Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 17: Thích nam?
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Hồng Kông. Chú Minh cùng hai nhân viên sân bay đẩy ba chiếc xe đầy ắp vali hành lý, trong khi đại thiếu gia hắn chỉ khoác một chiếc ba lô chéo màu đen. Chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp, khẩu trang đen che kín nửa mặt, cùng bộ đồ thể thao màu đen toát ra khí chất lạnh lùng, xa cách, với sợi dây chuyền Chrome Hearts khẽ đung đưa trên ngực.
Lối đi VIP vốn dĩ luôn vắng vẻ và yên tĩnh, nhưng hôm nay lại ồn ào đến lạ. Bên ngoài có rất nhiều cô gái trẻ ôm hoa và biểu ngữ tụ tập. Hắn vừa xuất hiện, đám đông lập tức xôn xao, tiếng màn trập và đèn flash liên tục chớp nhoáng khiến người ta không thể mở mắt nổi. Tiếng la hét vây quanh tai bắt đầu có dấu hiệu mất kiểm soát.
Thương Lục nhíu mày. Hắn chưa kịp mở miệng thì chú Minh đã tiến lên ngăn cản vài cô gái đang xông tới. Nhân viên sân bay vội giải thích: "Xin lỗi cậu Thương, hôm nay anh Chung cũng đi lối VIP ạ."
Thương Lục nhớ lại vị khách còn lại trong khoang thương gia. Đối phương chỉ kịp lên máy bay trong mấy giây cuối cùng trước khi cất cánh. Khi trong khoang hành khách chỉ còn hai người, người đó còn đưa cho hắn một tờ khăn giấy ghi số điện thoại.
... Hóa ra là ngôi sao giải trí à?
Thương Minh Bảo đã khiến mọi thiện cảm hắn dành cho giới giải trí trở về con số không. Hắn không giấu nổi vẻ chán ghét, từ trên cao nhìn xuống một cô gái đang chen lấn đến trước mặt, cất giọng lạnh như băng: "Tránh ra."
Ánh mắt cô gái hoảng sợ, chân lùi lại phía sau nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: "Hung, hung hăng cái gì! Còn lâu mới bằng Chung Bình nhé!"
Thương Lục: "..."
Tuổi còn nhỏ mà mắt đã mù rồi sao.
Hiện trường vô cùng hỗn loạn, phải huy động cả bảo vệ và nhân viên sân bay chạy ra duy trì trật tự. Hắn và chú Minh phải rất vất vả mới thoát thân được. Xe đã chờ sẵn ngoài bãi đỗ. Thương Minh Tiễn đứng cạnh xe gọi điện thoại, thấy hắn bước tới cũng chỉ tùy tiện giơ tay ôm hờ một cái. Thương Lục bất đắc dĩ thở dài: "Đúng là chị ruột."
Thương Minh Bảo từ phía sau xe thể thao nhảy ra: "Còn có em ruột nữa này!" Nói rồi cô nàng chui ngay vào lòng hắn làm nũng: "Anh tư, quà lưu niệm của em đâu?"
Nói thì hay lắm, nhưng toàn bộ quà cáp đều phải nhét đầy một chiếc vali hai mươi tư tấc. Chú Minh đã sắp xếp hết hành lý vào cốp xe công vụ. Thương Minh Bảo chạy tới, tìm ngay được mục tiêu, lập tức mở vali lôi ra một đôi giày thể thao. Đôi giày này là phiên bản giới hạn toàn cầu, được bao nhiêu người nổi tiếng, KOL tranh giành đến vỡ đầu chảy máu. Phiên bản vẽ tay còn không vượt quá mười đôi, Thương Lục phải đích thân tìm họa sĩ hợp tác với thương hiệu mới kiếm được một đôi.
Thấy Thương Minh Bảo giơ chân định chạy, hắn nhíu mày hỏi: "Đi đâu đấy?"
"Đón người!" Thương Minh Bảo ôm đôi giày, "Chồng em sắp ra tới nơi rồi!"
"..." Thương Lục duỗi tay xách cổ cô bé, hỏi: "Chồng em là đứa nào?"
"Em đã nói cả trăm lần rồi mà! Chung Bình —— Chờ ung Chung, binh huyền Bình! Chung Bình!"
