Bình Minh Suy Tàn
Chương 36: Vinh Quang
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nova không bị nhốt trong một phòng giam tối tăm ẩm thấp. Sự đối đãi ấy quá tầm thường, quá mang tính con người.
Thay vào đó, cô được dẫn đi theo con đường mà mùi máu ngày càng nặng thêm theo từng bước chân.
Một hành trình im lặng xuyên qua những hành lang nguy nga của "Thánh Điện", một sự xúc phạm đối với thế giới hậu tận thế. Sàn nhà bằng đá obsidian đen bóng, được đánh bóng đến mức mỗi bước chân của cô đều phản chiếu hình ảnh của mình, như một bóng ma rách rưới đang làm ô uế một bề mặt hoàn hảo. Tường không phải là bê tông. Chúng là những tấm đá mã não trắng, có những đường vân xám chạy dọc, tự phát ra ánh sáng dịu nhẹ, lạnh lẽo.
Không khí nơi đây mỏng manh và sắc bén, mang mùi ozone và hương hoa lan nhân tạo, không một chút dấu vết của sự sống tự nhiên.
Sau lưng cô, không rời nửa bước, là tên đột biến gầy gò, im lặng. Tay hắn luôn cầm một thiết bị hình trụ bằng thủy tinh, bên trong có lõi Keramin quay tròn, phát ra tiếng vo ve trầm thấp, gần như không thể nghe thấy, nhưng Nova vẫn cảm nhận rõ.
Đó là một sự trống rỗng. Một cái hố đen nhỏ, liên tục hút cạn quả cầu năng lượng rung rẩy trong lồng ngực cô. Cảm giác đó còn tồi tệ hơn cả xiềng xích. Nó là một sự bất lực hữu hình, một sợi dây vô hình, tước đi vũ khí duy nhất của cô, tước đi cả sự lựa chọn về một cái chết vinh quang.
Họ tiếp tục đi, xuyên qua những khu vườn treo thủy canh, nơi những loài cây không tên quấn quýt nhau, lá bạc và tím phát ra ánh sáng ma quái. Qua những thác nước chảy ngược lên trên, thách thức ngạo mạn định luật vật lý.
Không có lính gác. Không có vũ khí. Chỉ có những người hầu cận mặc lụa trắng, cúi đầu khi họ đi qua.
Cuối cùng, họ đến trước hai cánh cửa khổng lồ được chạm khắc từ xương của sinh vật nào đó mà Nova không nhận ra, khảm những đường vân pha lê đen.
Cánh cửa từ từ mở ra, không một tiếng động.
Một luồng không khí khác ùa vào. Không khí không còn vô trùng. Nó mang hơi nóng của kim loại nung chảy, mùi mồ hôi, và mùi tanh nồng của máu đã khô.
Họ đứng trên một ban công rộng lớn, một "Đài Phán Xét" được chạm khắc từ cùng loại xương và pha lê, nhìn thẳng xuống vực thẳm nhân tạo bên dưới.
Nova bước đến mép ban công, nín thở.
Đó không phải đấu trường. Đó là hố tế lễ khổng lồ, được xây dựng như hí trường La Mã cổ đại, nhưng với sự tàn bạo và quy mô của thời đại mới.
Cát bên dưới không phải màu vàng. Nó là màu đen nhánh của đá núi lửa nghiền nát, hấp thụ mọi ánh sáng, khiến từng giọt máu tươi, từng mảnh xương trắng trở nên rực rỡ như đóa hoa trên nhung đen.
Ở trung tâm, trên cột thép đen cao vút, được đánh bóng đến mức phản chiếu ánh đuốc, là thanh kiếm duy nhất. Nó cắm thẳng xuống đỉnh cột, sáng loáng dưới ánh đèn pha, như phần thưởng, lời mời gọi đến cái chết hay vinh quang tồi tệ hơn.
Xung quanh đấu trường, mỗi cột mốc đều có ngọn đuốc khổng lồ cháy bừng bừng, ngọn lửa xanh lục ma quái, kết quả của loại khí đốt hóa học nào đó. Chúng hắt bóng nhảy múa méo mó lên tường cao.
Và trên tường là những bức tượng.
Hàng chục tượng vĩ đại, tạc hình vị thần chiến tranh, kẻ chinh phạt. Tượng Kẻ Tương Thiết với những lưỡi dao máu vươn ra. Tượng Kẻ Cường Hóa với cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng.
