37. Cận kề một nụ hôn

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Cận kề một nụ hôn

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác lạnh lẽo bất chợt ập đến khiến sống lưng Kha Dữ cứng đờ. Trực giác của con người đôi khi chính xác đến khó tin, anh không cần quay đầu cũng biết Thương Lục đã thấy hết mọi thứ. Một lúc lâu sau, anh vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng, chỉ ngoảnh đầu liếc hắn một cái: "Đừng nhìn nữa."
Dù Thương Lục đã biết rõ vóc dáng Kha Dữ rất đẹp từ khi xem bộ phim "Núi" của Lịch Sơn, nhưng tận mắt chứng kiến ngoài đời vẫn gây ấn tượng mạnh hơn nhiều so với trên màn ảnh. Làn da anh trắng ngần, những thớ cơ mỏng nhưng săn chắc tạo nên một thân hình vừa mảnh mai vừa khỏe khoắn, đầy cuốn hút. Thương Lục vốn tập thể hình quanh năm, chỉ cần nhìn qua là biết tỷ lệ mỡ trong cơ thể Kha Dữ rất thấp, điều này cực kỳ khó đạt được, thậm chí còn khó hơn việc những người tập gym muốn có cơ bắp cuồn cuộn.
Dòng nước chảy dọc theo tấm lưng trần khiến Thương Lục cảm thấy cổ họng mình hơi khô rát.
Kha Dữ vẫn quay lưng về phía hắn, thản nhiên ngửa cổ xả nước. Sau đó anh hơi quay đầu lại, cánh tay dài mảnh mai lười biếng chống lên bức tường gạch sứ trắng, cười nhạt: "Cậu chủ Thương đã ngắm đủ chưa?"
Đôi chân mang ủng bảo hộ lùi lại nửa bước, sàn nhà phát ra tiếng động lạch cạch. Thương Lục đỏ bừng mặt, quay đầu bỏ chạy. Kha Dữ bất đắc dĩ gọi với theo một tiếng: "Đồ ngốc, đóng cửa lại đã."
Cánh cửa bị đóng sầm lại. Kha Dữ thu lại vẻ bình thản giả tạo, vô cảm chốt then cửa.
Khi anh bước ra, trên tủ đầu giường đã xuất hiện một lọ sứ nhỏ vừa bằng bàn tay, nắp bình mở hé, tỏa ra mùi thảo dược đặc trưng dễ chịu.
"Tôi hỏi mượn của dì đấy."
Kha Dữ lau tóc, trên người chỉ mặc áo thun ngắn tay: "Không cần đâu."
"Thuốc này giúp vết thương nhanh lành và liền sẹo, là bài thuốc bí truyền của dân tộc Nạp Tây. Đáng lẽ anh không nên tắm." Thương Lục ngừng một lát, "Sao mà bị thương vậy?"
Kha Dữ bâng quơ nói dối: "Bị mèo cào. Hôm trước tôi đưa con Bergman – con mèo Ragdoll ấy – ra ngoài khám bệnh, nó phản ứng dữ dội quá."
Thương Lục chỉ nhìn thoáng qua. Trong phòng tắm hơi nước mịt mờ nên hắn không thể nhìn rõ, chỉ biết có rất nhiều vết máu đông đỏ tươi, dài và mảnh. Nghe Kha Dữ nói vậy, hắn liền cảm thấy những vết đó đúng là rất giống vết mèo cào.
"Vừa rồi tôi ôm anh..."
Cánh tay lỡ dùng sức không kiềm chế được.
Kha Dữ khảy khảy mái tóc hơi khô, liếc hắn một cái rồi đáp lời vừa nhẹ nhàng vừa châm chọc: "Ừ, cậu làm tôi đau đấy."
Thương Lục đưa tay lên môi ho khan một tiếng: "Xin lỗi."
Kha Dữ ngồi xuống đối diện, làm cho nệm giường hơi lún xuống: "Đạo diễn ơi."
Thương Lục nghe Kha Dữ gọi mình như vậy.
Hắn chăm chú nhìn Kha Dữ, chờ anh nói tiếp. Mùi hương hòa quyện của sữa tắm và dầu gội tươi mát thoang thoảng quanh chóp mũi.
"Tôi cảm thấy nhịp tim mình bất ổn quá."
Thương Lục: "..."
Kha Dữ chống tay lên giường, kề mặt lại gần hơn. Tóc mái dài rủ xuống che khuất đôi mắt, khuôn mặt anh mang vẻ trong sáng nhưng đầy trêu chọc: "Tôi bị cậu nhìn thấy hết rồi, cậu không muốn nói gì sao?"
