Bình Minh Suy Tàn
Chương 28: Ác mộng
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi cánh cửa sắt nặng trịch của phòng chỉ huy đóng sập lại, cắt ngang tiếng reo hò, những ánh mắt mong đợi, nhường chỗ cho một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Lớp mặt nạ của người chỉ huy bung ra.
Kiên loạng choạng. Anh đứng im như trời trồng, cố gắng cuối cùng. Nhưng nếu có ai đó trong phòng lúc này, họ sẽ thấy đôi vai anh rung rung. Thân thể anh như mang thêm trăm cân nặng. Sức nặng của hàng trăm sinh mạng, của một lời hứa mà anh không hề muốn đưa ra.
Anh bước chậm đến bàn làm việc. Sầm. Chiếc búa tạ được anh đặt xuống sàn.
Anh ngồi xuống. Cúi gục mặt xuống bàn, hai tay vò lấy mái tóc đã lấm tấm bạc của mình. Tất cả sự mạnh mẽ, sự cứng cỏi, sự quyết đoán đều tan biến. Chỉ còn một người đàn ông đang bị trí tuệ của mình nghiền nát.
Căn hầm này từng là thánh địa của logic, nơi anh có thể áp đặt trật tự lên hỗn loạn. Giờ đây, nó chỉ là một phòng tra tấn. Xung quanh anh là những tấm bản đồ, những ghi chép nguệch ngoạc. Nhưng chúng không còn là công cụ nữa. Chúng là những lời buộc tội đối với niềm tin vô vọng mà anh đã gieo.
Với năng lực của một Cá nhân Trí tuệ, khối óc của Kiên là siêu máy tính. Anh không cần phải viết ra. Chỉ cần nhắm mắt lại.
Và anh bắt đầu chạy các mô phỏng.
Mô phỏng 1: Tấn công trực diện.
Anh đặt ra một hy vọng ban đầu. Một cuộc tấn công ồ ạt, lợi dụng sự phẫn nộ và số đông để áp đảo. Anh nhập các biến số: 150 người có thể chiến đấu, được trang bị vũ khí tự chế, tinh thần phấn khích, yếu tố bất ngờ.
Kết quả hiện lên trong tâm trí anh không phải là những con số, mà là những hình ảnh. Sắc nét. Tàn nhẫn.
Anh thấy họ xông ra khỏi cổng, một dòng sông dũng cảm liều lĩnh. Và anh thấy Mạng Lưới Genesis của Zion phản ứng. Nó không phải là hệ thống phòng thủ. Nó là hệ thần kinh.
Anh thấy những đội Bạo Thú được điều đến, lập tức áp sát gần như không thể ngăn chặn, hình thành những bức tường thịt di động, chặn mọi đường rút, dồn lực lượng của anh vào những cái bẫy đã giăng sẵn.
Anh thấy những Thợ Săn lướt trên mái nhà, như đàn sói, như đàn nhện, giăng lưới lửa từ trên cao, tàn sát lực lượng của anh từ những góc không thể ngờ tới.
Anh thấy đội hình tan vỡ, bị xé nát, bị bao vây, như đứa trẻ bẻ gãy những que tăm.
Tỉ lệ thương vong ước tính: 100%. Thời gian bị quét sạch: 17 phút 28 giây.
Anh xóa dữ liệu, sự thất vọng thoáng qua nhường chỗ cho sự tập trung lạnh lùng, gần như vô cảm. Anh đổi chiến thuật.
Mô phỏng 2: Tấn công đột kích.
Một nhóm nhỏ. Tinh nhuệ. Anh. Thành. Linh. Nova. Và mười lính tinh nhuệ nhất của khu định cư.
Mục tiêu không phải là tòa tháp. Mà là trang trại ở Vùng Đất Sét. Giải phóng tù nhân. Gây hỗn loạn. Tạo một vết thương nhỏ cho đế chế Zion.
Hy vọng lại le lói. Kế hoạch này khả thi. Tỉ lệ thành công, nhờ sự hiểu biết địa hình của Thành, là 43%. Một con số không tồi.
Nhưng rồi anh chạy mô phỏng cho cuộc rút lui.
Anh thấy họ thành công. Họ phá vỡ lồng. Hàng trăm người được giải thoát. Nhưng sự tự do đó chỉ kéo dài vài phút.
Ngay khi tấn công xảy ra, vị trí của họ bị khóa trên bản đồ chiến thuật của Zion. Đội truy kích tinh nhuệ từ ba hướng đổ về. Những Bạo Thú lại tạo thành vòng vây không thể xuyên thủng. Những Thợ Săn truy lùng họ trong bóng tối.
