39. Chương 39

Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“A Đại.”
Trong mắt Ngụy Ngọc Niên hiện rõ sự đau lòng mà đến cả bản thân hắn cũng không hay biết. Hắn bước lên, làm động tác muốn đỡ Tô Đại.
Tô Đại cố gắng gượng chút sức lực cuối cùng, tựa thân thể vào người Minh Hỷ để tránh né bàn tay của Ngụy Ngọc Niên, nàng lạnh nhạt nói: “Không dám làm phiền biểu ca phải bận lòng.”
Tay của Ngụy Ngọc Niên chới với trong không trung, bàn tay vô thức siết chặt lại, ánh mắt găm chặt vào Tô Đại, người đang đỏ bừng vì giận dữ.
Thẩm Trác Nhiên thấy vậy thì vội vàng bước lên cùng Minh Hỷ đỡ Tô Đại. Tô Đại bước chầm chậm đến cửa nhà lao, không hề nhìn lại Ngụy Ngọc Niên thêm một lần nào nữa.
Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên sắc lạnh như chim ưng, hắn lạnh giọng ra lệnh: “Lấy chứng cứ, thu thập tất cả tội trạng cũ của Trương Thanh và nộp lên Đại Lý Tự.”
Tiêu Viễn vâng lệnh.
Trương Thanh đang đợi bên ngoài nhà lao, lại thấy Tô Đại đi ra trước. Ông ta thầm kêu không ổn rồi, đây là muốn đưa Tô Đại về phủ Quốc Công, một khi đã đưa về thì ông ta sẽ mất đi quyền lực ngầm để thao túng. Vụ án đã được chuyển giao cho Đại Lý Tự, chỉ khi nghi phạm còn nằm trong tay ông ta thì mới có thể ngấm ngầm giở trò được.
Nhưng giờ đây xem ra, Ngụy thượng thư hình như không cùng phe với Lý Thái Phó… Nhanh hơn cả lời nói, ông ta theo phản xạ chặn Tô Đại và Thẩm Trác Nhiên lại: “Vụ án này chuyển giao cho Đại Lý Tự, nghi phạm cũng nên do Kinh Triệu Phủ áp giải đi.”
So với người đang được sủng ái trước mặt Hoàng thượng, thì Lý Thanh Nguyên đứng sau lưng Lý Trường Chính, ông ta cũng không thể đắc tội được.
Thẩm Trác Nhiên nói: “Không có chứng cứ đã giam cầm bá tánh, lạm dụng hình phạt riêng, ngươi lại còn dám nói với ta nàng là nghi phạm sao?”
“Ai dám nói nàng là nghi phạm, lão thân ta đây là người đầu tiên không đồng ý.” Ngụy lão phu nhân chống gậy bước tới, bên cạnh có Tô ma ma và Hoắc Duy đang muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Hoắc Duy dường như đang giấu giếm chuyện gì đó, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Đại yếu ớt trắng bệch thì quên sạch, cậu ta kinh hãi biến sắc mặt nói: “Ngươi làm sao thế?”
Cậu ta theo phản xạ vội vàng lao đến bên cạnh Tô Đại, muốn kéo nàng lại để kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng lại bị một bóng người đẩy mạnh làm cho chệch đi.
Bóng người đó chính là Ngụy Ngọc Niên. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Duy bị va trúng, rồi đứng lại mà không nói lời nào.
Vị trí hắn đứng lại vừa đúng lúc chắn giữa Hoắc Duy và Tô Đại. Tô Đại khẽ lắc đầu rồi dịu dàng nói: “Ta không sao.”
“Đã ra nông nỗi này rồi sao lại không sao được?” Cậu ta vòng qua Ngụy Ngọc Niên, lại muốn tiến sát đến bên Tô Đại, nhưng chợt nghe thấy Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng nói: “Hoắc Vân Hạc chịu thả ngươi ra rồi sao?”
Hoắc Duy khựng lại, rồi quay sang nhìn Ngụy Ngọc Niên: “Sao ngươi biết?”
Cậu ta bỗng nhiên hiểu ra: “Chẳng lẽ ngươi phái người theo dõi ta?”
Ngụy Ngọc Niên không muốn nói nhiều với cậu ta: “Phái người theo dõi ư, ngươi còn chưa xứng đáng đâu.”
Hoắc Duy không để ý đến những lời khó nghe của hắn, quay sang nhìn Tô Đại. Ánh mắt cậu ta lại dời xuống bàn tay nàng, thấy vết máu loang lổ, cuối cùng không kìm được sự đau lòng, nhưng hơn hết là cảm giác áy náy: “Tô Đại, xin lỗi.”
