Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý
Trong ngục bị tra tấn, Thế tử giá lâm
Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người Tô Đại bị thị vệ áp giải đến nhà lao. Những người bị giam giữ trong phủ Kinh Triệu chẳng qua đều là tội phạm, thậm chí còn có những kẻ hung tợn, đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào Tô Đại với ánh mắt đầy thù địch, số còn lại phần lớn chỉ là hóng chuyện mà thôi.
Việc một cô gái xinh đẹp bị đưa vào ngục tù khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về phía nàng, thậm chí còn có vài kẻ liều mạng buông lời thô tục.
Minh Hỷ run rẩy, né tránh những bàn tay vươn ra từ song sắt. Những tù nhân như muốn xé nát cửa gỗ lao ra. Nàng ấy bám sát lấy Tô Đại: “Cô nương, trong này đáng sợ quá.”
Tô Đại cũng có chút sợ hãi, nàng siết chặt tay Minh Hỷ: “Đi theo ta.”
Minh Hỷ gật đầu thật mạnh.
Viên cai ngục lớn tiếng quát mắng tù nhân, vung chiếc roi dài trong tay quất mạnh vào thành gỗ của nhà giam. Các tù nhân đều lùi lại, sợ rằng chiếc roi ấy sẽ rơi xuống người mình.
Nhà lao yên tĩnh được một lúc.
Viên cai ngục dẫn Tô Đại vào một phòng giam ở góc, nơi mà nhìn chung vẫn còn sạch sẽ. Hắn nhìn quanh, thấy không có ai mới hạ giọng nói: “Cô nương, hai ngày nay ta đều làm việc ở đây, có việc gì thì cứ gọi ta là được.”
Rõ ràng là hắn có chút sốt ruột, sợ bị người khác phát hiện.
Tô Đại gật đầu nhìn hắn khóa cửa phòng giam rồi rời đi. Không biết là ai đã dặn dò trước với viên cai ngục, khiến hắn không gây khó dễ cho nàng.
Nàng ngồi bệt xuống sàn rồi nhìn quanh bốn phía. Phòng giam này nằm ở góc khuất, hai phòng bên cạnh không giam người nên vẫn khá yên tĩnh. Khả năng thông gió cũng khá tốt, ngay cả đồ dùng trong phòng giam cũng đầy đủ, ngoài gối và chăn chiếu còn có cả trà nước và bánh ngọt.
So với nơi ở của những người mà nàng vừa thấy khi nãy, thì nơi này đã tốt hơn nhiều rồi.
Tô Đại và Minh Hỷ bị giam chung một phòng. Lúc này Minh Hỷ đang dọn dẹp giường chiếu, sau khi thu dọn gọn gàng và phủi sạch thì nàng ấy mới nói: “Cô nương, hay là người nghỉ ngơi trước đi ạ.”
Tô Đại thấy vẻ mặt vô lo vô nghĩ của nàng ấy, đoán chừng trời có sập cũng không ngăn được nàng ấy ngủ, bèn lắc đầu nói: “Em nghỉ ngơi đi.”
E rằng lát nữa sẽ không ngủ được đâu.
Nàng tự rót cho mình một chén trà, đầu ngón tay chạm vào chén, thấy trà đã nguội lạnh!
Hóa ra những thứ này đã được chuẩn bị sẵn từ lâu rồi ư? Có người đã sớm liệu được nàng sẽ đến sao?
Vẻ mặt nàng trở nên phức tạp, nhớ đến câu nói của Trương Thanh. Nếu đã là do Ngụy Ngọc Niên ra lệnh không cần kiêng dè phủ Quốc Công, vậy thì rõ ràng phủ Quốc Công sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Xem ra lời mà Ngụy lão phu nhân nói sáng sớm e rằng sẽ thất hứa.
Rốt cuộc Ngụy Ngọc Niên muốn làm gì?
Ngụy lão phu nhân đã không thể đến được, vậy nàng phải thoát thân bằng cách nào đây? Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn Trương Thanh dùng hình phạt tra tấn để ép cung sao?
Ngụy Ngọc Niên đã sớm liệu được Kinh Triệu Phủ sẽ đưa nàng đi, thì việc dùng hình phạt chắc chắn cũng đã đoán ra được.
Trong lòng nàng có chút đau đớn, nhưng lại mơ hồ thấy có chút hả hê. May mắn là đối với cuốn Sơn Hà Lục kia, nàng đã cẩn thận hơn một chút.