Và ở vị trí cao nhất, trang trọng nhất, là hàng chục tượng Zion, được tạc trong nhiều tư thế. Một Zion phán xét. Một Zion ban ơn. Một Zion hủy diệt. Đôi mắt đá lạnh lùng của tất cả tượng đều nhìn xuống trung tâm đấu trường.
Nơi đây không phải để chiến đấu.
Đó là sân khấu. Nhà thờ. Nơi sinh mạng và cái chết chỉ là vở kịch trình diễn cho khán giả duy nhất.
"Con có thấy nó đẹp không?"
Một giọng vang lên bên cạnh cô.
Nova giật mình quay lại. Zion đã đứng đó từ lúc nào.
Hắn mặc giáp hoàng kim lộng lẫy, ôm sát thân thể, lộ ra thân hình hoàn hảo phi tự nhiên. Không cây đinh ba, không hào quang. Chỉ ánh tím tỏa từ đôi mắt.
Uy quyền của hắn không đến từ vũ khí hay ánh hào quang. Nó đến từ sự tĩnh lặng, từ cách hắn đứng như trung tâm vũ trụ, mọi thứ xung quanh chỉ là vệ tinh xoay quanh.
Đôi mắt tím của hắn không nhìn cô. Hắn nhìn xuống đấu trường.
"Ta muốn con thấy," hắn nói tiếp, giọng bình thản vang khắp Đài Phán Xét, "vẻ đẹp chân thực của trật tự. Sức mạnh không bị giới hạn bởi đạo đức giả tạo. Ta muốn con thấy Vinh Quang."
Hắn từ từ quay sang nhìn cô, lần đầu tiên Nova nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô không thấy tàn nhẫn. Không thấy độc ác.
Cô chỉ thấy sự trống rỗng vô hạn của kẻ đã đạt mọi thứ, giờ chỉ còn lại chán chường.
"Họ gọi ta là bạo chúa," hắn nói, môi hắn nhếch gần như nụ cười. "Họ gọi ta là ác quỷ. Kẻ yếu luôn cần tên cho những gì chúng không hiểu."
Hắn chỉ xuống đấu trường. "Nhìn xem. Đó không phải hỗn loạn. Đó là thanh lọc. Quá trình chọn lọc tự nhiên được đẩy nhanh. Kẻ mạnh sống. Kẻ yếu phục vụ mục đích lớn. Kẻ vô dụng... sẽ trở thành một phần vẻ đẹp đó."
Hắn nhìn cô, đôi mắt tím xuyên sâu tâm trí. "Con, ngôi sao nhỏ, con có giá trị vô giá. Nhưng con đang lãng phí nó. Con để cảm xúc yếu đuối, gắn bó vô nghĩa kìm hãm con."
Hắn bước gần hơn, giọng quyến rũ. "Ở lại đây với ta. Ở đây, con không phải vũ khí, không phải mồi. Ở đây, con sẽ học cách trở thành kiến trúc sư. Một vị thần. Giống ta."
Hắn đưa tay ra, không phải bắt cô, mà như lời mời.
"Hãy cùng ta," hắn nói, "xây dựng thế giới này theo hình ảnh chúng ta."
Bắt đầu bằng âm thanh.
Không phải còi hay tù và. Là tiếng kim loại nặng kéo lên, âm thanh tra tấn vang khắp hố sâu. Bốn cánh cổng sắt ở bốn góc đấu trường từ từ mở, lộ ra bóng tối sâu thẳm.
Và trò chơi bắt đầu.
Từ một cánh cổng, khoảng ba mươi người bị lùa ra, không bằng roi da, mà bằng ánh sáng chói lòa từ sau, buộc họ chạy về trung tâm. Họ gầy gò, rách rưới, sợ hãi. Giống đàn cừu bị lùa vào lò mổ giữa tiếng hô reo chửi rủa.
Từ ba cánh cổng còn lại, những cơn ác mộng trườn ra.
Zombie nhện thoăn thoắt bò tường, chân dài cào đá ken két rợn người. Zombie chất dịch lết đi, để lại vệt axit xanh lục bốc khói. Từ cổng lớn nhất, hai tên "Bạo Thú" khổng lồ bước ra, bức tường thịt thép rung chuyển, tiếng gầm làm rung nền đá.
Trên khán đài, hàng ngàn đột biến cuồng tín gầm lên sung sướng.
