Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 24: Vết Thương Cùng Giải Độc Lập
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảng 2 giờ sáng, một hồi chuông cửa dồn dập đánh thức Thịnh Quả Nhi khỏi giấc ngủ chẳng mấy yên ổn. Cánh cửa mở ra, đèn hành lang sáng trưng rọi rõ thân hình cao gầy, mảnh khảnh của Kha Dữ.
Anh tựa vào khung cửa, khuôn mặt tái nhợt nở nụ cười nhợt nhạt: "Xin lỗi, anh về muộn quá."
Thịnh Quả Nhi tỉnh hẳn ngủ: "Xin lỗi, tại em mệt quá nên ngủ quên mất..." Thấy Kha Dữ vẫn còn mặc bộ đồ khi rời phim trường, cô vội hỏi: "Anh có đói không? Hay anh ăn chút gì nhé? Anh có muốn tắm không? Để em mở nước nóng cho anh nhé?"
Kha Dữ xua tay: "Anh không sao, em cứ đi ngủ đi." Anh ngồi xổm xuống một cách mệt mỏi nhưng đầy cẩn trọng. Năm con mèo lập tức vây quanh anh. Dylan là đứa thích làm nũng nhất, còn chủ động ngẩng đầu tròn lên dụi vào lòng bàn tay anh, chỉ là hôm nay bàn tay chủ nhân nó không ấm áp như ngày thường, mà ẩm lạnh như băng.
Thịnh Quả Nhi rót cho anh một ly nước ấm: "Uống cho tỉnh rượu." Rồi cô cũng ngồi xuống theo, vừa vuốt ve mèo vừa hỏi một cách ngây thơ: "Sếp Thang mở tiệc chúc mừng cho anh đấy à? Tiền thưởng cuối năm nay có tăng lên gấp đôi không?"
Kha Dữ "Ừ" một tiếng, giọng cười trầm thấp, yếu ớt: "Đương nhiên phải tăng gấp đôi rồi."
Mới uống thêm vài ngụm nước, Thịnh Quả Nhi đã vội nhắc nhở: "Đừng uống hết, coi chừng ngày mai mặt sẽ bị phù. Tối mai anh còn phải đi sự kiện, lại là ngày công bố giải thưởng... Ủa nhưng mà, giữa Argentina và Trung Quốc chênh lệch mấy tiếng đồng hồ vậy anh?"
Kha Dữ hơi giật mình, khẽ lắc đầu.
Thịnh Quả Nhi lấy điện thoại di động ra, giọng nói từ từ vang lên, rồi lớn dần: "Thế mà em tưởng anh biết chứ... Để xem, Baidu nói thế này này," Cô đọc to: "Trung Quốc đại lục nhanh hơn thủ đô Argentina mười một tiếng đồng hồ... Thời gian công bố là 9 giờ tối... Ôi! Nghĩa là 8 giờ sáng chúng ta đã biết kết quả rồi sao?!"
Cô lại xòe ngón tay ra đếm: "Em không tính sai đúng không? Hồi cấp ba học không giỏi môn địa lý..."
Kha Dữ vừa vuốt mèo vừa đáp nhàn nhạt.
"Thế thì chắc chắn em không ngủ được nữa rồi," Thịnh Quả Nhi vươn vai nói: "Phải thức để đón bình minh ngày mai thôi!"
Kha Dữ bật cười: "Mau đi ngủ đi, ngày mai cho em nghỉ, em cứ léo nhéo đòi đi trám răng suốt còn gì?"
Trước khi Thịnh Quả Nhi đi vào phòng ngủ, cô quay đầu nhìn lại. Kha Dữ vẫn ngồi xếp bằng trên sàn nhà, bóng dáng cô độc của anh được năm con mèo vây quanh, chúng kêu meo meo, tiếng kêu còn nhẹ nhàng hơn cả động tác vuốt ve của anh. Cô đưa tay tắt đèn lớn, trong bóng đêm chỉ còn lại duy nhất một ngọn đèn hành lang cô độc chiếu rọi lên người anh.
Thịnh Quả Nhi vốn ngủ không sâu giấc, lại đang ở nhà sếp nên càng không dám ngủ quá say. Nghe thấy tiếng động, cô lập tức choàng tỉnh. Tiếng rên rỉ phát ra giữa căn nhà yên tĩnh càng trở nên đáng sợ. Thịnh Quả Nhi tưởng mình gặp ảo giác, nhưng sợ Kha Dữ thật sự có chuyện gì, đành phải theo tiếng động tìm tới cửa phòng rửa mặt —— Cô bắt gặp một thân thể đang yếu ớt chống tay tựa vào bồn rửa mặt lớn.
Thịnh Quả Nhi bị dọa hoảng, vô thức lùi lại, vội vàng bịt miệng lại trước khi kịp hét to thành tiếng —— Trên sống lưng Kha Dữ là vô số vết thương đan xen chằng chịt, ngang dọc. Chúng còn rất mới, màu đỏ tươi, nông sâu không đều, một số chỗ còn tróc cả da thịt.
Phần cơ lưng được ngọn đèn trần chiếu rọi rõ ràng, phập phồng theo từng nhịp thở của anh. Làn da màu lúa mạch phủ một lớp mồ hôi mỏng. Bàn tay anh chống lên bệ đá cẩm thạch quá mạnh, khiến gân xanh nổi đầy, lòng bàn tay anh nắm chặt một chiếc khăn lông ướt.
Tiếng nức nở của cô như đánh thức người đang cúi đầu —— Kha Dữ hơi xoay mặt qua, nheo đôi mắt đỏ hoe vì đau đớn lại, đáy mắt lộ vẻ cảnh giác xa lạ. Sau khi nhận ra là Thịnh Quả Nhi, anh mới hơi thả lỏng người, sau một lúc lâu mới bình thản nói: "Nếu đã thấy rồi thì mau giúp anh bôi thuốc đi."