Sắc mặt Thương Lục rất bình tĩnh, giọng điệu cũng nhạt nhẽo: "Chưa thấy hết, anh đừng có làm mình làm mẩy."
Kha Dữ bật cười thành tiếng: "Thế thì sao, muốn xem hết không?"
Thương Lục cụp mắt không nhìn anh: "Không cần."
Kha Dữ mím môi, yên lặng nhìn Thương Lục vài giây, rồi ngồi thẳng trở lại: "Cậu đi tắm đi."
Mỗi ngày, Mạch An Ngôn đều đặn gửi tin nhắn WeChat cho anh, toàn là những lời khuyên anh không nên hủy hợp đồng. Trong đó có mấy phần là thật lòng, mấy phần bị Thang Dã sai khiến, Kha Dữ không rõ lắm. Anh vô cảm đọc hết tin nhắn hôm nay, gửi lại một tin ngắn gọn [ Ừ ], rồi hỏi [ Mấy con mèo sao rồi? ]. Mạch An Ngôn phản hồi: [ Nếu cậu kiên quyết hủy hợp đồng, tôi lập tức bóp chết năm con quỷ này cho cậu xem. ] Trút hết phẫn uất xong lại hèn mọn gửi qua mười mấy tấm ảnh chụp mèo.
Thương Lục tắm xong bước ra, nhìn thấy Kha Dữ đang ngồi bó gối trên đầu giường, cười tủm tỉm xem màn hình điện thoại. Dù anh hay cười, nhưng nụ cười ấy luôn ẩn chứa một vẻ xa cách, hoặc mỉa mai, bất cần, không dễ dàng nhìn thấu.
"Anh nuôi nhiều mèo thế?" Hắn nhặt lọ thuốc lên, nhìn thoáng qua là biết Kha Dữ chưa hề động đến. "Nằm sấp xuống, tôi giúp anh bôi thuốc."
"Không cần đâu – con mèo lông vàng và Ragdoll là tôi mua, ba đứa còn lại là mèo hoang, ở phim trường cứ quấn lấy tôi không chịu đi."
Thương Lục mỉm cười, lặp lại lần nữa: "Nhanh lên."
Ánh mắt hắn quá kiên trì, thậm chí Kha Dữ còn nghi ngờ nếu mình không đồng ý sẽ bị hắn cưỡng ép nằm xuống giường. Thế là, lưng áo thun của anh bị đẩy lên, rất cẩn thận không để cọ vào da. Anh vùi mặt giữa hai cánh tay: "Thôi được rồi, không ngờ trên đời lại có kiểu thiếu gia biết chăm sóc người như cậu đấy."
"Tôi có một người bạn thân đi du học Pháp từ năm mười mấy tuổi, sau đó chúng tôi ở chung nhà. Cậu ta còn kém cỏi hơn cả anh nữa, không có người chăm sóc là chết thật đấy."
"Là người tên Chi Hòa kia à?"
Thương Lục lấy ra một lượng thuốc bằng cỡ đầu ngón tay, cảm giác lạnh lẽo chạm vào miệng vết thương khiến Kha Dữ xuýt xoa một tiếng.
"Đau à?"
Kha Dữ hai tay nắm chặt gối đầu, vùi mặt vào giữa, nói ồm ồm: "Đau."
Thương Lục bất đắc dĩ, động tác trên tay càng nhẹ nhàng hơn: "Có phải minh tinh nào cũng được nuông chiều như anh không hả?"
Chỉ thiếu nước nói ra hai chữ "yếu ớt" nữa là đủ bộ.
Kha Dữ lặng lẽ ừm một tiếng, sau đó đổi giọng: "Sợ chịu khổ thì sao?"
"Thấy anh đi quay phim cũng chịu khó lắm mà."
Kha Dữ cười: "Cậu nghĩ tôi muốn chắc? Toàn là áp lực cơm áo gạo tiền cả đấy."
Đầu ngón tay cẩn thận xoa dọc miệng vết thương, thuốc cao chạm vào da thịt nóng rực tan thành chất lỏng ấm áp. Kha Dữ căng sống lưng, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ vi diệu, khiến mỗi sợi dây thần kinh cũng muốn căng ra theo.
Trong phòng không có âm thanh nào khác. Thương Lục cho rằng anh rất đau nên cố bắt chuyện để phân tán sự chú ý: "Làm sao anh biết đến Tiểu Chi?"
"Xem Facebook và Twitter của cậu, cậu nhắc đến không chỉ một lần."
"Ừ, cậu ấy là một nghệ sĩ violin rất tài năng."
"Người bạn bị bệnh lần trước mà cậu nói là cậu ta đấy hả?"
"Đúng rồi, bị cướp bắn vào chân."
"Cậu vì cậu ta mà lập tức quay về Pháp."