Họ chiến đấu anh dũng. Gây thiệt hại lớn. Nhưng cuối cùng, họ bị bao vây và tiêu diệt hoàn toàn.
Tỉ lệ sống sót: 0%.
Hy vọng thứ hai tan biến thành mây khói.
Mô phỏng 3: Canh bạc.
Anh gạt bỏ mọi chiến thuật thông thường. Chỉ còn một phương án cuối cùng. Canh bạc tuyệt vọng. Điên rồ.
Ám sát Zion.
Anh cố gắng vạch ra con đường đến Thánh Điện, dựa trên mô tả của Thành, dựa trên những lỗ hổng hệ thống có thể bị lợi dụng.
Kết quả không phải là biểu đồ. Chỉ là dòng chữ đỏ nhấp nháy trong tâm trí anh.
[DỮ LIỆU KHÔNG ĐỦ. XÁC SUẤT THÀNH CÔNG KHÔNG THỂ TÍNH TOÁN.]
Đó là cách một cỗ máy nói bất khả thi.
Logic, vũ khí mạnh nhất của anh, giờ đây trở thành công cụ tra tấn. Nó không chỉ cho anh thấy thất bại. Nó buộc anh chứng kiến cái chết của những người anh yêu thương hết lần này đến lần khác, dưới mọi góc độ, với sự chính xác tàn nhẫn.
Anh thấy Linh ngã gục dưới móng vuốt của một Thợ Săn, ánh hào quang của cô vụt tắt.
Anh thấy Thành, một mình chống lại ba Bạo Thú, lớp giáp máu của anh bóc ra từng mảnh.
Anh thấy chính mình bị bao vây, cố bảo vệ thứ gì đó.
Và trong mô phỏng cuối, anh thấy họ bắt được Nova. Không phải trong lồng. Mà đặt cô bé lên ngai, bên cạnh Zion, như nữ hoàng vương quốc tro tàn.
Anh cảm thấy bất lực. Sự bất lực tuyệt đối của trí tuệ trước sức mạnh phi lý.
Anh đã lừa họ. Một lời hứa không thể thực hiện. Liều thuốc độc bọc đường mang tên hy vọng.
Trong cơn thịnh nộ câm lặng, sự nổi loạn chống lại chính mình, anh làm điều chưa bao giờ làm.
Anh quạt tay gạt mạnh mọi thứ trên bàn.
Toàn bộ bản đồ, ghi chép, công thức, những gì còn lại của trật tự, bị cuốn tung khắp phòng.
Anh gục mặt xuống bàn kim loại lạnh, trán đập vào bề mặt cứng.
Bên ngoài, anh nghe tiếng lính tập hợp, tiếng thợ rèn mài vũ khí, tiếng cộng đồng chuẩn bị cho cuộc chiến mà anh vừa đẩy họ vào.
Họ reo hò tên anh.
Họ gọi tên người chỉ huy của họ.
Và Kiên, Kael, người đàn ông của logic, chỉ ngồi đó, giữa đống đổ nát vương quốc của mình, lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy sợ hãi thật sự.
Tiếng cửa thép kẽo kẹt mở ra, âm thanh lạc lõng trong im lặng của anh.
Linh bước vào. Cô không mang nước, không thức ăn. Không lời an ủi. Chỉ mang sự hiện diện của mình, một bóng mỏng manh, gần như trong suốt dưới ánh đèn đơn độc.
Trên đường đến đây, cô đi qua khu tưởng niệm nhỏ dựng lên cho Dũng. Không bức tượng. Chỉ ụ đá đơn sơ, nơi đặt chiếc rìu chiến đã cong của anh. Mỗi ngày, người ta đặt lên đó thứ gì đó. Bông hoa dại hái từ vết nứt bê tông. Viên sỏi được dòng nước hiếm hoi đánh bóng. Món đồ chơi gỗ vụng về. Hình bóng Dũng không còn là ký ức. Anh đã trở thành không khí họ thở. Vị thánh bảo hộ. Lời nhắc nhở câm lặng về cái giá bình yên họ đang có.
Linh đứng đó, im lặng, nhìn bóng lưng Kiên. Năng lực thấu cảm của cô, thứ cô luôn coi là lời nguyền, giờ đây đang tra tấn cô. Nó không chỉ cho cô thấy sự tan vỡ của Kiên, hố đen logic sụp đổ. Nó còn khuếch đại nỗi ám ảnh của cô. Hình ảnh người phụ nữ trong" xưởng xử lý", đôi tay không móng, nụ cười không răng, chồng lên hình ảnh chính cô. Cô cảm thấy đau nhói đầu ngón tay, cơn đau tưởng tượng nhưng thật đến rợn người.