Sau khi nhận được thông tin từ miệng Tô Đại, biết Lão phu nhân sẽ đích thân đến đón nàng, cậu ta đã phi ngựa không ngừng nghỉ đến phủ Ngụy Quốc Công, muốn nhanh chóng báo tin nàng bị giam vào nhà lao cho Ngụy lão phu nhân.
Nhưng vừa ra khỏi Kinh Triệu Phủ thì cậu ta đã bị cha mình bắt lại. Cha cậu ta không biết từ đâu biết được tin tức, biết cậu ta gần đây qua lại thân thiết với Tô Đại, ông ấy không muốn cậu tiếp xúc với nàng, càng không muốn cậu ta bị vướng vào những chuyện này.
Cậu ta không cam lòng, cậu ta không hiểu rõ ràng ở Cô Tô khi xưa là láng giềng tốt đẹp như vậy, cớ sao nay lại ra nông nỗi này, khiến cả cậu ta và Tô Đại cũng phải xa cách.
Cha cậu ta thấy cậu ta cứng đầu nên nhốt trong viện. Cậu ta phải tốn rất nhiều công sức mới trốn thoát được để báo tin cho Ngụy lão phu nhân.
Thế nhưng cậu ta vẫn đến muộn rồi.
Tô Đại vốn luôn thông minh, nghe Ngụy Ngọc Niên nói như vậy, lại nhìn vẻ mặt kia của Hoắc Duy, nàng suy nghĩ kỹ một chút liền biết là vì sao rồi. Không muốn để người thân bị cuốn vào thị phi là lẽ thường tình của con người, nàng an ủi cậu ta: “Không trách ngươi đâu, ngươi đã giúp ta rất nhiều rồi mà.”
Trương Thanh không thể chịu đựng được nữa, bèn chắp tay vái Ngụy Ngọc Niên rồi nói: “Người phụ nữ này được thẩm vấn tại phủ của ta, đương nhiên cũng nên do chúng ta đưa đến Đại Lý Tự mới đúng.”
Ngụy Ngọc Niên nói: “Ta sẽ tự mình chuyển hồ sơ sang Đại Lý Tự, chuyện này không cần ngươi phải nhúng tay vào nữa.”
Trương Thanh nói: “Ngụy thượng thư, ngài đã nói là không cần kiêng nể phủ Quốc Công, vậy hôm nay là thế nào?”
Ông ta làm quan nhiều năm, vậy mà lại không thể hiểu được ý đồ của Ngụy Ngọc Niên, vốn dĩ cứ nghĩ hắn và Lý Thái phó cùng một phe, nhưng bây giờ lại đẩy ông ta vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Vốn dĩ cứ nghĩ là sau này sẽ được thăng quan tiến chức, kết quả thì…
Ngụy Lão phu nhân liếc Ngụy Ngọc Niên một cái, ánh mắt hiện vẻ không vui. Chuyện hôm nay những người có mặt không nhìn ra, lẽ nào bà đã sống ngần ấy tuổi mà lại không nhìn ra sao? Rõ ràng là đứa cháu ngoan của bà đã sắp đặt để Trương Thanh nhận được một chỉ thị mập mờ, cố ý đưa Tô Đại đến Kinh Triệu Phủ để thẩm vấn, mục đích là để vụ án được chuyển giao cho Đại Lý Tự đúng như ý muốn của thằng bé.
Chỉ là không biết những hình phạt mà Tô Đại phải chịu, có bao nhiêu phần là do thằng bé cố ý, hay chính thằng bé cũng không ngờ rằng họ lại thật sự tra tấn Tô Đại đến thế.
Thôi vậy, bà đã già rồi, không còn nhìn thấu được vì sao Ngụy Ngọc Niên lại làm như vậy. Có lẽ thằng bé còn có những tính toán khác.
Bà nói: “Ta phải đưa Tô Đại về trước đã. Dù là Kinh Triệu Phủ hay Đại Lý Tự, nếu còn muốn dẫn người đi thì hãy đến hỏi lão thân ta trước.”
Ngụy Lão phu nhân đưa mắt ra hiệu cho Tô ma ma, Tô ma ma nhận lệnh lập tức tiến đến đỡ Tô Đại: “Biểu cô nương, chúng ta về phủ thôi.”
Ngụy Lão phu nhân cũng có chút không nỡ, bèn quay đầu nói: “Xe ngựa ở ngay ngoài phủ, chúng ta đi thôi.”
