4. Chương 4: Tia sáng lóe lên

Bình Minh Suy Tàn

Chương 4: Tia sáng lóe lên

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bê tông lạnh buốt.
Đó là sự thật duy nhất còn tồn tại. Cái lạnh thấm qua lớp vải sờn, xâm nhập vào tận xương tủy. Phía trên kia, những tòa nhà chọc trời, giống như những vết thương hở trên bầu trời, nơi ánh sáng không bao giờ có thể lành.
Tay cô vô thức kéo chiếc mũ trùm xuống thấp, che giấu đi thứ ánh sáng phản bội trên mái tóc mình. Nó là một màu sắc dị thường trong thế giới này. Màu nắng vàng trong trẻo của buổi bình minh, thứ cô chỉ được nghe kể lại.
Cơn lạnh này là một chiếc neo. Nó giữ cô lại, buộc cô phải sống trong hiện tại. Nhưng đôi khi, sợi dây neo ấy lại đứt gãy.
Một hơi ấm đột nhiên lướt qua sau gáy. Mùi da thịt sạch sẽ, không phải mùi tro tàn. Một giọng nữ thì thầm, tiếng Việt ngập ngừng, như một giai điệu đã vỡ tan.
" My Nova..."
Rồi một cơn lạnh khác, sắc bén hơn, vô trùng. Màu trắng. Trắng xóa. Những bức tường trắng, ánh đèn trắng, một khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt xanh như hai mảnh vỡ của bầu trời. Giọng nói của ông không phải là một giai điệu. Nó là một chuỗi số.
" Sequence 97% ổn định. Phát hiện dị thường tại locus 3. 1..."
Bố?
Không. Giọng nói ấy không hướng về cô. Nó hướng về người phụ nữ tóc đen dài đứng bên cạnh. Mẹ? Bà lắc đầu. Nỗi sợ trong mắt bà không phải vì những thứ bên ngoài. Nó vì thứ đang hiện diện trong căn phòng.
" Giọng cô... nó đang thay đổi tần số cộng hưởng của mẫu vật!"
Một tiếng thét. Của mẹ? Hay của cô?
Nova bừng mắt tỉnh dậy.
Vẫn là con hẻm. Vẫn là bê tông lạnh. Hơi thở cô bốc lên thành những làn khói mỏng manh. Cô đưa tay sờ lên cổ họng. Vẫn còn đó, một rung động âm ỉ, như một con côn trùng bị nhốt dưới lớp da.
Cô đứng dậy, bóng nhỏ bé của mình đổ dài trên mặt đất ẩm ướt. Cô không biết mình là sản phẩm lỗi hay là báu vật. Cô chỉ biết một điều.
Giữa thế giới đầy tiếng gầm gừ, cô là một sự im lặng chứa đầy âm thanh.
Mưa.
Nó không rơi, nó gõ. Từng giọt, từng giọt, như những ngón tay xương xẩu của một kẻ vô hình nào đó, gõ lên mái tôn của cửa hàng tiện lợi. Nhịp điệu bất thường, khi nhanh khi chậm, như trái tim đang hấp hối. Lạnh. Cơn lạnh không chỉ đến từ mưa tháng Bảy, nó còn lan từ sàn bê tông, thấm qua lớp vải sờn của chiếc áo khoác quá rộng - thứ quần áo của người đã chết mà cô mặc để che giấu sự tồn tại của mình. Nova rùng mình, một cơn run không kiểm soát. Cô kéo chặt tấm áo, hít vào mùi hỗn hợp giữa vải cũ, bụi bặm và chút hương nắng xa xôi từ một kiếp trước.
Nước mưa chảy thành vệt ngoằn ngoèo trên tấm kính vỡ của cửa ra vào. Nó không phải nước trong. Nó mang theo bụi bẩn của thành phố, biến tấm kính thành bức tranh trừu tượng, làm nhòe đi thế giới xám xịt bên ngoài. Thứ thế giới của những hình khối bất động, của những bộ xương thép vươn lên trời như lời cầu nguyện đã hóa đá.
Bên trong đây, ít nhất, còn có sự im lặng. Một sự im lặng nặng nề, gần như có thể chạm vào được. Cô giữ hơi thở, biến mình thành một phần của tĩnh lặng đó, và lắng nghe. Tiếng mưa gõ trên mái tôn. Tiếng nước nhỏ giọt từ góc phòng, tách tách đều đặn như chiếc đồng hồ đếm ngược đến vô tận. Và tiếng tim cô đập, âm thanh yếu ớt, lạc lõng trong lồng ngực. Một sự phản bội. Âm thanh là kẻ thù.
