài mọn vậy.”
Tâm tình của Thái tử vui vẻ hơn hẳn, hắn nhìn xung quanh một hồi rồi hỏi: “Triều Triều đệ có thích món đồ nào không? Bổn thái tử tặng ngươi.”
Tô Thầm: “Tô Thầm tu hành ở chùa Bạch Mã, không ham mê vật chất.”
“Chiếc trâm ngọc này đẹp đấy.” – Thái tử cầm lên một cây trâm, nhìn sang Tô Thầm rồi lắc đầu: “Nhưng đeo trên người Triều Triều đệ thì trông quá tầm thường.”
Tô Thầm không thèm để ý, ánh mắt nhìn sang Tiết Phùng Châu. Trong tay hắn đang cầm một dải lụa buộc tóc, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì.
Thái tử hành xử như một vị huynh đệ tốt, nhưng Tô Thầm lại cảm thấy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần khi phải ứng phó với hắn. Mãi cho đến khi có người đến báo tin, Thái tử mới vội vã rời đi. Trước lúc đi, hắn còn không quên mỉm cười nói hẹn gặp lại Tô Thầm.
Tô Thầm trong lòng vừa mới thả lỏng, nghe thấy Thái tử nói những lời này thì trái tim lập tức nhảy dựng lên. Y thật sự không muốn có chút quan hệ dây dưa nào với Thái tử.
Ban đầu y định vài ngày nữa mới quay về chùa Bạch Mã, nhưng bây giờ Tô Thầm lại hy vọng có thể đi luôn trong ngày mai.
“Tiểu công tử.” – Tiết Phùng Châu lập tức tiến lại gần Tô Thầm: “Hắn ta có đụng chạm ngươi không?”
Tô Thầm im lặng lắc đầu.
Tiết Phùng Châu chỉ hỏi một câu rồi im lặng. Hắn vẫn luôn tự hỏi tại sao bản thân chỉ là một thị vệ. Nếu hắn không phải thị vệ mà là một nhân vật sở hữu quyền lực khiến người ta kiêng dè, có phải tối nay Tô Thầm đã không cần vì hắn mà bị ép tươi cười giả tạo với Thái tử không?
Bàn tay mang theo hơi lạnh của thiếu niên nắm lấy tay Tiết Phùng Châu. Hắn giật mình, cúi đầu nhìn Tô Thầm.
Tô Thầm không nhìn hắn, chỉ nói: “Người vừa nãy là Thái tử điện hạ.”
“Ta biết.” – Tiết Phùng Châu chậm rãi nắm lấy tay Tô Thầm: “Tiểu công tử, là ta vô dụng, không thể bảo vệ ngươi.”
Hắn nói ra những lời này một cách khó khăn, thầm nghĩ nếu chỉ là thị vệ thì không thể bảo vệ Tô Thầm chu toàn. Hắn cần phải có nhiều hơn, thứ gì đó đủ để bảo vệ y… Quyền lực.
Tô Thầm ngước mặt lên, mỉm cười nhẹ: “Ngươi đã làm rất tốt, chúng ta về thôi.”
Tiết Phùng Châu đi theo bên cạnh Tô Thầm, nắm chặt lấy sợi dây buộc tóc trong tay.
Tô Thầm liếc nhìn Tiết Phùng Châu rồi chỉ vào tay hắn: “Cái này là tặng cho ta à?”
Tiết Phùng Châu sửng sốt, rồi lập tức gật đầu: “Phải.”
“Vậy ngươi cột cho ta đi.” – Tô Thầm bước lên chiếc cầu vòm, sau đó dừng lại.
Tiết Phùng Châu ngây người một lúc, rồi vội vàng nắm lấy tóc Tô Thầm.
Trên chiếc cầu vòm, từng đôi trai gái sánh vai cùng nhau, thỉnh thoảng còn có tiếng cười nói khe khẽ của nữ tử vọng đến.
Động tác của Tiết Phùng Châu rất nhẹ nhàng. Hắn hỏi: “Tiểu công tử có biết đây là cầu gì không?”
“Đương nhiên ta biết.” – Tô Thầm nói: “Đây là cầu Hạc, điểm đến có tiếng dành cho các cặp tình nhân.”
“Vậy tiểu công tử có biết...” – Tay Tiết Phùng Châu bỗng nhiên dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng vân vê dải lụa buộc tóc: “Cây cầu này còn có một truyền thuyết.”
Tô Thầm quay lại nhìn Tiết Phùng Châu, đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng lấp lánh của đèn trời, rực rỡ chói lọi.
