31. Lời Thổ Lộ

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên đường từ nội thành về thôn Thạch Đầu, Kha Dữ chọn một lối đi khác. Xe thẳng tiến về phía núi, bỏ lại sau lưng khung cảnh thành phố đêm náo nhiệt.
"Đã ở resort Banyan Tree* bên này chưa?"
*
Banyan Tree:
thương hiệu khách sạn đa quốc gia của Singapore được thành lập vào năm 1994. Công ty quản lý và phát triển các khu nghỉ dưỡng, khách sạn và spa ở Châu Á, Châu Mỹ, Châu Phi và Trung Đông.
Con đường núi vắng tanh không một bóng xe hay người. Không nghe thấy tiếng đáp, Kha Dữ liền quay đầu nhìn, thấy Thương Lục đang chăm chú lật kịch bản dưới ánh đèn mờ. Anh gọi một tiếng: "Hỏi cậu đấy."
Thương Lục thong thả lật sang trang kế tiếp: "Chưa, đây là lần đầu tiên tôi đến Lệ Giang."
"Thật á?"
"Thật sự." Thương Lục hỏi gì đáp nấy, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên: "Tôi ra nước ngoài từ năm mười bốn tuổi, quen thuộc các địa danh châu Âu hơn cả trong nước." Anh lại hỏi: "Sao thế, khu nghỉ dưỡng Banyan Tree ở đây tốt lắm à?"
"Không, đường đi đến đó rất đẹp thôi."
Tay lái vừa xoay, Thương Lục cảm thấy đầu óc choáng váng, cảnh đêm ngoài cửa sổ cũng quay cuồng theo, kính chắn gió đột nhiên ngập tràn ánh đèn lộng lẫy.
"Đây là ——"
"Nơi này nằm cạnh khu nghỉ dưỡng Banyan Tree, ngoài khu thắng cảnh núi tuyết Ngọc Long ra, trước khi xuống núi, có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh đêm Lệ Giang." Kha Dữ dựa vào lưng ghế, thành thạo ngậm điếu thuốc: "Trước kia tôi cũng từng tới ngắm cảnh, quên mang khẩu trang nên bị fan đuổi theo khắp thành cổ. Về sau, mỗi lần muốn giải sầu, tôi thường đến đây. Ban ngày không thể đi, vì quá nhiều xe du lịch, chỉ có buổi tối mới đủ yên tĩnh."
Xán lạn, rực rỡ nhưng lại yên tĩnh. Trên đầu là dải ngân hà treo cao, bầu trời đen thẳm như nhung, trước mắt lại là biển ánh sáng trải rộng như sao trời. Họ dừng chân ở đây, tựa như những vị khách đứng ngoài thế gian.
"Đôi khi làm ngôi sao chẳng khác gì một tù nhân. Ra ngoài không dám lộ mặt, không thể xuất hiện ở nơi đông người, muốn dạo phố chỉ có thể ra nước ngoài hoặc đến các khu mua sắm cao cấp. Lần đầu tiên tôi lên cao nguyên, tuy chỉ cao hai ngàn mét so với mực nước biển nhưng tôi vẫn không thở nổi. Hễ chạy bộ là cảm giác như sắp chết. Vừa chạy vừa tưởng tượng ra đầu đề báo ngày mai sẽ giật tít là 'Kha Dữ đột tử trên cao nguyên vì bị fan truy đuổi', thấy buồn cười, cứ thế vừa chạy vừa cười, lại càng không thở nổi."
Thương Lục buông kịch bản: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó tôi dừng lại nói với các cô ấy: 'Xin các bạn đừng đuổi theo nữa, xin rủ lòng thương tha mạng cho tôi với.'"
Thương Lục cười thành tiếng.
Kha Dữ chống má rít một hơi thuốc: "Sau đó nữa, tôi bị kẹt trong Starbucks ký tên suốt hai tiếng đồng hồ."
Anh yên lặng nhìn ra phía trước, đó là một đoạn đường quốc lộ kéo dài thẳng tắp đến trung tâm thành phố, ánh đèn phản chiếu vào đôi mắt anh: "Nếu có thể, tôi chỉ muốn mãi đứng giữa con đường này, với khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, có thể trông thấy mọi vẻ náo nhiệt, nhưng họ lại không thể nhìn thấy tôi."
Thương Lục không tiếp lời, hai người ăn ý giữ im lặng. Một lát sau, Kha Dữ quay đầu lại, phát hiện Thương Lục đã ngủ quên từ lúc nào, lòng bàn tay vẫn còn nắm chặt một góc kịch bản. Anh dụi tắt thuốc, đóng cửa sổ xe rồi giảm tốc độ quạt điều hòa.