Sơn Hà Lục đã do nàng vẽ và cha nàng biên soạn, làm sao nàng lại không biết nơi cất giấu kho báu ở đâu cơ chứ, chỉ là nàng chưa từng nói chuyện này với ai mà thôi.
Trước kia nàng còn cảm thấy giấu giếm chuyện này là có lỗi với Ngụy Ngọc Niên, nhưng giờ đây xem ra, chẳng qua là cả hai đều có tâm phòng bị mà thôi. Những năm qua, quả thực là nàng đã nhìn nhầm người rồi.
Lúc này không thể nói rõ cảm xúc trong lòng nàng là gì, dù sao thì tình cảm là thật, việc bị từ chối lời bày tỏ cũng là thật, ngay cả việc nảy sinh tâm lý đề phòng cũng là thật. Lòng nàng yêu hận đan xen, tất cả hóa thành một nỗi sầu muộn khó tả.
Tiếng xích sắt lạch cạch vang lên, cửa phòng giam được mở ra từ bên ngoài. Trương Thanh bước chầm chậm vào, phía sau ông ta là vài tên tùy tùng và tên văn thư lúc nãy trên công đường.
Tô Đại thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, liếc nhìn qua cửa sổ thì thấy trời đã dần tối, chắc đã đến giờ Dậu rồi.
Xem ra Ngụy lão phu nhân thực sự sẽ không đến nữa rồi.
Trong mắt Tô Đại không hề có chút sợ hãi nào, nàng quay sang nhìn Trương Thanh.
Trương Thanh còn chưa lên tiếng thì tên thị vệ đứng sau lưng ông ta đã nói: “To gan! Gặp Phủ Doãn đại nhân mà còn không quỳ xuống!”
Đầu gối Minh Hỷ mềm nhũn ra trong chốc lát, nhưng lại bị Tô Đại kéo giữ nàng lại.
“Chúng tôi có quỳ thì cũng chỉ quỳ trước những vị quan tốt, công chính liêm minh.”
Trương Thanh nghe vậy cũng không hề nổi giận, trái lại ông ta còn cười khẩy: “Nói ra câu này, ngươi không sợ trẹo lưỡi sao?”
“Cha ngươi còn phạm tội tày trời như thế, lẽ nào ngươi cũng không thừa nhận ông ta sao?”
Lúc nãy ông ta xem hồ sơ thì mới biết cô gái này là con gái của Tô Hạ, kẻ phạm tội tư tàng và thông đồng với địch sáu năm trước. Năm đó, Tô Hạ cũng cương ngạnh và cứng đầu như vậy, không biết phải trái. Ở trong triều đình thì một mình một cõi, tự cho mình thanh cao, không tham gia phe phái nào, nhưng rồi thì sao chứ?
Cuối cùng chẳng phải cũng chết rồi sao!
Tô Đại không sợ ông ta, càng sẽ không vì những lời đó mà bận tâm hay tức giận. Nàng chỉ nói: “Cha ta vì sao lại rơi vào bước đường đó, trong lòng các ngươi hẳn đã rõ. Chắc chắn sẽ có ngày ông ấy được minh oan, nhưng còn ngươi thì chưa chắc đâu.”
Trương Thanh hừ một tiếng khinh thường, phất tay áo, không muốn nói thêm với nàng. Ông ta ra hiệu cho thị vệ đưa bản cung lời khai ra.
“Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ vào, hôm nay bản cung lời khai này dù muốn hay không thì ngươi cũng phải ký!”
“Ngụy lão phu nhân không rảnh để đến đón ngươi đâu. Chẳng qua ngươi chỉ là một người họ hàng xa, lại còn là một cô nương dựa dẫm vào thân thích mà thôi, ai sẽ bận tâm đến ngươi chứ?”
“Ồ.” Tô Đại giả vờ sợ hãi: “Vậy có phải là ta ký rồi thì sẽ bị giam vài năm rồi cho ra ngoài không ạ?”
Trương Thanh thấy nàng buông lời thì ngỡ nàng đã sợ hãi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, giọng nói liền chuyển hướng: “Đó là điều đương nhiên, chỉ là chuyện ta nói một lời mà thôi.”
Ông ta nhìn Tô Đại từ trên xuống dưới một lượt: “Có điều, còn phải xem biểu hiện của ngươi thế nào đã.”
Tô Đại cảm thấy không thoải mái khi bị ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm, nàng nhíu mày: “Vậy thì ta không ký.”
“Hôm nay, một là ta chết, kinh thành Hoa Kinh sẽ không còn người tên Tô Đại này nữa. Hai là, ngươi hãy tra ra hung thủ thực sự.”
