Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Kha Dữ: Vai diễn định mệnh
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này là ba giờ chiều, tiệc đã tan từ lâu, một dãy khách khứa tai to mặt lớn đã chuyển sang phòng khách để uống trà. Khi Kha Dữ đến, họ vừa uống xong tuần trà thứ hai. Hương trà thoang thoảng khắp đình viện kiểu Trung Quốc rộng rãi, bên ngoài chim hót líu lo, một cây cầu nhỏ kiểu Giang Nam duyên dáng bắc qua dòng suối, hai bên thấp thoáng những tán lá phong đỏ thẫm và lá trúc xanh tươi.
Nhân viên phục vụ dẫn đường, vén màn hoa, đi dọc hành lang rồi vòng qua một tấm bình phong. Mạch An Ngôn đi theo sau Kha Dữ. Cả hai lặng lẽ cởi giày, đi chân trần trên sàn nhà. Chẳng mấy chốc, tiếng mọi người uống trà tán gẫu đã vọng đến gần hơn.
“Thưa thầy ạ.” Kha Dữ cúi người chào Lịch Sơn.
Năm nay Lịch Sơn đã ngoài sáu mươi nhưng đầu không có lấy một sợi tóc bạc. Ông có tướng mạo đoan chính, ánh mắt sắc bén, nét mặt uy nghiêm nhưng khi cười vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị. Ông duy trì thói quen uống tám cốc cà phê mỗi ngày suốt hai mươi năm qua, và luôn thức dậy làm việc từ bốn giờ sáng vì cho rằng đó là thời điểm mang lại nhiều cảm hứng nhất. Mặc dù ông đã tiêu hao sức khỏe như vậy, tinh thần vẫn minh mẫn, thoạt nhìn chỉ khoảng năm mươi tuổi.
“Đảo Nhỏ đến rồi à,” Lịch Sơn gật đầu, “Ngồi đi.”
Kha Dữ ngồi xếp bằng trên tấm đệm hương bồ bên cạnh. Người pha trà khom lưng gật đầu, bắt đầu dùng kẹp trúc gắp cho anh một chiếc chén sứ đã rửa sạch.
Trên bàn trà có tổng cộng tám người. Ngoài Lịch Sơn và biên kịch Thẩm Linh – người đã hợp tác lâu năm với ông, Kha Dữ không quen biết bất kỳ nhà tư bản nào khác. Lịch Sơn phải lần lượt giới thiệu từng người cho anh.
Tên tuổi của những nhà sản xuất phim này quả thực lừng lẫy như sấm bên tai.
Đến đây, anh đã hiểu lý do vì sao Mạch An Ngôn phải dùng ngữ khí khẩn cầu để lôi kéo anh đến bằng được – vì hiện trường chỉ có duy nhất một diễn viên là anh.
“Nghe An Ngôn nói cậu đang đi trải nghiệm thực tế phải không?”
“Chỉ là làm quen hoàn cảnh một chút thôi ạ,” Kha Dữ khiêm tốn đáp.
Lịch Sơn lập tức cười và khen: “Tôi đã nói Đảo Nhỏ rất nghiêm túc với nghiệp diễn xuất, rất chịu khó, thế mà các anh không tin. Đức tính này bây giờ ít thấy ở diễn viên trẻ lắm.”
Mạch An Ngôn lập tức hùa theo: “Ôi chao, thầy Lịch vừa chọc trúng tim tôi đấy ạ! Trải nghiệm thực tế một tháng, vào đoàn phim ba tháng, đẩy sạch công việc thương mại cuối năm đi, thầy nói xem tôi có đau lòng đến chết không?”
Lời than vãn của anh ta khiến cả bàn bật cười ồ lên.
Người pha trà bưng ấm rót cho từng người một. Thẩm Linh nâng chén lên uống một ngụm, rồi cất tiếng an ủi: “Tôi xem qua kịch bản của Đường Trác rồi, rất đáng mong chờ đấy.”
Mạch An Ngôn giả vờ sực nhớ, vỗ đùi: “Đúng rồi! Đạo diễn Đường là học trò của thầy mà nhỉ? Thầy Thẩm nói xem, Đảo Nhỏ nhà chúng tôi nhận được vai diễn bên này có phải do thầy khen trước mấy câu không thế?”
Có Mạch An Ngôn ở đây, Kha Dữ có thể ngồi yên cả buổi mà không cần mở miệng.
“Nói thế tức là cậu không rảnh tham gia dự án tiếp theo của tôi?” Lịch Sơn vỗ nhẹ lên bàn tay Kha Dữ đang đặt trên đùi, nhân tiện nắm lấy.