"Tôi tưởng cậu ấy bị thương nặng lắm, sau khi trở về mới biết là chỉ trầy da. Cậu ấy rất dựa dẫm vào tôi, dàn nhạc mà đi lưu diễn, tôi nhất định phải ngồi xem ở hàng ghế đầu tiên."
Kha Dữ nghiêm túc lắng nghe rồi vô tình bật thốt ra một câu "Tốt quá nhỉ". Có lẽ cảm thấy ý mình nói dễ gây hiểu lầm, anh còn nói đùa thêm: "Ước gì tôi cũng có bạn từ nhỏ như thế."
"Không phải quen biết từ nhỏ. Cậu ấy là đứa con ngoài giá thú của nhà họ Bùi, lên chín tuổi mới được đón về nhà. Các anh chị em trong nhà không thích cậu ấy, mẹ ruột lại không được trở về cùng, từ nhỏ đã hay bị người ta bắt nạt –"
"Sau đó cậu ra mặt bảo vệ người ta?"
Thương Lục cười: "Không hẳn là ra mặt. Một lần yến hội nọ tôi chạy loanh quanh thì nhìn thấy cậu ấy kéo đàn trên ban công, cảm thấy Tiểu Chi chơi đàn rất hay, thế là quen nhau."
"Bởi vì cậu là thiếu gia nhà họ Thương, cho nên nhà họ Bùi mới khách khí với cậu ta hơn." Kha Dữ giúp hắn bổ sung nửa câu phía sau.
"Coi như vậy."
"Lãng mạn quá, nghe như đoạn mở đầu phim thần tượng ấy."
Động tác của Thương Lục hơi dừng một chút: "Thế à? Vậy chuyện tôi và anh quen nhau thì sao?"
Kha Dữ nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một cơn chua xót không sao kiềm chế nổi: "Là không thể tin được."
Tiếc là đã hơi muộn.
Anh vội thay đổi ngữ khí, mất kiên nhẫn hỏi: "Xong chưa? Vết thương nhiều đến thế cơ à? Cậu có nhân tiện lợi dụng tôi không đấy?"
Thương Lục cạn lời: "Đụ má, là tôi sợ anh đau đấy được chưa!"
Kha Dữ trở tay kéo áo thun xuống: "Lừa cậu thôi, tôi không sợ đau. Miệng vết thương đóng vảy rồi còn đau chỗ nào nữa? Cậu không có kiến thức cơ bản sao?"
Thương Lục nghẹn họng, lọ thuốc trong tay bị giật phắt đi. Kha Dữ hùng hổ nói: "Để tôi tự làm!"
Thương Lục lập tức giật lại: "Làm cái quần què gì! Nằm xuống cho tôi!"
Kha Dữ trừng hắn, trong lòng vô cớ dâng lên lửa giận: "Cút đi, tôi không cần!"
Cạch, đèn điện tắt phụt.
Căn phòng chìm vào bóng tối, ánh trăng không lọt vào được nên chỉ còn lại một cột khói hương lượn lờ giữa khung cảnh xanh thẫm mờ ảo.
Thương Lục không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ thăm dò hỏi: "Thầy Kha, anh giận rồi sao?"
Tại sao lại giận? Vừa rồi hắn đã nói sai câu nào à?
Trong bóng tối vọng ra tiếng chăn bị nhấc lên, xen lẫn với giọng nói lạnh băng: "Không – có –"
... Thật sự là khó dỗ hơn cả Thương Minh Bảo nữa.
Lại còn sáng nắng chiều mưa.
Ngữ khí Thương Lục rất bình tĩnh, chỉ mang theo một chút căng thẳng không dễ phát hiện: "Thầy Kha, tôi không thấy đường... Tôi bị bệnh quáng gà."
Lọt vào tai Kha Dữ còn có thêm chút tủi thân khó tả.
Anh lén hít sâu một hơi, khóe môi nở nụ cười tự giễu... Cái gì thế này? Anh giận dỗi cậu bạn nhỏ kia để làm gì?
Tay anh sờ lên công tắc đèn, ánh đèn một lần nữa sáng bừng. Dưới chân Thương Lục vướng phải cái bàn, đầu gối đồng thời đập vào mép giường –
Cơn đau chưa kịp ập tới, thân thể hắn đã ngã chúi về phía trước theo quán tính.
Nơi đón lấy hắn không phải sàn nhà hay góc bàn cứng ngắc, mà là một thân thể vừa rắn rỏi vừa mềm mại.
Kha Dữ quay cuồng một trận, dưới lưng lót một lớp chăn bông dày, bên trên bị Thương Lục đè nghiến. Đôi mắt hắn vẫn còn chưa hết hoa vì di chứng quáng gà.