“Truyền thuyết kể rằng có một đôi tình nhân không được gia đình chấp thuận mối lương duyên, nên đã đến cây cầu này thề nguyện trọn đời ở bên nhau.” – Tiết Phùng Châu nhìn vào đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp của Tô Thầm: “Hai người họ đã đứng trên cây cầu này bái thiên địa và kết tóc đồng tâm. Nam tử kia đã buộc tóc cho nữ tử trước khi hai người họ cùng nhau nhảy xuống sông.”
Tô Thầm hơi sững sờ: “...Nếu họ đã nhảy xuống sông, tại sao nó vẫn được gọi là cầu tình nhân?”
“Sợi dây kết tóc mà họ để lại được người ta nhìn thấy, thế là dân chúng tụ tập lại vớt hai người họ lên. May mắn thay cả hai đều còn sống, cho nên mọi người mới nói cây cầu sẽ che chở cho những cặp tình nhân.” – Tiết Phùng Châu nhìn dòng nước chảy róc rách: “Đó là lý do tại sao nó được gọi là cầu tình nhân. Những người yêu nhau đứng trên cầu buộc tóc đều có thể ở bên nhau dài lâu.”
Tô Thầm không khỏi nắm chặt tay áo. Nhớ ra lúc nãy Tiết Phùng Châu cũng buộc dây buộc tóc cho mình, tim y bỗng đập nhanh một cách khó hiểu.
Tô Thầm cứng nhắc “ồ” một tiếng: “Thì ra là như vậy... Chúng ta mau về thôi, muộn quá rồi.”
Tiết Phùng Châu mỉm cười: “Được, về thôi.”
Hai người dạo bước qua cầu vòm, ánh đèn rực rỡ phía sau bị bỏ lại càng lúc càng xa.
Đến khi hai người quay về phủ Thừa tướng thì đã là giờ Hợi. Ánh nến lập lòe thắp sáng Phúc Lan Uyển. Tô Thầm cởi bỏ chiếc áo choàng nặng nề, để lộ dáng người thon gầy, đơn bạc.
Tiết Phùng Châu đem áo choàng cất kỹ, sau đó hỏi: “Tiểu công tử tắm bây giờ nhé?”
Tô Thầm “ừm” một tiếng đầy mệt mỏi: “Tắm rửa đi, ta mệt quá.”
Tiết Phùng Châu đi chuẩn bị nước cho Tô Thầm rồi quay về phòng gọi y, nhưng Tô Thầm lúc này đã nằm gục xuống bàn, bút lông trên tay gần như sắp rơi xuống.
Tiết Phùng Châu nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tô Thầm, một cảm giác khó tả chợt dâng lên trong lòng hắn, vừa đau lòng vừa tự chán ghét bản thân.
Hắn chỉ là một thị vệ.
Hắn không muốn mình chỉ là một thị vệ.
Chí ít hắn muốn mình cũng có quyền lên tiếng, chứ không phải giống như hôm nay... Hắn không muốn bản thân vô dụng như vậy.
Tiết Phùng Châu cúi người, ôm Tô Thầm vào lòng. Giống như mọi lần, thiếu niên đang ngủ say vô thức vùi mặt vào lồng ngực hắn, mang theo sự ỷ lại và tín nhiệm.
Tiết Phùng Châu bế Tô Thầm đến bên giường, cởi giày và tất cho y, sau đó hắn lấy nước lau mặt và chân cho y. Rõ ràng bọn họ đang thân cận như vậy, nhưng Tiết Phùng Châu vẫn không thể dứt bỏ hình ảnh cuộc gặp gỡ Thái tử trước đó.
Hắn không thể không thừa nhận rằng địa vị của mình quả thực quá thấp hèn.
Tiết Phùng Châu chậm rãi nắm chặt chiếc khăn ướt trong tay, cúi đầu nhìn khuôn mặt đang say giấc của Tô Thầm.
Nhưng hắn lại không muốn rời xa tiểu công tử.
Hắn không muốn.
Hắn không thể nghĩ đến cảnh tượng tiểu công tử được người khác quan tâm chăm sóc ở một nơi hắn không nhìn thấy, hay để y tín nhiệm ai khác ngoài hắn. Người đó có lẽ sẽ bế tiểu công tử đang ngủ lên giường, giúp y mặc y phục, hoặc giúp y rửa chân giống như hắn đã làm...
Nghĩ đến thôi đã không thể chấp nhận được, vậy thì làm sao hắn có thể rời xa tiểu công tử?
Tiểu công tử là của hắn.
Tuy nhiên, với thân phận hiện tại của mình, hắn không chỉ không xứng ở bên cạnh tiểu công tử, ngay cả bảo vệ y cũng không thể.
“...Hành Chu.” – Giọng nói ngái ngủ của Tô Thầm vang lên: “Ánh nến.”
Tiết Phùng Châu lập tức thổi tắt nến.
