Bình Minh Suy Tàn
Chương 30: Hy vọng mong manh
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình chiếc máy tính chiếu xuống những tấm bản đồ bị xé nát trên sàn, phủ lên chúng một màu xanh ma quái.
Kiên ngồi gục mặt vào lòng bàn tay, bất động. Chỉ có hơi thở nặng nề của anh vang lên – như thể anh đang chìm dần trong biển số liệu vô tận.
Linh đứng phía sau, bóng cô trải dài trên sàn lạnh.
"Chúng ta… phải nói với con bé," Linh thì thào, giọng cô vỡ ra như thủy tinh. Một âm thanh lạc lõng giữa khoảng không im lặng của căn phòng.
Kiên vẫn bất động.
"Phải nói rằng chúng ta sẽ tìm cách khác," Linh tiếp tục, như đang cố thuyết phục chính mình. "Rằng nó không phải…" Cô không thể nói hết. Nó không phải là biến số cần loại bỏ. Những từ ấy quá tàn nhẫn để thốt lên.
Kiên từ từ ngẩng đầu. Anh không nhìn cô, mà nhìn vào một điểm vô định trên bức tường đối diện. Đôi mắt anh đỏ ngầu, trống rỗng. Anh nhìn cô như thể cô đang nói một thứ ngôn ngữ xa lạ.
"Nói gì đây, Linh?" giọng anh khản đặc, không còn chút sức mạnh nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi vô tận. "Nói rằng anh đã tính toán tất cả, và tất cả chúng ta đều sẽ chết à? Nói rằng anh đã thất bại, rằng anh chẳng phải Dũng, chẳng thể bảo vệ nổi ai?"
Anh đứng dậy không phải vì giận dữ, mà vì sự bồn chồn của kẻ bị nhốt trong lồng. Bước chân anh không phát ra tiếng động khi đi đi lại lại trong căn phòng chật hẹp. Lớp vỏ của người chỉ huy đã vỡ tan. Chỉ còn lại một nhà khoa học đối mặt với thực tại phi lý – mọi định luật, mọi quy tắc anh tin tưởng đều đã sụp đổ.
"Anh đã bán cho họ một lời nói dối," anh nói, giọng đầy cay đắng. "Một liều thuốc độc mang tên hy vọng. Giờ anh phải dẫn họ vào chỗ chết."
"Vậy thì chúng ta sẽ không đi!" Linh nói lớn hơn, tuyệt vọng biến thành sự quyết liệt. "Chúng ta sẽ ở lại! Củng cố phòng thủ! Chiến đấu đến người cuối cùng! Không để Nova đi đâu cả!"
Cô bước tới, đối mặt với anh. "Con bé chỉ là một đứa trẻ, Kiên à!"
"Nó không còn là trẻ con nữa," Kiên đáp, giọng anh như tiếng thì thào đầy đau đớn. Anh quay lại nhìn cô, đôi mắt anh mang sự mệt mỏi của cả một thế hệ bị đàn áp. "Không ai trong chúng ta còn trẻ con nữa, Linh à. Thế giới này đã tước đoạt điều đó từ lâu rồi."
Anh định nói thêm, có lẽ là một phương trình khác, một xác suất khác. Nhưng rồi anh im bặt.
Một sự im lặng lạ lùng bao trùm.
Trong đầu anh, vốn đang cuồng nộ với những con số và hình ảnh hủy diệt, đột nhiên trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.
Anh không còn nghe thấy tiếng vo ve của máy tính.
Anh không còn nghe thấy tiếng gió rít bên ngoài.
Anh không còn nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân – thứ âm thanh anh đã quen thuộc suốt bao ngày. Anh không còn nghe thấy tiếng Nova, người thường dùng năng lực của mình tạo ra những giai điệu vui tai.
"Con bé đâu rồi?" Kiên hỏi, câu hỏi không hướng về Linh, mà về cái im lặng đáng sợ vừa bao phủ anh.
Họ lao ra khỏi phòng chỉ huy, không như những người lính, mà như những kẻ chết đuối vừa ngoi lên mặt nước, hít lấy từng ngụm không khí tuyệt vọng.
"Con bé đâu rồi? Có ai biết Nova ở đâu không?"
Câu hỏi của Kiên không phải là câu hỏi. Nó là một tiếng gầm bị bóp nghẹt.
Nhưng mọi người chỉ ngơ ngác nhìn nhau, không ai có câu trả lời.
Họ chạy về phía khu nhà ở, tiếng bước chân vang lên lạc lõng trong sự im lặng bất thường của khu định cư. Căn phòng nhỏ của Nova cửa để mở.
Bên trong, mọi thứ gọn gàng một cách đáng sợ. Chiếc chăn cũ được dọn phẳng phiu.
Chỉ có con búp bê cháy dở ngồi trên gối, đôi mắt cúc áo nhìn thẳng về phía cửa như đang chờ đợi.
Bên cạnh nó là một mảnh giấy được gấp ngay ngắn.
Linh lao đến trước. Cô không nhìn vào lá thư. Cô nhìn vào con búp bê. Cô nhìn vào chiếc giường trống. Và cô biết.
Năng lực thấu cảm của cô không cần chữ viết. Nó cảm nhận được sự trống rỗng, sự quyết tâm lạnh lẽo đã từng ở trong căn phòng này. Nỗi sợ hãi cô mang trong lòng bao ngày qua – rằng cô sẽ phải nhìn Nova bị đưa đến một xưởng xử lý khác – giờ đây hóa thành hiện thực còn tồi tệ hơn.
