12. Chương 12: Tiếng vọng của nỗi sợ

Bình Minh Suy Tàn

Chương 12: Tiếng vọng của nỗi sợ

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau cuộc đối đầu gay gắt giữa Dũng và Kiên, chẳng có cuộc bỏ phiếu nào diễn ra. Chẳng có quyết định chính thức nào được đưa ra. Chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, như thể cả nhóm đã ngầm chấp nhận rằng, dù đau đớn, những lý luận sắc bén của Kiên vẫn là con đường duy nhất có thể đi tiếp.
Đêm ấy, trong khu y tế tạm bợ, chỉ có hai người.
Linh ngồi trên chiếc giường xếp, lưng thẳng, hai tay đặt gọn trên đùi. Cô đã cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng, để lộ cánh tay với vết sẹo trắng nhợt.
Kiên đứng đối diện cô, không còn là đồng đội, mà là một nhà khoa học. Anh đặt chiếc khay kim loại sạch lên cạnh cô. Trên đó là con dao cạo đã khử trùng và chiếc hộp Petri.
Không ai lên tiếng.
Linh nhắm mắt lại. Cô chẳng nghĩ đến nghĩa vụ. Chẳng nghĩ đến sự hy sinh cao cả. Cô chỉ cảm nhận được sự biến mình thành một vật thể vô hồn, một nguồn tài nguyên vô tận. Và cô chấp nhận điều đó, không phải bằng sự dũng cảm, mà bằng một sự mệt mỏi vô bờ.
Từ từ, cô đưa tay lên, dùng móng tay cào nhẹ lên vết sẹo. Những lớp vảy trắng mỏng, gần như bụi, rơi xuống chiếc khay.
Kiên không nói lời cảm ơn. Anh lặng lẽ dùng dao cạo thu thập từng hạt bụi quý giá vào hộp Petri. Đôi bàn tay anh không hề run rẩy. Đối với anh, đây không phải là sự xâm phạm. Đó là một thao tác khoa học.
Quá trình đó kéo dài gần một giờ. Khi xong, Linh như kiệt sức, khuôn mặt trắng bệch như giấy. Kiên, với chiếc hộp Petri chứa đầy thứ bột trắng lấp lánh, gật đầu ngắn gọn rồi quay đi, bắt đầu công việc với chiếc bộ đàm.
Không ai biết rằng, suốt thời gian đó, Dũng đã đứng ngoài cửa, tay siết chặt cán rìu, lắng nghe từng tiếng động từ bên trong. Anh không bước vào. Anh không thể. Anh chỉ đứng đó, như người lính canh câm lặng trước một nỗi nhục mà anh buộc phải chứng kiến.
Một tuần trôi qua.
Linh đã hồi phục, nhưng đôi mắt cô đã thay đổi vĩnh viễn. Nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho một sự trống rỗng lạnh lùng.
Trong đêm không trăng, họ bí mật rời đi. Năm người. Kiên, với chiếc bộ đàm được che chắn cẩn thận trong túi chống tĩnh điện. Dũng, mang theo cây rìu chiến và sự im lặng nặng hơn cả bộ giáp. Linh, mang theo hộp sơ cứu và những vết sẹo vô hình. Sơn, chàng trai trẻ tình nguyện đi theo, khẩu súng trường to kềnh trên tay. Và Nova, cô bé không chịu ở lại, bám chặt lấy gấu áo Dũng như thể anh là điểm tựa duy nhất.
Họ không nói lời tạm biệt. Rời đi trong im lặng là cách tốt nhất để không gieo thêm hoảng loạn hay hy vọng hão huyền. Họ lách qua khe hở trên hàng rào, biến mất vào màn đêm của Thành phố Thanh Liên.
Hành trình của họ là cuộc hành quân xuyên qua nghĩa địa khổng lồ. Họ di chuyển trong im lặng, giao tiếp bằng tín hiệu tay mà Dũng đã dạy. Họ đi qua những đại lộ vắng lặng, những tòa nhà với ô cửa sổ trống hoác như hốc mắt đang nhìn họ.
Điểm đến là trạm y tế cũ kỹ ở ngoại ô, địa chỉ mà Kiên giải mã được từ siêu dữ liệu của Vinh Khoa. Một nơi có thể chứa câu trả lời. Hoặc chỉ là cái bẫy khác.
Con đường dẫn đến trạm y tế bị chặn bởi đường hầm dưới xa lộ đổ nát. Ngay từ lối vào, mùi hôi thối xộc vào mũi họ. Không phải mùi chết chóc quen thuộc. Mà là mùi hóa chất, axit, lẫn với mùi phân hủy hữu cơ.
