Môi Rách, Lòng Loạn Nhịp

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Môi Rách, Lòng Loạn Nhịp

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh, anh đang... trao đổi email với ai vậy?" Thịnh Quả Nhi cẩn thận đặt ly cà phê xuống. Chẳng hiểu sao, ông chủ điển trai của cô hôm nay mặt sưng phù, từ sáng sớm đã được chuyên viên trang điểm chườm đá lạnh, cà phê thì uống liên tục hết ly này đến ly khác.
Kha Dữ uống cạn mà mặt không đổi sắc, rồi hỏi: "Có chuyện gì à?"
"Em thấy anh cứ cười mãi."
Người bị nói trúng thì vành tai đỏ bừng, hai giây sau mới đáp: "Là tuyển tập truyện cười anh mua trên mạng."
Thịnh Quả Nhi: "...?"
Kha Dữ nói với vẻ mặt nghiêm túc nhưng thờ ơ: "Thật mà, bác sĩ Thẩm nói anh nên cười nhiều, nên anh mới mua truyện cười về đọc."
Thịnh Quả Nhi: "..."
Chuyên gia trang điểm Maggie bước vào, theo sau là các nhân viên. "Ly thứ mấy rồi?" Cô mỉm cười cúi người, khẽ nói "Làm phiền" rồi dùng kẹp tóc vén hết tóc mái của anh lên: "Được rồi, nửa tiếng nữa là có thể hóa trang."
Cô gái này là tổ trưởng tổ hóa trang, hôm nay có mặt vì Đường Trác muốn điều chỉnh lại tạo hình. Việc thay đổi tạo hình khi phim đã quay được một nửa là chuyện không thường thấy, dù không ai nói thẳng nhưng mọi người đều ngầm hiểu, đó là vì bản thân Kha Dữ không thể tự thể hiện được cảm giác u ám cố chấp trong diễn xuất, nên mới cần hóa trang bù đắp vào.
Maggie tô thêm quầng mắt màu xanh nhạt, thở dài: "Vết thương bên môi hơi khó xử lý đấy."
Vết thương này là vết rách do lúc hôn nhau với chị Phỉ, cứ vừa đóng vảy lại bị xé toạc ra, trở thành một biểu tượng đặc biệt. Maggie là chuyên gia hóa trang, nhưng việc mỗi ngày vẽ lên rồi tẩy đi rất khó để đảm bảo duy trì được cảm giác rách nát, mục ruỗng đó.
Trong lúc cô còn đang trầm ngâm suy nghĩ biện pháp, Kha Dữ đã nhàn nhạt nói: "Tôi có cách."
Sau đó, anh tự cắn môi dưới của mình bật máu.
Máu chảy ròng ròng, Thịnh Quả Nhi sợ hãi hét lên, vội vàng rút mấy tờ khăn giấy ra ấn vào vết thương.
Maggie thở dốc kinh ngạc, "Thầy Kha..."
Kha Dữ ấn khăn giấy, tìm kiếm ánh mắt cô qua tấm gương: "Không sao đâu."
Khi mọi người bước ra phim trường, ánh mắt Đường Trác sáng rỡ, chủ nhiệm sản xuất lão Đỗ cũng xuýt xoa khen ngợi: "Cô Maggie không hổ danh là bàn tay vàng!"
Maggie mở miệng định phân trần nhưng lại bị Kha Dữ lẳng lặng kéo lại, thong thả nói: "Cảm ơn Maggie nhé."
Trình Tranh, người thủ vai chị Phỉ, là diễn viên gạo cội trong giới, đã qua tuổi năm mươi nhưng vẫn còn phong thái mặn mà, vóc dáng trước ống kính đẫy đà quyến rũ. Đôi chân đi tất, xỏ giày cao gót khiêu khích duỗi ra, đầu tất hơi đen. Ống kính lướt qua ánh trăng mờ ảo và ngọn đèn đầu giường, khiến người xem như thoáng ngửi thấy mùi giày cao gót khó chịu, cực kỳ đối lập với cảnh diễn cùng A Mỹ.