"Kiên," cô thì thầm, giọng vỡ ra, âm thanh mong manh trong căn phòng ngột ngạt."Chúng ta không thể... trở thành như bà ấy. Em không thể."
Kiên từ từ ngẩng đầu. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt anh, để lộ đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng mà Linh chưa bao giờ thấy. Anh nhìn vào đôi mắt đầy sợ hãi của cô, lần đầu tiên, anh không thấy biến số cảm xúc. Anh thấy tấm gương.
Anh nhìn thấy nỗi ám ảnh của cô, nỗi sợ mà logic của anh không thể xoa dịu. Anh nhìn xuống đoạn cáp Keramin trên bàn, lạnh lẽo như mảnh vỡ từ địa ngục, chứng cứ cho sự tàn ác mà ngay cả anh, với toàn bộ trí tuệ, cũng không thể hiểu.
"Anh không biết," anh nói, giọng vỡ vụn, không còn đanh thép, lạnh lùng. Chỉ còn sự thật trần trụi của người đàn ông lạc lối."Anh không biết phải làm gì nữa. Mọi con đường đều dẫn đến cái chết. Mọi phương trình... đều dẫn đến số không."
Linh nhìn anh, trong tuyệt vọng, cô thốt ra câu hỏi. Không phải dành cho Kiên. Mà là lời cầu nguyện, sự van xin gửi đến bóng ma.
"Dũng... Dũng sẽ làm gì?"
Cái tên đó.
Nó như nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim kiêu hãnh và bất lực của Kiên. Sự bình tĩnh của người chỉ huy, lớp mặt nạ Kael, tất cả đều tan vỡ.
"TÔI KHÔNG PHẢI DŨNG!"
Kiên gầm lên, tiếng gầm tra tấn. Anh đấm mạnh xuống bàn kim loại, tiếng rầm vang chói tai, cơn đau râm ran anh cố phớt lờ. Giọng anh không còn phân tích lạnh lùng. Nó là tiếng thét của linh hồn bị xé rách.
"Đừng nói tên cậu ấy! Cô có hiểu không?"
Anh đứng bật dậy, đi đi lại lại như thú bị nhốt."Dũng là huyền thoại! Dũng là tấm khiên! Cậu ấy là vị thần chiến tranh! Vai trò của cậu ấy rất đơn giản! Xông vào và chết anh dũng! Đó là những gì mọi người nhớ về cậu ấy!"
Anh dừng lại, quay sang Linh, đôi mắt đỏ ngầu, đầy đau đớn điên cuồng."Còn tôi? Vai trò của tôi là gì, Linh? Là tính toán! Là tìm con đường không ai phải chết! Là đảm bảo hy sinh của cậu ấy không vô nghĩa!"
Anh bật cười, tiếng cười khô khốc, đầy tự giễu."Và tôi đã thất bại! Thất bại toàn diện! Mọi con số, mọi mô phỏng, mọi phương trình đều nói chúng ta sẽ chết, Linh à! Chết vô ích! Niềm tin của họ vào tôi... thứ hy vọng họ reo hò ngoài kia... được xây trên cái chết của cậu ấy. Được xây trên lời dối trá của tôi!"
Anh không đi nữa. Anh đứng im. Rồi gục mặt vào lòng bàn tay. Đôi vai người chỉ huy bất đắc dĩ, người đàn ông logic, bắt đầu rung lên. Không thành tiếng.
Vẻ ngoài mạnh mẽ hoàn toàn sụp đổ. Chỉ còn người đàn ông bị trí tuệ dồn vào chân tường, bị gánh nặng niềm tin và bóng anh hùng đè nát.
Linh đứng đó, nhìn Kiên run rẩy như đứa trẻ mất chỗ dựa.
Bản năng chữa lành thúc giục cô bước tới, an ủi anh.
Nhưng cô không làm vậy.
Cô đã học được điều gì đó từ những tháng ngày qua. Có những vết thương không thể chữa lành bằng lời nói dịu dàng. Có những nỗi đau phải tuôn trào, phải chạm đến tận cùng tuyệt vọng, trước khi bắt đầu hồi phục.
Cô chỉ đơn giản bước tới, nhặt chiếc ghế gỗ duy nhất không gãy, đặt xuống bên cạnh Kiên.
Rồi ngồi xuống. Im lặng.
Cô không nói gì. Không chạm vào anh. Chỉ ngồi đó. Sự hiện diện. Sự đồng hành câm lặng trong vực thẳm.
Họ ngồi đó, hai linh hồn tan vỡ, trong phòng chỉ huy đổ nát, trong khi bên ngoài, cộng đồng chuẩn bị cho cuộc chiến mà họ không biết người chỉ huy đã ngã xuống từ bên trong.