Nàng sẽ không gánh vác tiếng xấu này thay cho người khác.
Vì Trương Thanh khăng khăng muốn nàng ký vào bản cung này, chứng tỏ người đứng sau lưng ông ta tạm thời vẫn chưa muốn lấy mạng nàng. Nếu không, chỉ cần tìm một lý do tùy tiện để giết nàng, rồi tuyên bố bên ngoài là nàng sợ tội tự sát chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?
Quả nhiên là Trương Thanh đã giận dữ: “Ngươi dám đùa giỡn bổn quan!”
“Người đâu–”
Trương Thanh gọi thị tùng lần lượt đưa các dụng cụ tra tấn ra. Phía trên chỉ dặn là không được hại đến tính mạng nàng, chứ không hề nói là không được dùng hình phạt với nàng!
Viên cai ngục lúc trước bên ngoài nhà lao thấy tình hình chuẩn bị dùng hình thật thì giật mình kinh hãi, vội vàng âm thầm lùi lại rồi né đi.
Các thị tùng nghe lệnh, chọn vài món hình cụ rồi chậm rãi bước tới.
Minh Hỷ thấy bọn họ làm thật thì theo phản xạ ôm chặt Tô Đại. Nhìn hình cụ càng lúc càng đến gần, nàng ấy mắt đỏ hoe rồi lắc đầu: “Không được, không được đối xử với cô nương nhà ta như vậy! Ngụy Thế tử thương cô nương nhất, các người làm thế là đối đầu với Ngụy Thế tử đấy!”
Trương Thanh như thể nghe thấy chuyện cười nực cười nào đó: “Ngụy Thế tử là nhân vật như thế nào, làm sao lại bận tâm đến sống chết của một cô gái họ hàng xa như ngươi chứ?”
Ông ta đảo mắt một cái: “Chẳng qua chỉ là một mạng người nhỏ bé không đáng kể mà thôi. Hơn nữa ta sẽ không để ngươi chết, chỉ khiến ngươi cầu sống không được, cầu chết không xong mà thôi.”
Minh Hỷ không hiểu, rõ ràng hai ngày trước quan hệ giữa Thế tử và cô nương vẫn còn tốt đẹp, sao thoáng chốc lại như có thù hận sâu đậm, đến mức cô nương nhà mình rơi vào hoàn cảnh như thế mà cũng không hỏi han đến?
Lòng người chốn cao môn quý tộc thật độc ác!
Nàng ấy không ngừng rơi lệ, bị kéo lê ra xa, cách Tô Đại ngày càng xa. Nàng ấy ra sức giãy giụa nhưng bị ghì chặt.
Các thị vệ cùng hình cụ ngày càng tiến đến gần, lại có thêm hai người nữa ghì chặt Tô Đại, khiến nàng không thể động đậy được.
Hình cụ được đặt vào đầu ngón tay Tô Đại, từng chiếc từng chiếc một kẹp chặt những ngón tay mềm mại trắng bệch của nàng.
Minh Hỷ trợn tròn mắt, đó là hình phạt kẹp ngón tay! Thân thể cô nương vốn đã yếu ớt, mười ngón tay liền với tim, làm sao cô nương có thể chịu đựng nổi?
Nàng ấy cố sức giãy giụa nhưng bị ghì chặt. Nhìn thấy khuôn mặt cô nương trắng bệch, trong miệng nàng ấy chỉ còn lại tiếng kêu gào khàn khàn yếu ớt: “Không …được…”
Tô Đại chỉ cảm thấy đau thấu tim gan, bàn tay mất hết cảm giác, ngay cả đầu óc cũng tê dại. Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán, nàng vô lực co mình lại, suýt gục ngã tại chỗ.
Trương Thanh giơ tay ra hiệu dừng lại, rồi ghé sát nàng hỏi lại: “Bản nhận tội đã được viết xong, ngươi chỉ cần ấn dấu tay thừa nhận là do ngươi làm thì ta sẽ dừng tay.”
Tô Đại đã hết sức lực, tóc mái lòa xòa ướt đẫm mồ hôi dán lên trán. Nàng thốt ra giọng nói mà ngay cả chính mình cũng khó nghe thấy: “Ta không có lỗi.”
Trương Thanh không nghe thấy tiếng, bèn ghé lại gần hơn và hỏi: “Cái gì?”