Kể từ khoảnh khắc này, ngôn ngữ màn ảnh chỉ còn lại sự âm u, chật chội, mùi cơ thể của khách làng chơi và mùi hôi thối từ đôi tất chân của gái điếm.
Trình Tranh đã nghe nhiều điều tiếng về Kha Dữ, vậy mà đến khi phối hợp diễn, chị mới nhận ra bản thân vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đủ kỹ. Cảnh diễn đầu tiên của hai người là gặp gỡ trên hành lang. Phi Tử vừa giúp chủ nhà thông ống nước xong, bộ đồ lao động màu lam của cậu ta thấm đẫm mồ hôi và dầu máy. Lúc cậu ta đi ngang qua chị Phỉ, lập tức bị đối phương gọi giật lại.
Đường cong duyên dáng ẩn hiện sau bộ sườn xám mẫu đơn, chị Phỉ kẹp điếu thuốc lá, nheo mắt phả khói: "Này, cậu đẹp trai."
"Ống nước nào cậu cũng thông được sao?"
Lần đầu tiên diễn, lời thoại này đã khiến cả phim trường đỏ mặt, trợn mắt há mồm. Chị Phỉ từ trên cao nhìn xuống, khẽ mỉm cười: "Trong nhà chị cũng có cái ống nước bị tắc đấy."
Lúc ấy Mạch An Ngôn cũng ở phim trường, không nhịn được lẩm bẩm mắng: "... Mẹ nó, diễn phim cấp ba đấy à?"
Diễn xong bộ này, hình tượng Kha Dữ liệu còn giữ được chút gì không?
Thế nhưng anh ta lo hơi thừa. Bầu không khí nhuốm đầy tính dục mà chị Phỉ cố ý tạo ra đã bị Kha Dữ phá vỡ chỉ trong một giây, anh hỏi: "Ở đâu?"
Vừa dứt lời, Đường Trác lập tức hô cắt. Trình Tranh nhíu mày: "Tiểu Kha, ngữ khí không đúng."
Chị ta là người rất sẵn lòng chỉ dẫn đàn em, không đợi Đường Trác mở miệng liền tiếp tục nói: "Phi Tử nghe hiểu đấy, cậu ta kiềm chế sự xôn xao trong lòng vì kích động, ra vẻ bình tĩnh nhưng vẫn giữ lại một tầng ám muội mà cả hai đều biết rõ."
Thấy Kha Dữ không phản ứng, chị ta dứt khoát diễn mẫu một lần. Ánh mắt tối lại, lướt xuống phần giữa hai chân đối phương. Khi ánh mắt dời đi, bóng tối đã che giấu cảm xúc trong đáy mắt, nhưng ngón tay cầm túi xách đã kịp bồn chồn gảy gảy sợi chỉ trên miệng túi.
Tất cả mọi người đều vỗ tay cho màn biểu diễn, Mạch An Ngôn thì thầm vào tai Thịnh Quả Nhi: "Không hổ là chị Tranh, gừng càng già càng cay."
Nhưng cho dù chị ta có cố khơi gợi thế nào, Kha Dữ vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như khúc gỗ. Đến lần thứ năm, cuối cùng Trình Tranh tức đến bật cười: "Đảo Nhỏ, cậu diễn với Tạ Miểu Miểu tốt lắm mà? Đến lượt chị thì không diễn được? À —— Chị biết rồi, cậu chê chị già chứ gì?"
Mạch An Ngôn lập tức hòa giải: "Chị Tranh ơi làm gì có chuyện đó ạ!"
Trình Tranh lười nghe những lời ngon ngọt vuốt ve, túm chặt cổ tay Kha Dữ: "Không phải cậu có đến sáu cô bạn gái sao, còn không biết nói tục luôn à?"
Cánh cửa phòng nghỉ đóng sầm, bỏ lại mọi người bên ngoài ngơ ngác nhìn nhau. Mạch An Ngôn vươn tay kêu "Ấy" một tiếng, trông thấy Kha Dữ bị Trình Tranh ấn lên cửa sổ, sau đó tấm rèm kéo lại, hoàn toàn ngăn cách ánh mắt người ngoài.