"Đeo mặt nạ," Kiên ra lệnh qua bộ đàm đã sửa đổi, giọng rè đi nhưng rõ ràng.
Họ đeo mặt nạ phòng độc cũ kỹ. Đèn pin của Dũng soi vào bên trong. Cảnh tượng khiến cả nhóm nín thở.
Mặt đất, tường, trần hầm phủ lớp chất nhầy màu xanh lục, phát quang yếu ớt. Họ như bước vào dạ dày quái vật khổng lồ. Những bong bóng khí sủi lên từ bề mặt chất nhầy, vỡ ra với tiếng "xèo xèo" nhỏ.
"Dừng lại," Dũng ra lệnh, giơ tay chặn cả nhóm. Anh cúi xuống, dùng mũi rìu chọc nhẹ lớp chất dịch. Kim loại vừa chạm, khói trắng bốc lên."Axit."
Linh cảm thấy buồn nôn dâng lên. Cơ thể cô, nhạy cảm như Người Tinh Chế, đang gào thét cảnh báo. Không khí ở đây không chỉ độc về hóa học. Nó còn độc về sinh học.
Từ bóng tối cuối hầm, một hình người lảo đảo bước ra.
Nó di chuyển chậm chạp, nặng nề. Cơ thể phình to dị thường, lớp da xanh xám căng bóng như sắp nứt. Qua lớp da, họ nhìn thấy những túi chứa chất lỏng xanh lục co bóp nhịp nhàng như lá phổi thứ cấp. Mỗi bước đi để lại vệt chất nhầy trên đất.
"Chủng Phân Rã," Kiên thì thào qua bộ đàm, giọng căng thẳng lần đầu nhìn thấy sinh vật sống."Tránh xa chất dịch của nó. Đừng bắn. Vỏ nó rất dày, nếu vỡ ra, chúng ta sẽ chết đuối trong axit."
"Vậy ta làm gì?" Sơn hỏi, giọng run run.
"Đi qua," Dũng nói."Bám sát tường bên phải. Chỗ đó khô ráo nhất. Di chuyển chậm. Đừng gây tiếng động."
Họ bước đi từng người, sát vào bức tường bê tông lạnh. Con quái vật dường như không để ý đến họ, chỉ lảo đảo tiến về phía trước như bị điều khiển bởi mục đích vô định nào đó.
Họ đi được nửa đường. Chỉ còn vài mét nữa là đến cuối hầm.
Rồi Sơn trượt chân. Giày cậu giẫm phải mảng chất nhầy không nhìn thấy. Cậu ngã, chống tay xuống đất.
Bàn tay cậu chìm vào lớp chất dịch xanh.
"KHÔNG!" Sơn hét, tiếng thét đau đớn và kinh hoàng. Cậu vội rút tay ra. Lớp găng dày cậu đang mặc bốc khói, tan chảy như nhựa.
Con Zombie Chất Dịch khựng lại. Nó từ từ quay đầu về phía họ.
Nó không có mắt. Chỉ khuôn mặt bị axit ăn mòn. Nhưng nó cảm nhận được họ.
Nó há miệng rộng ngoác. Dòng chất dịch đặc sệt xanh đậm phun ra, không ào ạt, mà như vòi nước rò rỉ, văng tung tóe về phía họ.
"Cẩn thận!" Dũng gầm, lao tới đẩy Sơn ngã lăn sang bên, dùng thân mình che chắn.
Hầu hết chất dịch bắn lên lưng Dũng, lớp áo dày bốc khói kêu xèo xèo nhưng không thủng. Vài giọt văng lên cánh tay không được che chắn của Sơn.
Cậu không hét lên vì đau. Chỉ rên rỉ. Lớp vải trên tay áo tan chảy, để lộ da đỏ ửng, phồng rộp. Nhưng điều kinh khủng hơn là những gì xảy ra sau đó. Sức mạnh như bị rút cạn khỏi cơ thể Sơn. Cậu lảo đảo như say rượu, mặt tái đi đáng sợ.
"Tôi... tôi thấy chóng mặt... tôi không... thở được..." cậu lắp bắp, mắt trợn ngược.
"Độc tố thần kinh!" Kiên hét qua bộ đàm."Nó không chỉ ăn mòn! Nó tấn công hệ thần kinh trung ương! Gây suy yếu cơ bắp và chậm phục hồi! Phải đưa cậu ra ngay!"
Con Zombie Chất Dịch bắt đầu lết về phía họ nhanh hơn, bị thu hút bởi âm thanh và chuyển động.
Dũng không chút do dự, nhấc bổng mảng bê tông vỡ từ tường, gầm lên ném mạnh về phía quái vật. Mảng bê tông không làm nó bị thương nhưng rơi ngay trước mặt, tạo chướng ngại tạm thời.