Tô Đại không thể nói thành lời nên dứt khoát quay đầu đi, thậm chí nàng còn không thèm liếc nhìn ông ta. Trương Thanh thấy vậy thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lồng ngực phập phồng không ngừng. Ông ta muốn xem thử rốt cuộc miệng lưỡi của nữ nhân này cứng đến mức nào: “Tiếp tục dùng hình.”
Tô Đại cắn chặt môi, không để lọt ra một tiếng kêu nào. Thân thể nàng run rẩy không kiểm soát được nhưng nàng cố gắng kiềm chế. Nàng không muốn Minh Hỷ sợ hãi.
Thế nhưng Minh Hỷ lại đau lòng muốn chết, chính vì Tô Đại ngay cả một tiếng kêu cũng không thốt ra, như thể đang chịu đựng nỗi đau cực lớn, cả người mỏng manh như tờ giấy, chỉ cần một cơn gió thổi qua là đổ gục. Minh Hỷ gào khóc: “Cô nương, người kêu lên đi, người khóc ra đi, Minh Hỷ cầu xin người đấy!”
“Cô nương… người hãy kêu lên đi…”
Rõ ràng thấy cô nương đang chịu đựng đau đớn như thế, nhưng lại ngay cả một tiếng kêu cũng không hề thốt ra, khiến lòng nàng ấy đau nhói, đau nhói vô cùng.
Tô Đại nghe thấy lời đó, phải một lúc lâu sau mới cố gượng thân thể, nhìn lướt qua Minh Hỷ rồi khẽ mỉm cười nói: “Minh Hỷ đừng sợ, không đau đâu…”
“Cô nương–” Minh Hỷ gào lên.
Rõ ràng thân thể của cô nương đã run rẩy đến không chịu nổi, ngay cả môi cũng đã mất hết sắc máu, cả người cứ như vừa đi một vòng qua cõi âm ty địa phủ vậy.
Trương Thanh thấy vậy thì chậm rãi nói: “Ngay cả Ngụy Thế tử cũng đã từ bỏ ngươi rồi, cớ sao ngươi vẫn không chịu thừa nhận? Thừa nhận còn có thể giữ lại cho ngươi một mạng đấy.”
Mười ngón tay của Tô Đại máu me be bét, trông thật kinh hãi. Nàng đã không còn sức để nói, cảm giác đau đớn cũng đã tê dại, nhưng vẫn không chịu mở miệng.
Trong mắt Trương Thanh lóe lên một tia độc ác. Người trên chỉ dặn phải giữ lại mạng sống của nữ nhân này, chứ không hề nói là không được làm nàng tàn phế.
Ông ta nghiến răng nói: “Tăng thêm hình phạt!”
Thị tùng vâng lệnh, hai bên kéo mạnh một cái.
“Dừng tay mau!”
Một người vội vã xông vào nhà lao. Rõ ràng đã bị thị vệ bên ngoài ngăn cản và xảy ra xô xát, giờ đây mái tóc rối bời, người đó chính là Thẩm Trác Nhiên.
Trương Thanh phất tay dừng hình phạt lại, nhìn người vừa đến và nói: “Sao Thẩm đại nhân lại có thời gian đến Kinh Triệu Phủ vậy?”
Hình phạt vừa dừng, không còn lực kéo từ hai phía nên Tô Đại mềm oặt ngã xuống đất. Minh Hỷ vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế rồi chạy đến bên cạnh Tô Đại, nhưng nhìn thấy những vết máu kinh hoàng thì không biết phải làm gì, chỉ biết lặng lẽ rơi nước mắt.
Tô Đại nhìn những ngón tay của mình rồi khẽ mỉm cười. Mồ hôi lạnh trên trán rơi xuống đất, nàng không nói nên lời. Trong đầu nàng lại nghĩ đến một điều không hề thích hợp lúc này: May mà không phải là hình phạt rắn, nếu là rắn thì e rằng nàng đã sợ đến nửa sống nửa chết rồi.
Thẩm Trác Nhiên nhận được tin báo của viên cai ngục liền vội vã chạy đến, nhưng vẫn muộn một bước. Nàng muốn tiến lại gần xem xét kỹ hơn nhưng bị Trương Thanh ngăn lại, nên đành phải nhìn Tô Đại từ xa.
Nhưng chỉ với ánh nhìn này đã khiến Thẩm Trác Nhiên hồn bay phách lạc, chỉ thấy Tô Đại mặt mày trắng bệch, tóc tai rối bời, thân thể gầy yếu như thể có thể ngã xuống ngủ vùi mãi mãi. Mười ngón tay đỏ rực đến kinh hoàng. Nàng ấy lập tức giận dữ rồi quát lên: “Kinh Triệu Phủ các ngươi cứ như thế mà đổ oan người tốt, dùng thủ đoạn uy hiếp và dụ dỗ sao?”