Thương Lục ngẩn người, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Cho anh xem thử đi."
Chà, hôm nay sói đuôi to đổi tính rồi sao? Lại còn chủ động đòi xem mặt "chồng" mình ư? Thương Minh Bảo kích động run rẩy lục túi lấy điện thoại, dâng lên như hiến vật quý: "Anh xem anh xem anh xem, quá đẹp đúng không, quá đáng yêu đúng không, có xứng đôi với em gái anh không nào?"
Thương Lục lướt qua rồi trượt, xùy một tiếng ném trả điện thoại cho cô: "Thế thôi à?"
Cũng chỉ đẹp hơn người thật ngoài đời một chút. So ra...
Trong đầu hắn đột nhiên hiện ra khuôn mặt Kha Dữ.
Sắc mặt hắn biến đổi, mạnh bạo nuốt ngược câu "So ra còn kém thầy Kha" vào trong bụng.
Thương Minh Bảo trừng mắt: "Thế thôi là sao?" Cô nàng lười đôi co với anh trai, ôm đôi giày thể thao chuẩn bị chuồn đi: "Em phải tìm anh ấy ký tên đã!"
Thương Lục suýt chút nữa tăng huyết áp: "Em đòi cho bằng được đôi giày này là để anh ta ký tên ư?"
Thương Minh Bảo âu yếm vuốt ve màu sắc trên đôi giày: "Đương nhiên rồi!"
... Chết tiệt, đôi giày giới hạn toàn cầu mười bản, do đích thân họa sĩ vẽ tay, em gái hắn lại dám cầm đi cho minh tinh luyện ký tên ư?
Sắc mặt Thương Lục hằm hằm nhìn cô: "Thương Minh Bảo, vì đôi giày này của em, anh đã phải đổi bằng cả một bộ tranh Hawkins* đấy."
*
William Hawkins
:
họa sĩ dân gian người Mỹ, nổi tiếng với việc dùng nhiều chất liệu, kể cả đồ bỏ đi để thực hiện tác phẩm tranh của mình.
Thương Minh Bảo thấy tình thế không ổn lập tức quỳ xuống: "Anh tư ơi em biết lỗi rồi, em thật sự thích anh ấy lắm..."
Thương Lục lạnh giọng: "Thế em có biết chồng em thích đàn ông không?"
"…" Thương Minh Bảo choáng váng há hốc miệng, chớp chớp mắt: "Anh ngậm máu phun người!"
"Anh nói thật," Thương Lục bình tĩnh nói, "Anh ta mới cho anh số điện thoại đây này."
Lúc đi ngang, anh ta còn dùng ngón tay cọ lên cánh tay hắn nữa cơ.
"Đậu má." Thương Minh Bảo khiếp sợ nấc một cái, không thất vọng vì thần tượng mình chủ động đi gạ gẫm trai lạ mà ngược lại lớn tiếng hô lên: "Thương Lục, anh gay quá đi!"
Mọi người, cùng với Thương Minh Tiễn vừa cúp điện thoại: "..."
Cô em út nhân cơ hội nhấc chân chạy biến: "Anh với anh Tiểu Chi trông gay lắm nhé! Nếu anh dám ngủ với chồng em, coi chừng em mách anh cả đấy!"
Thương Lục: "..."
Nếu có phóng viên mai phục ở đây, ngày mai chắc chắn anh em nhà họ Thương sẽ leo lên trang nhất báo lá cải cho mà xem.
Thương Minh Tiễn bó tay lắc đầu, cười nói: "Em mà đi đại lục quay phim, nó sẽ quấn lấy em cả ngày mất."
Thương Lục lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Ngứa đòn."
Hai chiếc xe thương vụ một trước một sau khởi động rồi nhanh chóng rời khỏi sân bay. Thương Minh Tiễn ngồi cùng hàng ghế với hắn, nhàn nhạt nói: "Babe nói không sai, chị thấy em đối xử với Chi Hòa còn tốt hơn với con bé nữa. Nó cứ ghen tị mãi, nói em không cần em gái."
"Tiểu Chi không giống con bé."
Thương Minh Tiễn sắc bén truy vấn: "Không giống chỗ nào?"
