Bình Minh Suy Tàn
Chương 14: Cánh cửa địa ngục
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau bao ngày bám theo những manh mối rời rạc mà Kiên gom nhặt được - một báo cáo bị xóa về" bảo trì hệ thống thông gió khẩn cấp" dưới Đài Tưởng niệm Chiến thắng, một bản ghi năng lượng bất thường vào đúng ngày đó, một ghi chú mã hóa của chính Vinh Khoa về" hầm trú ẩn Faraday" - họ cuối cùng cũng đặt chân đến một trạm biến áp bỏ hoang.
Bên ngoài, nơi này chẳng có gì nổi bật. Nhưng bên trong, giữa những cuộn cáp khổng lồ và những máy biến thế im lìm, Kiên đã chỉ ra điều bất thường. Một mảng tường bê tông. Với mắt thường, nó chẳng khác gì những bức tường khác. Nhưng đối với Kiên, người nhìn thế giới qua những con số, đó là một sự bất thường." Kết cấu không đồng nhất," anh thì thào." Mật độ bê tông ở đây khác. Dày hơn. Có cốt thép titan. Nó không phải là một bức tường. Nó là một cánh cửa."
Không có tay nắm. Không có ổ khóa.
Dũng đặt bàn tay lên mặt bê tông. Lạnh băng. Anh gõ nhẹ. Tiếng động đặc và chắc. Nhưng khi anh dùng hết sức, một tiếng rít khe khẽ của kim loại bị ép vang lên từ bên trong." Có cơ chế," anh nói.
Kiên đứng đó, thiết bị đầu cuối trong tay. Anh không tìm thấy cửa ra vào. Nhưng anh phát hiện một đường dây điện ngầm dẫn tới bức tường." Nó cần một chuỗi xung điện áp đặc biệt để kích hoạt," anh nói, ngón tay lướt trên bàn phím," một loại mật khẩu bằng điện."
Năm phút sau, với một tiếng" rắc" khô khốc của rơ-le cũ kỹ, một vết nứt gần như vô hình xuất hiện trên tường. Mảng bê tông nặng hàng tấn từ từ trượt sang một bên, mở ra một bóng tối dày đặc và một luồng không khí lạnh, mang theo mùi ozone và kim loại.
Họ bước vào. Ánh đèn pin yếu ớt của họ chỉ là những chấm sáng nhỏ trong một không gian mênh mông. Họ đang đứng trong một hầm chứa dữ liệu ngầm. Những dãy máy chủ cao chót vót như những tấm bia mộ của một nền văn minh đã biến mất.
Không khí căng thẳng, nhưng tràn đầy niềm tin. Họ đã tìm thấy trái tim kẻ địch. Họ tin rằng mình sắp sở hữu toàn bộ sự thật, thứ vũ khí có thể đảo ngược tình thế.
" Giữ vững vị trí," Dũng ra lệnh, anh và Sơn đứng gác lối vào." Linh, Nova, ở yên đó."
Kiên không lãng phí giây nào. Anh lao đến máy chủ trung tâm, một khối tháp màu đen mờ ở giữa phòng. Anh kết nối thiết bị. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng ngàn tập tin, được mã hóa và bảo vệ bởi nhiều lớp tường lửa.
" Tôi đã vào được," anh nói, giọng anh có một sự phấn khích hiếm thấy." Chúng không ngờ có người biết mật khẩu điện áp. Hàng rào bảo mật bên trong khá lỏng lẻo."
Dữ liệu bắt đầu tải xuống thiết bị lưu trữ của anh. Thanh tiến trình màu xanh lá cây từ từ di chuyển trên màn hình.
10%...
25%...
Cả nhóm nín thở. Mỗi phần trăm hiện lên là một nhịp tim.
50%...
Linh siết chặt tay Nova. Dũng siết chặt cán rìu.
75%...
90%...
" Sắp xong rồi," Kiên thì thầm, mắt dán chặt vào màn hình, không chớp.
99%...
Tách.
Một tiếng động duy nhất. Không lớn. Chỉ là tiếng" tách" khô khốc của rơ-le điện tử ở đâu đó trong bóng tối.
Thanh tiến trình đóng băng. Dòng chữ" ĐANG TẢI" biến mất. Thay vào đó, một dòng chữ màu đỏ hiện ra.
CHÀO MỪNG TRỞ VỀ, KAEL.
Kiên sững người. Toàn thân anh đông cứng. Kael?
Rồi, địa ngục mở ra.
RẦM! RẦM! RẦM!
Những cánh cửa thép dày sáu inch, mà họ thậm chí không biết là có tồn tại, đột ngột sập xuống từ trần nhà, niêm phong mọi lối thoát. Đèn phụt tắt. Cả căn phòng chìm trong bóng tối tuyệt đối trong chốc lát, trước khi những dải đèn báo động màu đỏ trên trần bật lên, nhấp nháy, nhuộm không gian trong màu máu kinh hoàng.
