6. Chương 6: Bước chân run rẩy

Bình Minh Suy Tàn

Chương 6: Bước chân run rẩy

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùi hôi thối xộc vào mũi trước tiên.
Đó không phải mùi chết đơn thuần, cái mùi tanh nồng Dũng đã quá quen thuộc. Nó phức tạp hơn. Một bản hợp xướng của sự thối rữa. Mùi của rau củ biến thành bùn nhão, mùi của cá khô ẩm mốc, và dưới tất cả là mùi ngọt ngào ghê tởm của thịt bị bỏ quên dưới ánh mặt trời đã biến mất. Đây chính là khu chợ Cái, một cái dạ dày chết của thành phố, nơi mọi thứ đi vào và không bao giờ thoát ra.
Đội của anh đang di chuyển có hệ thống qua gian hàng chính, ánh mắt cảnh giác lướt qua đống đổ nát, tìm kiếm ánh bạc của đồ hộp – món quà hiếm hoi của thế giới cũ. Tiếng của Sơn, cậu liên lạc viên trẻ, vang lên nhẹ nhàng qua bộ đàm: "Gian A3 sạch. Tìm thấy sáu hộp cá mòi."
Dũng không trả lời. Anh đã tách khỏi đội từ năm phút trước.
Anh không cố tình làm vậy. Nhưng đôi chân tự động rẽ vào một con hẻm hẹp hơn, tối hơn, nơi những mái hiên tôn rỉ sét gần như chạm vào nhau, tạo thành một đường hầm nhân tạo. Anh không tìm thức ăn. Anh đang săn. Nhưng con mồi của anh không phải đồ hộp, cũng không phải những cái xác lết đi.
Anh đang săn một sự im lặng bất thường.
Kinh nghiệm lính và nỗi đau làm cha đã dạy anh điều đó. Sự hỗn loạn có quy luật của nó. Những kẻ nhiễm bệnh gầm gừ. Gió rít qua cửa vỡ. Luôn có âm thanh. Chỉ có sự im lặng tuyệt đối, sự im lặng không tự nhiên, mới nguy hiểm. Nó nghĩa là thứ gì đó đang nín thở. Thứ gì đó đang chờ đợi.
Và trong hẻm này, sự im lặng đang gào thét.
Anh bước đi, đôi giày lính không phát ra tiếng động trên đất ẩm. Cây rìu chiến trong tay như một phần cơ thể, sẵn sàng tấn công hay phòng thủ. Mắt không nhìn thẳng, quét từ góc tường này sang mái hiên kia, từ đống giẻ rách có thể che giấu mối nguy đến cửa sổ vỡ trên tầng hai.
Rồi anh nghe thấy.
Một tích tắc. Giống tiếng chuột thở nhưng thiếu đi tiếng sột soạt của bốn chân. Giống tiếng nước nhỏ giọt nhưng không có nhịp điệu. Âm thanh hữu cơ bị kìm nén gần tuyệt đối. Có thứ gì đó sống. Đang cố vờ không sống.
Tiếng phát ra từ dưới đất.
Anh dừng lại, cơ thể căng như dây đàn. Một cái bẫy? Một con thú nhỏ? Hay thứ gì mới mà ác mộng chưa kịp tưởng tượng?
Anh từ từ quỳ một chân, rìu vẫn sẵn sàng. Mắt dò xét mặt đất. Và anh thấy nó. Một nắp cống gang bị kênh lên vài centimet, đủ để bàn tay lách qua.
Sự im lặng từ dưới đó giờ nặng nề hơn. Dũng biết bất cứ thứ gì dưới đó cũng đã biết anh ở đây. Nó đang nín thở, giống như anh. Cuộc đối đầu của sự im lặng.
Anh không hành động ngay. Chờ. Một phút. Hai phút. Sự kiên nhẫn là vũ khí mà nỗi đau đã rèn cho anh. Anh lắng nghe nhịp tim mình, tiếng thình thịch đều, cố nghe nhịp tim khác.
Không có gì.
Anh từ từ đặt rìu xuống bên cạnh, hành động tính toán của sự tin tưởng. Không muốn gây mối đe dọa. Bò đến miệng cống, hạ thấp người, ghé mắt nhìn khe hở.