Ngón tay Tô Thầm khẽ giật góc áo của hắn: “Sao ngươi vẫn chưa đi ngủ?”
“Ta làm phiền tiểu công tử sao?” – Tiết Phùng Châu thì thầm.
Tô Thầm mở mắt trong bóng tối: “Không phải, ta tự tỉnh.”
“Ánh nến chói quá à?” – Tiết Phùng Châu lại hỏi.
Tô Thầm lắc đầu: “Ta chỉ đang nghĩ thái độ của Thái tử hôm nay thật kỳ lạ, dường như không phải chỉ đơn giản là quý trọng ta. Chẳng lẽ hắn muốn lợi dụng ta để lôi kéo phụ thân?”
“Tam Hoàng tử đã mất nửa năm trước.” – Giọng nói của Tiết Phùng Châu trầm thấp: “Hiện tại chỉ còn Tứ Hoàng tử và Lục Hoàng tử, nhưng bọn họ đều không có năng lực, lại thiếu sự hậu thuẫn từ mẫu tộc, căn bản không phải đối thủ của Thái tử.”
“Đương kim Hoàng đế mê đắm việc luyện đan, truy cầu thuật trường sinh bất tử. Người khác gọi ông ta là Hoàng đế, nhưng người thật sự nắm quyền lại chính là Thái tử. Thái tử thiết lập hệ thống cai trị hà khắc, đương nhiên cũng không phải là một vị Hoàng đế tốt.” – Tô Thầm nghiêng người, ngón tay nắm chặt góc áo của Tiết Phùng Châu: “Có lẽ……”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu trầm xuống, hắn vươn tay nhẹ nhàng vỗ về Tô Thầm: “Tiểu công tử cần gì nghĩ đến những chuyện này, hãy nghỉ ngơi thật tốt đi.”
“Cha ta là Thừa tướng, nếu thật sự có chuyện xảy ra, ta không thể chạy trốn được.” – Tô Thầm không nhịn được ho khan vài tiếng, giọng nói có chút khàn khàn: “Hành Chu, ta đau đầu quá.”
“Tiểu công tử nghĩ nhiều quá rồi.” – Tiết Phùng Châu đặt tay lên đầu Tô Thầm: “Yên tâm ngủ đi, có ta ở đây, dù có liều mạng ta cũng không để ngươi xảy ra chuyện.”
“......” – Tô Thầm cười bất đắc dĩ: “Ai cần ngươi liều mạng chứ. Nếu đến lúc đó thật sự xảy ra chuyện, ngươi phải mau chóng chạy đi mới đúng, dù sao ngươi cũng tự do mà.”
Tiết Phùng Châu im lặng.
Tô Thầm co người lại, nhỏ giọng nói: “Ta lạnh.”
Tiết Phùng Châu nói: “Để ta đốt thêm than.”
Tô Thầm nắm lấy áo của Tiết Phùng Châu: “Không cần, ngươi lên đây đi.”
Tiết Phùng Châu ngoan ngoãn cởi áo ngoài rồi lên giường.
Đây không phải lần đầu Tiết Phùng Châu ngủ cùng Tô Thầm khi y cảm thấy lạnh, cho nên Tô Thầm đã sớm hình thành thói quen ngủ trong vòng tay của Tiết Phùng Châu. Hay nói đúng hơn, cơ thể Tiết Phùng Châu lúc nào cũng ấm áp như lò sưởi, trong khi nhiệt độ cơ thể Tô Thầm lại khá thấp, nên Tô Thầm đặc biệt thích được Tiết Phùng Châu ôm ngủ, nhất là vào mùa đông.
Tiết Phùng Châu an tĩnh ôm lấy Tô Thầm. Thiếu niên trong lòng hắn vừa mềm mại vừa nhu thuận, khiến hắn không bao giờ nỡ buông tay.
Nhưng những lời mà Tô Thừa tướng nói, cùng với sự việc xảy ra ở lễ hội đèn lồng, và cả nỗi lo lắng của Tô Thầm đều hiện rõ trước mắt Tiết Phùng Châu.
Tiếng chiêng keng keng keng của người gác đêm vọng lại từ bên ngoài bức tường viện, âm thanh vang lên rõ ràng đến lạ thường giữa gian phòng yên tĩnh.
Tô Thầm lắng nghe nhịp tim của Tiết Phùng Châu, đôi mắt nhắm lại, hô hấp dần trở nên đều đặn. Khi y đang chìm dần vào giấc ngủ, bỗng giọng nói khàn khàn, trầm thấp của Tiết Phùng Châu vang lên, như thể hắn đã đưa ra một quyết định quan trọng.
Tiết Phùng Châu nói: “Tiểu công tử, ta muốn nhập ngũ.”