Rồi, giọng nói vang lên từ hệ thống loa ẩn trong tường. Giọng của Giám đốc Sỹ - bình thản, du dương, nhưng đầy quyền lực. Giọng mà Kiên đã từng nghe trong những đoạn ghi âm của công ty.
" Chào cậu, Trần Bảo Kiên," giọng đó vang vọng, không chút cảm xúc." Hay cậu thích chúng ta gọi cậu bằng cái tên cha cậu đã đặt?"
Giọng ngừng lại, để mặc sự im lặng và câu hỏi đó treo lơ lửng, tra tấn tâm trí Kiên.
Cha cậu...
Mạng lưới logic trong não Kiên, thứ đã giúp anh sống sót, thứ anh tin tưởng tuyệt đối, bắt đầu rạn nứt.
" Ta luôn tự hỏi liệu cậu có giống ông ấy không," Giám đốc Sỹ tiếp tục, giọng hắn có chút thích thú tàn nhẫn." Cha cậu, Vinh Kiệt, một trong những kiến trúc sư trưởng của dự án Genesis. Một thiên tài. Nhưng lại quá ủy mị. Ông ấy đã xây dựng chiếc lồng này, rồi lại cảm thấy tội lỗi với những con chuột bên trong."
Kiên lảo đảo. Vinh Kiệt? Cha anh là một kỹ sư phần mềm bình thường, chết trong tai nạn. Ít nhất đó là điều mẹ anh nói.
" Ta thấy cậu có trí thông minh của ông ấy," giọng vang lên." Cậu đã đi theo những mẩu bánh mì vụn mà ta để lại hoàn hảo. Báo cáo bị xóa. Ghi chú của Vinh Khoa. Cậu đã làm chính xác những gì cha cậu sẽ làm. Tập hợp mọi mảnh ghép, ngay tại đây."
Cú sét đánh thẳng vào tâm trí Kiên. Toàn bộ hành trình. Toàn bộ cuộc tìm kiếm sự thật. Chỉ là một con đường đã được vạch sẵn. Anh không phải là người săn. Anh chỉ là con chó săn, bị dẫn dụ bởi miếng mồi để dắt chủ đến con mồi.
Rồi, Giám đốc Sỹ tung ra đòn kết liễu.
" Chào mừng về nhà, Kael."
Và cùng lúc đó, hai điều kinh hoàng xảy ra.
Từ bức tường đối diện, tiếng rít kim loại vang lên. Một cánh cửa hầm khổng lồ, mà họ không hề hay biết, từ từ trượt sang một bên, hé lộ một bóng tối còn dày đặc hơn. Từ trong bóng tối đó, âm thanh ướt át, xé rách vang lên. Một thứ gì đó đang trườn ra.
Nó không phải zombie. Nó là một tử cung biết đi. Cơ thể phình to, gớm ghiếc, không ngừng co bóp. Trên lưng, hàng chục bào nang trong suốt, chứa đầy những hình hài nhỏ bé, rung lên. Một bào nang vỡ ra, và một sinh vật nhỏ, giống nhện xương, bò ra, rồi một con nữa, một con nữa. Chúng không chạy. Chúng di chuyển bằng lết, trườn, bò lổm ngổm trên sàn và tường với tốc độ phi tự nhiên, hướng về phía họ.
Cùng lúc đó, từ những hành lang phụ họ vừa đi qua, những cánh cửa khác mở ra. Đội của Silas xuất hiện. Chúng không nói lời nào. Chúng chỉ ném ra những vật thể nhỏ, hình trụ.
Lựu đạn choáng.
" NẰM XUỐNG!" Dũng gầm lên, phản xạ của một người lính.
Nhưng đã quá muộn. Một ánh sáng trắng lóa nuốt chửng màu đỏ của đèn báo động. Theo sau là tiếng NỔ đinh tai, sóng âm thanh thuần túy đập vào ngực họ, làm tê liệt mọi giác quan, tan biến mọi suy nghĩ.
Thế giới của họ chìm trong màu trắng và tiếng rít vô tận.
Cái bẫy đã sập. Hoàn hảo.
Ánh sáng trắng và tiếng rít vô tận nuốt chửng mọi thứ.
Trong khoảnh khắc kéo dài như vĩnh cửu, không suy nghĩ, không âm thanh, chỉ có màu trắng xóa và áp lực đè nặng lên màng nhĩ.
Rồi, thực tại trở lại, tàn nhẫn.
" TẤN CÔNG!"
Tiếng gầm của Dũng là âm thanh đầu tiên xuyên qua bức tường choáng váng. Anh là người đầu tiên gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, như con thú bị thương được đánh thức bởi mùi máu. Anh không còn thấy Kiên đang chết lặng, không còn thấy những người khác. Anh chỉ thấy nó. Cái tử cung gớm ghiếc đó, khối thịt co bóp nhả ra những cơn ác mộng bằng xương.