Bóng tối. Dày đặc. Mùi hôi kinh khủng hơn cả bên ngoài. Nước tù đọng, phân hủy, và nỗi sợ hãi. Nỗi sợ có mùi riêng – chua và ngai ngái.
Anh chờ mắt quen bóng tối. Rồi anh thấy chúng. Hai chấm sáng nhỏ phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Đôi mắt. Chúng không nhìn anh. Chúng nhìn vào cây rìu vừa đặt xuống.
Thông minh.
"Đi đi," giọng Dũng trầm khàn. Anh cố gắng dịu dàng nhưng sau tháng ngày gầm thét chiến trận và im lặng đau thương, giọng anh đã quên cách dịu dàng. Giọng như sỏi đá va nhau.
Đôi mắt biến mất rồi xuất hiện ở góc khác. Nhanh như cắt.
Dũng không gọi lần hai. Anh biết lời vô ích. Ngồi xuống, tựa lưng vào tường gạch lạnh, hành động cho thấy không định tấn công. Lôi từ túi bên hông ra thanh lương khô vô vị nhưng quý giá. Không nhìn cống. Nhìn bức tường đối diện. Bẻ đôi thanh lương, tiếng "tách" khô khốc vang trong hẻm. Đặt nửa xuống đất cạnh tay. Dùng mũi giày nhẹ nhàng đẩy về phía khe cống.
"Ăn đi," anh nói, không phải với thứ dưới cống mà như nói với chính mình. "Không có virus đâu."
Rồi im lặng.
Đây là cuộc bao vây. Cuộc chiến kiên nhẫn. Gió rít trên mái hiên. Tiếng bộ đàm Sơn vang lên lo lắng nhưng Dũng không trả lời. Chỉ ngồi đó. Bức tượng chờ đợi.
Năm phút. Mười phút. Gần nửa giờ trôi qua.
Rồi chuyển động trong bóng tối. Tiếng sột soạt nhỏ. Nửa thanh lương khô bị kéo vào.
Dũng không cử động. Vẫn nhìn bức tường. Chờ thêm mười phút nữa rồi đẩy nửa còn lại. Biến mất gần như ngay lập tức.
Anh hít hơi. "Bên ngoài an toàn rồi," giọng đều đều. "Mưa đã tạnh. Đi với tôi. Ở dưới không tốt đâu."
Sự im lặng kéo dài hơn. Dũng nghĩ nó đã bỏ đi.
Rồi, bàn tay từ từ đưa ra khỏi khe hở. Bàn tay nhỏ, gầy, ngón dài dính bùn đất. Chạm ánh sáng ban ngày rồi rụt lại ngay, như bị bỏng. Lại từ từ đưa ra, do dự.
Cuối cùng, nắp cống bị đẩy lên từ bên trong, tiếng ken két rỉ sét. Một cái đầu nhô lên. Mái tóc vàng bết bùn dầu. Khuôn mặt nhỏ lem luốc, đôi mắt to hoang dã. Nhìn anh không chớp, cơ thể căng sẵn sàng chui xuống bất cứ lúc nào. Là cô bé.
Dũng nhìn cô. Không thấy đứa trẻ. Thấy kẻ sống sót. Thấy sự thông minh trong đôi mắt, sự tính toán. Cô không chui ra vì tin tưởng anh. Cô chui ra vì đã tự kết luận anh, ít nhất lúc này, không phải mối đe dọa lớn hơn cái lạnh và đói dưới cống.
Anh nhìn sự kiên cường đau lòng trong đôi mắt. Rồi xảy ra. Không phải hình ảnh nhòe đi mà cảm giác chồng chéo. Vừa nhìn đứa trẻ xa lạ, vừa nhìn nụ cười con gái nhận quà. Vừa cảm lạnh bê tông dưới chân, vừa ấm bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay anh. Hai thực tại va nhau trong lồng ngực, cơn đau quen thuộc nhưng lần này dưới nỗi đau là thứ khác. Khoảng trống bắt đầu được lấp đầy. Không phải hy vọng. Mà sức nặng. Sức nặng trách nhiệm anh chẳng hề tìm kiếm.
Anh không nói thêm. Lời nói dối trá. Chỉ từ từ đưa tay ra – bàn tay to lớn, chai sạn vì cán rìu kim loại. Ngửa lòng bàn tay. Không lời mời. Sự lựa chọn. Sự thật trần trụi.