Trương Thanh không cho là đúng, ông ta nói: “Thẩm đại nhân đừng đổ oan cho ta. Nếu ngươi có oán hận gì với ta thì cứ việc viết tấu chương hạch tội ta một lần. Nhưng việc xử lý vụ án này, e rằng chưa đến lượt Thẩm Ngự sử nhúng tay vào đâu nhỉ?”
Ông ta nhấn mạnh hai chữ ‘Ngự sử’: “Thẩm Ngự sử, ngươi đã vượt quyền rồi đấy.”
Thẩm Trác Nhiên hằn học nhìn Trương Thanh: “Vụ án này liên quan đến Lý Thái Phó, theo lý phải chuyển giao cho Đại Lý Tự. Trương Phủ Doãn chẳng lẽ muốn làm trái phép công? Hay là muốn bao che cho kẻ nào?”
Trương Thanh nói: “Ta chỉ làm việc theo quy tắc và luật lệ, hà cớ gì lại nói là làm trái phép công? Hơn nữa, không có chiếu lệnh thì làm sao dám phiền đến Đại Lý Tự xét xử?”
“Thánh chỉ của Hoàng thượng ở đây!”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Giọng nói của Tiêu Viễn vang lên từ rất xa. Thẩm Trác Nhiên thầm nghĩ, đợi các ngươi đến nơi thì người ta cũng chết mất rồi.
Ngụy Ngọc Niên đi phía trước Tiêu Viễn, bước chân ổn định, không nhanh không chậm, nhưng nếu người có tâm ý quan sát kỹ sẽ phát hiện bước chân hắn nhanh hơn so với thường ngày.
Trương Thanh thấy Ngụy Ngọc Niên đích thân đến nhà lao, lập tức thay đổi sắc mặt rồi nịnh nọt nói: “Thượng thư đại nhân, thuộc hạ đã xử lý theo đúng lời dặn dò của ngài rồi ạ.”
Ngụy Ngọc Niên theo bản năng nhìn về phía Tô Đại, chỉ thấy nàng ngã vật trong phòng giam, hơi thở thoi thóp, gân xanh nổi lên trên trán, hắn lạnh lùng cười nhạt: “Phải không?”
Không hiểu vì sao mà Trương Thanh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Ông ta nhìn ra phía sau một cái, cứ ngỡ là do phòng giam không có ánh sáng nên mới lạnh.
“Đúng đúng đúng, Thượng thư đại nhân, thuộc hạ đã lặp lại từng chữ ngài dặn dò cho nữ tử đó rồi ạ.”
Ngụy Ngọc Niên nhìn Trương Thanh như nhìn một vật chết: “Trương Thanh, quê ở Liên Giang, năm nay mới leo lên được vị trí Kinh Triệu Doãn, phải không?”
Chức quan này của Trương Thanh đã phải chi tiền lo lót rất lâu mới có được. Ông ta nghĩ mình cuối cùng cũng đã lộ mặt trước Thượng thư đại nhân. Nếu vị quan lớn này có thể nói giúp ông ta vài câu tốt đẹp trước mặt Bệ hạ, thì còn sợ không leo lên được sao.
Ông ta lập tức không ngừng gật đầu nói: “Phải, phải, phải. May mắn được Thánh thượng thưởng thức, cũng may…”
“Tốt lắm.”
Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng ngắt lời: “Thánh chỉ đây, vụ án này chuyển giao cho Đại Lý Tự, ngươi có thể đi rồi.”
Trương Thanh khựng lại: “Cái… cái gì?”
Tiêu Viễn mất kiên nhẫn: “Không nghe thấy sao? Ngươi có thể đi rồi!”
Mẹ kiếp, ghét nhất những kẻ lề mề dài dòng. Hắn ta liếc nhìn Tô Đại rồi lại nhìn Ngụy Ngọc Niên đang sắp nổi cơn thịnh nộ, tặc lưỡi lắc đầu.
Diêm Vương sống sắp nổi điên rồi, kẻ này tiêu đời rồi.
Đắc tội với ai không đắc tội, lại đi đắc tội với ngài ấy. Ngài ấy nói không cần kiêng dè phủ Quốc Công liền tin thật sao, lời tốt lời xấu cũng không phân biệt được, kẻ này tiêu đời rồi.
Không đi xa được nữa đâu.