Đương nhiên là không giống, mẹ Bùi Chi Hòa là một nữ minh tinh hết thời trèo cao thất bại, phải đi làm tình nhân cho đại gia nhà giàu. Nói cho chính xác thì cậu ta chỉ là đứa con riêng sau này mới được nhận vào nhà mà thôi.
Thương Lục vặn nắp chai nước uống một ngụm: "Mười hai tuổi Tiểu Chi đã một mình đi Pháp. Nhà họ Bùi không cho mang theo một vú nuôi hay người giúp việc nào, chỉ tìm ký túc xá và chuyển tiền sinh hoạt đúng hạn. Cậu ấy có ngày hôm nay đúng là không dễ dàng chút nào."
"Chị thấy nó ỷ lại vào em lắm." Thương Minh Tiễn vỗ vỗ đùi hắn: "Em phải biết giữ chừng mực. Đến cả Babe còn ghen tị, người nhà họ Bùi cũng nể mặt em mới đối xử tốt với cậu ta. Em nên biết..." Cô ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn không nói hết lời.
Nhưng chừng đó cũng đủ để Thương Lục hiểu rõ.
"Em biết." Hắn bật cười: "Chị làm sao thế? Giới thiệu bạn gái không xong nên quay ra nghi ngờ xu hướng tính dục của em à?"
Thương Minh Tiễn nghiêng đầu liếc một cái: "Em trai năm nay đã hai tư rồi, biết thế thì quen một cô cho chị yên tâm đi."
Thương Lục bất đắc dĩ, chụm hai ngón tay chỉ lên trời: "Được được được, vậy thì đi, nếu Thương Lục em mà thích nam thì cứ phạt em ——"
Thương Minh Tiễn là người mê tín, vội ấn ngón tay hắn xuống: "Đừng nói bậy."
Xe không trở về Vịnh Thâm Thủy mà đi thẳng qua Xuân Khảm Giác, nơi có chi nhánh mới của chuỗi khách sạn Khởi Lệ trực thuộc tập đoàn vừa cắt băng khánh thành không lâu. Thương Minh Tiễn là người quản lý Khởi Lệ, hiện tại đang đau đầu tìm bếp trưởng món Tây cho nhà hàng. Thương Lục vừa trở về đã bị bắt đi làm không công. Thương Minh Tiễn lấy cớ rất chính đáng: "Chí ít em cũng đánh giá được đồ ăn Pháp có nấu chuẩn hay không chứ."
*
Xuân Khảm Giác
-
舂坎角 hay Chung Hom Kok: một khu vực ở phía nam đảo Hong Kong, thuộc đặc khu kinh tế Hong Kong, có vịnh biển đẹp nên là nơi lý tưởng để tổ chức nghỉ dưỡng và tiệc cưới.
Mới bay một quãng đường dài đầy tra tấn, vị giác có thể đánh giá được thứ gì ra hồn? Thương Lục không mấy hứng thú, nhưng Thương Minh Tiễn vẫn không chịu buông tha, còn hỏi dự định tương lai của hắn: "Nếu đã quyết định đi Ninh Thị, vậy cứ qua ở căn biệt thự bên Vân Quy đi, bỏ không lãng phí lắm."
Vân Quy là khu bất động sản xa hoa số một số hai Ninh Thị, với thế đất dựa núi nhìn biển. Chủ sở hữu bất động sản còn có quyền lợi sử dụng độc quyền đường cáp treo từ đỉnh núi chạy xuống bãi biển. Đường bờ biển nước xanh cát trắng, các nhà hàng Bồ Đào Nha và tiệm cà phê sang trọng nằm san sát nhau trong một không gian vừa riêng tư vừa thoáng đãng. Ngoài ra còn có một quán bar nằm bên vách núi có thể ngắm toàn cảnh hoàng hôn. Hồi ấy, Thương Minh Tiễn ghen ghét đến đỏ mắt, quả thật muốn dời luôn một chi nhánh Khởi Lệ về chỗ này.
Biệt thự Vân Quy là món quà Thương Minh Tiễn mừng sinh nhật Thương Lục tròn hai mươi tuổi. Toàn bộ nội thất bên trong được trang hoàng dựa theo sở thích của hắn.
