32. Chương 32: Diễn xuất bùng nổ và cảnh nóng

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 32: Diễn xuất bùng nổ và cảnh nóng

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thịnh Quả Nhi ngây thơ hỏi: "Hả? Thích kiểu gì cơ?"
Kha Dữ cụp mắt: "Đơn giản là thích tính cách thôi."
Đúng lúc, anh đẩy ghế đứng dậy, đi về phía phòng hóa trang.
Trong phim, chị Phỉ có một người bạn trai tên A Hổ, tuy tuổi tác nhỏ hơn nhưng chị ta vẫn gọi hắn một tiếng anh Hổ. Anh Hổ là một nghệ sĩ biểu diễn ở Lệ Giang, vì thế Đường Trác đã mời A Trác, giọng ca chính của ban nhạc rock "Tiếng Gió", đến thủ vai. Cảnh quay không nhiều, chỉ là vai khách mời. Cảnh diễn phối hợp ba người này đáng lẽ đã quay từ hôm qua, nhưng thời gian trước ban nhạc bận đi live tour vòng quanh đất nước, mãi đến sau nửa đêm hôm qua A Trác mới có mặt ở phim trường.
Thấy Kha Dữ đi vào, A Trác đứng dậy khỏi sô pha chào một tiếng: "Chào thầy Kha."
Thật ra tuổi tác anh ta lớn hơn Kha Dữ khá nhiều, khoảng trên dưới bốn mươi, đã đi hát được mười năm. Kha Dữ cũng lịch sự gật đầu: "Chào thầy A Trác."
Mặc dù đây là lần đầu đóng phim điện ảnh, nhưng với tư cách thành viên của một ban nhạc nổi tiếng lâu năm, A Trác đã từng quay rất nhiều MV và phim tài liệu, nên khá quen thuộc với ống kính. Trong lòng, anh ta luôn tự nhủ: Kỹ thuật diễn của Kha Dữ tệ lắm, đứng trước ống kính, chưa biết ai diễn dở hơn ai đâu.
Đường Trác cũng không yên tâm lắm, khi Kha Dữ mới hóa trang được một nửa thì anh ta đã đẩy cửa bước vào, hỏi: "Đảo Nhỏ, có cần tôi trao đổi về vai diễn một chút không?"
Kha Dữ nhấc mí mắt liếc nhìn anh ta qua gương, nở nụ cười nhạt nhẽo: "Tạm thời không cần đâu."
Bước vào trường quay, tất cả các nhóm đều trong trạng thái sẵn sàng. Kha Dữ buông kịch bản đứng dậy, chiếc áo khoác trên vai anh tự động rơi xuống và được Thịnh Quả Nhi nhanh nhẹn đỡ lấy. Đã quay phim lâu, anh quen với việc phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh, nhưng lần này anh lại hơi quay đầu liếc nhìn Thương Lục đang đứng phía sau máy quay.
Thái Tư tưởng anh đang tìm ống kính nên giơ tay ra dấu OK. Thương Lục cong khóe môi, thân hình cao lớn khoanh tay đứng đó, nổi bật giữa đám đông.
Kha Dữ hít sâu, cánh cửa sân đóng lại, bộ đàm thông báo máy số 2 đã sẵn sàng, tấm bảng đen được giơ lên trước camera. Đường Trác cầm bộ đàm hô to: "Action!"
Đây là một cảnh quay dài. Cảnh trước đó đã sử dụng góc máy từ trên cao của Thương Lục, giờ đây được nối tiếp bằng hình ảnh mặt trời xuyên qua tầng mây, chiếu xuống vai Phi Tử. Cậu ta tỉnh lại sau cơn chật vật ngắn ngủi, chống tay vào tường đứng dậy. Cơn say độ cao khiến cậu ta choáng váng phải nhắm nghiền mắt, thân hình hơi loạng choạng. Tiếng chó sủa vọng vào từ bên ngoài ống kính. Thái Tư cầm Steadicam đi theo, Kha Dữ gõ mạnh vào cánh cửa.
Bên trong vọng ra tiếng bước chân chạy thình thịch trên cầu thang: "— Tới ngay!" Phi Tử ưỡn ngực, nhưng thói quen co vai rụt cổ lâu ngày khiến cậu ta nhanh chóng gù lưng trở lại. Cánh cửa sân mở ra, vẻ mặt cậu ta chưa kịp chuẩn bị nên hơi cứng đờ, sau đó cậu ta nhanh chóng nở nụ cười xa lạ đầy lấy lòng: "Chị Phỉ."
