30. Chương 30: 'Bạn trai cậu đấy à?'

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 30: 'Bạn trai cậu đấy à?'

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu vực quanh thôn Ngọc Hồ Thạch Đầu không có cửa hàng in ấn nào. Kha Dữ bảo Thương Lục lên mạng tìm một cửa hàng ở thôn khác, chọn nơi gần nhất, lái xe khoảng hai mươi phút. Bản thân Kha Dữ đeo khẩu trang che mặt, đội mũ ngư dân che kín cả tóc.
Thương Lục hỏi: "Để tôi lái xe cho?"
Kha Dữ liếc hắn, tự động mở cửa ngồi vào ghế lái: "Tôi không muốn giao tính mạng mình vào tay một kẻ thức trắng đêm qua đâu."
"Có ngủ một tiếng."
Xe khởi động, Kha Dữ mở điều hòa, vừa kêu Thương Lục dẫn đường vừa hỏi: "Lần này sao không mang nệm theo?"
"Không tiện."
Kha Dữ suy tư: "Vậy sau này mỗi khi cậu khởi động dự án riêng của mình thì biết làm sao? Cứ thức mãi thế à? Tối nay tính ngủ kiểu gì đây?"
"Chuẩn bị thuốc an thần."
Kha Dữ trầm ngâm đặt tay lên vô lăng, "Dùng thuốc ít thôi, coi chừng bị phụ thuộc."
Thương Lục đáp một tiếng "Biết rồi", lại nói, "Anh giống y như anh trai tôi ấy."
Giọng điệu nghe không mấy vui vẻ.
Nhẹ nhàng đạp chân ga, chiếc xe rời khỏi đoạn đường xi măng trong sân, bắt đầu xóc nảy trên đường núi. "Bao tuổi rồi?"
"Qua sinh nhật là hai mươi tư."
"Nhỏ thế."
Thương Lục: "Không được nói đàn ông "nhỏ"."
Kha Dữ: "... Rồi rồi rồi," anh đáp rất thức thời: "Lớn, lớn lắm."
"Đệt!" Thương Lục đột nhiên ngồi thẳng dậy, "Anh đừng có mà lưu manh như thế được không!"
"Tôi làm gì mà lưu manh?" Kha Dữ ra vẻ vô tội vạ, "Tôi nói tuổi của cậu mà."
Thương Lục nghẹn họng, không biết nói gì để phản bác, dứt khoát nhắm mắt lại.
Xe chạy ra đường quốc lộ. Trong lúc dừng đèn đỏ, Kha Dữ nghiêng đầu nhìn Thương Lục. Đôi mắt nhắm nghiền che đi ánh nhìn sắc bén, chỉ để lại một khuôn mặt điển trai đơn thuần. Xương lông mày của hắn cao, sống mũi thẳng tắp, môi trên hơi nhếch. Nếu mô tả theo kiểu chuyên nghiệp, khuôn mặt này có thể được dùng làm mẫu cho các cơ sở thẩm mỹ chuyên chỉnh sửa mũi. Anh biết Thương Lục không ngủ nên cất tiếng hỏi: "Tôi hút thuốc được không?"
Cửa sổ xe hơi hạ xuống, để cơn gió lạnh buốt từ núi tuyết ùa vào, thổi tung mái tóc của Kha Dữ.
Anh cúi đầu châm thuốc. Khi Thương Lục mở mắt ra, đập vào mắt hắn là một nửa gương mặt Kha Dữ được ánh lửa bập bùng chiếu sáng. Ngọn lửa vụt tắt, mọi thứ lại chìm vào bóng tối. Kha Dữ rít một hơi thuốc, gác cánh tay kẹp điếu thuốc lên cửa sổ, chống cằm. Anh chợt quay đầu nhìn Thương Lục: "Này, nếu cậu cứ không chịu công khai thân phận, với vẻ ngoài như thế này, sớm muộn gì cũng bị người ta ve vãn thôi."
Thương Lục khoanh tay, ngữ khí lười biếng: "Đánh chết hết là xong."
·
Cửa hàng in ấn nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Lúc xe rẽ vào, cả tiệm chỉ có mỗi bà chủ đang ngồi ăn mì. Kha Dữ kéo cao khẩu trang, đưa ra một xấp kịch bản dày cộp: "Gỡ hết các miếng dán ra rồi hãy photo, xong dán lại đúng vị trí cho tôi, đừng dán nhầm nhé."