Nước mắt nhanh chóng tích tụ đầy trong hốc mắt, Thịnh Quả Nhi lắc đầu lia lịa: "Sao lại thế này? Ai đánh? Là ai đánh anh? Tại sao lại như vậy..."
Kha Dữ khẽ "suỵt" một tiếng: "Ngoan, đừng hỏi."
Hộp thuốc đã được mở sẵn đặt một bên, Kha Dữ vò sạch chiếc khăn lông, để nước máy hòa loãng máu tươi, để nó chảy thẳng xuống cống thoát nước. Anh thản nhiên nói: "Dùng khăn lông chấm sạch vết thương trước, mấy chỗ bị rách đừng để dính nước, dùng bông chấm cồn iod khử trùng, sau đó bôi thuốc lên. Chỗ nào rách dùng cái này, không rách thì dùng cái kia." Nói rồi anh đưa ra hai tuýp thuốc bôi khác nhau, bên trên viết đầy tiếng nước ngoài khó hiểu.
Thịnh Quả Nhi cầm lên để phân biệt, Kha Dữ lại cong môi tự giễu, nói: "Làm mờ sẹo."
Ống thuốc làm mờ sẹo còn thừa khá nhiều, chứng tỏ nó rất ít khi được dùng đến.
Kha Dữ nhấc hộp thuốc lên: "Ra phòng khách đi."
Tất cả mọi việc đều diễn ra trong im lặng, chỉ có năm con mèo là nhìn chằm chằm không hề tỏ ra kinh ngạc, hoặc có lẽ chúng cũng có chút tò mò, dù sao trước nay cũng chỉ có mỗi chủ nhân tự xử lý vết thương cho chính mình.
Thịnh Quả Nhi thì không quen xử lý nên ra tay không biết nặng nhẹ, vậy mà cô không nghe anh kêu rên một tiếng nào, nhiều nhất —— chỉ là cơ bắp hơi căng lên vì đau mà thôi. Có mấy chỗ miệng vết thương quá sâu, không chỉ biểu bì mà cả lớp hạ bì bên dưới cũng bị kéo ra ngoài, máu đóng thành vảy giữa những đường da thịt nứt toác. Bàn tay cô run lên, nước mắt cô rơi không ngừng. Kha Dữ đang nằm sấp thở dài một hơi, lúc này anh vẫn có tinh thần bật cười trêu chọc: "Quả Nhi, đừng khóc, nước mắt rơi xuống vết thương đau lắm đấy."
Thịnh Quả Nhi phát ra tiếng cười xen lẫn tiếng khóc, cô sụt sịt mũi nói: "Anh đừng chọc em nữa, nếu không em đổ cả chai thuốc lên lưng anh bây giờ."
"Mưu sát ông chủ thì cuối năm nay mất thưởng nhé."
Chiếc khăn lông bị giặt đi giặt lại năm lần, một lọ thuốc sát trùng dùng hết gần đáy, toàn bộ phải mất hơn một giờ đồng hồ mới xử lý xong. Kha Dữ cài nút áo ngủ của mình: "Đi ngủ đi, trước 10 giờ sáng mai đừng gọi anh."
"Giải thưởng..."
"Không quan trọng."
Bóng dáng gầy gò của anh hoàn toàn biến mất vào bóng tối, cửa phòng đóng chặt. Trong cái se lạnh của buổi sáng sớm chỉ còn lại tiếng mèo kêu meo meo. Kha Dữ cởi áo ngủ chui vào giữa chăn tơ lụa, để cảm giác mát lạnh mềm mại làm dịu cơn đau do ma sát. Trước khi chìm vào giấc ngủ, anh mở hộp thư điện tử ra xem lần cuối.
Không có thư mới.
Thương Lục thậm chí còn không thèm chia sẻ tin tức lọt vào danh sách đề cử giải thưởng, chỉ gửi một công hàm luật sư một cách máy móc để xử lý mọi việc. Gặp gỡ, hợp tác quay phim, trao đổi thư từ đều là những hành động có tính toán và lừa dối ngay từ đầu.
Kha Dữ nghĩ đúng là mình quá thiếu tự tin. Ở lứa tuổi của Thương Lục, lại thích xem phim điện ảnh thì làm sao có chuyện không nhận ra anh được? Hoặc có lẽ là anh đã quá tự tin, cho nên mới lựa chọn tin một người chỉ gặp gỡ thoáng qua, tin tưởng thái độ nghiêm túc khi hắn nói rằng "Anh sinh ra để làm diễn viên", nói "Phi Tử là người biết trồng hoa", còn vô duyên vô cớ quan tâm "Chắc là đau lắm".
Hắn đã sớm biết anh là diễn viên rồi.
Ngay cả chi phí giải quyết tranh chấp trong hòa bình cũng được tính toán tỉ mỉ.
Kha Dữ xóa hết lịch sử liên lạc, đồng thời ném luôn địa chỉ email kia vào thùng rác.
---
Lời tác giả:
Đây là truyện ngọt (tin tôi đi).
Sau khi gặp lại, hai người sẽ tiếp tục đóng phim chung với nhau. Đoạn trước là vì hai người tách ra nên câu chuyện mới đi theo hai hướng như vậy thôi.
Thang Dã được xem như "trùm" của phần đầu, chắc chắn sẽ "logout". (Ý tôi không phải phần sau có trùm cuối đâu, không có!!!)
Thứ tư tuần này sẽ "nhập V" (VIP), cập nhật 10.000 chữ. Nếu mọi người ủng hộ nhiệt tình thì mỗi ngày sẽ cập nhật 6.000 chữ nha, nói được làm được nè!