Nụ cười được kiểm soát rất tốt, rõ ràng đang rất vui nhưng nội tâm quá tự ti. Cậu ta sợ mình không được chào đón ở nơi này nên chỉ cười nửa miệng, yết hầu khẽ động. Đây là hình ảnh mà Kha Dữ đã quan sát và đúc kết được sau một tháng sống trong khu làng đô thị.
Tiếp theo là cảnh diễn mà hôm qua Thương Lục giúp anh phân tích.
Mọi chuyện đúng như những gì đã diễn tập: ánh mắt chuyển biến ba tầng, dời đi ba lượt; ngón tay hơi cuộn lại; ưỡn ngực ngẩng đầu muốn phân cao thấp nhưng chẳng làm nên trò trống gì; ánh mắt dán chặt lên người chị Phỉ đầy mê muội và suồng sã — tất cả đều diễn ra trong im lặng.
Bàn tay nắm bộ đàm của Đường Trác run lên không kiểm soát, hai mắt anh ta say sưa nhìn vào màn hình theo dõi. Cảnh quay kết thúc bằng câu thoại "Cậu em cùng quê" của chị Phỉ, tiếng hô "Cắt!" đánh thức tất cả mọi người trên phim trường. Đường Trác vứt máy móc sang một bên, chạy về phía Kha Dữ — ôm chặt lấy anh.
Đôi mắt kinh ngạc mở to — Kha Dữ bị ôm đến ngây người. Đường Trác, thân hình to lớn như gấu, siết anh suýt tắt thở. Anh cảm thấy một đôi tay to bè vỗ bôm bốp lên lưng mình, bên tai thì thầm líu lo gì đó không thể nghe rõ, bởi vì toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn vào Thương Lục.
Thương Lục đứng bên ngoài sân nhìn thẳng vào anh, nở nụ cười thản nhiên.
Kha Dữ mím môi, nhận ra gì đó nên đột ngột quay mặt đi chỗ khác.
Trợ lý Trương phát hiện ra điều thú vị mới: "Đừng ôm nữa! Mặt thầy Kha đỏ bừng rồi kìa!"
Đường Trác buông anh ra: "Tốt lắm Đảo Nhỏ! Tốt lắm! Chẳng trách cậu không cần tôi giảng giải!" Anh ta lại nện thêm mấy cú lên vai khiến Kha Dữ ho đến tối tăm mặt mũi, phải chống đầu gối xua tay: "Đừng — đừng vỗ nữa!" Tất cả mọi người đều cười nghiêng ngả. Thịnh Quả Nhi bưng nước ra: "Nào, hít thở, hít thở một chút..."
"Ha." Thái Tư ngậm điếu thuốc lẩm bẩm nói với Thương Lục: "Tôi đã nói mà, trình độ còn lên xuống nhanh hơn giá cổ phiếu nữa."
Thương Lục không để ý đến ông ta mà mở điện thoại, nhắn một tin "Chúc mừng" ngắn gọn cho Kha Dữ. Bên tai anh nghe tiếng Đường Trác hét to: "Nghỉ năm phút rồi quay lại lần nữa, thầy A Trác điều chỉnh trạng thái nhé!"
Dù đang giữa mùa đông, vẫn không thể xem thường ánh mặt trời ở Lệ Giang. Tia cực tím chính là kẻ thù số một của sắc đẹp. Thịnh Quả Nhi bung dù che cho Kha Dữ. Không biết từ lúc nào, Thương Lục đã đến gần cô, giọng nói kề sát làm cô bé giật mình.
Thương Lục hỏi: "Có mỏi tay không?"
Thịnh Quả Nhi chớp chớp mắt. Thương Lục "suỵt" một tiếng, ánh mắt dừng trên người Kha Dữ. Anh không hề nhận ra có gì khác lạ, đúng lúc mở WeChat lên và thấy câu "Chúc mừng" của Thương Lục.
"Đúng là hơi ê ẩm... mỏi." Thịnh Quả Nhi khó khăn nuốt nước bọt, rồi ngẩng đầu nhìn Thương Lục, mặt đỏ bừng như con cua hấp.
Thương Lục thong dong, tự nhiên nhận lấy dù từ tay cô nàng: "Để tôi giúp."
Thịnh Quả Nhi: "..."
Thương Lục: "Trang điểm bị nhòe rồi kìa."
"Đụ má." Chết tiệt! Thịnh Quả Nhi vội giơ tay lau mặt, hoảng hốt chạy về phía nhà vệ sinh. Đứng trước gương rồi cô nàng mới nhớ ra — Chết tiệt! Hôm nay cô có trang điểm đâu!