Bà chủ: "Hả?"
"Tôi trả thêm tiền."
Có tiền thì đương nhiên mọi chuyện đều dễ nói.
Hai người đứng cạnh chiếc máy, xem bà chủ thao tác vài tờ đầu tiên rồi mới yên tâm lùi ra. Cuốn kịch bản bị dán rất nhiều miếng giấy nhớ màu xanh đỏ sặc sỡ. Thương Lục tháo một miếng ra, đọc kỹ, rồi thuận tay dán lên trán Kha Dữ. Kha Dữ lập tức trừng mắt, xé xuống rồi dán lại lên cánh tay hắn. Bà chủ tiệm đứng một bên, trợn mắt nhìn hai người thanh niên nô đùa như hai đứa học sinh tiểu học.
Cuốn kịch bản dày hàng trăm trang không thể photo xong trong vài phút. Thương Lục đành chọn in trước phần mình đã nghiên cứu hôm qua. Hai người quay ra xe ngồi đợi. Đèn trần xe bật sáng trưng, soi rõ từng hàng chữ trên tờ giấy còn thoang thoảng mùi mực in mới. Bên ngoài thỉnh thoảng vẫn có người đi ngang qua, nhưng dù sao hôm nay thời tiết lạnh lẽo, hiu quạnh nên không quá ồn ào.
Thương Lục cầm trên tay hai phần: "Đây là bản gốc hôm qua anh chụp cho tôi xem, còn đây là bản tôi đã chia lại. Ngày mai sẽ quay ba cảnh tương đối quan trọng: một cảnh anh nhìn thấy một người đàn ông khác trong nhà chị Phỉ; một cảnh giường chiếu thân mật; và cuối cùng là cảnh chị Phỉ khóc lóc kể khổ với anh." Hắn cười như không cười: "Cảnh giường chiếu đối với anh chắc không khó khăn mấy nhỉ?"
Kha Dữ: "... Sao cậu lại biết?"
"Tôi xem qua rồi."
Tàn thuốc rơi lả tả đầy người, Kha Dữ mắng: "Ai cho cậu xem hả?"
"Hai cảnh diễn với A Mỹ và chị Phỉ, trong kịch bản gốc viết rất sơ sài, anh đã sáng tạo thêm khá nhiều động tác." Thương Lục nhớ lại đoạn diễn ngắn trong máy tính, gác tay lên lưng ghế, nói đầy ẩn ý: "Không hổ là người từng hẹn hò sáu lần... Thầy Kha, anh cũng thành thạo ghê."
Kha Dữ giật phắt lấy kịch bản: "Im miệng!"
Sáng hôm đó, cuối cùng Phi Tử cũng gặp được chị Phỉ. Chị ta vẫn mặc sườn xám, bên ngoài khoác một chiếc khăn choàng thủ công của dân tộc Ma Thoa. Phi Tử từng thấy những chiếc khăn như vậy được bày bán đầy rẫy trong các cửa hàng ngoài thành cổ, mỗi chiếc giá mười lăm tệ.
Đằng sau chị Phỉ còn có một người đàn ông khác, trung niên, dáng người vạm vỡ, hốc mắt sâu, trông khá giống những gã làng chơi từng ra vào phòng chị Phỉ mỗi ngày.
"Chị Phỉ." Kha Dữ thì thầm lời thoại, lẳng lặng ngước mắt nhìn Thương Lục.
"Đến đây bằng cách nào?" Thương Lục đọc lời thoại của chị Phỉ.
"Đi xe lửa từ Ninh Thị đến Côn Minh, từ Côn Minh đến Lệ Giang... qua rất nhiều hầm đèo, núi thật là cao."
Người đàn ông hỏi: "Ai thế?"
Kha Dữ chờ Thương Lục tiếp tục đọc, nhưng hắn chợt hô dừng: "Ánh mắt không đúng."
"Sao lại không đúng?"
"Phi Tử đang làm gì?"
"Đang chờ chị Phỉ giới thiệu mình."
"Không phải."
"Không phải à? Phi Tử đang rất căng thẳng, không biết chị Phỉ có hoan nghênh mình đến đây không, cũng không biết chị ta sẽ giới thiệu mình ra sao."
"Anh diễn tôi xem đi."