Hơi thở của Thương Lục rất ổn định. Mùi hương của Eau d'Orange Verte không giữ được lâu, chỉ còn lại chút hương cuối thoang thoảng. Kha Dữ xoay người vắt chân, chống tay phải lên má, đôi môi cong tự nhiên, vương ý cười. Anh nhìn một lát, đoạn vươn tay quẹt nhẹ mũi Thương Lục: "Này, ngủ thật đấy à?"
Hắn ngủ thật, sườn mặt anh tuấn không hề lay động chút nào, chỉ hơi cau mày theo phản xạ.
Kha Dữ nhẹ nhàng giơ tay giúp hắn vuốt phẳng, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa.
Thương Lục không biết mình đã ngủ bao lâu. Lưng ghế đã được hạ thấp, trên người đắp một chiếc áo khoác, cửa sổ kính mở một bên, để gió nhẹ thổi vào. Hắn ngồi thẳng dậy, thấy Kha Dữ đang ngồi nghiêng trên mui xe, trên tay không biết đã kẹp điếu thuốc thứ mấy trong ngày rồi. Mặc dù anh thường xuyên đốt thuốc nhưng hút vào không bao nhiêu, lúc nào cũng bị gió thổi bay mất một nửa, còn anh thì lâu lâu mới nhớ ra rít một hơi cho có.
Thật ra vóc dáng anh rất cao, 1m83 trong giới giải trí đã được xem là một con số ấn tượng. Chiếc áo len đen ôm lấy thân hình vai rộng, eo thon, lưng thẳng tắp, tuy gầy nhưng không mỏng manh. Thương Lục nhìn anh mới chợt nhận ra chiếc áo khoác của anh đang đắp trên người mình. Hắn nâng cổ tay lên xem đồng hồ, bây giờ là 10 giờ 50 phút tối.
Sống lưng đang cứng đờ vì gió lạnh đột nhiên cảm thấy ấm áp. Kha Dữ sửng sốt, nghi ngờ mình đang được ôm.
Nhưng không phải.
Là Thương Lục khoác áo cho anh: "Sao không đợi trong xe?"
"Tại cậu nói mớ."
"?"
"Nói Thầy Kha anh đừng đi, tôi là fan của anh, tôi thích anh lắm."
"Xạo!"
Kha Dữ cười một tiếng: "Lừa cậu thôi, trong xe ngột ngạt quá. Cậu ngủ trên xe mà không bị lạ giường nhỉ? Hay là đêm nay cứ ngủ luôn trong xe đi."
Điếu thuốc lại bị dụi tắt, xe nổ máy, màn hình tinh thể lỏng trên xe sáng lên. Thương Lục hỏi: "Đã trễ thế này rồi, sao anh không gọi tôi dậy rồi về đi chứ?"
"Hiếm thấy cậu ngủ được." Anh đổi giọng, ra lệnh: "Sau khi vào thôn thì cậu lái xe. Nếu có người trong đoàn bắt gặp, thì nói tôi bị say độ cao, cậu đưa tôi đi bệnh viện, rõ chưa?"
"Đến mức đấy luôn à?"
"Đến chứ," Kha Dữ cười, "Ai bảo cậu đẹp trai thế làm gì."
Hai người đổi chỗ trước khi vào thôn, xe chạy rất chậm. Quả nhiên, họ đụng phải tổ quay phim đang đứng bên ngã ba đường hút thuốc giải sầu. Thái Tư kêu lên một tiếng: "Hai vị ra ngoài chơi à?" Ngữ khí nghe là biết đang trêu chọc.
Kha Dữ nhắm mắt không phản ứng, Thương Lục thản nhiên giải thích: "Thầy Kha bị say độ cao, trong nhà không có ai, tôi đưa anh ấy đi bệnh viện."
Mấy chữ "trong nhà không có ai" khiến lão Đỗ giật mình. Dù sao ông ta cũng là chủ nhiệm sản xuất, một tay gánh vác mọi việc lớn nhỏ trong đoàn. Nếu Kha Dữ thật sự có chuyện gì, mai kia ông ta sẽ bị chửi đến chết. Thế là, Kha Dữ còn chưa kịp nuốt trôi ngụm trà nóng xuống bụng đã nghe tiếng lão Đỗ từ ngoài sân vọng vào: "Thầy Kha? Thầy Kha —— Ôi chao! Tôi nghe lão Thái nói cậu không khỏe à?" Vóc dáng ông ta thấp bé nhưng bước chân lại thoăn thoắt. Trong bóng đêm, chỉ thấy ông ta chạy nhanh như chớp vào sân, hai tay duỗi ra phía trước như sẵn sàng đỡ lấy thân thể "em Lâm"* yếu ớt của Kha Dữ.