Trình Tranh kéo Kha Dữ: "Chưa nói bậy bao giờ thật?"
Kha Dữ: "?"
"Để anh đút em ăn kẹo mút nhé?"
Kha Dữ: "..."
"Trong lòng biết rõ nó rất suồng sã, cậu biết chị đang khiêu khích cậu, chị cũng biết cậu đang gạ chị, nhưng cậu phải giả vờ không hiểu, còn chị thì giả vờ tin cậu không hiểu. Hiểu chưa? Đại loại như cậu dắt bạn gái lên giường rồi hỏi em có muốn ăn kẹo mút không? Bạn gái cậu bảo đáng ghét, ở đâu ra? Cậu đáp có chứ, ở ngay đây này, không tin em tìm thử xem —— Đã hiểu chưa?"
... Hình như hiểu rồi, nhưng lại không dám quá hiểu.
Trình Tranh hứng thú nhìn vành tai anh đỏ ửng lên: "Ngây thơ thế?"
Lúc hai người ra khỏi phòng nghỉ, ánh mắt anh đã thoải mái hơn... Hóa ra lên giường phải nói những lời này sao?... Anh học được rồi.
Từ ngày đó đến tận cuối tháng, môi dưới của Kha Dữ luôn trong tình trạng chưa kịp lành miệng đã lại rách, về sau gần như bị cắn nát, chỉ cần cọ răng vào một cái là đủ tứa máu. Lúc này, Ninh Thị đang là thời điểm hanh khô nhất, anh cố tình không thoa sáp dưỡng môi để tiện cho môi khô nứt dễ rách. Cảnh quay đến cuối, Thịnh Quả Nhi chứng kiến anh ăn cơm mỗi ngày một ít, uống cháo mỗi ngày một nhiều.
Mạch An Ngôn dần dần nhận ra điều không ổn: "Kha Dữ ơi Kha Dữ, làm việc khoa trương, làm người khiêm tốn, cậu có hiểu không? Dù muốn luyện tập hay hy sinh gì cũng phải thể hiện ra trước ống kính cho người ta biết thì mới tính là làm! Nếu không phải tôi tinh mắt thì cậu nghĩ ai nhìn ra? Chị Tranh có biết không? Nói ra ngoài ai cũng bảo Kha Dữ diễn đơ như khúc gỗ! Cậu đã nỗ lực như thế ——"
Kha Dữ liếc anh ta một cái: "Không tính là nỗ lực."
Mạch An Ngôn nghẹn họng: "—— Rồi, rồi, cậu là nhất."
Kha Dữ hờ hững không quan tâm nhưng quản lý của anh thì không phải người hiền lành, lập tức kéo anh ra chụp một tấm ảnh rồi đăng lên Weibo cá nhân. Kha Dữ trong ảnh có khuôn mặt tái nhợt, tóc mái rủ xuống, dưới cằm hơi có râu lún phún. Ánh mắt lạnh lùng xinh đẹp, môi dưới rách nát, miệng vết thương đỏ tấy khiến người nhìn có cảm giác vừa đau đớn vừa kiệt quệ.
Ảnh vừa đăng lên đã bị các fan điên cuồng chuyền tay nhau ——
[ Môi anh ý là do tui cắn rách á mấy bà! ]
[ Trời ơi trông đau phết, để tui tới liếm cho Đảo Nhỏ nào ]
[ Thiệt hại quá nặng nề, tui chết mất rồi ]
"Đệt, cái này mà gọi là thiệt hại gì." Thương Minh Bảo bĩu môi: "Rách môi thôi mà, có thế cũng dám đăng lên mạng à?"
Thương Lục dời sự chú ý khỏi bức tranh. Trên bức tường trắng tinh đang treo bức "Ngôi sao xanh", năm xưa anh cả Thương Thiệu đã bỏ 90 triệu đô la Hồng Kông mua về tặng cho hắn. Trước kia bức tranh được treo ở nhà chính trong Vịnh Thâm Thủy, bây giờ hắn dọn sang Ninh Thị đương nhiên phải mang theo.