Anh lao tới, không phải bằng chiến thuật, mà bằng cơn thịnh nộ nguyên thủy. Anh không phải tấm khiên. Anh là quả tạ phá tường.
Anh lao vào giữa bầy nhện xương. Mỗi cú đấm của anh vỡ nát một lồng ngực, mỗi cú đá nghiền nát một hộp sọ. Tiếng" rắc", tiếng" bụp" khô khốc. Nhưng cứ mỗi lần anh hạ được một con, hai con khác lại sinh ra từ bào nang trên lưng mẹ. Chúng trườn lên chân anh, móng vuốt sắc như dao cạo xé vào quần bảo hộ, tìm kiếm da thịt. Chúng bám lên tay, lên lưng anh, bầy kền kền sống cố kéo người khổng lồ xuống.
Cùng lúc đó, hỏa lực của đội Silas bắt đầu.
Nhưng đó không phải mưa đạn. Đó là cuộc phẫu thuật lạnh lùng.
Phụt... Một viên đạn găm vào cột bê tông cạnh đầu Linh, khiến cô giật mình. Phụt. Phụt. Hai viên nữa cày lên sàn trước mũi giày Kiên, người vẫn đứng bất động, đôi mắt trống rỗng nhìn vào dòng chữ" Chào mừng trở về, Kael."
Chúng không giết. Chúng đang ghim chặt. Chúng đang chơi đùa.
Sơn, chàng thanh niên dũng cảm, là người thứ hai sau Dũng lấy lại tỉnh táo. Cậu nhìn thấy Dũng đang bị nhấn chìm. Cậu nhìn thấy kẻ mặc đồ đen tiến lại có phương pháp. Và cậu làm điều lính sẽ làm.
Cậu nấp sau cột, thò khẩu súng trường ra bóp cò. Loạt đạn gầm lên, xé toạc sự im lặng, âm thanh lạc lõng và tuyệt vọng.
Đó là sai lầm chết người.
Ngay lập tức, như thể đã chờ đợi, chấm laser đỏ xuất hiện trên trán cậu.
Tiếng phụt gần như không nghe thấy vang lên từ khẩu súng trường của Silas.
Sơn ngã xuống. Không tiếng động. Máu và óc văng lên cột bê tông phía sau, tạo hình trừu tượng, kinh tởm. Cái chết hiệu quả. Sự im lặng tuyệt đối.
Linh nhìn thấy điều đó.
Cô thấy Sơn ngã. Cô thấy đôi mắt cậu vẫn mở to, ngạc nhiên, như thể chưa hiểu tại sao thế giới đột ngột tắt ngấm.
Cô thấy Dũng gầm lên, không còn tức giận, mà vì đau đớn, khi nhện xương cắn sâu vào bắp chân.
Cô thấy Kiên, người thông minh nhất, người logic nhất, vẫn đứng đó như tượng, bị giết chết bởi sự thật không thể xử lý.
Cô thấy bóng đen tiến lại gần, không chút vội vã.
Mọi thứ sụp đổ trong cô. Kế hoạch. Hy vọng. Logic. Sự sống sót. Tất cả đều là dối trá. Chỉ có cái chết là thật.
Và trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng đó, sự bình thản đáng sợ xâm chiếm cô.
Cô đứng dậy, bước ra khỏi chỗ nấp.
" Linh, không!" Dũng gầm lên, cố vươn tay về phía cô.
Nhưng cô không nghe. Cô bước vào giữa sảnh, giữa bầy quái vật và kẻ săn người.
Cô dang hai tay ra, như vị thánh tử vì đạo.
Cô chỉ đơn giản là... cho đi.
Vầng hào quang màu xanh lục nhạt, giống ánh sáng yếu từ vết sẹo cô, bắt đầu lan tỏa. Không phải vụ nổ. Là màn sương, làn sóng sự sống bị rút cạn. Không nóng. Lạnh. Cái lạnh của sự trống rỗng.
Những nhện xương gần cô nhất khựng lại. Chúng không tan biến. Chúng bắt đầu khô héo. Da teo tóp, xương giòn tan, rơi xuống sàn thành bụi xám. Con đầu đàn, tử cung gớm ghiếc đó, rít lên chói tai khi bào nang xẹp xuống, sinh vật bên trong chết trước khi kịp ra đời. Cơ thể co quắp, như quả nho phơi khô trong tích tắc, rồi ngã xuống, chỉ còn xác khô.
Màn sương lan rộng, chạm đến đội quân Silas. Chúng không bị thương, nhưng giáp kêu báo động chói tai. Hệ thống năng lượng nhiễu loạn. Chúng lùi lại, không vì đau đớn, mà vì ghê tởm bản năng trước loại năng lượng hút cạn sự sống.