*
Em Lâm
này là nhân vật Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, thân thể mong manh yếu ớt nhiều bệnh, về sau hay được dùng làm tính từ để miêu tả những người sức khỏe yếu.
Ngẩng đầu nhìn, làm gì có ai đâu?
Kha Dữ đứng dựa vào lan can, từ từ uống hết ngụm trà rồi mới lên tiếng: "Bên này."
Lão Đỗ ngẩng đầu để giọng nói mình bay theo gió: "Bây giờ cậu thế nào rồi?"
"Cũng ổn." Kha Dữ mím môi: "Chú đừng lo, y tá ở khoa cấp cứu Bệnh viện nhân dân Lệ Giang đẹp lắm."
Lão Đỗ dở khóc dở cười: "Có việc gì cậu cứ nói một tiếng nhé. Lỡ cậu xảy ra chuyện gì không hay, đừng nói lão Đường, đến sếp Thang nhà các cậu cũng không tha cho tôi đâu."
Giọng ông ta rất lớn, chỉ hai ba câu đã gọi luôn Đường Trác ra mặt. Anh ta cười nói: "Tôi chẳng cần làm gì, chắc chắn sếp Thang sẽ ra tay nhanh hơn."
Thương Lục ở trong phòng không ra, cũng không kéo rèm cửa. Hắn vừa ôm máy tính của đoàn phim về để xem lại các cảnh quay, nghe được cuộc đối thoại, bàn tay nắm con chuột hơi khựng lại.
Kha Dữ nheo mắt, thờ ơ hỏi: "Sếp Thang có quyền hành gì ở đây?"
Lão Đỗ cáo già lập tức nhận ra giọng điệu không vui của anh, vội cười ha hả làm lành: "Không có không có, cậu là nghệ sĩ hàng đầu Thần Dã. Nếu cậu có mệnh hệ gì, chẳng phải ông ấy sẽ tìm tôi tính sổ đầu tiên sao? Trước khi đi Lệ Giang, sếp Thang còn cố ý gọi điện dặn dò tôi phải cẩn thận chăm sóc cậu đấy."
Kha Dữ xoay lưng, đưa cho lão Đỗ một bóng lưng lười biếng, giọng điệu cũng nhàn nhạt: "Tôi không sao, chú nghỉ ngơi sớm đi."
Thương Lục là nhân viên ngoài biên chế, sau khi làm xong việc phải trả thiết bị về chỗ của đoàn phim. Hắn bê máy tính đi theo lối tắt sân sau, rẽ qua khu nhà của tổ quay phim. Bên dưới góc tường đầy dây leo, có dăm ba đốm lửa lập lòe sáng.
"Làm việc cẩn thận vào nhé, người ta là cục cưng của Thang Dã đấy. Coi chừng gió thổi đau mặt thôi cũng có người tới tìm anh tính sổ đấy." Giọng điệu hài hước, nghe rất giống của Thái Tư.
"Ai biết gì đâu, còn hỏi thăm thầy Kha ở phim trường hay giao du với ai nữa chứ, kêu tôi theo dõi kỹ vào, đừng để cậu ta chơi bời bậy bạ." Lão Đỗ lắc đầu: "Tôi cứ nghĩ mãi, có thấy cậu ta giao du với ai đâu."
"Làm bộ với anh thôi." Một người khác nói.
"Cảnh giường chiếu lần trước của thầy Kha với Tạ Miểu Miểu, ông Thang cũng đứng rình ngay bên cạnh, ôi chao —— Muốn chết luôn đấy, làm tôi không dám hé răng nói tiếng nào luôn."
Cả bọn cười ồ lên. Thương Lục đi xuyên qua cửa sân, cố tình nện bước thật mạnh, thần sắc thản nhiên như chỉ vừa mới đi tới. Thái Tư ném đầu lọc xuống đất: "Xem xong rồi à?"
Thương Lục gật đầu.
"Bảo cậu xem là để tốt cho cậu, chỉ cần cảnh phim không mờ, không out nét là đủ cho cậu học hỏi rồi."
"Vâng ạ."
Lão Đỗ gọi hắn lại: "Thầy Kha không làm sao đấy chứ?" Thấy Thương Lục lắc đầu, ông ta vẫn không yên tâm, truy vấn tiếp: "Không sao thật không?"
"Không sao đâu ạ."
Lão Đỗ vỗ vỗ bả vai hắn: "Được rồi, đi về đi."