Cô liếc nhìn những kệ hàng. Chúng không hoàn toàn trống trơn. Đó mới là điều đáng buồn nhất. Một vài chiếc hộp méo mó nằm chỏng chơ, hình ảnh quảng cáo về loại ngũ cốc có chú gấu mỉm cười đã phai màu, ố vàng. Chú gấu cười với lời hứa về vị ngọt mà lưỡi cô chưa bao giờ biết đến. Một chai nước ngọt bằng nhựa nằm ngang, logo màu đỏ của nó gần như bị bụi che lấp hoàn toàn. Cô đã từng thử liếm một trong những cái chai đó. Nó chỉ có vị của bụi và thất vọng.
Lại một ngày không có gì. Cơn đói là sinh vật nhỏ cuộn tròn trong bụng cô. Hầu hết thời gian nó chỉ ngủ, nhưng đôi khi thức giấc, cào xé nội tạng cô bằng những móng vuốt vô hình. Hôm nay, nó đang cào.
Đôi chân trần nhỏ bé của cô di chuyển nhẹ nhàng trên sàn đầy bụi. Không một tiếng động. Gót chân xuống trước, từ từ chuyển trọng lượng lên các ngón chân. Điệu vũ cô học được từ những con chuột. Cô tránh một mảnh thủy tinh màu xanh lá, có lẽ từ chai bia. Ánh sáng xám xịt xuyên qua, tạo thành vệt sáng lạ trên sàn, viên ngọc lục bảo giữa đống tro tàn. Cô dừng lại nhìn nó một giây, mê hoặc bởi màu sắc không phải xám.
Rồi cô nhìn thấy nó. Một vũng nước đọng gần cửa ra vào, trong vắt một cách đáng ngạc nhiên. Nước. Không phải thứ nước bẩn ngoài đường. Có lẽ nó nhỏ giọt từ mái hiên. Tim cô đập nhanh. Cô quỳ xuống, nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu mờ ảo. Gương mặt gầy gò, hai gò má cao, đôi mắt to quá khổ. Và mái tóc. Ngay cả trong ánh sáng yếu ớt, nó vẫn ánh lên màu vàng nhạt, sự dị thường nguy hiểm. Cô vội vàng cúi thấp, đưa miệng đến gần mặt nước.
Rồi bóng đổ trùm lên cô.
Nó không đến đột ngột. Nó chỉ đơn giản xuất hiện, xóa đi hình ảnh cô, nuốt chửng ánh sáng. Cơn lạnh cô cảm thấy lúc này không còn từ sàn nữa. Nó là lạnh nguyên thủy, lạnh của con mồi nhận ra kẻ săn mồi đang đến gần.
Nova ngẩng phắt lên, cổ cô kêu răng rắc. Hai cái bóng. Chúng đứng ngay ngưỡng cửa, chặn mất lối thoát, biến hình dáng thành những bóng đen trên nền trời xám. Chúng không nhìn cô, chưa. Chúng chỉ lắc lư vô định, như rong biển dưới dòng chảy vô hình. Một trong hai cái bóng phát ra âm thanh ục ục sâu trong cổ họng, âm thanh ướt át, như thể phổi đầy bùn.
Cái bóng bên trái bắt đầu lê từng bước về phía cô. Một chân kéo lê trên sàn, tạo ra tiếng soàn soạt ghê rợn, âm thanh của vải thô cọ xát vào bê tông. Nó mặc thứ gì đó từng là đồng phục nhân viên bảo vệ, áo sơ mi rách nát để lộ mảng da xám ngoét bên dưới.
Nỗi sợ đóng băng mọi khớp xương cô. Cô muốn chạy, nhưng đôi chân như đóng đinh xuống sàn. Cô lùi lại, từng bước. Lưng cô đập vào dãy kệ kim loại.
Keng.
Một chiếc lon rỗng cô không để ý rơi xuống sàn. Âm thanh vang lên như tiếng súng trong nhà thờ. Nó sắc lẹm, chói tai, tuyệt đối.
Cả hai cái bóng đều đứng khựng lại. Tiếng lê chân dừng. Tiếng ục ục trong cổ họng im bặt. Sự im lặng kéo dài một giây, nhưng trong giây đó, vũ trụ của cô thu hẹp chỉ còn tiếng vang của chiếc lon.
Rồi chúng quay đầu. Đồng loạt. Chuyển động máy móc, giật cục. Lần đầu tiên, chúng nhìn thẳng vào cô. Chúng không có mắt. Chỉ hai hốc tối, sâu hoắm. Nhưng cô cảm nhận được ánh nhìn đó, sự tập trung đói khát, sự nhận biết.
Mùi hôi thối ập đến. Mùi thịt phân hủy, quần áo ẩm mốc, căn bệnh không tên. Nova nín thở, nhưng đã muộn. Mùi đó đã vào phổi cô, vào máu cô. Cô lùi lại, lùi sâu vào bóng tối giữa các kệ. Bàn tay cô quờ quạng phía sau, tìm kiếm lối thoát không tồn tại. Chỉ có bức tường bê tông lạnh lẽo, thô ráp. Ngõ cụt.