Người pha trà vẫn nhìn thẳng, Thẩm Linh nghiêng đầu nhìn con chim sơn ca ngoài vườn. Những người còn lại đều trao nhau ánh mắt hiểu ngầm không cần nói thành lời.
Mạch An Ngôn ho khan một tiếng: “Sao thầy Lịch lại nói thế được!” Anh ta còn định trêu chọc thêm mấy câu thì giọng nói thanh lãnh của Kha Dữ đã vang lên: “Thầy nói đùa rồi.”
Giọng anh luôn mang cảm giác như đã qua xử lý lọc âm, rất đặc biệt. Dù tuổi sắp bước sang ba mươi nhưng vẫn toát lên vẻ thiếu niên, ngữ khí dù có đạm nhạt đến đâu cũng không hề khiến người đối diện cảm thấy bị xúc phạm.
Lịch Sơn rụt tay lại, ánh mắt cũng dịu đi: “Đây là một bộ phim võ hiệp dự định quay ở Tân Cương, Tây Bắc và Tây Tạng. Tôi muốn cậu đóng vai nam thứ hai, chịu khổ nổi không?”
Lời vừa dứt, Mạch An Ngôn đột nhiên ngồi thẳng dậy. Đến cả Kha Dữ cũng phải kinh ngạc ngước mắt nhìn.
“Có rất nhiều cảnh hành động phải đu dây cáp, tôi sẽ không sử dụng phông xanh mà quay thật hoàn toàn, trừ phi là cảnh nguy hiểm cần đến vận động viên chuyên nghiệp. Còn lại, tôi tuyệt đối không cho dùng diễn viên đóng thế.” Nói xong câu này, ông ta ẩn ý dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu không phải kiểu diễn viên chịu được cực nhọc như cậu, tôi không dám cho vào đoàn đâu.”
Câu nói này vừa là dành cho Kha Dữ, vừa là để nói với đám nhà sản xuất phim ở bên kia. Không khí trong phòng quả nhiên im bặt. Thẩm Linh chỉ cười mà không nói, ánh mắt lướt qua từng nhà tư bản trên bàn rồi quay sang Kha Dữ: “Đảo Nhỏ, vai diễn này được viết ra như đo ni đóng giày cho cậu đấy. Lần này cậu sẽ vào vai một thiên tài võ học chưa từng xuất thế.”
Lịch Sơn gật gù đồng tình, hai tay nâng lên làm động tác vặn ống kính: “Vai của cậu được quyết định sớm nhất. Tôi đã suy nghĩ xong rồi, khung cảnh quay dưới chân ngọn núi tuyết tuyệt đẹp, vạn ngựa hí vang. Thiếu niên thiên tài từ trên trời giáng xuống, nhẹ nhàng điểm mũi chân trên lưng ngựa, toàn thân tựa như một chiếc lá cây phiêu diêu rơi xuống rồi lại bay lên...”
Thẩm Linh bật cười, giữ ông ta lại: “Thôi, thôi nào.”
Dự án vẫn đang trong giai đoạn khởi thảo, kịch bản còn chưa được hoàn thiện, Thẩm Linh không muốn tiết lộ quá nhiều.
Kha Dữ yên lặng nhìn Lịch Sơn. Ánh mắt ông ta sáng lên lấp lánh như một ngôi sao giữa bầu trời núi tuyết.
·
Trên đường trở về, Mạch An Ngôn vẫn còn nổi da gà.
Vai nam thứ hai trong phim của Lịch Sơn, đây là miếng bánh mà biết bao diễn viên lưu lượng ao ước như hổ rình mồi! Trên tay Mạch An Ngôn đã có nữ minh tinh Ưng Ẩn sáng giá, từ lâu anh ta đã quen thuộc với cảnh tài nguyên công việc từ khắp nơi xếp hàng dâng lên như cống phẩm, dùng câu “mắt cao hơn đầu” để miêu tả cũng không hề quá đáng. Thế mà anh ta vẫn bị tin tức ngày hôm nay gây sốc không nhẹ.
“Đậu má, thật sự đến bây giờ tôi vẫn cảm giác như mình đang nằm mơ!”
Thịnh Quả Nhi nghe kể lại cũng run bần bật hai tay, nói năng lộn xộn: “Cái này có tính là đi cửa sau không nhỉ!”
Lời vừa nói ra, Mạch An Ngôn lập tức đánh cô nàng một cái, rồi quay đầu cẩn thận liếc nhìn Kha Dữ.
Hai tay Kha Dữ nhét trong túi quần, mắt khép hờ nên hoàn toàn không nhìn rõ sắc mặt anh. Xe đang lao đi, ánh đèn neon vàng cam lần lượt biến ảo trên gương mặt anh, dường như đối phương quá mệt nên đã ngủ rồi.