Dù kỹ thuật diễn còn non kém nhưng thái độ của Kha Dữ rất chuyên nghiệp. Trong khoang xe Prado bật điều hòa, hai tay anh cho vào túi áo, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, nở một nụ cười xa lạ. Thân thể anh hơi hướng về phía trước để lấy lòng, sau đó nhanh chóng lùi lại, đồng thời liếc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh.
"Xấu hổ, căng thẳng, tự ti, không chắc chắn... nhưng cũng có cả sự đề phòng nữa. Anh đã nghe nói đến tập tính cạnh tranh của động vật giống đực chưa? Để được con cái chấp nhận, chúng sẽ thi nhau khoe mẽ hoặc đánh nhau đến chết. Phi Tử là một kẻ hèn nhát, nhưng cậu ta đã xem chị Phỉ là người phụ nữ của mình. Cậu ta không để ý đám khách làng chơi, nhưng thái độ của gã đàn ông kia cũng đã xem chị Phỉ là người đàn bà thuộc về mình rồi." Thương Lục đưa phần kịch bản chỉnh sửa cho anh, "Đồng thời, đừng quên rằng cả đêm qua Phi Tử không ngủ, mọi cảm xúc kích động đều bị phóng đại lên gấp mười lần. Ban đêm, người ta thường dễ khóc, dễ phẫn nộ, dễ xúc động, dễ thể hiện sự yếu đuối hoặc đưa ra những quyết định ngu xuẩn đáng hối hận."
"Thế thì 2, 3 giờ sáng đừng lên Taobao mua đồ nhé?"
Thương Lục bật cười, thuận tay búng nhẹ lên trán Kha Dữ một cái.
Kha Dữ kêu đau, "Cậu làm gì thế!"
"Tôi cũng thức suốt đêm, cho nên bây giờ mới làm ra hành động ngu xuẩn đáng hối hận như thế này đây."
Kha Dữ lạnh lùng: "Đúng là ngốc thật." Anh cúi đầu xem kịch bản, đồng thời cố gắng kìm nén tiếng nhịp tim đập thình thịch. Giây tiếp theo, anh giật mình kinh ngạc ngước mắt: "Đây là gì?"
"Lời độc thoại của Phi Tử."
Trong khoảng thời gian Phi Tử chờ chị Phỉ giới thiệu mình, Thương Lục viết thêm mấy dòng:
"Chị Phỉ có chào đón mình không? Hình như chị ấy bất ngờ lắm, nhưng vẫn bình tĩnh. Người đàn ông kia là ai? Chị ấy mập lên rồi, eo to hơn trước kia một chút, mặt cũng tròn hơn, nếu tối nay mình nói thế không biết chị ấy có giận không nhỉ? Người đàn ông kia có quan hệ thế nào? Hai người ở cùng nhau sao? Anh ta lớn tuổi hơn mình, lại lùn hơn, lưng hơi còng. Chị Phỉ nói đã rửa tay gác kiếm, không làm nữa rồi mà? Chẳng lẽ chị ấy lại...?"
"Anh thử biểu đạt bằng cả ngôn ngữ cơ thể và lời nói xem."
Kha Dữ cuộn kịch bản, nhìn thêm mấy lần rồi nói: "Xuống xe."
Anh đứng bên cạnh xe, Thương Lục đứng đối diện.
Kha Dữ hít sâu một hơi, tay anh đút vào túi áo, ánh mắt dừng trên mặt Thương Lục: "Đi xe lửa từ Ninh Thị đến Côn Minh, từ Côn Minh đến Lệ Giang... qua rất nhiều hầm đèo, núi thật là cao." Thương Lục không nói gì. Ánh mắt Kha Dữ kiềm chế dừng trên môi hắn, rồi lại lưu luyến xuống dưới ngực... eo. Lúc này chợt toát ra ý cười vừa lộ liễu vừa mê muội, bởi vì anh nghĩ tối nay mình sẽ được chung chăn gối với chị Phỉ, thân mật giễu cợt về dáng người của chị ta.
"Ai thế?" Thương Lục đọc lời thoại của người đàn ông kia.