Cái bóng thứ nhất tiến lại gần. Rất gần. Cô không dám nhìn khuôn mặt nó nữa. Ánh mắt cô dán chặt vào bàn tay. Những ngón tay dài, cong queo, móng tay hóa đen nứt nẻ. Một ngón tay co giật nhịp nhàng.
Cô nhắm chặt mắt, phản xạ cuối cùng của sinh vật bị dồn vào chân tường. Bóng tối sau mí mắt an toàn hơn thực tại trước mặt.
Cô há miệng, định gào lên, hét lên, tạo ra âm thanh cuối cùng chứng tỏ cô đã từng tồn tại.
Nhưng không có tiếng thét nào phát ra.
Thay vào đó, thứ gì đó vỡ ra bên trong cô. Áp lực khủng khiếp, không từ ngoài vào, mà từ chính lồng ngực cô, dồn nén lên. Nó không phải không khí. Nó đặc quánh, nóng rực, như kim loại nóng chảy. Sự rung động bắt đầu từ quai hàm, cơn co giật đau đớn khiến hai hàm răng cô va nhau lập cập. Cổ họng cô bỏng rát, không phải lửa, mà bỏng của sự ma sát, như hàng ngàn sợi dây đàn vô hình rung với tần số không thể chịu đựng.
Có một âm thanh, nhưng tai cô không nghe thấy. Tiếng ù trầm, tiếng rít tần số cao hòa quyện, vang lên từ sâu hộp sọ, như chính bộ não cô đang bị đun sôi. Thế giới sau mí mắt cô không còn màu đen. Nó nổ tung thành vệt sáng tím xanh, hình ảnh nhiễu loạn như màn hình tivi hỏng. Cô có thể nếm vị ozone, pin rò rỉ trong miệng.
Cơ thể cô là cái chuông đang bị tra tấn. Rồi đột ngột như khi nó đến, áp lực biến mất. Sự im lặng trở lại. Im lặng nặng nề hơn trước.
Nova mở mắt.
Hai cái bóng không lao tới nữa. Chúng đứng yên, cách cô vài bước. Nhưng chúng không nhìn cô nữa. Cả hai đưa tay lên ôm đầu, cử chỉ người nhưng càng thêm kinh hoàng. Chúng lắc lư, không vô định nữa, mà co giật dữ dội. Cái bóng gần cô hơn lảo đảo. Dòng chất lỏng sẫm màu, gần như đen, bắt đầu rỉ từ lỗ tai, chảy xuống cổ. Không phải máu. Nó đặc hơn.
Cô không nghĩ. Suy nghĩ là xa xỉ. Bản năng gào thét.
Cô lách người qua khoảng trống hẹp giữa bức tường và cái bóng đang co giật. Da cô gần như chạm vào lớp vải bẩn thỉu. Cô lao ra cửa hàng, lao vào màn mưa xám xịt, lạnh buốt. Nước mưa tạt vào mặt, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài cảm giác bỏng rát trong cổ họng.
Cô chạy. Đôi chân trần nện trên vỉa hè nứt nẻ, không quan tâm mảnh kính vỡ hay sỏi sắc. Chỉ chạy. Hơi thở thành tiếng rít đau đớn. Phổi như có lửa đốt. Cơn đau nhói xiên hông. Nhưng cô không dừng. Chạy cho đến khi thành phố chỉ còn vệt mờ nhòe, cho đến khi không còn không khí trong phổi.
Cô gục xuống con hẻm khác, giống hệt hàng trăm con hẻm khác. Trượt lưng xuống tường gạch ẩm, co người sau thùng rác kim loại, mùi rỉ sét át cả mùi mưa. Cô ho dữ dội, co thắt. Nếm vị mặn máu, chua mật trong miệng.
Cô ngồi đó, run rẩy, không vì lạnh, mà vì dư chấn co giật. Bàn tay run đưa lên cổ họng, cảm nhận làn da rung nhè nhẹ, như con ve sầu kêu dưới đó. Sự im lặng bên ngoài tuyệt đối. Nhưng bên trong, tiếng ù vẫn còn, yếu ớt.
Trời tối dần. Mưa nhẹ hạt. Cơn đói biến mất, thay thế bằng nỗi sợ lạnh hơn bê tông. Nỗi sợ không từ bóng ma ngoài kia. Nó từ chính lồng ngực trống rỗng, cổ họng đau rát.
Cô muốn khóc. Nước mắt nóng trào, nhưng không tiếng nấc nào. Cô há miệng, rồi cơn co thắt hoảng loạn khiến cô ngậm chặt. Bàn tay nhỏ dính đầy bụi bẩn và máu tự động bịt miệng, như cố niêm phong ngôi mộ, nhốt lại thứ vừa thức giấc.
Cô tự hứa không bao giờ tạo ra âm thanh đó nữa.