Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 5: Trai bao và con gián
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe sang trọng quá bắt mắt nên Kha Dữ không dám cho dừng trước cửa nhà, đành xuống xe ở khu dân cư ven đô.
Đã gần mười giờ tối, đường phố vắng vẻ, ngoại trừ các quán ăn khuya ra, các cửa hàng khác đều đã dọn dẹp, đóng cửa. Quần áo cũ bị Kha Dữ ném trong xe, trên người anh vẫn mặc áo sơ mi, vài cúc cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh. Gió biển thổi tới, mùi tanh nồng từ cảng cá đã vơi đi phần nào, Kha Dữ đứng lặng lẽ một chỗ, hút nốt điếu thuốc.
Tư thế đứng của anh rất thoải mái, một tay gác lên lan can, tay kia kẹp điếu thuốc rũ xuống, đôi chân dài tự nhiên vắt chéo. Ánh đèn đường màu cam chỉ chiếu vào một nửa sườn mặt, theo động tác ngửa đầu nhả khói, chiếc cằm được ánh sáng phác họa đường cong tinh tế.
Đó là những gì Thương Lục nhìn thấy khi vừa từ xa bước tới.
Ngọn đèn chiếu lên đối phương quá mờ ảo, nên hắn không nhận ra người kia chính là Kha Dữ.
Bản năng quay chụp của hắn trỗi dậy mãnh liệt và trực tiếp, hắn lập tức giơ di động, hoàn thành một cảnh quay đơn giản mà không cần thiết bị ổn định.
Một chùm sáng từ xa chợt chiếu thẳng vào khung hình, là một chiếc taxi trống không có khách. Chiếc xe giảm tốc nhưng không dừng hẳn, cửa sổ hạ xuống, người bên trong hỏi vọng ra: "Có đi không?"
Anh đưa tay lên, lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, ngón tay dài gạt bớt tàn thuốc, rồi giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Không đi."
Chiếc xe màu xanh đậm nhấn ga, nhanh chóng rời khỏi tầm ống kính.
Thương Lục tắt camera rồi bước tới, đến gần hắn mới nhận ra người có góc nghiêng hoàn hảo kia là ai.
... Đúng là gặp ma rồi, đi một vòng tìm kiếm hình ảnh, hai lần ý muốn sáng tạo trỗi dậy thì lần đầu là vì Kha Dữ, lần thứ hai chết tiệt thay, vẫn là Kha Dữ.
Hắn dừng lại ở khoảng cách năm sáu bước chân, hô lên: "Thầy Kha."
Dường như Kha Dữ vừa bừng tỉnh khỏi thế giới riêng của mình, anh không lập tức quay đầu mà ném đầu lọc thuốc lá xuống đất giẫm tắt, sau đó thong dong tháo chiếc khẩu trang đang vắt một bên tai, đeo lên mặt, rồi chỉnh lại cho ngay ngắn.
Thương Lục nhìn anh đầy hứng thú, chờ đối phương đeo khẩu trang xong mới tiếp tục đến gần, hỏi: "Trùng hợp thế?"
Vóc dáng hắn quá cao, Kha Dữ phải ngẩng đầu mới nhìn rõ mặt.
Không biết vì sao, Thương Lục cảm giác ánh mắt lần này dài hơn những lần trước đó rất nhiều.
Porsche 911. Kha Dữ thầm xác nhận, hắn quả nhiên có đủ vốn liếng để làm trai bao.
Đến gần hơn một chút, Thương Lục mới ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng lẫn trong mùi gió biển tanh mặn.
"Anh uống rượu à?" Thương Lục hỏi.
"Ừ."
"Về cùng không?"
"Được."
Thương Lục cụp mắt quan sát trạng thái, xác định bước chân anh vững vàng không lảo đảo mới tiếp tục cùng anh đi sóng vai. Hai người rơi vào im lặng, chỉ có vài cánh hoa được gió cuốn bay lướt qua.
"Tối nay thầy Kha có buổi xã giao à?"
"Cậu có bạn gái hả?"
Hai người đồng thời mở miệng, Kha Dữ im bặt nâng mắt, trông thấy Thương Lục bật cười: "Vẫn chưa có."
Đầu óc Kha Dữ bị cồn làm cho hơi mơ màng, anh khẽ đáp: "Thế à."
Hóa ra không phải là mối quan hệ yêu đương chính thức...