Những người còn lại tiếp tục tán phét, nhìn hắn không chút kiêng dè —— không phải không kiêng dè hắn, mà là không kiêng dè mối quan hệ mờ ám giữa Thang Dã và Kha Dữ.
Cứ như đó là một chuyện ai cũng biết nhưng không tiện nói thẳng mặt.
Trên đời không có bức tường nào là không lọt gió, hơn nữa, trong đoàn phim cơ bản không có tường. Tin tức buổi tối Kha Dữ phải đi cấp cứu chỉ mất một đêm đã lan truyền khắp nơi. Thương Lục đi ra phim trường từ sớm, không chờ ai ra lệnh đã bắt đầu dựng giá, lắp thiết bị. Lão Phó phụ trách cả hai tổ quay phim lẫn ánh sáng, còn bớt chút thời gian ngó qua hắn, thấy thế thì rất vừa lòng, chỉ dẫn thêm mấy câu râu ria. Như chợt nhớ ra chuyện gì, ông ta ghé sát vào hắn hỏi: "Tối hôm qua cậu đưa Kha Dữ đi bệnh viện hả?"
Thương Lục gật đầu, biết ông ta còn có chuyện muốn nói nên tiếp tục chờ.
Lão Phó nhìn trái nhìn phải, sau đó ôm vai hắn, hạ giọng: "Cậu cách xa cậu ta một chút, đừng thân thiết quá."
Thương Lục bình tĩnh hỏi: "Tại sao?"
"Trẻ con đừng hỏi nhiều thế, cậu cứ nhớ kỹ lời tôi là được."
Thịnh Quả Nhi là người hoảng hốt nhất. Tối hôm qua cô nàng đi ngủ sớm, sáng nay thức dậy ăn bữa sáng mới nghe đến chuyện này, sợ đến mức làm rơi thìa cháo loảng xoảng: "Anh, nửa tháng trước em đã bảo anh uống Hồng cảnh thiên rồi mà!"
Kha Dữ vẫy vẫy tay, cô nhóc đưa tai lại gần, nghe thấy chủ nhà mình nói nhỏ: "Không phải say độ cao, là bị thiếu oxy."
"Thiếu oxy gì cơ?" Sắc mặt Thịnh Quả Nhi biến sắc: "Hay là tràn dịch phổi!"
Kha Dữ chống cằm, ỷ xung quanh không có người mà nói lung tung: "Bị vị khách đẹp trai nhà em làm cho thiếu oxy."
"Đậu má ——" Thịnh Quả Nhi bịt miệng: "Không phải của nhà em, là nhà anh ý!"
Kha Dữ bật cười, thản nhiên chuyển đề tài: "Trước khi tới đây, Thang Dã có tìm em không?"
"Có... có tìm."
"Trong đoàn phim có người đang theo dõi anh đúng không?"
"Ừm." Thịnh Quả Nhi kéo ghế ngồi xuống: "Lúc trước có khoảng thời gian anh hay check mail mà, ông ấy bảo em là cứ thấy anh xem điện thoại suốt, hỏi có phải anh đang yêu ai rồi không."
Kha Dữ cười lạnh không nói gì.
"Em không nói bậy bạ gì đâu, em bảo không có, anh chỉ xem truyện cười thôi... Là bác sĩ Thẩm dặn dò." Thịnh Quả Nhi lúng túng nhìn anh: "Sếp Thang..."
Kha Dữ không trả lời, chỉ bình tĩnh nói: "Nếu Thang Dã hỏi Thương Lục, em biết nên nói thế nào rồi chứ."
Thịnh Quả Nhi đáp xong mới chậm rãi hỏi lại: "Ông ấy hỏi Thương Lục làm gì? Các anh không thân nhau, nếu thấy ai đẹp trai xinh gái cũng hỏi thì hỏi bao nhiêu cho đủ..."
Bàn tay Kha Dữ cầm chén trà hơi khựng lại, cười nhạt một tiếng: "Em đoán xem?"
"Em bảo..." Thịnh Quả Nhi ngập ngừng, nghĩ thầm: Cái này làm sao em dám nói? Nếu em nói anh ta là vị khách nam mà anh rung động nhiều nhất thì anh có chịu thừa nhận không?
"Anh thích cậu ấy."
---
Lời tác giả:
Kha Dữ không yếu đuối, cậu ấy rất thành thục, thông minh, cứng cỏi, nhạy cảm, ngạo mạn nhưng đồng thời cũng rất tự ti. Từ ngày mới quen tới giờ, cậu ấy đã quan sát và thử Thương Lục không biết bao nhiêu lần (minh ám gì đủ cả, mau về đọc lại để tìm manh mối đi).