Đây là tôi. Người đàn ông mất tất cả. Đây là bàn tay tôi. Có thể cầm rìu. Có thể che chở. Lựa chọn là của cháu.
Nova nhìn bàn tay. To lớn, đáng sợ. Vết sẹo chằng chịt kể chuyện bạo lực. Cô do dự. Mắt lướt từ bàn tay lên khuôn mặt anh. Không tìm sự dịu dàng. Tìm sự thật.
Và cô thấy nó. Không thấy thương hại. Thấy mệt mỏi vô tận, nỗi đau kết tinh cứng hơn bê tông. Nỗi đau cô nhận ra. Giống cảm giác tỉnh dậy mỗi sáng trong bóng tối, một mình.
Cô từ từ bước tới. Đặt bàn tay nhỏ lấm bẩn vào lòng bàn tay anh.
--------------------------------------------
Tiếng gầm xe tải phá vỡ im lặng ngột ngạt khi tiến vào cổng Khu Kế Thừa. Nhưng khi động cơ tắt, im lặng khác nặng nề đầy mong đợi bao trùm. Người ta đổ ra từ căn hộ tạm bợ, khuôn mặt hốc hác quay về phía xe như đóa hướng dương hướng mặt trời không còn. Họ không nói. Chỉ nhìn.
Khi Dũng bước xuống cabin, im lặng trở nên hữu hình. Anh không nhìn họ. Sau anh, bóng nhỏ rách rưới, tóc vàng bết, bước xuống ngập ngừng. Nova.
Tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Ánh mắt không chào đón. Biến thành dò xét, tính toán. Một cái miệng nữa. Người lạ. Mối nguy tiềm tàng.
Ông Hùng, quản lý kho lương, khuôn mặt khắc khổ vai gầy nhưng vững chãi của người quen nói không. Ông bước tới không nhìn Dũng mà nhìn Nova, như định giá món hàng không mong muốn.
"Chúng ta không thể," ông Hùng bắt đầu giọng khô khốc. "Kho đã gần cạn rồi. Thêm một người..."
Dũng không đáp bằng lời. Chỉ từ từ quay người, đối mặt ông Hùng. Không gầm gừ. Không đe dọa. Chỉ đứng đó, sự hiện diện vật lý tự là câu trả lời. Cao hơn ông cả đầu, vai rộng như cửa. Nhìn thẳng mắt quản kho.
Cái nhìn không tức giận. Trống rỗng. Đáng sợ hơn cơn thịnh nộ. Cái nhìn người đã qua địa ngục không còn gì để mất trừ bóng nhỏ sau lưng. Bàn tay phải, luôn đeo găng cụt ngón, khẽ co lại, ngón chai sạn gần cán rìu bên hông.
Đó là tất cả. Cái nhìn và cử động không hoàn chỉnh.
Ông Hùng nuốt nước bọt khan. Người quản kho hiểu con số, sự thiếu hụt. Nhưng cũng hiểu bạo lực. Đọc được im lặng Dũng: đụng đến đứa trẻ, mọi con số vô nghĩa.
Người quản kho lùi bước. Rồi bước nữa, hòa vào đám đông.
Không ai nói thêm lời nào.
--------------------------------------------
Ngọn lửa nhỏ trong nửa thùng phuy cũ là mặt trời duy nhất. Nó nhảy múa, liếm bóng tối, hắt bóng méo mó của bốn người lên tường bê tông ẩm mốc. Không khí đặc quánh mùi khoai nướng, ngọt ngào gần đau đớn giữa thế giới bên ngoài.
Họ ngồi thành vòng tròn không hoàn hảo – tập hợp góc cạnh không thể khớp.
Dũng chiếm chiếc thùng gỗ, lưng thẳng dù không dựa. Ăn như nhiệm vụ. Cắn miếng lớn từ củ khoai nóng, nhai máy móc, nuốt. Mắt không nhìn lửa. Nhìn xuyên qua, vào khoảng không vô định nơi ký ức cháy âm ỉ. Anh là pháo đài xương thịt, bữa ăn viên đá xây tường thành.