Âm thanh không phải hô reo. Là bức tường âm thanh đập vào Nova, nghẹt thở. Họ không hô reo. Họ hát. Những bài thánh ca méo mó về Zion, Thanh Lọc, Vinh Quang. Họ ném tiền kim loại, vật cá cược xuống đấu trường. Chúng rơi như mưa lấp lánh dưới lửa xanh. Họ gào tên đấu sĩ đột biến yêu thích, kẻ đã thắng ở đây. Tiếng gầm hòa với tiếng la hét tuyệt vọng dưới kia, thành giao hưởng địa ngục.
Lúc đầu, Nova kinh hoàng. Cảm giác buồn nôn dâng lên. Muốn nhắm mắt, bịt tai. Nhưng bàn tay giáp vàng đặt lên vai cô, giữ cô lại. Không siết chặt. Nhưng sức nặng không thể chống cự.
"Hãy nhìn đi," giọng Zion bên tai cô, không mệnh lệnh mà hướng dẫn. "Đừng nhìn hỗn loạn. Hãy nhìn từng cá thể. Bản chất thật của chúng."
Mắt Nova vô thức dán vào người đàn ông. Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn hơn người khác. Không chạy trốn hoảng loạn. Tìm đường ngắn nhất đến mục tiêu. Nhìn cột thép trung tâm, thanh kiếm sáng loáng.
Anh bắt đầu trèo lên vai người khác, giẫm đạp họ, dùng họ làm bậc thang sống đến gần thanh kiếm.
"Thấy chưa?" Zion thì thầm. "Bản năng sinh tồn. Thế giới cũ gọi là ý chí sống. Ở đây ta gọi thật. Ích kỷ."
Khi gần đến, người phụ nữ vừa bị giẫm bật dậy, lấy mảnh kim loại sắc nhọn đâm vào chân anh.
Anh gào, ngã vào đàn zombie nhện.
Đám đông gầm vang, tán thưởng. Không phải cái chết, mà sự phản bội.
"Và đó," Zion nói, giọng hài lòng ghê tởm, "là sự thật. Bị dồn đường cùng, không đồng loại. Chỉ cạnh tranh. Bài học đầu tiên."
Nova ghê tởm tận xương tủy. Ghê Zion, đám cuồng tín, cả vinh quang xây trên sát hại phản bội. Nước mắt cay nóng tuôn.
Nhưng rồi giữa hỗn loạn, cô nhìn thấy thứ khác.
Cô gái trẻ hơn cô vài tuổi, không giành kiếm. Không chạy trốn đơn độc.
Cô tập hợp người già, bị thương. Hét lệnh ngắn gọn. Họ dựa lưng nhau, vòng tròn phòng thủ nhỏ dưới chân tượng Zion. Dùng gạch đá, kim loại gãy, thân mình chiến đấu dũng cảm phi lý. Bảo vệ nhau.
Họ tạo khoảnh khắc nhân tính. Ngọn lửa nhỏ thách thức địa ngục.
Một tia hy vọng lóe lên trong Nova.
Rồi Zion búng tay.
Chỉ một cái búng nhẹ, gần như không nghe thấy.
Từ bóng trên ban công khác, bóng đen lao xuống. Nhanh như tên. Thợ Săn.
Đáp giữa vòng tròn. Hai lưỡi dao lóe lên. Vũ điệu tử thần.
Phản kháng kết thúc.
Tất cả gục xuống. Nhanh gọn. Hiệu quả. Không kịch tính.
Đám đông gầm lần nữa. Tán thưởng sức mạnh, hiệu quả, hủy diệt dập tắt phản kháng vô nghĩa.
"Và đó," Zion thì thầm, giọng buồn bã như thầy thất vọng học trò chậm hiểu, "là bài học thứ hai. Lòng dũng cảm, đoàn kết, vị tha... đẹp đẽ. Nhưng trong phương trình tiến hóa, chỉ biến số lỗi. Bị sức mạnh tuyệt đối nghiền nát."
Đám đông vẫn gầm, âm thanh man rợ thỏa mãn. Nhưng Nova không nghe thấy nữa.
Tai ù. Mắt dán khoảng không nơi cô gái và bạn cô tồn tại. Không máu, không xác. Chỉ kim loại cong, khoảng lặng trên cát đen. Nhanh gọn. Mờ ảo. Như chưa từng tồn tại.
Ngọn lửa nhân tính vừa le lói đã bị dập tắt.