"ĐƯA SƠN ĐI! NHANH!" Dũng gầm, không quay đầu.
Kiên và Linh vội xốc Sơn dậy. Cậu thanh niên vừa còn đầy sức sống, giờ đây mềm oặt như búp bê. Hơi thở nông và khó nhọc.
Họ dìu cậu, gần như lôi đi, chạy thục mạng về phía ánh sáng le lói cuối hầm. Họ không chiến thắng. Họ vừa trốn thoát khỏi nấm mồ axit, và thành viên của họ đang chết dần trong tay họ.
Họ đến trạm y tế khi bóng chiều đổ dài, nhuốm màu xám bệnh hoạn. Nơi này không bị phá hủy. Nó chỉ chết. Cánh cửa kính cường lực vỡ nát, để gió bụi tự do ra vào.
Bên trong, không khí tù đọng, mùi thuốc sát trùng đã bay hơi, trộn lẫn mùi ẩm mốc giấy tờ và mùi ngọt ngào khó nhận ra của phân hủy hữu cơ. Đèn pin của Dũng quét qua sảnh chính, lộ ra cảnh hỗn loạn đóng băng. Xe đẩy y tế lật ngửa, hồ sơ bệnh án bay tung, chiếc giày trẻ con nằm trơ giữa lối đi. Nơi chữa lành đã trở thành chứng nhân câm lặng cho cuộc di tản thất bại.
Linh bước vào, cảm giác quen thuộc xộc đến. Không phải nỗi buồn. Mà trống rỗng. Mùi cồn i-ốt, tiếng kim loại lạch cạch trên khay, cảm giác sàn nhà sạch bong dưới chân... tất cả đều là quá khứ. Nơi đây từng là thế giới của cô. Giờ là ngôi mộ.
Sơn, dù đã khá hơn, vẫn yếu. Cậu ngồi dựa tường, mặt tái nhợt. Nhiệm vụ rõ ràng: tìm kiếm bất cứ thứ gì hữu ích - thuốc men, dụng cụ, và có lẽ cả chút thông tin.
"Chia ra," Dũng ra lệnh, giọng trầm thấp vọng trong im lặng."Sơn và Nova ở lại đây với Linh. Kiên, đi với tôi. Kiểm tra phòng lưu trữ."
Phòng lưu trữ bị khóa bởi cửa thép. Không bảng điều khiển điện tử. Chỉ ổ khóa cơ rỉ sét.
"Thứ lỗi," Dũng nói, lời không hướng đến Kiên, mà như nói với những linh hồn vất vưởng nơi đây.
Anh đặt tay lên nắm cửa. Không giật mạnh. Từ từ dồn sức. Những thớ cơ cuộn lên. Kim loại rên rỉ, âm thanh chói tai như tiếng gào thét bị tra tấn. Rồi tiếng RẮC cuối cùng, chốt khóa bên trong bị xé toạc.
Bên trong là căn phòng không cửa sổ, đầy tủ tài liệu kim loại. Bụi phủ dày.
Kiên bật đèn pin, bắt đầu làm việc với sự tập trung gần như máy móc. Anh kéo từng ngăn tủ, lướt qua hàng trăm hồ sơ bệnh án."Viêm phổi... gãy xương... suy dinh dưỡng..." anh lẩm bẩm, giọng không chút cảm xúc. Tất cả là những cái chết bình thường trong thế giới bất thường.
Dũng không tìm trong hồ sơ. Anh tìm sự bất thường. Chiếc tủ bị khóa riêng? Chiếc hộp giấu dưới gầm bàn? Anh di chuyển im lặng, con thú lớn trong không gian chật hẹp.
Anh dừng trước dãy tủ cá nhân nhân viên. Những chiếc tủ nhỏ kim loại, hầu hết mở toang hoặc bị cạy. Nhưng có một chiếc còn nguyên, ổ khóa nhỏ treo trên đó.
Anh không cần sức mạnh. Chỉ bẻ gãy khóa như cành cây khô.
Bên trong không có đồ cá nhân quý giá. Chỉ bộ đồng phục y tá cũ gấp ngay ngắn. Tấm ảnh ố vàng người đàn ông và đứa trẻ. Và kẹt sau là cuốn sổ nhỏ. Bìa da sờn nhưng chắc.
Anh cầm nó lên. Không mở. Chỉ cảm nhận sức nặng không tương xứng với kích thước. Anh mang ra sảnh chính, nơi ánh sáng tốt hơn.