"Cậu –" Kha Dữ đau đến xuýt xoa. Anh đối diện với Thương Lục, thấy mắt hắn đã khôi phục lại tiêu cự mới nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Mẹ nó cậu cố ý đúng không!"
Hai tay Thương Lục chống hai bên tai anh, mỗi lần hắn cất tiếng, hơi thở thơm tho gần như bao trùm. Hắn vừa hoàn hồn lại, khóe môi cong lên, ánh mắt vô tội: "Tôi chỉ muốn tìm công tắc mở đèn thôi."
Lúc này Kha Dữ mới nhận ra tư thế của hai người áp sát đến nhường nào, gần đến mức chỉ cần hắn cúi đầu hoặc mình ngẩng đầu là có thể lập tức hôn nhau.
Kha Dữ quay mặt đi, tay đẩy vai hắn: "Tránh ra."
Đèn đã sáng trở lại, Thương Lục đâu còn là kẻ mù dở nữa? Ánh mắt hắn dừng trên vành tai hồng nhạt, bên gáy, rồi lại cố kìm nén dừng trên phần xương quai xanh lộ một nửa.
"Kha Dữ, anh đỏ mặt kìa."
Tư thế đẩy không biết đã biến thành nắm vạt áo từ lúc nào. Kha Dữ mắng: "Câm miệng, ai cho phép cậu gọi tên tôi?"
Giọng nói cũng không biết đã khàn đi từ lúc nào. Thương Lục thì thầm: "Tại sao không thể gọi?"
"Bởi vì..."
Bởi vì sao? Sớm không gọi, muộn không gọi, gọi ngay lúc này nghe có giống tán tỉnh không chứ!
"Anh đang căng thẳng." Thương Lục vạch trần không chút kiêng nể.
Kha Dữ nhắm mắt lại: "Nặng quá."
Nghe anh kêu nặng, Thương Lục rất biết nghe lời, nương lực tay nâng nửa người trên lên nhưng không rời ra hẳn, còn hỏi ngược: "Thế này thì sao?"
"Thế này..." Trái tim Kha Dữ sắp tông thẳng vào tường rồi, thế này là thế nào? Vấn đề có phải như thế đâu? Ý tôi là cậu mau ngồi – dậy –!
Ngữ khí nghiến răng nghiến lợi nhưng giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng, nghe như tiếng nhạc cụ dây đã qua xử lý lọc âm. Thời điểm âm cuối rơi xuống, Thương Lục bật cười, tay giữ cằm anh, vặn mặt đối phương đối diện với chính mình.
Đến ánh mắt cũng bắt buộc phải nhìn thẳng.
Một người hoảng loạn, người kia cố tỏ ra bình tĩnh nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Kha Dữ nín thở: "Chơi đủ chưa?"
"Tôi không chơi." Thương Lục giữ bàn tay anh đang nắm vạt áo mình, ép tay anh sát vào ngực: "Tôi cũng đang căng thẳng lắm."
"Cậu căng thẳng cái rắm gì!"
Ngữ khí Thương Lục trầm thấp nhẹ nhàng, hai mắt nhìn anh chăm chú: "Anh cảm thấy bây giờ nhịp tim tôi đang bình thường sao?"
Lòng bàn tay Kha Dữ ấn vào cơ ngực săn chắc mượt mà, tựa như đang ấn vào một ngọn lửa phập phồng.
Đầu óc Kha Dữ trống rỗng, sau đó nghe thấy tiếng Thương Lục rõ ràng như ở ngay bên tai: "Kha Dữ, làm sao bây giờ, tôi lại muốn hôn anh rồi."
Trái tim lỡ nhịp không thể bình tĩnh như cũ. Dưới cơn hoảng loạn, Kha Dữ hơi cựa người ra sau một chút. Thương Lục bất đắc dĩ thở dài: "Anh đừng cựa quậy nữa được không?"
"Tôi..."
Nếu vừa rồi còn có thể miễn cưỡng giữ được vẻ điềm tĩnh của một người trưởng thành, thì đến bây giờ, mọi sự điềm tĩnh, thờ ơ và tự chủ anh đã tu luyện suốt hai mươi chín năm cuộc đời đã hoàn toàn sụp đổ.
"Cậu –"
"Tôi cứng rồi."
Kha Dữ tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Cứu mạng.
Cổ anh vươn dài vì giãy giụa trốn tránh, ánh mắt Thương Lục lập tức tối sầm. Thời gian chậm chạp trôi qua, không biết mất bao lâu sau, Kha Dữ cảm giác vành tai mình nhận được một nụ hôn phớt. Giọng nói khàn khàn nhưng rất rõ ràng vang lên bên tai: "Xin lỗi, mạo phạm anh rồi."