Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 25: Phim ngắn gây bão, thân phận thiếu gia
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thế nào là thích tiện thể nữa? Em không thèm thích người trèo giường ——"
Thương Lục nắm bả vai em gái, kiên nhẫn cúi người: "Bạn nhỏ, anh trai em chọn diễn viên chứ không chọn chiến binh danh dự hay tấm gương đạo đức. Cuộc sống cá nhân của anh ta không liên quan và anh cũng chẳng có hứng thú, em hiểu chưa?"
Bên ngoài vang lên hai tiếng còi xe, Thương Lục mở tủ đựng đồng hồ tự động, tháo chiếc Chopard Geneva Seal* vừa đeo vào tay vừa bước nhanh ra ngoài, đồng thời không quên đuổi khéo: "Thôi, đừng chu môi nữa, tự chơi ngoan nhé."
Chiếc Aston Martin của Trần Hựu Hàm đã dừng ngay ven đường. Sáng nay anh ta có việc phải trở về xử lý, đến chiều tiện đường sang chở Thương Lục cùng đi dự họp báo. Thấy đối phương bước ra cửa, chờ đến khi ngồi lên xe, anh ta không nhịn được phải đỡ tay lái bật cười: "Thiếu gia ơi, cậu không có ý định giữ phong thái khiêm tốn nữa à?"
Trên người mặc bộ âu phục được may đo thủ công từ phố Savile Row, tay đeo đồng hồ giới hạn toàn cầu, cộng với vóc dáng và khí chất toát ra không tầm thường, Trần Hựu Hàm chu đáo dặn trước: "Lát nữa nhớ đừng vào chung nhé."
"Làm sao?"
"Danh tiếng anh đây tương đối kém. Nếu cậu vác theo bộ dạng này đi vào cùng tôi, đảm bảo tiệc chưa kết thúc cậu đã bị gán cho danh thiếu gia bao nuôi đấy."
Thương Lục: "..."
"Cậu bị hiểu lầm cũng chẳng sao, tôi thì không được —— Bây giờ tôi là người có gia đình rồi."
"Khoe tình cảm thì biến đi."
Trần Hựu Hàm cười một tiếng rồi ném cho hắn một hộp quà. Chiếc xe lướt êm ru trên quốc lộ xuyên rừng, anh ta thản nhiên nói: "Chúc mừng đoạt giải."
Bên trong hộp quà là một chiếc bút máy Blancpain*, hắn chẳng thèm khách sáo: "Cảm ơn. Xem phim chưa?"
"Cậu nghĩ tôi có thời gian xem không?"
Thương Lục: "..."
Quả nhiên không nên ôm bất kỳ ảo tưởng nào khác ngoài chuyện kiếm tiền từ người đàn ông này.
"Không có thời gian xem phim thật, nhưng tin tức trên radio thì nghe xong rồi. Diễn viên chính của cậu là Kha Dữ phải không?"
"Anh quen à?" Thương Lục hơi giật mình. Phong thái của Trần Hựu Hàm tệ đến mức hắn chợt nảy ra một suy nghĩ không hay: "Đã ngủ với anh ta rồi sao?"
"Mẹ kiếp," Trần Hựu Hàm cười sặc sụa, "Bạn nhỏ, ý tưởng của cậu đặt sai chỗ rồi. Mai kia gặp Diệp Cẩn cậu cũng định hỏi cô ta đã ngủ với người ta chưa sao? Với địa vị nhà họ Thương các cậu, nếu cậu nghĩ giới giải trí chỉ cần có tiền là muốn ngủ với ai cũng được, vậy sau này đi một sự kiện kính một chầu rượu chắc phải gặp đến ba người có tin đồn ngủ với cậu ta mất —— Nói thế này đi, ở cái sân khấu danh vọng này, nếu muốn bị ngủ thì chỉ cần bỏ chút tiền ra là ngủ được rồi. Nếu đã không muốn, dù có bỏ ra bao nhiêu cũng không ngủ được đâu."
"Tôi không có ý đó." Thương Lục mỉa mai xin lỗi. Chết tiệt thật, bị Thương Minh Bảo tẩy não cả ngày lẫn đêm nên hắn cũng choáng đầu luôn rồi.
Trần Hựu Hàm liếc hắn một cái, bất đắc dĩ bật cười: "Xin lỗi tôi làm gì? Tôi thật sự không quen biết cậu diễn viên đó, cũng không có hứng thú, nhưng mà có nghe được ít tin đồn về ông chủ nhà cậu ta."