"Thương Minh Bảo," hắn bất đắc dĩ gọi một tiếng, "Em ra ngoài tự chơi một mình đi."
"Em không đi," Thương Minh Bảo thân mật kề lại gần: "Cho anh xem đối thủ của chồng em này."
Thương Lục nhíu mày: "Em có ấm đầu không thế?"
Ngày nào cũng chú ý đến đối thủ còn cần mẫn hơn cả thần tượng của mình nữa.
"Anh mới ấm đầu," Cô nàng chui vào lòng hắn, "Không cho xem suông đâu nhé, xem xong phải mắng phụ em nữa cơ!"
Thương Lục: "..."
Một tấm ảnh chiếm trọn màn hình, người trong ảnh anh tuấn nhưng thờ ơ, ánh mắt lạnh nhạt, dáng đôi môi lại mang độ cong tự nhiên như đang cười mỉm.
Thương Lục sửng sốt cướp điện thoại.
Môi rách rồi.
Trong lòng hắn lập tức xẹt qua một ý nghĩ, nó kỳ lạ đến mức đầu óc như bị cảm xúc mềm mại tưởng tượng ấy chiếm lấy.
"Lần trước em nói anh ta tên gì?"
"Kha Dữ." Thương Minh Bảo khó hiểu, "Làm sao vậy?"
"Hình như anh có xem phim anh ta đóng rồi."
"Bộ "Núi" phải không?"
Trong bộ phim đó, nhân vật của Kha Dữ vẽ màu khắp mặt, tuy cảm giác được người này có nét tương đồng với "Mộc Kha" nhưng đó chỉ là ý nghĩ chợt lóe rồi vụt tắt. Lúc này đây, khuôn mặt kia lại trực tiếp xuất hiện trên màn hình không có gì che đậy, lần đầu tiên Thương Lục mới rõ ràng ý thức được... Đâu chỉ tương tự, phải nói là giống nhau như đúc.
"Kỹ thuật diễn của anh ta nát lắm đúng không." Thương Minh Bảo cực kỳ đắc ý: "Nếu gặp anh thì phải chê là đóng đơ như khúc gỗ ấy, kém xa Chung Bình, Chung Bình nhà em năm ngoái còn được đề cử giải Tinh Vân cơ mà."
Thương Lục không nói một lời.
Sao có thể giống đến mức độ này? Quả thực là như anh em song sinh cùng trứng, không chỉ có thế, thậm chí cả đường nét gương mặt, ánh mắt, khí chất thong dong xa cách đó cũng y như cùng một người.
Cho dù bây giờ có người nói với Thương Lục hai người này là một, chắc chắn hắn sẽ tin.
"Này, anh đi đâu thế? Anh định làm gì? Anh?" Thương Minh Bảo gọi tới ba tiếng nhưng không nhận được lời đáp nào.
Cửa phòng chiếu phim yên lặng khép lại, Thương Lục tìm cuộn phim của Kha Dữ.
Năm phút sau, hắn bấm mở hòm thư điện tử.
[ Thầy Kha, anh có biết diễn viên Kha Dữ không? Anh ta trông giống anh lắm. ] Hắn thử hỏi thăm dò, nhưng không quá chắc chắn.
Nội tâm hắn thật ra đã có đáp án rõ ràng —— Đúng là rất giống, giống đến mức kinh ngạc, nhưng không thể là anh.
Rất đơn giản, hành động cử chỉ của Mộc Kha quá tự nhiên; lời thoại, tự sự, biểu cảm, ánh mắt và chuyển động chân tay đều không có khuyết điểm, đứng trước ống kính lập tức mang đến cảm giác thu hút. Loại kỹ năng diễn xuất này dù có mang khuôn mặt tương tự cũng khó mà sao chép được.