Anh suy nghĩ thêm một lát, khéo léo hỏi: "Nếu có một cô gái vừa xinh đẹp vừa giàu có đưa ra yêu cầu kết giao, nhưng lại không phải là mối quan hệ chính thức, cậu sẽ làm thế nào?"
Tâm trạng Thương Lục có chút phức tạp.
... Hắn hiểu rồi, nhất định là chị phú bà lần trước đã đưa ra yêu cầu "mua đứt", nên Kha Dữ mới không thể không cân nhắc.
Mặc dù hắn không hiểu rõ về thị trường "ngành nghề" này, cũng không hiểu nổi tại sao đối phương lại đi hỏi ý kiến người bạn cùng phòng chỉ vừa quen biết có một tuần là mình, nhưng Thương Lục vẫn cố gắng hỗ trợ phân tích một phen: "Chắc là nên xem xét chi phí đầu tư. Nếu anh đồng ý thì đồng nghĩa với việc phải dồn hết thời gian từ nhiều mối quan hệ về một mối, rồi phải so sánh khối lượng công việc, và..." Chết tiệt, không nói tiếp nổi nữa, Thương Lục nhướn mày xấu hổ hỏi: "Anh, chắc anh hiểu rồi chứ?"
Kha Dữ: "..."
Thật, thật thực dụng quá!
Đôi mắt hơi say chậm rãi tỉnh táo lại, "Tôi, tôi hiểu rồi..." Anh gật đầu, cố nén sự kinh ngạc trong lòng mà đi đến kết luận: "Nghĩa là —— Chỉ cần đủ tiền thì cậu có thể chấp nhận nhỉ."
Cái gì mà "Cậu có thể chấp nhận", chết tiệt, tôi đâu phải...
"Tôi không chấp nhận nổi đâu," Thương Lục nghiêm túc đáp, "Chỉ là chút kiến nghị từ góc độ thực tế thôi."
Kha Dữ nể tình phụ họa: "Đúng vậy, đúng là khó mà chấp nhận, tôi cũng chỉ thuận miệng tán gẫu ấy mà..." Trong lòng lại nghĩ, lòng tự trọng của người này cũng lớn thật.
Thương Lục từ trên cao nhìn xuống đã thấu hiểu tâm trạng giấu đầu lòi đuôi của đối phương, cơn bực bội hồi ban ngày khi thấy anh bước lên chiếc Land Rover bất giác bùng lên dữ dội.
Khi trở về phòng, cuối cùng Kha Dữ vẫn nói: "Lấy sắc hầu người không phải là công việc lâu dài đâu."
... Chắc là cậu nhóc kia đã nghe hiểu rồi nhỉ?
Bước chân Thương Lục dừng lại, trông thấy Kha Dữ đang nắm tay nắm cửa ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt nghiêm túc nhấn mạnh thêm một lần: "Đúng không?"
"..."
Xuất phát từ lòng đồng cảm sâu sắc, Thương Lục khó xử mà "ừ" một tiếng.
Cánh cửa phòng đóng lại, hắn ngồi xuống nệm thở phào một hơi nhẹ nhõm, đồng thời kéo ghế làm việc, mở đèn bàn.
Những tấm storyboard mà hắn dày công vẽ bấy lâu nay đang xếp ngay ngắn thành chồng trên mặt bàn, cây bút máy gác trên tờ bản thảo mới nhất, trên mặt giấy còn dính nhiều vết mực lem nhem và nét vẽ hỗn độn.
Thương Lục mở mấy đoạn video mình vừa quay cảnh phố phường ra, một vài cảnh trong số đó sẽ được lưu trữ làm tư liệu tìm cảm hứng, vài đoạn khác có thể trực tiếp cắt ra cho vào phim —— chính là hai đoạn quay Kha Dữ.
Cảnh Kha Dữ mặc áo thun ngồi sau quầy hàng tạp hóa viết chữ, cùng với cảnh Kha Dữ mặc sơ mi trắng đứng bên bờ sông hút thuốc, cơ thể thoang thoảng mùi rượu tạo nên hai thái cực hoàn toàn trái ngược, rồi dựa vào đó mà có thể nắm bắt được một sự thống nhất.
Một chàng trai bao đắm chìm trong vàng son hoa lệ, một thanh niên rảnh rỗi tiêu khiển sau giờ nghỉ trưa, rồi kể cả biểu cảm và ánh mắt khi anh thốt ra câu "Lấy sắc hầu người không phải là công việc lâu dài" cũng dần dần hiện lên trước mắt.