Mạch An Ngôn “suỵt” một tiếng, lắc đầu với Thịnh Quả Nhi. Hầu chuyện các nhà tư bản từ ba giờ chiều đến chín giờ tối, hết trà rồi lại rượu. Chưa kể Kha Dữ, bản thân anh ta đã sắp mệt chết, phân nửa rượu cũng là anh ta đỡ. Trời đất chứng giám, nếu Kha Dữ còn nhắc lại chuyện chấm dứt hợp đồng, có khi Mạch An Ngôn sẽ lập tức bò lên đỉnh tòa nhà IFC nhảy xuống mất!
Xe chạy dọc con đường cao tốc bao quanh thành phố, tình hình giao thông đang rất tệ. Kha Dữ mở to mắt liếc nhìn cảnh trí quen thuộc, quạnh quẽ và cũ nát bên ngoài cửa sổ. Ánh mắt anh không biết vừa nhìn thấy gì mà đột ngột khựng lại: “Dừng xe.”
Mạch An Ngôn không rõ chuyện gì nên nhìn theo tầm mắt anh. Giữa khu chợ đêm náo nhiệt đầy hàng quán ăn khuya, đột nhiên xuất hiện một chiếc Porsche 911 màu bạc chói mắt gắn biển số Hồng Kông. Bên cạnh xe, có một cặp nam nữ trẻ tuổi đang đứng. Cô gái nhón chân kề mặt hôn má cậu thanh niên, tay dắt một con chó Doberman*.
Con chó Doberman kia có đôi chân rất cao, hai tai dựng lên trông vừa uy phong vừa nhạy bén. Có lẽ vì nhìn thấy người quen nên thái độ nó không mấy an phận. Thiếu nữ nắm chặt dây lôi kéo, nhưng có vẻ cũng không địch lại nổi sức nó.
Thương Lục vừa má kề má với Thương Minh Bảo xong liền cúi người thành thạo xoa vuốt vành tai và cổ con chó: “Em tới đây làm gì?” Vừa hỏi, hắn vừa nhẹ nhàng trấn an: “Suỵt – suỵt – Odin, ngoan nào.”
“Anh đó! Chiều nay em đã nói là muốn tới thăm anh rồi mà!”
“Đi thăm anh hay đi đu idol, nói rõ ràng vào.” Thương Lục buồn cười liếc nhìn cô em gái.
Thương Minh Bảo bối rối bĩu môi: “Thì đi đu idol.” Nói xong, cô lại ra vẻ hiến vật quý: “Anh xem đôi giày anh mua cho em này, đẹp lắm đúng không?”
Trời tối mờ mịt thế này thì nhìn ra được cái gì? Thương Lục chỉ ừ à cho có lệ, riêng Thương Minh Bảo vẫn cực kỳ đắc ý: “Anh không biết đâu, sờ thích lắm, còn bóng loáng hơn chân em nữa.”
Ánh mắt Thương Lục thay đổi, lập tức quở mắng: “Thương Minh Bảo, nếu em dám nói chuyện với mấy thằng con trai kiểu này, có tin anh đánh gãy chân em không?”
·
“Chuyện gì thế?” Mạch An Ngôn không rõ nội tình, chỉ nhìn thấy cảnh tượng một cặp nam nữ đang yêu đương nũng nịu.
Cửa sổ xe được nâng lên, ngăn cách gió đêm và mùi vị biển cả mặn mòi bên ngoài. Kha Dữ nói nhàn nhạt: “Không có gì, đi thôi.”
Hôm qua vừa nói “Chị à, em còn muốn nỗ lực”, hôm nay đã khoác tay bạn gái cưỡi Porsche 911 rồi.
Xe từ từ lăn bánh, Kha Dữ dựa vào lưng ghế, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn cảnh tượng Thương Lục kéo tay dỗ dành thiếu nữ không sót một giây nào.
·
“Thôi được rồi, đừng giận nữa.” Thương Lục không có nhiều kiên nhẫn, Thương Minh Bảo vẫn dẩu môi không buông: “Anh hung dữ quá đi! Em nói có một tí thì làm sao?”
“Con gái con lứa không được ăn nói như thế,” Thương Lục kiên trì dạy bảo, “Đừng cả ngày treo ngực với đùi bên miệng.”
“Eo ôi Thương Lục, anh bảo thủ thế!” Cô em út trợn mắt khinh thường, tốt xấu gì anh cô cũng ở nước ngoài mười mấy năm, còn học đại học ở Pháp nữa!
“Em không hiểu bọn đàn ông đâu,” Thương Lục giúp cô vuốt tóc, “Bọn họ sẽ dùng đủ mọi cách thức để xâm hại em bằng ý nghĩ đấy.”