Mà Kha Dữ thì ngược lại, diễn xuất hoàn toàn có thể xem là thảm họa. Trong mắt Thương Lục, nó phải được nâng lên cấp độ "huyền thoại diễn dở".
Lấy tiêu chuẩn cao ngất của hắn, xem nhiều thêm một giây đã gọi là tra tấn, liếc mắt thêm một lần cũng tính là lãng phí thời gian.
Trên đời này liệu có một người diễn xuất như ảnh đế trước ống kính của tay đạo diễn vô danh tiểu tốt, nhưng trên màn ảnh của đạo diễn hàng đầu lại diễn nát bét như trò cười thế không?
Chắc chắn là không rồi.
Ngoại trừ giờ ngủ, Thịnh Quả Nhi sẽ không bao giờ rời khỏi Kha Dữ nửa bước. Hôm nay cô nàng trông thấy anh cong khóe môi mở thông báo thư mới ra xem, giây lát tiếp theo đã quay về trạng thái vô cảm.
Email chỉ có vỏn vẹn một hàng chữ.
Truyện cười ngày hôm nay không buồn cười sao? Thịnh Quả Nhi thầm nghĩ
Đôi môi mím chặt, một tiếng động nặng nề vang lên trong lòng Kha Dữ tựa như hòn đá rơi xuống vực sâu vô tận cuối cùng đã chạm đến mặt đất lạnh cứng như băng.
Trò chơi kết thúc rồi.
Thương Lục đã trông thấy mặt, nghe giọng anh, chỉ cần tìm hiểu thêm một chút sẽ biết rõ người trong giới và các fan đều gọi anh là Đảo Nhỏ... Lần trước bị hai cô nữ sinh đuổi bắt trong hẻm sâu, rõ ràng hắn đã hỏi qua: "Đảo Nhỏ là nghệ danh của anh à?"
Mí mắt nhợt nhạt khép lại, Kha Dữ cũng yên lặng phán án tử hình cho mối quan hệ này trong lòng.
Hình ảnh trên màn ảnh rộng không chỉ tôn lên vẻ đẹp của Kha Dữ mà còn phóng đại mọi khuyết điểm của anh. Thương Lục trầm ngâm không nói một lời, lướt xem hết năm bộ phim điện ảnh trong vòng nửa tiếng đồng hồ, sau đó cẩn thận gõ từng câu từng chữ: [ Kỹ thuật diễn của anh ta kém hơn anh nhiều. ]
Kha Dữ xem xong chỉ biết cười tự giễu.
Thấy anh không trả lời, Thương Lục thất thần nhớ lại cuộc đối thoại của hai người trong rạp phim lần trước. Lúc hắn phê bình Kha Dữ này diễn xuất không tốt, hình như thầy Kha trông không vui lắm, thậm chí còn có ý muốn biện hộ cho anh ta... Hiểu rồi, chẳng lẽ —— anh là fan của Kha Dữ sao?
Rất hợp lý. Hàng lông mày giấu sau cặp kính của Thương Lục hơi nhíu, giờ phút này như đã tìm ra câu trả lời thỏa đáng, toàn thân bất giác cũng thả lỏng hơn.
Vẻ ngoài của họ tương tự nhau, thầy Kha có lẽ sẽ đi hâm mộ một diễn viên bình hoa như Kha Dữ —— à phải, đến tên cũng mang chữ Kha —— hoàn toàn hợp lý. Dù sao thì tất cả mọi người đều có tâm lý bản năng muốn theo đuổi, bắt chước hoặc chú ý đến nhân vật công chúng có ngoại hình hao hao mình.
Hắn châm chước an ủi: [ Tôi nghĩ có lẽ anh ta cũng nỗ lực lắm rồi. Em gái tôi là fan Kha Dữ, còn cho tôi xem ảnh chụp mới nhất của anh ta nữa, hy vọng môi anh ta sẽ mau chóng lành lại. ]
Kha Dữ nhìn email mà hơi giật mình.
Cái gì? Không vạch trần, ngược lại còn... quan tâm đến anh?