Thương Lục hít sâu một hơi, vò nát tờ giấy đang vẽ thành một cục. Hắn vặn nắp bút máy, bắt đầu vẽ lại từ đầu.
Bức tường xi măng còn mỏng hơn tờ giấy đương nhiên không hề có tác dụng cách âm, tiếng vòi hoa sen từ phòng tắm vọng ra, hòa cùng tiếng sột soạt của giấy bút trong căn phòng ngủ phụ yên tĩnh.
Kha Dữ tắm xong mới thờ ơ mở Weibo lên xem. Tần suất cập nhật của anh không cao, lần cuối cùng đăng bài là để quảng bá cho bộ phim mới ra rạp, hôm nay nếu không phải Mạch An Ngôn ép buộc thì anh cũng không nhớ đến chuyện phải đăng nhập vào tương tác một chút.
Mạch An Ngôn xem câu trả lời của anh mà mặt mày tái mét, thẳng thắn mà nói thì các fan lại có vẻ rất thích kiểu tương tác phũ phàng thế này, dưới khu bình luận toàn là những tiếng la hét khen Kha Dữ đáng yêu, người qua đường cũng cảm thấy thái độ miễn cưỡng thành thật của anh khá gần gũi, cho nên chỉ qua nửa tiếng đồng hồ anh lại lên top tìm kiếm.
Lưu lượng đã đến tận miệng rồi sao có thể để bay mất? Mạch An Ngôn lập tức trở tay huy động thêm mấy chục tài khoản marketing kéo vào, thổi bùng thêm ngọn lửa, hot search cứ thế được duy trì đến tận buổi tối.
Kha Dữ quét một vòng hot search mới nhất, xác định bản thân đã tụt xuống dưới rồi mới yên tâm đi ngủ.
Anh ngủ rất nông, nghe thấy một trận lách cách loảng xoảng thì lập tức tỉnh dậy, mở bừng mắt lại tiếp tục nghe tiếng cửa nhôm đập vào tường một cái rầm như bị ai đó tông cửa chạy trối chết.
Giữa trận tiếng ồn kinh thiên động địa là tiếng mắng chửi kèm hoảng hốt của Thương Lục: "Mẹ kiếp, cái quái gì thế này?!"
Kha Dữ bật dậy với tốc độ ánh sáng, mở cửa phòng xông ra ngoài —— "Chuyện gì vậy?"
Thương Lục dính sát người vào cửa nhôm, sắc mặt hoảng loạn: "—— Ve! Đêm hôm sao lại có ve trong phòng!"
"Ve?" Kha Dữ nhìn theo ánh mắt hắn —— Mẹ kiếp, ve đâu mà ve —— Anh nhấc một xấp giấy A4 nhanh nhẹn hất mạnh một cái. Thương Lục cảm thấy trước mắt mình chợt lóe lên, một sinh vật lưng đen sáng bóng không biết tên lập tức xuất hiện trên bàn sách thân yêu quý giá của hắn.
... Chết tiệt, con gì mà xấu thế!
Sinh vật này đã bò qua mặt trong lúc hắn ngủ! Mẹ kiếp, nó còn biết bay nữa!
Thương Lục nhìn dáng vẻ nó ngửa bụng giãy giụa mà cảm xúc ngổn ngang: "Sao lại có loài ve xấu thế nhỉ!"
Kha Dữ bình tĩnh liếc hắn: "Là con gián."
Thương Lục: "..."
Chết, tiệt, mẹ, kiếp, ơi.
Không, không thể nào —— Trên đời có thể có loài gián to béo, sáng loáng, lại còn biết bay như vậy à!
"Anh lừa tôi." Thương Lục bình tĩnh nói, "Nó mới bò qua mặt tôi đấy."
Kha Dữ thương hại: "Không sao, thực ra loài gián ưa sạch sẽ lắm." Đồng thời còn lặng lẽ lùi về sau mấy bước: "—— Cậu đừng qua đây."
Thương Lục vừa uất ức vừa nhục nhã nhìn anh, sau đó ánh mắt dần chăm chú như vừa nhận ra điều gì.
"Thầy Kha." Hắn chỉ chỉ vào mặt mình
Kha Dữ không rõ nội tình, anh theo phản xạ giơ tay lên sờ sờ mặt, hoài nghi hỏi: "Làm sao vậy?" Bị Thương Lục dọa một trận làm anh trở nên nghi thần nghi quỷ, thậm chí hoài nghi chẳng lẽ trên mặt mình cũng có gián đậu.
"Anh gọi cái này là bị hủy mặt sao?"