Nova ngồi nép cạnh anh, gần như chạm vào. Bé nhỏ đến thùng gần như nuốt chửng. Không ăn ngay. Quan sát. Cách Dũng cầm khoai, đưa lên miệng. Rồi bắt chước vụng về, hai bàn tay giữ khoai to bằng mặt. Ăn từng miếng nhỏ, nhai kỹ, mắt không rời Dũng. Anh là cực Bắc la bàn hỏng của cô.
Đối diện, thế giới riêng của Kiên. Ngồi ghế xếp di vật trật tự. Không ăn. "Xử lý" khẩu phần. Con dao gọt sạch bong cẩn thận cắt khoai thành khối vuông hoàn hảo, xếp ngay ngắn trên giấy gói. Không phải bữa ăn. Thí nghiệm hình học, áp đặt trật tự lên hỗn loạn củ khoai.
Mắt không nhìn đồ ăn. Nhìn ba người còn lại. Không như đồng hành. Như biến số. Sự mệt mỏi dáng ngồi Dũng, não tính toán calo thiếu hụt. Run rẩy bàn tay Linh, đối chiếu dữ liệu kiệt sức sau dùng năng lực. Nova – yếu tố mới, bất thường không trong phương trình.
Dũng cảm nhận cái nhìn. Không ngẩng lên. Như côn trùng bò trên da, xâm phạm lạnh lẽo. Ghét nó. Không tin người nhìn địa ngục chỉ quan tâm đo lửa.
Linh ngồi giữa, co mình chiếm ít không gian. Cây cầu, sức nặng hai bờ vực đè lên. Cầm khoai nóng, hơi không tới cái lạnh trong cô. Cảm nhận im lặng bảo vệ Dũng, thấy an toàn tội lỗi. Thấy sức mạnh anh, nhắc nhở bất lực mình. Năng lực vá lành vết thương, không lấp vực thẳm.
Cô rụt rè chìa nửa khoai chưa động đến. "Anh... anh nên ăn thêm," giọng gần bị lửa tí tách nuốt.
Âm thanh đầu tiên trong mười phút.
Dũng quay sang. Lần đầu nhìn thẳng người. Vào Linh, rồi miếng khoai. Bức tường băng trong mắt nứt ra, lộ thứ khác – mệt mỏi sâu sắc, có lẽ chút dịu dàng. Không nói. Từ từ nhận lấy khoai, ngón tay to gần như nuốt chửng. Sự thừa nhận. Chấp nhận.
"Mức độ hồi phục hiện tại của cô là bao nhiêu?" Giọng Kiên vang, cắt ngang khoảnh khắc mong manh như mảnh kính vỡ. Đều đều, vô cảm, không quan tâm, chỉ tò mò nhà khoa học. Đang nhìn Linh.
"Đã triệu chứng tái phát? Chóng mặt? Mất ngủ? Cần dữ liệu xây mô hình hồi phục." Linh giật mình, rụt lại như điện giật. Câu hỏi, cách nói khiến cô cảm nằm bàn mổ. Không phải con người. Hiện tượng.
Nova, im lặng từ đầu, cũng khựng lại. Cảm thay đổi không khí. Thấy Linh co người, sợ. Sợ lạnh giọng Kiên. Nhưng nhìn Linh, thứ khác trỗi dậy. Cảm giác quen đến rùng mình. Cảm mệt mỏi Linh không bằng mắt, rung động cổ họng mình. Sự đồng thanh kẻ nguyền rủa.
Bốn người. Pháo đài, nhà khoa học, phép màu, bí ẩn. Không ai nói. Ngọn lửa tiếp tục cháy.
Rồi từ radio cũ góc phòng, âm thanh không ai nghe thấy nhiều tháng vang lên.
Rèèèè...
Tiếng tĩnh điện chói tai dữ dội.
Rèèèè...
Không nhiễu ngẫu nhiên. Có nhịp điệu.
...đây là...báo cáo...ai nghe...
Giọng méo, vỡ, chôn vùi dưới đại dương tĩnh điện.
...lặp lại...cứ điểm...không còn...
Chỉ vài giây rồi tắt, để lại tiếng lửa và im lặng kinh hoàng.
Mọi người sững lại. Khoai rơi khỏi tay Dũng. Dao Kiên ngừng giữa không. Linh nín thở. Nova lần đầu ngước nhìn bầu trời đêm qua lỗ mái, như tìm ngôi sao không tồn tại gọi tên mình.