"Cái gì?"
"Ông chủ công ty đó họ Thang, chơi lớn lắm, mười mấy năm trước từng hủy hoại mười mấy người, gần đây lại không còn nghe đồn đãi gì nữa. Nếu cậu muốn tiếp tục hợp tác với Kha Dữ thì chắc chắn phải tiếp xúc với ông ta, cho nên tôi khuyên cậu nên đổi người thì hơn."
·
Ánh mặt trời giữa trưa không xuyên qua được tấm rèm dày nặng. Kha Dữ sờ điện thoại mới hay đã gần 11 giờ. Anh thay áo ngủ mở cửa, Thịnh Quả Nhi đang ở bên ngoài đi đi lại lại đầy lo lắng. Kha Dữ tựa cửa ngắm một lát rồi nói đùa: "Buồn đi vệ sinh à?"
Thịnh Quả Nhi hét to xông đến: "Cuối cùng anh cũng dậy rồi! Sếp Mạch nói mười phút nữa sẽ đến, nếu anh không chịu dậy thì chắc anh ấy băm em ra mất!"
Kha Dữ chẳng mảy may dao động, chỉ hỏi: "Cho mèo ăn chưa?"
"Rồi rồi rồi!"
Mèo Ragdoll xinh đẹp như hoa, được đặt tên theo nữ minh tinh Thụy Điển Ingrid Bergman. Kha Dữ ngồi xổm xuống xuỵt xuỵt vài tiếng, gọi nó là "Bergman". Anh càng ung dung bao nhiêu, Thịnh Quả Nhi càng sốt ruột bấy nhiêu: "Anh lên Weibo xem, lên WeChat đọc tin tức chưa ạ? Anh có biết ——"
"Tin tốt thì nghe, tin xấu im mồm."
"Tin tốt, đương nhiên là tin tốt rồi! Phim ngắn của anh đã được đăng tải lên trang web chính thức, lượng truy cập muốn nổ tung Weibo luôn! Tổng lượt xem cao nhất đã vượt qua một trăm triệu! Chưa kể vô số trang reup, chia sẻ các kiểu. Các trang phê bình phim ảnh đã đăng tin nhưng vẫn đang tạm khóa phần chấm điểm, bên dưới là hơn một trăm bài đánh giá dài và hàng chục ngàn lượt đánh giá ngắn —— Mới ba tiếng trôi qua thôi đấy!"
Kha Dữ ôm Bergman vào lòng, im lặng một lát mới bật cười: "Thế à."
Chuông cửa vang lên, Mạch An Ngôn cũng đến.
Thịnh Quả Nhi chạy ra mở cửa. Mạch An Ngôn sải bước hùng hổ vào trước, Nancy xách máy tính và tập công văn theo sau. Lúc đi ngang qua cô còn lén nháy mắt và mấp máy môi với Thịnh Quả Nhi: "Điên rồi."
Mạch An Ngôn lập tức đi thẳng vào vấn đề: "Trả lời hai câu —— Một, đạo diễn là ai. Hai, bộ phim này có bản quyền của Đường Trác không?"
"Không quen biết, không có." Mèo Ragdoll kêu meo một tiếng rồi nhảy khỏi ngực anh. Kha Dữ lấy hai chiếc ly thủy tinh, lại rút chai Whiskey ra. Mùi rượu quả thật rất không hợp với không khí buổi sáng. Anh đưa một ly cho Mạch An Ngôn: "Cheers."
Mạch An Ngôn: "Che—cheer cái gì mà cheer! Cậu xâm phạm bản quyền rồi có biết không hả? Hôm qua xem trailer xong tôi còn vui vẻ tự nói không biết Kha Dữ đổi tính từ bao giờ, không đi gây chuyện mà còn mang tin tốt về ——"
"Tiểu Ngôn, bình tĩnh."
Chất lỏng màu hổ phách phản chiếu ánh nắng mùa đông. Kha Dữ lắc lư ly rượu, ung dung nói: "Tôi đã nói chuyện với Đường Trác rồi, bộ phim này sẽ được dùng làm tiền truyện, vừa hay kéo luôn độ hot cho "Rơi xuống". Tiếp theo anh cứ sắp xếp các bài PR và hot search đi, nhớ liên kết tên phim với chủ đề tìm kiếm nhé."