Tại sao lại không vạch trần luôn đi? Còn dùng phương thức kín đáo quan tâm như thế để làm gì?
Kha Dữ nghĩ không thông, cứ mãi ngẩn người nhìn email. Trong đầu anh, ma xui quỷ khiến chợt nhớ đến lời Trình Tranh: "Một bên hiểu rõ mà không nói, bên kia biết bên này hiểu rồi mà vẫn không đi bắt bẻ..."
Anh nuốt hai chữ "ám muội" xuống, khuôn mặt nóng lên, may mà Thịnh Quả Nhi không chú ý, cho nên mới không nhận ra tâm trạng căng thẳng đứng ngồi không yên của anh.
[ Đau lắm. ] Anh phản hồi.
Còn cố đè ép nhịp tim nhảy thình thịch.
Không nói với Thịnh Quả Nhi, không nói với Đường Trác, cũng không nói với Mạch An Ngôn. Thang Dã tới đây thậm chí còn hôn hung ác hơn, chủ động cắn rách miệng vết thương rồi mạnh bạo liếm láp. Anh không muốn rên đau với ai, cũng không thể bày tỏ với bất kỳ ai.
Bởi vì anh diễn không tốt, cho nên dù nỗ lực phấn đấu đến cỡ nào cũng không có tư cách nói ra. Nếu không, tất cả chỉ là chiêu trò đi lòe thiên hạ.
Nếu diễn tốt, người khác mới có thể cảm thán, ôi chao, Kha Dữ vì diễn đạt cảnh này mà phải hy sinh thế này thế kia. Diễn không tốt, toàn bộ đều biến thành lấy cớ chống chế.
Thịnh Quả Nhi thấy anh không vui đã sớm đi tìm chủ đề nói chuyện, lúc này cầm điện thoại tò mò hỏi: "Thầy Kha, anh có biết hiệu ứng cầu treo không?"
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, anh hỏi theo phản xạ: "Cái gì?"
Thịnh Quả Nhi đọc chầm chậm: "Hiệu ứng cầu treo là để chỉ thời điểm một người đi qua cây cầu treo sẽ vô thức làm tăng nhanh nhịp tim. Nếu lúc này anh ta tình cờ gặp một người khác thì sẽ hiểu lầm rằng tim mình đập nhanh là vì có cảm tình với đối phương —— Em biết rồi! Chẳng trách người ta đi hẹn hò đều muốn dẫn nhau đi xem phim kinh dị hoặc đi tàu lượn siêu tốc, hóa ra là để gài nhau!"
Hiệu ứng cầu treo...
Ánh mắt Kha Dữ tỉnh táo sau cơn giật mình.
Là hiệu ứng cầu treo.
Chẳng trách anh luôn căng thẳng khi đứng trước Thương Lục, rõ ràng cậu ta chỉ là một cậu trai bao được phú bà bao nuôi, có chút ngoại hình và khí chất tốt hơn người thường, lại còn có tài năng, thỉnh thoảng tỏ ra ngoan ngoãn cũng có vẻ đáng yêu, lúc cầm camera lại mang dáng vẻ thong dong trấn tĩnh khiến người đối diện yên tâm ——
Chỉ có vậy thôi, làm sao anh lại có ý nghĩ kỳ quặc với hắn được?
Hóa ra đó là hiệu ứng cầu treo.
Mỗi lần ở cùng nhau nếu không phải bị fan phát hiện thì cũng suýt nữa bị người ngoài nhận ra, hoặc là tình huống bị vạch trần như hiện tại —— Tim sẽ đập nhanh hơn, là phản ứng kích thích mỗi khi căng thẳng.
Là hiệu ứng cầu treo
Anh mở hòm thư ra lần nữa, lời phản hồi của Thương Lục rất ngắn gọn và ôn hòa:
[ Ừ, tôi cũng nghĩ là rất đau, cho nên anh ta nhất định sẽ diễn tốt vai này thôi. ]
Lần này Kha Dữ rất yên tâm để trái tim mình đập lỡ nhịp