Tô Đại quay đầu nhìn Hoắc Duy: “Cảm ơn ngươi, ngươi cũng mau về nhà đi, đừng để phụ thân ngươi phát hiện.”
Hoắc Duy cứ ngây người nhìn Tô Đại theo mọi người lên xe ngựa, chỉ còn lại mình cậu ta cùng Ngụy Ngọc Niên và nhóm người Trương Thanh đứng im tại chỗ.
Trên xe ngựa có sẵn thuốc mỡ, Minh Hỷ cẩn thận bôi thuốc lên vết thương cho Tô Đại, thấy máu me đầy tay, nàng ấy không kìm được nước mắt lăn tròn trong khóe mắt.
Trong xe ngựa đốt hương liệu và châm lò sưởi, đệm ngồi được cố ý trải một lớp thật dày, vô cùng ấm áp, khiến Tô Đại bị hương xông làm cho mơ màng muốn ngủ.
Ngụy Lão phu nhân thấy vậy cũng không quấy rầy, chỉ nhắm mắt dưỡng thần.
Suốt mấy ngày liền Tô Đại cứ mơ mơ màng màng, nàng chỉ cảm thấy trước mắt dường như thoáng qua rất nhiều bóng người, có rất nhiều tiếng động ồn ào, nhưng nàng lại không nghe rõ, tay cũng không còn cảm giác gì.
Rõ ràng vết thương không nặng, tĩnh dưỡng vài ngày là có thể hồi phục kha khá rồi, nhưng nàng lại không muốn tỉnh lại. Chỉ cần tỉnh dậy là nàng lại nhớ đến lời Trương Thanh nói hôm đó, trong lòng cảm thấy bực bội, chi bằng cứ thế mà mơ mơ màng màng ngủ tiếp.
Cuối cùng, vào một ngày trời trong xanh, mây tạnh, khi nắng ấm lên, nàng từ từ mở mắt ra…
Vì đói.
Bất kể xảy ra chuyện gì thì ăn no mới là quan trọng nhất.
Minh Hỷ đang cắm hoa trên bàn, thấy Tô Đại tỉnh lại thì vui mừng nói: “Cô nương, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!”
“Cô nương đã sốt cao mấy ngày liền, lão phu nhân và phu nhân đã đến mấy lần rồi, Thế tử cũng đến một lần…”
Thảo nào lại ồn ào như vậy…
Tô Đại nhìn những cành hoa đào tươi non rực rỡ, ngạc nhiên hỏi: “Ta nhớ trong phủ không có cây đào, em hái ở đâu vậy?”
Minh Hỷ nói: “Bên ngoài Đại Lý Tự có mấy cây đào, đúng lúc này hoa đang nở rộ, đẹp lắm. Nên em đã hái vài cành mang về đặt trong phòng, để cô nương nhìn thấy cũng thấy dễ chịu hơn.”
Minh Hỷ cắm hoa rất khéo, chỉ vài cành đào thôi cũng đủ điểm thêm vẻ thanh nhã và tươi mới cho căn phòng. Tựa như mùa xuân thật sự đã đến.
Tô Đại nhìn bình hoa quả thật thấy dễ chịu hơn nhiều. Nghe được ba chữ “Đại Lý Tự” trong lời Minh Hỷ, nàng hỏi: “Em đã đến Đại Lý Tự rồi sao?”
Nhắc đến chuyện này, Minh Hỷ bĩu môi rồi bực bội nói: “Hôm qua em đã nghe phong thanh rồi. Kẻ đứng sau chuyện của Trương nương tử đã bị hạ bệ, đúng như chúng ta biết, chính là do Lý thái phó gây ra.”
“Hiện giờ Lý thái phó đã bị cách chức. Sáng nay Đại Lý Tự lại gửi lời, bảo chúng ta đến làm chứng cho chuyện Trương Thanh lạm dụng hình phạt riêng. Tên Trương Thanh đó chẳng phải người tốt lành gì, hóa ra đã làm không ít chuyện lạm quyền, e là phải ngồi tù mấy năm.”
“Nhưng mà cô nương, em nghĩ người đứng sau đã bị lôi ra rồi, thì căn nhà ở ngõ Thanh Loa cũng phải trả lại cho chúng ta chứ. Vậy mà Đại Lý Tự lại nói căn nhà ấy đứng tên Lý Trường Chính, khế ước chúng ta ký với Trương nương tử không có giá trị. Căn nhà đó phải bị sung công!”