"Cậu nghĩ công ty làm từ thiện chắc? Phía sếp Thang ——"
"Anh không cần lo chỗ sếp Thang, ông ta sẽ đồng ý thôi. Thần Dã là nhà đầu tư của bộ phim, vẫn phải để ý đến doanh thu phòng vé chứ. Nếu có thể cứu vãn thì sao lại không cứu?" Kha Dữ nhẹ nhàng phân tích.
"Nghe nói hôm qua ông ta tìm cậu?"
Thịnh Quả Nhi ngập ngừng định nói thì bị Kha Dữ ném cho ánh mắt cảnh cáo: "Nói chuyện chấm dứt hợp đồng, phim điện ảnh. Họa do tôi gây ra, anh nghĩ ông ta sẽ tìm anh sao?"
Trực giác mách bảo Mạch An Ngôn có gì đó không đúng, nhưng anh ta không thể nói rõ là sai ở đâu. Từ hôm qua đến giờ anh ta như ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy. Thời điểm nhìn thấy giao diện đoạt giải thì suýt đứng tim mà ngã vật ra ghế, đến khi xem xong ba mươi phút nội dung phim lại thấy đất trời sụp đổ, chỉ muốn bò lên IFC nhảy xuống tự kết liễu cho xong. Lúc này nghe Kha Dữ nói đã sớm có tính toán, trái tim treo cao cuối cùng cũng yên vị trở lại.
Tâm trạng anh ta phức tạp một cách hiếm thấy, vừa cảm thấy áy náy với Kha Dữ, lại vừa cảm thán anh quá có chính kiến. Nói ra sợ người ta không tin, trong giới giải trí, anh ta có thể xem là quản lý có tiếng tăm, vậy mà ngay từ đầu đã chẳng mấy khi kiểm soát nổi Kha Dữ.
"Hoạt động tối nay cậu tham gia cùng Ưng Ẩn nhé. Bây giờ đi rửa mặt chải đầu, ăn trưa xong tôi sẽ đưa cậu đi làm tạo hình."
Sống lưng Kha Dữ căng thẳng, bình tĩnh hỏi: "Sao thế, sếp Thang không đến sao?"
"Đi, nhưng cậu không cần đi cùng. Hôm nay cậu tuyệt đối sẽ là tâm điểm của giới truyền thông, đúng lúc dẫn thêm Tiểu Ẩn để củng cố danh tiếng cho Thần Dã."
Kha Dữ mím chặt môi, trong lòng dâng lên cảm xúc bi ai như vừa sống sót sau thảm họa. Anh hiểu, hiện giờ Thang Dã đang tạm thời chán ghét mình. Nếu là trước kia, anh sẽ khờ dại tin rằng từ nay về sau rốt cuộc không cần đối mặt với ông ta nữa, từ từ nhặt nhạnh dũng khí để tiếp tục sống, để rồi một lần nữa bị gọi vào khách sạn, tiếp tục rơi xuống vực sâu.
Sau này anh đã hiểu, kiểu tra tấn mà Thang Dã dành cho anh giống như mèo vờn chuột vậy, cho đối phương hy vọng rồi lại nhanh chóng cướp đi. Đó vốn cũng là một phần trong quy trình "dạy dỗ" tàn nhẫn mà ông ta đã nghĩ ra.
Đi qua phòng tạo hình mất nửa tiếng đồng hồ, thời gian vừa đủ để Kha Dữ xem xong bộ phim ngắn. Mạch An Ngôn và Nancy đang say sưa trò chuyện ở ghế trước, Thịnh Quả Nhi được cho nghỉ, không một ai chú ý. Anh đeo tai nghe lên, hít sâu đồng thời bấm mở bộ phim mà xem như mình cũng là đồng sáng tác kia.
·
Chiếc xe chạy xuống con đường ven biển rồi dừng trước cửa xoay của Thụy Cát. Trần Hựu Hàm ném chìa khóa xe cho người gác cổng, cùng Thương Lục bước vào cửa xoay. Bảng tiếp đón và nhân viên tiếp tân của Giải trí GC xếp thành hàng chào đón, hai người tiến vào lối đi riêng. Chờ cửa thang máy đóng lại, Trần Hựu Hàm mới nói: "Đi với tôi gặp mặt tổng giám đốc của Giải trí GC đi, tôi chỉ tham dự họp báo, còn tiệc tối thì để anh ta hướng dẫn nhé."