"Mấy hôm trước có cho người tới dọn dẹp rồi." Cô đưa thẻ chìa khóa cho hắn: "Muốn thêm cái gì thì tự mua."
Yêu cầu của Thương Lục đối với điều kiện sinh hoạt có thể rất thấp, nhưng cũng có thể rất cao. Nhà máy sản xuất loại nệm cao su mà hắn ngủ từ nhỏ thay đổi thông số sản phẩm, hắn ngủ không quen nên một mình chạy tới Mỹ mua đứt luôn dây chuyền sản xuất, chỉ để mãi mãi được ngủ trên chiếc giường có độ mềm, độ nảy, xúc cảm mà mình quen thuộc nhất. Nhưng đồng thời hắn cũng có thể ngủ trong căn phòng trọ đầy mùi ẩm mốc mà mặt không hề đổi sắc.
Chuyện chuyển nhà đã có chú Minh lo liệu. Hắn vừa về đại lục lập tức chạy tới làng đô thị.
Chỉ mới hơn một tháng trôi qua, trong không khí vẫn quanh quẩn mùi vị quen thuộc. Hắn rất ít khi lái xe vì cảm thấy việc tìm chỗ dừng đậu quá phiền phức. Hắn đánh xe đến đầu hẻm, bước vào hành lang nhà trọ, trước mắt vẫn là hình ảnh âm u ẩm ướt. Ngọn đèn trên trần đột nhiên tắt phụt, tiếng chủ nhà vang lên đầy hùng hổ: "Trời sáng trưng mà đèn đuốc làm gì? Cậu không nhìn thấy sao? Có chia tiền điện không hả anh đẹp trai?"
Thương Lục nhếch khóe môi. Luật sư Lê Hải Dao tiếp nhận ủy thác, luôn miệng dặn dò hắn không được lén tiếp xúc với đối phương, thế nhưng thật ra bọn họ vẫn thường xuyên liên lạc.
Hộp thư vẫn còn lưu lại đoạn đối thoại.
[ Thầy Kha, bây giờ anh có rảnh không? ]
Kha Dữ buông quyển kịch bản đọc dở xuống, giả vờ bình tĩnh dưới cái nhìn đầy nghi hoặc của Thịnh Quả Nhi: [ Vừa vặn có. ]
[ Tại sao khách hàng lại gọi anh là thầy Kha thế? ]
Nhìn đến câu hỏi này, anh bất giác cong môi… Thịnh Quả Nhi càng nghi hoặc hơn.
[ Bởi vì tôi biết dạy rất nhiều thứ. ]
Nếu hai bên nói chuyện trực tiếp, Thương Lục hẳn sẽ nhận ra thái độ hài hước lãnh đạm của anh. Nhưng đằng này, trên mặt chữ —— chỉ còn lại mỗi ý vị tán tỉnh.
Mặt hắn đỏ lên.
[ Sao, cậu muốn học không? ]
... Chết tiệt.
Người này làm sao thế nhỉ! Lúc nóng lúc lạnh, lúc thì nhạt nhẽo, lúc lại quá nhiệt tình, tâm thần phân liệt sao? Là một người làm nghề buôn hương bán phấn nhưng trên người anh cơ bản không hề có khí chất dung tục rẻ tiền, thậm chí còn rất sạch sẽ, đôi mắt sáng trong như dòng sông chảy lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nhưng anh cũng đồng thời thốt ra những câu kinh người mà mặt không đổi sắc, kiểu như "Mẹ các cô ấy là khách hàng của tôi", "Tôi biết dạy rất nhiều thứ", cùng với... "Hôn tôi đi".
Bước chân Thương Lục dừng lại ở bậc thang thứ ba.
Thời khắc Kha Dữ nói những lời đó, nhiệt độ cơ thể, hơi thở mang theo mùi hương, cùng với sự mềm mại và ấm áp lúc cánh tay chạm vào cổ hắn, hắn vẫn... nhớ rõ ràng.
Tiếng quở trách của chủ nhà chưa dừng lại, hòa lẫn cùng với tiếng khách thuê cãi lý lung tung.
Thương Lục xoay người đi xuống, bóng dáng vẫn trấn định nhưng bước chân lại dần dần mất vẻ trầm ổn.