Kha Dữ hoàn toàn không nhận ra trợ lý sau lưng mình đã bị thay thế, anh duỗi tay nói: "Nước."
Bình giữ nhiệt được đặt vào tay anh. Anh vặn nắp bình, bên trong tỏa ra hơi nước nóng hổi cùng mùi nhân sâm Mỹ.
Uống xong còn được chu đáo đỡ lấy.
Anh nhìn xuống màn hình điện thoại, gõ dòng chữ "Cảm ơn" xong lại xóa hết. Ngẩng đầu liếc một vòng — không biết người đi đâu rồi? Đoạn cúi đầu gõ tiếp dòng "Nhờ cậu chỉ dạy tốt"... Không được, lạnh nhạt quá. Giao diện WeChat dưới tán ô che nắng bị nhìn không sót chữ nào. Ô văn bản trả lời cứ gõ gõ rồi xóa xóa, Thương Lục không khỏi nhếch môi, cười xong mới lên tiếng: "Tôi ở đây này."
Cơ thể người bên dưới rõ ràng hơi cứng lại.
"Đừng quay đầu." Giọng Thương Lục trầm thấp từ tính, còn mang theo chút thờ ơ lười biếng.
Kha Dữ không quay đầu, dù rất cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì nhưng bàn tay anh vẫn vô thức nắm chặt điện thoại, hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"
"Thấy trợ lý của anh cầm dù vất vả quá nên giúp một tay."
Kha Dữ suy nghĩ mấy giây về nhan sắc của Thịnh Quả Nhi: cao 1m7, chân dài, tuy thẳng đuột nhưng thỉnh thoảng nói lắp cũng khá đáng yêu... Kha Dữ lạnh lùng nói: "Tránh xa nhân viên của tôi ra."
Liếc mắt thấy bóng dáng Thịnh Quả Nhi từ đằng xa chạy về, một tay Thương Lục cầm dù, tay kia đút túi, nhàn nhã đưa mắt nhìn ra dãy núi tuyết Ngọc Long nhấp nhô, hùng vĩ phía sau thôn xóm. Trên phim trường có rất nhiều người qua lại, người bận rộn, kẻ nhàn rỗi hút thuốc. Thỉnh thoảng liếc qua, họ cũng chỉ xem hắn là một thanh niên bị minh tinh bắt làm việc không công.
Thương Lục tùy ý nói: "Thầy Đảo Nhỏ, anh tự miệng nói cảm ơn nghe êm tai hơn là gõ chữ nhiều."
Vành tai đỏ bừng nổi bật trên vùng da cổ trắng nõn.
Nếu đưa cho Thương Lục một đôi găng tay trắng và một cái kính lúp, hắn có thể lập tức phân biệt được bức tranh trước mắt là thật hay giả, vậy sao có thể không nhìn thấu chút biểu hiện kia? Thế nhưng hắn không vạch trần, trước khi Kha Dữ kịp mở miệng đã nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Không cần cảm ơn."
Thịnh Quả Nhi đến rất kịp lúc, nhận ra bầu không khí kỳ quặc liền nhanh tay giật lấy dù, lớn tiếng nói: "Cảm ơn anh Thương Lục! Tôi xong rồi!"
Thương Lục chỉ mỉm cười.
Bóng dáng người rời đi quá lười biếng, thong dong. Thịnh Quả Nhi nhìn mà tim đập thình thịch: "Đẹp trai quá, đẹp trai quá, đẹp trai quá trời ơi, em không thở nổi luôn hu hu hu... Ủa? Anh?"
Kha Dữ trở tay khoác áo, mặt mày vô cảm đứng dậy khỏi ghế.
"Anh, anh đi đâu thế?"
Kha Dữ lạnh lùng đáp: "Rửa mặt."
Mặt đang hóa trang thì làm sao thật sự rửa sạch được? Trong sân có vòi nước nối liền với nguồn nước suối trên núi, nước chảy ào ạt phản chiếu thành quầng sáng dưới ánh nắng. Một đôi tay nhỏ dài đưa vào giữa, ngâm rửa khoảng năm giây. Sau khi bàn tay đông lạnh đủ rồi, anh mới dán mu bàn tay lên hai má — lặp lại ba lần để hạ nhiệt. Đôi tròng mắt ẩn dưới ánh mặt trời đã bình tĩnh trở lại, Kha Dữ thấp giọng mắng: "Đồ ranh con."
Năm phút nghỉ ngơi trôi qua trong chớp mắt. Đường Trác diễn giải lại một lần nữa cho A Trác rồi bắt đầu quay. Cả ba người đều ở trong trạng thái tốt nên cảnh chỉ quay một lần là đạt.