Thang máy dừng tại tầng 32, rẽ phải tiến vào phòng VIP. Đèn trần pha lê chiếu sáng tấm thảm trải sàn dày dặn. Một thanh niên đeo kính ngồi trên ghế bành có tay vịn, trợ lý đang khom lưng nói nhỏ gì đó vào tai, hình như là đang kiểm tra bản thảo họp báo lần cuối cùng.
"Đổng sự Trần." Người trợ lý tinh mắt, vừa liếc thấy người đến đã lập tức lên tiếng, mọi hoạt động trong phòng cũng ngừng lại theo.
Thanh niên đứng dậy, Trần Hựu Hàm giới thiệu: "Tổng giám đốc Giải trí GC, Cố Tụ."
"Phó thôi." Cố Tụ vươn tay, "Rất hân hạnh được gặp cậu."
"Đạo diễn Thương Lục, chắc các cậu xem qua tác phẩm cả rồi."
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Thương Lục cũng vươn tay ra: "Hân hạnh, có thể gọi tôi là Sean."
"Á đù!" Người trong giới giải trí vốn hoạt bát, bầu không khí cũng không nghiêm túc như các ngành khác. Mọi người vừa nghe thấy cái tên tiếng Anh này lập tức kinh ngạc thốt lên, cuối cùng bị Trần Hựu Hàm như cười như không liếc một cái, họ mới sợ sệt bịt miệng.
"Tôi không tham gia tiệc tối được, cậu chăm sóc cậu ta giúp tôi nhé." Trần Hựu Hàm lịch thiệp vỗ vai Cố Tụ rồi dẫn Cố Tụ vào phòng khách nhỏ, "Cậu ấy là cậu chủ tập đoàn Thương Vũ Hồng Kông, cậu biết là được, đừng để lộ ra ngoài. Trong lúc chiêu đãi, nhớ làm việc chừng mực."
Đúng 4 giờ chiều, buổi họp báo dự án Minh Duệ bắt đầu đúng như dự kiến. Quy mô của hội nghị và khách mời tham gia gần như sánh ngang một liên hoan phim hạng cao trong ngành. Thư mời có hai loại, ngoại trừ các minh tinh địa vị cao đã hoàn toàn thoát ly khỏi vai trò con rối của giới tư bản, các nghệ sĩ còn lại chỉ nhận được thư mời dự tiệc tối. Sau ba bài phát biểu tâng bốc, đẩy đưa, gạt bỏ những lời lẽ nghiêm trang thừa thãi, trong đầu mọi người chỉ còn lại âm thanh kinh sợ: Quy mô đầu tư mỗi năm hàng chục tỷ, cái gì thế? Chỉ để làm phim điện ảnh... Thế này đâu còn gọi là nâng đỡ người mới, mẹ kiếp, phải gọi là làm Bồ Tát!
Đương nhiên, tiền bạc không phải thứ muốn đốt là đốt được. Dù là dự án nào thì cũng phải trải qua quá trình sàng lọc bốn bước: đệ trình – xét duyệt – trình bày tại chỗ – thảo luận bàn tròn. Minh Duệ đã mời hơn mười vị có đức cao vọng trọng trong nghề, bao gồm các nhà sản xuất có thâm niên, nhà sản xuất, đạo diễn, biên kịch, chỉ đạo nghệ thuật, thậm chí có cả ê kíp kỹ thuật trong ngành điện ảnh để tiến hành quá trình bình phẩm khắt khe nhất.
Dưới ánh đèn tối tăm, Thương Lục cong khóe môi. Quả là biết cách chơi thật đấy.
Qua 6 giờ có tiệc trà nhẹ. Sau đó mọi người sẽ di chuyển đến phòng tiệc để dùng bữa tối. Cố Tụ ghi nhớ lời Trần Hựu Hàm dặn dò, giữ Thương Lục bên mình không rời nửa bước, nhưng cũng không chủ động giới thiệu hắn với ai. Thương Lục giữ tâm thái rất vui vẻ, nhẹ nhàng, tay cầm ly champagne đứng một bên. Có người tiến tới trình danh thiếp chào hỏi Cố Tụ, hắn cũng ra vẻ thành thạo chạm cốc góp vui, một tay nhét túi quần trông rất lỗi lạc, quý phái. Biện pháp của Cố Tụ tuy có vẻ lười biếng nhưng lại rất thực dụng. Hắn vốn không biết chút gì về giới giải trí đại lục, trong một buổi tối mà có thể chỉ mặt điểm tên được tám chín phần các nhân vật chủ chốt.
