Bảy tuổi, ta bị bán vào Hầu phủ với giá mười lạng bạc, rẻ mạt như món đồ không đáng kể. Từ thân phận nô tỳ tạp dịch hèn mọn, dung mạo có chút ưa nhìn đã khiến ta lọt vào mắt xanh của phu nhân, ban cho ta một danh phận mới: "nhục bình phong". Một tấm bình phong bằng xương bằng thịt, không chỉ là vật trang trí mà còn là biểu tượng uy quyền, thể diện của chủ nhân. Đòi hỏi không chỉ nhan sắc tuyệt trần, mà còn phải rèn giũa nên một cốt cách vững chãi đến mức "gió thổi không động, mưa sa chẳng lay". Năm năm ròng rã, ta bị đúc nặn, bị uốn nắn, cho đến khi hoàn hảo mới được phép bước chân vào viện của phu nhân, bắt đầu cuộc đời phục dịch. Giữa đông giá rét cắt da cắt thịt, ta đứng chắn ngay ngưỡng cửa, thân mình trơ như gỗ đá, không một tia hơi lạnh nào được phép lọt qua mỗi lần rèm vén. Khi hạ về nóng như thiêu như đốt, trời chưa tỏ mặt người, ta đã phải dấn thân vào hầm băng, để cái lạnh thấm vào tận xương tủy, rồi bưng chậu băng giá lạnh đến tận tay chủ tử giải nhiệt. Ba năm trời, ta an phận thủ thường, sống như một pho tượng vô tri, chưa từng mắc phải bất kỳ sai sót nhỏ nào. Cho đến một ngày, Cát Tường – một bình nữ khác, chỉ vì một ánh mắt lơ đãng thoáng qua của Thế tử khi ngài đến thỉnh an – mà ngay hôm sau, nàng bị kiếm cớ trừng phạt, rồi biến thành "giấy mỹ nhân". Giữa cái lạnh thấu xương của tháng Chạp, sống lưng ta chợt toát ra một tầng mồ hôi lạnh buốt. Ta biết, số phận nghiệt ngã ấy, sớm muộn gì cũng sẽ gọi tên ta.