Bình Minh Suy Tàn
Chương 2: Tàn Lửa
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng động ấy.
Lại vang lên từ phòng khám số 4. Tiếng rít khô khốc, xé ngực, tiếp theo là cơn ho khan dai dẳng. Linh chưa từng thấy âm thanh này trong bất kỳ giáo trình y khoa nào. Nó không thuộc về chuẩn mực.
Trước mặt cô, một người đàn ông đang cố hít thở, đôi mắt hướng lên đầy hy vọng. Màn hình cạnh đó hiển thị các chỉ số sinh tồn của anh ta đều nằm trong giới hạn "được phép" theo thuật toán. Nhưng thuật toán không nghe thấy thứ âm thanh ấy.
Linh hít một hơi, cảm nhận không khí lạnh lẽo của trung tâm tái chế. Cô mỉm cười, cử chỉ đã nhuần nhuyễn đến mức cơ mặt tự động hoạt động. "Hệ miễn dịch của anh đang phản ứng quá mức với biến thể cúm mùa nặng," cô nghe thấy giọng mình vang lên, trơn tru và trấn an. Những lời ấy không phải của cô. Chúng thuộc về bản hướng dẫn in logo Bio-Genesis ở góc, gửi xuống hai tuần trước.
Giờ đây, những lời đó như tro trong miệng cô.
Tuần trước chỉ vài người. Giờ đây, hành lang chờ đã kín người. Họ ngồi im lặng, ho và nhìn chằm chằm vào màn hình quảng cáo về sản phẩm tăng cường miễn dịch, với nụ cười tươi của những diễn viên nổi tiếng.
Bỗng, tâm trí cô vụt về hình ảnh bác sĩ Khoa. Không phải cảnh ông đang thì thầm trong góc làm việc, mà là ngăn tủ cá nhân của ông trống trơn, chỉ còn lại mùi bạc hà khử trùng. Ông đã cố gắng làm tất cả những gì có thể. Báo cáo về "Phản ứng protein bất thường" của ông bị hệ thống đánh dấu là nhiễu. Rồi có người thì thào: "Nghe nói có chuyện lạ ở cơ sở Tích hợp trên Đà Lĩnh. Ở đó không khí trong lành lắm, tuần tới mình định đến đó du lịch."
Không ai nhắc đến ông nữa. Im lặng cũng là một giao thức.
Cô kết thúc quy trình, kê đơn thuốc tăng cường miễn dịch tiêu chuẩn và nhìn người đàn ông rời đi, mang theo niềm tin giả dối mà cô vừa trao cho anh.
Một tiếng "bíp" vang lên. Bệnh nhân tiếp theo.
Và tiếng động ấy lại vang lên.
Những ca tử vong đầu tiên được hệ thống ghi nhận bằng cảnh báo vàng nhấp nháy trên góc màn hình của Linh.
[ SỰ KIỆN BẤT THƯỜNG - TỶ LỆ TỬ VONG VƯỢT NGƯỠNG DỰ BÁO 3.7% ]
Không có thông báo nào khác. Thi thể được đưa đi sau nửa đêm trên những chiếc xe không logo. Công việc vẫn tiếp diễn. Những lời dối trá vẫn có vị như tro.
Rồi, giữa buổi chiều im lặng, một âm thanh lạ cắt ngang.
Không phải tiếng ho. Nó phát ra từ giường 4B, nơi ông Hùng, một kế toán hiền lành, đang nằm. Tiếng rắc khô, gọn, như cành cây gãy. Linh ngẩng lên, thấy cơ thể ông uốn cong theo cách không thể có ở người bệnh. Cột sống vặn ra sau. Đôi mắt ông không trợn ngược, chỉ nhìn trừng trừng vào trần nhà, trống rỗng và vô hồn.
Linh bật miệng: "Co giật, lấy thuốc an thần!" Phản xạ của một y tá.
Nhưng đó không phải là co giật.