Sau hai giây tĩnh lặng, Kha Dữ hơi há miệng, ngơ ngẩn nhìn về phía người đàn ông. Bởi vì sự xa lạ và thói quen lấy lòng mọi người, anh mím môi cười một cái, sau đó thu lại vẻ mặt, nhìn sang chị Phỉ. Trong quá trình chờ đợi, anh vô thức siết chặt eo bụng, ưỡn thẳng ngực, hơi nâng cằm. Ánh mắt hoàn toàn trở lại trên người chị Phỉ, khóe miệng cụp xuống. Anh không biết rằng cử chỉ cố tình ra vẻ này khiến anh trông càng buồn cười, nhưng trong trí tưởng tượng nông cạn của anh, làm như vậy có thể khiến hai người hòa nhau một ván.
Thương Lục gật gù: "Qua."
Kha Dữ từ từ thoát khỏi nhân vật: "... Cậu thấy được rồi à?"
"Tốt hơn lúc nãy, lên hình sẽ càng tốt hơn."
Kha Dữ hơi bối rối xoay người, vì quá đột ngột nên cũng làm lộ rõ thái độ căng thẳng của mình. Thương Lục cười một tiếng: "Anh biết không, mỗi lần được tôi khen anh đều căng thẳng lắm nhé."
"Tôi..."
"Lúc được Đường Trác khen, trông anh thản nhiên lắm mà?" Thương Lục nhìn anh đầy hứng thú, "Sợ tôi à?"
"Đồ thần kinh."
Anh nghiêm túc phủ nhận. Phía đối diện có người đi ngang qua. Thương Lục rất tự nhiên tiến đến gần, đè Kha Dữ vào thân xe, chống hai tay hai bên, thấp giọng: "Đừng sợ, anh căng thẳng làm gì? Cứ như làm chuyện xấu bị thầy giáo chủ nhiệm bắt quả tang vậy."
Tiếng cười nói của người qua đường vang vọng từ xa đến gần.
Kha Dữ càng vùi mặt sát vào ngực hắn hơn: "Đưa khẩu trang cho tôi."
"Trong túi, anh tự sờ đi. Anh thường xuyên dùng chiêu này để trốn fan lắm hả?"
Bàn tay Kha Dữ thò vào túi áo khoác ấm cực kỳ, tiếp tục sờ soạng thêm một lúc, tạo ra tiếng sột soạt khe khẽ.
"Cậu cũng học nhanh lắm nhỉ?" Kha Dữ đáp lại đầy mỉa mai.
"Thì tại thầy dạy giỏi... Đừng sờ lung tung nào."
"Im miệng," Kha Dữ mắng một tiếng, "Mẹ nó, ai có hứng thú sờ cậu chứ."
Tiếng cười nói càng lúc càng gần hơn, là một đoàn du khách có vẻ vừa đi ăn lẩu trở về. Thấy bên cạnh chiếc xe có hai người đang làm động tác mờ ám, bọn họ đều trợn mắt đánh giá. Kha Dữ vùi mặt vào ngực hắn sâu hơn. Vóc dáng gần một mét chín của Thương Lục che đậy anh kín mít. Thương Lục cúi đầu, đôi môi hơi chạm vào mái tóc đen bên dưới. Cảm giác trong gió đêm lạnh buốt nhưng mềm mại.
Hoàn hảo tránh thoát nguy hiểm, Thương Lục vẫn không rời tay: "Rốt cuộc anh có phải gay không thế?"
Kha Dữ thẹn quá hóa giận: "Không phải!"
"Không phải thì tốt." Thương Lục hơi cong môi, "Nếu không thì trông như tôi đang cố quyến rũ anh vậy."
Kha Dữ đẩy hắn ra một cách không khách khí: "Cút đi!"
Hai người trở vào cửa hàng lấy kịch bản. Ánh mắt bà chủ tiệm lúc này đã khác hẳn, chỉ trách mặt cửa sổ quá to nên toàn bộ hành động ở bên ngoài của hai người bị nhìn thấy rõ mồn một, không sót lại gì.
Kha Dữ trả tiền, cầm hai xấp kịch bản, nói một tiếng "Cảm ơn" rồi hấp tấp đi ra ngoài. Thương Lục vẫn nán lại phía sau, trông thong dong hơn rất nhiều. Bà chủ tiệm vừa theo dõi xong một bộ phim đam mỹ chuyển thể chiếu mạng, tò mò hỏi thử: "Bạn trai cậu đấy à?"
Thương Lục cười một tiếng, gật đầu lười biếng hỏi: "Trông có xứng đôi không?"
---
Lời tác giả:
Xứng, xứng, xứng! Ôi chao, ghét ghê!