Ưng Ẩn kéo tay Kha Dữ ngồi vào bàn, tiếp tục đề tài về bộ phim ngắn vừa đoạt giải.
"Anh đang ngủ thì được Tổ tiên hiện lên hôn một cái à? Khủng khiếp thật, tôi nổi da gà luôn đấy, anh biết không? Giữa ban ngày ban mặt, tôi vừa xem vừa nghĩ đây đúng là Đảo Nhỏ mà mình vẫn quen sao." Miệng Ưng Ẩn liến thoắng không ngừng, nhưng khuôn mặt vẫn đoan trang nghiêm nghị. Mỗi khi gặp người quen còn dè dặt giơ tay chào đầy ngọt ngào, "Hơn nữa, cái cậu đạo diễn kia quay anh gợi cảm thật đấy. Bộ anh ta yêu thầm anh hay sao mà quay còn đẹp hơn Lịch Sơn quay nữa. Hay là bây giờ chúng mình xào CP tại chỗ đi, tôi thèm khát thân thể anh lâu rồi mà."
Kha Dữ: "..." Anh đáp lại nhàn nhạt: "Cảm ơn, nhưng tôi không thèm."
Sảnh tiệc rộng lớn đến hoa mắt, với hương thơm ngào ngạt, hình ảnh lộng lẫy và ánh sao rạng rỡ. Tiếng cười nói rôm rả hòa cùng tiếng ly chén chạm nhau, ánh đèn phản chiếu trong những chiếc ly pha lê trong suốt, đèn flash chớp lóe không ngừng. Nhiếp ảnh gia và phóng viên truyền thông đeo thẻ công tác ra vào một cách trật tự.
Ưng Ẩn gảy gảy mái tóc, ngẩng đầu ưỡn ngực khoe ra bờ vai thẳng đầy quyến rũ. "Bắt được rồi! Tổng giám đốc Giải trí GC Cố Tụ. Nhân lúc An Ngôn và sếp Thang đang bận, đi qua chào một tiếng không?"
Kha Dữ ngước mắt, chưa kịp phản ứng thì nghe tiếng Ưng Ẩn nghi hoặc: "Khoan đã, kia chẳng phải... Thương Lục lần trước cùng thuê phòng với anh sao?"
Hắn mặc âu phục vào trông hoàn toàn khác hẳn. Chất vải cao cấp như toát lên vẻ quý phái dưới ánh đèn. Tay hắn cầm ly rượu, khóe môi điểm nụ cười. Có lẽ vì hơi chán nên toàn thân toát lên vẻ lười biếng và thiếu kiên nhẫn. Ánh mắt rõ ràng mang theo sự hài hước, nhưng cử chỉ vẫn đủ lịch thiệp, ân cần, như đang chơi một trò chơi xã giao nhàm chán. Hơn nữa, còn chơi rất thuần thục, thành thạo như thể đã quen từ lâu.
"Trời ơi, đẹp trai thế." Ánh mắt Ưng Ẩn sáng lên, đồng thời như vừa nghĩ ra điều gì đó, sắc mặt lại biến đổi lần nữa: "Không được rồi, lần trước cậu ta nghe thấy chuyện tôi quyến rũ Trần Hựu Hàm không thành công —— Khoan đã, nhà họ Trần có quan hệ thân thiết với nhà họ Thương. Nghe giọng điệu thì có vẻ như cậu ta quen biết Trần Hựu Hàm. Bên cạnh chính là tổng giám đốc Cố Tụ, tâm phúc trong số các tâm phúc của Trần Hựu Hàm..." Trực giác của phụ nữ luôn cực kỳ nhanh chóng, tàn nhẫn và chuẩn xác. Ưng Ẩn che miệng thốt lên: "Cứu mạng! Cậu ta đúng là thiếu gia nhà họ Thương sao?!"
---
Lời tác giả:
Thương Lục: Không ai biết thân thế của tôi hết.
Kha Dữ: Đồ ngốc.
Phương án giải quyết cho vấn đề tranh chấp bản quyền sẽ sớm được viết ra. Một bút không thể viết hết năm điểm tình tiết, mong các bạn kiên nhẫn một chút nhé. Ngày mai sẽ lên VIP, hy vọng được các bạn ủng hộ nhiều hơn. 10 ngàn chữ đối diễn đang chờ đó! DNA trong người tôi đang rộn ràng cả lên rồi đây!