"Và đó," giọng Zion bên tai cô, bình thản gần như buồn, "là bài học cuối. Thế giới điên cuồng hỗn loạn, sức mạnh là duy nhất còn lại. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi tính toán vô nghĩa."
Lúc đó, điều gì đó trong Nova thay đổi.
Nước mắt ngừng. Run rẩy dừng. Hơi thở hổn hển đều đặn, chậm rãi.
Phẫn nộ không biến mất. Ghê tởm không biến mất. Chúng cô đặc thành lõi băng lạnh sắc nguy hiểm hơn.
Tâm trí cô không chìm trong kinh hoàng, trở trong suốt đáng sợ.
Cô nhìn tượng Zion trên tường, đá lạnh. Đám cuồng tín gào thét. Người hầu cận mắt trống rỗng.
"Đây không phải sức mạnh," suy nghĩ hiện ra. "Đây là gánh xiếc. Buổi biểu diễn dàn dựng thuyết phục kẻ yếu họ mạnh, kẻ mạnh là thần.
Vinh quang là lời nói dối. Trật tự là nhà tù."
Zion thấy im lặng cô. Thấy đôi mắt không sợ hãi, trống rỗng tĩnh lặng. Hắn mỉm cười, nụ cười nghệ nhân hoàn thành tác phẩm. Hắn nghĩ cô chấp nhận. Bài học cuối thành công, cô bị khuất phục bởi quyền lực hắn.
Hắn quyết định thử nghiệm cuối. Món quà. Hoặc kiểm tra.
Bằng cử chỉ vi tế, nghiêng đầu nhẹ, hắn ra lệnh thầm lặng cho kỹ thuật viên gầy gò.
Tiếng vo ve thiết bị trung hòa sóng tắt ngấm.
Ngay lập tức, Nova cảm nhận.
Không dòng chảy. Cơn sóng thần.
Dòng thác năng lượng bị kìm nén bấy lâu ồ ạt tràn về, lấp đầy cô. Cảm giác chết đuối được kéo lên, không khí tràn phổi đau đớn. Quả cầu năng lượng, mặt trời nhỏ đã tắt, bùng cháy mạnh mẽ hơn, giận dữ, đói khát hơn.
"Ưm..." Cô khẽ thốt.
Bản năng gào thét. Giải phóng. San bằng. Xé giáp. Xé kẻ trước mặt.
Toàn thân cô căng sẵn sàng nổ. Không khí rung động. Bụi nhảy múa. Tiếng vo ve thành tiếng gầm bão.
Nhưng cô không làm vậy.
Bằng nỗ lực ý chí phi thường, kiểm soát chưa biết, cô ghìm chặt con quái vật.
Không chiến đấu. Mệnh lệnh.
Tĩnh lặng.
Ép nó xuống, nén lại, nhốt mặt trời vào hộp nhỏ. Mồ hôi lạnh toát. Nắm tay siết, móng đau da. Cắn môi ngăn tiếng hét.
Lần đầu cô thật sự kiểm soát cơn phẫn nộ. Không triệt tiêu, mà ra lệnh im lặng, chờ đợi.
Cơn bão trong ngực cô dịu đi, không biến mất, thu mình thành quả cầu năng lượng im lìm, đậm đặc nguy hiểm hơn.
Cô ngẩng đầu nhìn Zion.
Căm thù biến mất. Phẫn nộ biến mất.
Chỉ ánh mắt trong veo. Chấp thuận trống rỗng.
"Con..." cô thì thầm, giọng run yếu đuối giả tạo hoàn hảo. "...con hiểu rồi."
Zion nhìn đôi mắt đó. Thấy trống rỗng. Run rẩy. Nghe tôn sùng trong giọng vỡ.
Hắn không thấy dối trá.
Tự tin triết lý khiến hắn chỉ thấy mình muốn: sự quy phục. Hắn tin bài giảng sức mạnh tuyệt đối, thanh lọc, thành công bẻ gãy linh hồn hoang dã, rèn cô theo ý mình.
"Tốt lắm," hắn nói, giọng hài lòng học trò xuất sắc. "Con tiềm năng hơn tất cả. Thời khắc con đến rồi."
Hắn đặt tay giáp đen lên vai cô, cử chỉ sở hữu, công nhận. "Hãy đi cùng ta. Ta sẽ cho con thấy con thật sự là ai."
Hắn quay bước, dẫn cô vào Thánh Điện.