Họ ngồi thành vòng tròn trên sàn bẩn, xung quanh ánh sáng yếu ớt từ đèn pin Dũng. Anh đặt cuốn nhật ký vào tay Linh."Cô đọc đi," anh nói."Chữ y tá, có lẽ cô đọc dễ hơn."
Linh do dự giây lát, rồi mở cuốn sổ. Nét chữ mực xanh, ban đầu ngay ngắn chuyên nghiệp.
Ngày 3, Đợt tiêm chủng bắt buộc mới từ Bio-Genesis. Vắc-xin "Tăng cường miễn dịch thế hệ III". Họ nói bảo vệ khỏi chủng virus mới. Phản ứng phụ kỳ lạ. Sốt cao, co giật, không hoại tử. Báo cáo lên trên, họ nói "phản ứng dị ứng có thể dự đoán". Tôi không tin.
Linh khựng lại, hít hơi. Cô đọc tiếp.
Ngày 8, Tình hình xấu. Trường hợp bị cắn đầu tiên đưa vào. Cậu bé mười sáu tuổi. Mã bệnh nhân T-07. Vết cắn nặng, hoại tử chậm hơn. Cậu vẫn giữ nhận thức dù sốt cao. Cách ly.
Linh cảm thấy tim đập nhanh. Cô liếc nhìn vết sẹo trên tay mình.
Ngày 12, Điều lạ lùng. Thiếu phòng, buộc đưa T-07 vào phòng cách ly chung. Khi cậu vào, những bệnh nhân khác trong phòng, đang sốt giai đoạn đầu, dường như... thay đổi. Không bình tĩnh. Mà tĩnh lặng đến sợ. Tần suất co giật giảm. Tiếng rên ít đi. Như thể sự hiện diện cậu tạo ra... cộng hưởng. Sự hài hòa bệnh hoạn. Tôi sợ. Đây không phải y học.
Linh rùng mình không kiểm soát."Cộng hưởng," cô thì thào, từ cô chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng lại mô tả chính xác cảm giác khi ở gần Nova.
Nét chữ cuối trở nên run rẩy, nguệch ngoạc, như viết trong vội vã và kinh hoàng.
Ngày 15, Họ đến. Những người mặc đồ đen Bio-Genesis. Không bác sĩ. Là lính. Chuyển T-07 đến cơ sở chính Khu Công nghệ cao "nghiên cứu chuyên sâu". Không cho đi cùng. Niêm phong toàn hồ sơ cậu ta. Bác sĩ trưởng bị đe dọa.
Dòng cuối cùng, câu duy nhất, nét mực nhòe như bị giọt nước mắt làm ướt.
Họ đã nói dối. Tất cả đều dối trá.
Cuốn sổ tuột khỏi tay Linh, rơi xuống sàn với tiếng "bịch" khô khốc.
"Họ đã biết," Kiên nói, giọng không ngạc nhiên, chỉ xác nhận lạnh lẽo. Anh như nhà toán học vừa chứng minh định lý đáng sợ."Sự đa dạng đột biến không ngẫu nhiên. Là kết quả đã được dự đoán. Họ thu thập những kết quả 'thú vị' nhất."
Nhưng Linh không nghe Kiên nữa. Trong đầu cô chỉ còn vang vọng cụm từ như bản án tử.
Nghiên cứu chuyên sâu.
Cô chợt hiểu. Cuốn nhật ký không an ủi cô không đơn độc. Nó là tấm gương. T-07 không bệnh nhân. Là phiên bản đầu tiên của cô. "Mẫu vật" đã bị thu hồi.
Cô không người sống sót. Chỉ là chuột thí nghiệm trốn khỏi lồng. Và các nhà khoa học đang tìm lại con chuột của mình.
Bàn tay vô thức chạm vết sẹo trên cánh tay. Nó không dấu ấn sinh tồn. Là nhãn hiệu sở hữu. Cái mác đóng lên tài sản.
Nỗi sợ lớn nhất của cô - biến thành vật thể, nguồn tài nguyên khai thác - không còn mơ hồ. Nó có tên: Bio-Genesis. Địa điểm: Khu Công nghệ cao. Quy trình: Nghiên cứu chuyên sâu.
Dũng nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt Linh. Anh thấy ánh sáng trong mắt cô vụt tắt, thay bằng kinh hoàng câm lặng. Anh không hiểu hết ý nghĩa chữ, nhưng hiểu nỗi đau. Anh bước tới, đặt bàn tay to lên vai cô, cử chỉ che chở vụng về.
Nhưng Linh giật mình lùi lại, như bị sắt nóng chạm. Lần đầu sợ hãi sự đụng chạm anh. Sự quan tâm anh. Bởi quan tâm đó khiến cô trở nên quý giá. Và trong thế giới này, quý giá đồng nghĩa nguy hiểm.