Thương Minh Bảo ngây thơ chớp chớp mắt, chậm rãi “À” một tiếng thật dài.
Điện thoại di động đặt trên ghế lái rung lên bần bật. Cô nàng vừa lái xe một chặng dài qua cầu Hồng Kông – Chu Hải – Ma Cao* tới đây thăm anh trai. Mấy tiếng đồng hồ không nhìn điện thoại, tính ra đã thoát ly vòng fan suýt một ngày rồi – giới giải trí luôn thay đổi trong chớp mắt, sểnh ra là trở tay không kịp!
Thương Minh Bảo mở cửa xe, lấy điện thoại di động ra. Lướt mấy vòng, sắc mặt cô lập tức biến đổi: “Đù mọe!”
Buột miệng xong, cô nàng mới giật mình che miệng, lén lút liếc nhìn Thương Lục.
Anh trai lẳng lặng từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt đầy vẻ bất đắc dĩ: “Lại chuyện gì nữa?”
“Đối thủ của anh em đăng Weibo, đã nằm trên hot search một ngày rồi!”
“Anh trai em không có đối thủ nào nhé,” Thương Lục lạnh lùng nói.
Câu này đâu thể trị nổi Thương Minh Bảo? Cô nàng cười ngọt ngào: “Thôi được rồi, là đối thủ của chồng em.”
Thương Lục không có hứng thú nghe tin lá cải giới giải trí. Hắn lùa Odin lên ghế phụ lái xong liền xoay người định đi, nhưng cuối cùng vẫn bị Thương Minh Bảo lanh lẹ giữ chặt: “Anh đừng đi mà! Xem này, xem này! Trời đất ơi, trên đời sao lại có người như thế chứ, kiên trì xây dựng hình tượng mà bỏ qua cả lễ phép luôn! Quá tâm cơ.”
Màn hình di động xuất hiện trước mắt hắn, là một bài đăng lại trên Weibo:
Xe ngựa bí ngô: [ @Kha Dữ lâu rồi không thấy anh lên giao lưu gì nha ]
Kha Dữ: [ Cứ coi như tôi chết rồi đi ]
Thời gian đăng Weibo là khoảng 3 giờ 10 phút chiều.
Thương Minh Bảo nghiến răng nghiến lợi: “Đáng ghét! Còn giả vờ thẳng tính nữa!”
Thương Lục nói đúng trọng tâm: “Cũng có gì đâu.”
“Được chỗ nào?! Anh không cảm thấy người này quá tâm cơ sao? Nhìn qua giống như tát thẳng vào mặt fan, nhưng thực tế lại là một cách chiều fan, mê hoặc fan đấy!”
Thương Lục cho tay vào túi, hơi cúi người: “Không cảm thấy.”
Thương Minh Bảo suýt tức chết, bản tính ngoan cố nổi lên thì không thèm quan tâm gì nữa: “Anh phải hứa với em, sau này về đại lục quay phim nhất định không được cho anh ta đóng vai chính!”
Sự nghiệp còn chưa đâu vào đâu đã bị em gái quy hoạch, Thương Lục cạn lời: “Chắc gì anh ta đã hứng thú với phim của anh.”
“Em mặc kệ! Kỹ thuật diễn của anh ta nát lắm! Không được cho anh ta cơ hội đâu đấy!” Thương Minh Bảo nắm tay hắn. Hai người bọn họ nhìn qua rất giống một đôi tình lữ nhỏ đang ve vãn yêu đương bên cạnh chiếc Porsche. Thương Lục không quá thích tình cảnh này đành qua loa đáp ứng: “Được.”
“Vai phụ cũng không cho!”
Thương Lục: “...”
“Hứa! Cho! Em!” Cô em út tức giận nhìn hắn chằm chằm, muốn đối phương đáp ứng cho bằng được, đồng thời còn khôn ngoan mở ứng dụng ghi âm.
“Được,” Thương Lục kéo dài giọng đáp cho có lệ, “Vai chính không tìm, vai phụ không tìm, mãi mãi không tìm anh ta.”
“Hừ.” Thương Minh Bảo đắc ý lưu lại bản ghi âm, cảm giác như mình vừa làm được một thành tựu siêu lớn cho idol. Cô nàng gõ gõ rồi lại xóa xóa vào khung thoại... Đáng ghét, tin vui quan trọng thế này mà không được chia sẻ cho các chị em! Ngẩng đầu lên, anh trai cô đã bỏ đi được vài mét.
“Đệt.” Cô nàng giậm chân mắng, trông thấy Thương Lục lười biếng nâng tay vẫy vẫy về phía mình, đến đầu cũng không thèm quay lại.