Cảnh tiếp theo chính là cảnh nóng.
Lần này cảnh nóng diễn ra ngay trong nhà, dưới khúc ngoặt cầu thang nửa ẩn nửa hiện. Lão Phó chỉ đạo tổ ánh sáng sắp xếp để thể hiện ánh sáng tự nhiên, nhưng hướng sáng vẫn mang ý ẩn dụ: mặt Kha Dữ lộ ra ngoài sáng, Trình Tranh hoàn toàn bị giấu trong bóng tối, chỉ có cặp đùi mang tất chân đung đưa lộ ra dưới những động tác quá mãnh liệt. Nhân viên ánh sáng đã sắp đặt đâu vào đấy. Thương Lục nhìn Lão Phó đưa sơ đồ chiếu sáng cho mình, điều đó có nghĩa là trong lòng ông đã bắt đầu công nhận hắn.
Động tác cơ thể trong kịch bản gốc của Đường Trác được mô tả rất sơ sài, nhưng Thương Lục hiểu rõ: cảnh giường chiếu ngày hôm nay là "Sự đàn áp tuyệt vọng và khống chế yếu ớt". Tuy Phi Tử là người đè lên chị Phỉ, giữa ban ngày ban mặt thực hiện cuộc giao lưu thân thể nửa ép buộc dưới góc cầu thang tối tăm đầy bụi, nhưng trên thực tế, chị Phỉ ẩn mình trong bóng tối mới là người kiểm soát tất cả.
Dưới bóng tối rực rỡ, khuôn mặt chị ta tựa như một đóa hoa ướt át, thoáng hiện lên rồi biến mất. Màn hình hiện lên cảnh tay vịn rung bần bật, thi thoảng còn để lọt từng tiếng thở dốc quyến rũ.
Giống như một con quỷ mê hoặc lòng người.
Vì hiếm lắm mới có người đến đây quay phim nên bên ngoài phim trường bị rất nhiều người vây xem. Lão Đỗ cho người khóa cửa cũng không ngăn được dân làng chen nhau trèo tường, kê ghế xem náo nhiệt. Đuổi cũng không xong, may mà không có cảnh lộ da thịt. Đường Trác bất đắc dĩ lau mặt: "Chị Tranh, thầy Kha, hai người xem tình hình thế này có ổn không?"
Lão Đỗ cầm cái loa phóng thanh lớn tiếng yêu cầu mọi người rời đi, giọng điệu vừa lừa vừa dỗ vừa đe dọa: "Nếu ai lấy điện thoại ra quay lén tức là xâm phạm quyền riêng tư và quyền tác giả! Nếu dám đăng lên mạng thì tội nặng hơn một bậc..."
Trình Tranh nghe mà bật cười: "Không sao, cứ kệ họ đi, đừng quá bận tâm."
Hai người cùng nhìn về phía Kha Dữ.
Bao nhiêu người nằm ngồi đứng la liệt trên đầu tường đối với anh chỉ là những củ cải trắng. Mặt anh tê dại như bị kim chích, ánh mắt khắc chế không dám nhìn qua tổ quay phim, chỉ "Ừ" khẽ một tiếng với Đường Trác.
---
Lời tác giả:
Không biết có chương sau không, đừng chờ nhé, dù sao sáng mai các bạn cũng đọc được thôi mà.
——
Steadicam có thể hiểu là một thiết bị có tính ổn định cao, chống sốc, đeo được lên người, là chiếc máy không thể thiếu trong các cảnh quay dài.
Nhìn chung, các thiết bị chuyên dụng để giữ ổn định máy quay bao gồm rocker và track, nhưng không phải không gian nào cũng đủ để lắp đặt những thứ này. Ngoài ra còn có bộ ổn định ba trục và gimbal cho thiết bị điện tử, nhưng cả hai thứ này đều có giới hạn trọng lượng.
Rocker đặt camera:
Track:
Một chiếc máy quay phim nặng hai ba mươi cân là chuyện bình thường, rất khó mang vác.
Steadicam có thể cho ra hình ảnh – đặc biệt là cảnh quay dài mang nhiều không gian hơn, khả năng kể chuyện qua ống kính cũng rõ nét hơn.
Nhưng mà điều khiển thứ này khó lắm, muốn học sử dụng thậm chí phải sang Mỹ tham gia đào tạo chuyên sâu và lấy chứng chỉ nữa.
(Đây chỉ là mấy lời bên lề cho mọi người tham khảo thôi, người thạo nghề cứ xem như tôi múa rìu qua mắt thợ đi ha.)