Với chuyển động không thể có ở người bệnh nằm liệt, ông Hùng gập người đứng thẳng trên sàn, các khớp kêu lách cách. Ông không gầm gừ. Chỉ thở. Một hơi thở sâu, đều. Rồi ông quay đầu, cái cổ vẹo đi một góc kỳ dị, tiến về phía cô y tá đứng như trời giáng.
"Bình tĩnh bác ơi, bình ti…" Chỉ kịp nói mấy từ, cổ cô y tá bị bẻ sang một bên. Những giọt máu bắn ra như hoa nở trên nền tuyết.
"CHẠY NHANH! BỆNH NHÂN PHÁT ĐIÊN RỒI!" Tiếng ai đó vang lên, kéo theo dòng người đổ ra tứ phía.
Linh không nghe thấy tiếng la hét. Trong tai cô chỉ còn tiếng ù chói tai. Mắt cô chỉ thấy màu đỏ văng lên tường trắng, những hình bóng mờ ảo khi những chiếc giường khác cũng bắt đầu co giật.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, át đi nỗi kinh hoàng. Cô túm lấy cánh tay đứa bé đang khóc lạc giọng gần đó, kéo nó về phía phòng kho dụng cụ.
Cánh cửa kim loại nặng trịch. Cô suýt đóng được nó khi lòng bàn tay ghì chặt tay nắm cửa.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều vang lên ngoài hành lang. Nặng nề, nhịp nhàng, vô cảm. Rầm rập. Qua khe cửa, Linh thấy bóng đen tràn vào. Không phải bệnh nhân, mà là những bộ đồ bảo hộ áp suất kín màu xám than, với tấm che mặt kính mờ đục. Họ không chạy. Họ bước đi có phương pháp, phớt lờ kẻ tấn công và nạn nhân. Họ là những kẻ dọn dẹp.
Rồi giọng máy từ loa trên tường vang lên, bình thản như thông báo giờ thăm bệnh:
"Giao thức Thanh lọc được kích hoạt. Tất cả lối ra vào sẽ bị niêm phong trong 10 giây."
Cánh cửa kho trong tay Linh bỗng nặng ngàn cân.
Tiếng kim loại rít ken két, chói tai.
Không kịp nghĩ, cô ném đứa bé về phía cửa sắt dẫn ra tòa nhà. Da thịt non nớt của đứa bé lướt qua tay Linh, sàn sảnh lạnh đón lấy nó.
RẦM.
Một bức tường thép vừa dựng lên. Hơi thở Linh nghẹt trong lồng ngực. Không khí trong kho đặc quánh, lẫn mùi sắt gỉ và thứ gì đó ngọt ngào, quen thuộc đến rợn người.
Tiếng lách cách từ góc tối.
Đó là Thiên. Vẫn mặc chiếc áo sơ mi dính vết cà ri bữa trưa. Nhưng dáng người không đứng thẳng. Anh gập người, run rẩy, tiếng lách cách phát ra khi những khớp ngón tay co giật, va vào nhau. Anh ngẩng lên, đôi mắt… trắng bệch.
Lưng Linh đập vào mặt thép lạnh. Cô lùi, nhưng không còn đường. Tiếng gầm gừ không từ miệng Thiên, mà nghẹn trong cổ họng, âm thanh của sự đứt gãy.
Hơi thở Thiên phả vào má cô, mùi bệnh tật. Rồi cảm giác nóng rực lan từ cánh tay. Ẩm ướt. Linh nhìn xuống. Chiếc áo blouse trắng của cô đang nở đóa hoa đỏ thẫm.
Không còn đau. Chỉ còn lạnh.
Sàn nhà lao lên đón cô. Trong tích tắc cuối, những mảnh vỡ vụt qua tâm trí Linh. Khuôn mặt đứa bé. Tiếng cười của người trước mặt hôm qua. Giọng vô cảm từ loa sáng nay: "Hiệu suất tiếp nhận khu vực giảm 7%."
Và rồi, cụm từ duy nhất, rõ ràng đến tàn nhẫn, vang lên trong đầu cô khi bóng tối bao trùm:
"Thiệt hại chấp nhận được."