Nhưng cái giá phải trả là tất cả.
Vầng hào quang mờ dần, tắt ngấm. Linh vẫn đứng đó. Nhưng cô không còn là Linh nữa.
Sức mạnh rời khỏi cô. Hoàn toàn.
Mái tóc đen dài bạc trắng từ chân tóc, lan ra với tốc độ kinh hoàng, như đoạn phim quay ngược tuổi già. Làn da mất sức sống, trắng bệch, mỏng manh, lộ đường gân xanh bên dưới. Máu rỉ từ mũi, khóe mắt.
Cô không tan biến. Không chết. Cô chỉ cạn kiệt.
Đôi mắt cô, từng chứa đầy sợ hãi và lòng trắc ẩn, từ từ khép lại. Cô ngã xuống. Tiếng" bịch" nhẹ tênh, như búp bê vải bị vứt bỏ. Nằm đó, trên sàn lạnh, giữa bụi xám quái vật cô vừa tiêu diệt, hơi thở yếu ớt, gần như không thể nhận ra.
Và rồi, sự im lặng.
Sự im lặng tuyệt đối, choáng váng.
Dũng quỳ trên sàn, nhìn chằm chằm vào cơ thể bất động của Linh. Anh gọi tên cô, tiếng thì thầm vỡ nát, nhưng cô không phản ứng. Anh nhìn mái tóc bạc trắng, nỗi kinh hoàng xâm chiếm anh. Anh thà cô chết trong vầng hào quang còn hơn nhìn cô như thế.
Kiên cuối cùng cũng cử động. Anh lảo đảo, nhìn xác khô quái vật mẹ, rồi nhìn Linh. Logic gào thét. Anh chứng kiến hiện tượng không thể giải thích. Quá tải, cạn kiệt năng lượng sinh học toàn phần. Anh không thấy người đồng đội hy sinh. Anh thấy viên pin bị rút cạn đến mức không thể phục hồi. Và cảm giác tội lỗi lạnh lẽo len lỏi vào tâm trí anh lần đầu tiên.
Trong sự im lặng choáng váng, cả nhóm hoàn toàn sơ hở. Một lính Silas hồi phục, run rẩy giơ súng lên, nhắm vào Dũng.
" Không."
Giọng Silas vang lên, khàn đặc nhưng đầy quyền lực. Hắn tháo mũ bảo hiểm hỏng, lộ khuôn mặt sẹo hiện hữu khắp nơi, mắt bên phải rỉ máu. Hắn ra hiệu cho lính hạ súng.
Hắn không nhìn Dũng. Không nhìn Kiên.
Hắn nhìn cơ thể bất động của Linh, rồi ánh mắt chuyển sang Nova. Cô bé đứng chết trân, khuôn mặt đẫm nước mắt, nhìn Linh.
Silas mỉm cười, nụ cười săn mồi vừa tìm thấy mỏ vàng. Mẫu vật Tinh Chế đã tự vô hiệu hóa, hoàn hảo cho nghiên cứu thu hồi. Và mẫu vật tiềm ẩn khác, còn nguyên vẹn, đầy tiềm năng hoang dã.
Hắn phớt lờ đàn ông, món đồ chơi hỏng. Hắn giơ súng ngắn, bắn phi tiêu tẩm thuốc mê găm thẳng vào cổ Nova. Cô bé kêu yếu ớt rồi gục xuống.
Hắn bước tới, bế xốc cô bé lên như chiến lợi phẩm.
" Mục tiêu chính đã thu hồi," hắn rít qua bộ đàm rè." Mẫu vật Tinh Chế đã quá tải, tạm thời bỏ lại. Rút lui."
Đội hắn, kẻ còn lại, lảo đảo đứng dậy, dìu nhau biến mất vào bóng tối. Chúng chạy trốn, không khỏi Dũng, mà khỏi thứ năng lượng vừa hút cạn sự sống căn phòng.
Kiên và Dũng, trong đau đớn tuyệt vọng, bất lực nhìn theo.
Kiên nhìn bàn tay trống rỗng. Anh có dữ liệu. Nhưng tính toán sai cái giá phải trả.
Dũng lết đến bên Linh. Anh quỳ xuống, nhẹ nâng đầu cô. Vẫn còn hơi thở. Yếu ớt. Nhưng còn đó. Anh gầm lên, tiếng bất lực tột cùng.
Họ lết ra khỏi hầm khi cánh cửa thép từ từ mở ra, sự giải thoát mỉa mai. Họ mất Sơn trong cái chết. Mất Nova trong sự bắt cóc.
Và họ mang Linh, cơ thể còn sống nhưng linh hồn gần như lụi tàn, gánh nặng hy sinh, lời nhắc nhở câm lặng về cái giá sự thật.