Bàn tay cô run rẩy nhặt lá thư lên.
Cô đọc nó, bức thư trong tay như nặng thêm từng dòng. Từng chữ như mũi kim đâm vào mắt cô.
*Em xin lỗi. Nhưng em không thể để mọi người chết vì em được…*
Đôi chân cô mềm nhũn. Cô quỵ xuống sàn lạnh, lá thư rơi khỏi tay.
Linh ngồi đó, ôm lấy mình, toàn thân rung lên. Một sự rung động bắt đầu từ lồng ngực, lan khắp cơ thể. Một tiếng khóc không thành tiếng, một sự tan vỡ từ bên trong – không nước mắt, không âm thanh, chỉ có sự co giật của một linh hồn đang bị xé rách.
Bản năng của người chữa lành, bản năng của người mẹ, đã bị nghiền nát. Nó không gào thét đòi cứu vớt. Nó chỉ đơn giản là đang chết. Cô cảm nhận được quyết tâm lạnh lẽo của Nova khi viết những dòng này, và điều đó còn đáng sợ hơn cả tiếng khóc. Cô không thấy một anh hùng. Cô thấy một nạn nhân nữa tự bước vào cái chết tàn khốc. Một đứa trẻ biến mình thành vũ khí.
Và phản ứng duy nhất cô có thể biểu hiện là sự sụp đổ. Tuyệt đối. Vô vọng.
Kiên nhặt lá thư lên.
Anh đọc. Một lần. Hai lần.
Ban đầu, anh cũng bị sốc. Một cú đấm vô hình vào lồng ngực, rút cạn mọi không khí. Đứa em gái anh đã thề bảo vệ…
Nhưng khi đọc đến dòng: *"Hãy biến cái chết của em thành vũ khí của anh"*, một điều gì đó thay đổi.
Bộ não tê liệt của anh đột nhiên hoạt động trở lại. Một tiếng *tách* lạnh lẽo vang lên trong đầu – như một cỗ máy vừa được khởi động lại sau lỗi hệ thống.
Những mô phỏng thất bại trong đầu anh bắt đầu chạy lại. Nhưng lần này, có một biến số mới. Một tham số kinh hoàng anh chưa bao giờ dám nghĩ đến.
Một cuộc tấn công từ bên trong.
Một quả bom Keramin kích nổ bằng chính năng lượng sống của vật chủ.
Một tín hiệu gây quá tải phát ra từ trung tâm Mạng Lưới Genesis, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Một sự hỗn loạn có thể khiến hệ thống Zion tạm thời mù tịt.
Anh thấy một con đường. Một khe hở nhỏ hẹp. Xác suất thành công chỉ 3,37%, nhưng không còn là số không tuyệt đối nữa.
Một tia hy vọng le lói, được thắp lên từ tro tàn hy sinh của đứa trẻ anh yêu thương.
Nhưng rồi anh nhìn xuống. Anh thấy Linh đang co quắp trên sàn, một cái bóng tan vỡ. Anh nhìn vào con búp bê cháy dở mà Nova để lại.
Và anh ghê tởm chính mình.
Cơn buồn nôn ập đến. Anh đang biến cái chết của một đứa trẻ thành nước cờ chiến lược. Đang biến người thân yêu thành vũ khí. Đang phản bội tất cả những gì Dũng đã hy sinh để bảo vệ. Dũng chết để cứu họ. Còn anh, lại tính toán dùng người thân làm vật tế thần.
Sự giằng xé nội tâm xé toạc Kiên ra làm hai.
Một bên là Kael, người chỉ huy, nhà chiến lược, kẻ phải chiến thắng dù giá đắt đến đâu.
Một bên là Kiên, người anh trai, muốn vứt bỏ tất cả – phương trình, xác suất, lao ra ngoài kia và mang Nova trở về, dù tất cả sẽ chết cùng nhau trong vô vọng.
Anh đứng giữa hai con người ấy, không thể lựa chọn.
Cùng một bi kịch.
Nhưng nỗi đau đã biến Linh thành kẻ bảo vệ tuyệt vọng. Phản ứng của cô là bản năng: cứu Nova bằng mọi giá, bất chấp logic. Cô sẽ chạy ra ngoài, gào thét tên cô bé, làm mọi thứ để ngăn bi kịch, dù vô nghĩa.
Còn nỗi đau đã biến Kiên thành chiến lược gia tàn nhẫn. Phản ứng của anh cũng là bản năng: tận dụng cơ hội, biến hy sinh thành ý nghĩa, đảm bảo cái chết của cô bé không vô ích.
Anh nhìn Linh run rẩy trên sàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía tòa tháp Zion.
Một lựa chọn không thể tưởng tượng hiện ra trước mắt anh.
Cứu lấy một người, để tất cả chết.
Hay hy sinh một người, để những người còn lại có chút hy vọng mong manh sống sót.
Trong khoảnh khắc đó, hy vọng – thứ vừa được sinh ra từ ý tưởng kinh khủng nhất – lại trở thành gánh nặng tàn nhẫn nhất anh từng gánh.
Anh đứng đó, lá thư trong tay, và biết rằng dù lựa chọn thế nào, anh cũng đã thua.
-----------------------------------------------
Từ giờ đến cuối tháng em bận nên truyện sẽ không đăng đều, mong mọi người thông cảm và vẫn ủng hộ em. Cảm ơn mọi người.
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ạ!