Minh Hỷ nhớ lại lời lẽ đầy lý lẽ của Đại Lý Tự Khanh, nàng ấy tức đến bật cười: “Được, coi như khế ước vô hiệu đi. Nhưng tiền thì cũng phải trả lại cho chúng ta chứ. Còn bao nhiêu đồ em chuyển từ Phương Nhã Các đến ngõ Thanh Loa, cũng phải trả lại hết cho chúng ta chứ!”
Dù sao nàng ấy cũng dậy từ lúc trời chưa sáng để gói ghém những thứ đó, không có công thì cũng có khổ chứ.
“Nhưng không biết có người nào đó đã nói gì với vị Đại Lý Tự Khanh kia, ông ta liền hỏi chúng ta làm sao để chứng minh những thứ đó là của chúng ta! Hỏi chúng ta rằng những thứ chúng ta cầm đi có phải là của chúng ta không? Chẳng lẽ chỉ cần ai chạm tay vào thì đồ thuộc về người đó sao? Nói chung là ông ta nói một đống thứ linh tinh rối rắm.”
Nàng ấy đại khái cũng hiểu được phần nào, liền kết luận: “Em nói lý với ông ta, còn ông ta lại nói chuyện trên trời dưới biển với em.”
Minh Hỷ lủi thủi nói: “Thôi bỏ đi cô nương, ‘núi xanh còn đó, lo gì không có củi đun’, cứ coi như chúng ta bố thí cho bọn họ thì sao?”
Dù sao thì những thứ đó cũng là đồ của phủ Quốc Công.
Trước mắt Tô Đại, Minh Hỷ đang khoa tay múa chân, hoạt bát diễn lại một cảnh tượng, cứ như nàng ấy đã đích thân trải qua, Tô Đại bật cười nói: “Đương nhiên là không được, có những thứ rất đáng tiền, sao có thể để người khác hưởng lợi như vậy.”
Ngay sau đó nàng lại nhớ ra điều gì, bèn nói: “Vậy Lý Thái phó cứ thế mà thừa nhận hành vi của mình sao?”
Không nên dễ dàng như vậy chứ, ông ta không phải cùng phe với Lý Thanh Nguyên sao? Lẽ ra phải tìm mọi cách để thoát thân mới đúng, thế mà lại dễ dàng bị hạ bệ như vậy, chẳng lẽ có ai đó đã chia rẽ quan hệ giữa hai người họ sao?
Thế mà một mạng người chỉ khiến ông ta bị cách chức. Nghĩ đến đây, trong mắt Tô Đại hiện lên sự thương xót. Nếu Trương nương tử biết được cái chết của mình còn không nhận được sự công bằng, e rằng cũng không thể nhắm mắt được.
Minh Hỷ đi theo Tô Đại nhiều năm, đương nhiên nhìn ra cô nương lúc này đang nghĩ gì, nàng ấy liền nói: “Cô nương, người không cần phải buồn cho nàng ta đâu.”
“Sở dĩ nàng ta bán căn nhà cho chúng ta, là vì muốn chúng ta thay nàng ta ở lại căn nhà chịu đựng những dày vò đó. Việc nàng ta muốn đến Kiềm Tây là thật, lúc đó đầu óc nàng ta đã không còn tỉnh táo, cứ tưởng người nàng ta yêu vẫn còn sống. Hôm đó, sau khi ký xong khế ước và rời đi, nàng ta đã bị người của Lý Trường Chính bắt được và thắt cổ đến chết.”
“Lý Trường Chính đã phái người canh chừng nàng ta mọi lúc, có lẽ đã hạ lệnh chỉ cần nàng ta vừa có ý định bỏ trốn là sẽ lập tức chém giết tại chỗ. Nhưng em lại không cảm thấy nàng ta đáng thương, nàng ta rõ ràng biết ở lại đó sẽ phải chịu đựng sự hành hạ, nhưng vẫn cố ý bán căn nhà cho chúng ta.”
Minh Hỷ chợt nhớ ra điều gì: “À, đúng rồi, cô nương còn nhớ cái vại thuốc nhuộm kia không?”
Tô Đại gật đầu: “Nhớ, sao vậy?”
Minh Hỷ ra vẻ thần bí nói: “Đó vốn dĩ không phải là thuốc nhuộm, mà là máu đấy.”
“Pháp y khám nghiệm tử thi và đối chiếu, trên người nàng ta chồng chất thương tích, có những vết thương đã không thể lành lại được nữa. Trong cái vại kia chính là máu của nàng ta.”
Tô Đại hít vào một hơi khí lạnh.
“Minh Hỷ, mang chút đồ ăn đến đây, ta cần bình tĩnh lại đã.”