Bồ Tát Điên - Cương Qua
Chương 8
Bồ Tát Điên - Cương Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghê Trân hỏi dồn: “Đáng sợ đến mức nào?”
Đỗ Anh lại giữ kín như bưng, lắc đầu không nói thêm gì.
Dù không moi được câu trả lời, Nghê Trân vẫn lập tức nghĩ đến cô bạn thân của mình, định bụng nhắc nhở cô ấy một tiếng.
Sau khi nhận được lời nhắc nhở thiện ý của Nghê Trân, cô chỉ thấy trước mắt tối sầm lại.
[Liên quan gì tới mình chứ!]
[Thế cậu bắt được hoa cưới liền nhìn anh ta đầu tiên là ý gì?]
[Mình chỉ nhìn bừa thôi mà, mình đang nhìn đông ngó tây.]
[Đừng có chối, phản ứng theo bản năng là thứ không thể lừa dối ai được, mình học được điều này đấy, đừng hòng qua mặt mình.]
[Cậu nghĩ nhiều rồi, cho dù mình có suy nghĩ gì, gia cảnh nhà mình so với nhà họ Lương… liên hôn cũng không tới lượt mình.]
[Mình không cho phép cậu tự coi nhẹ mình! Cậu chính là bạn thân tốt nhất thế giới.]
[Được được được, rời cậu ra còn ai coi mình là trẻ con mà dỗ nữa?]
“Cốc cốc cốc.”
Cửa phòng khám bị gõ.
Cô đặt điện thoại xuống: “Mời vào.”
Một cô gái rõ ràng là thừa cân rụt rè bước vào, phía sau là phụ huynh của cô ấy. Cô gái ngồi xuống ghế, rụt cổ cúi đầu, vai cũng co lại, cố gắng thu mình lại hết mức có thể.
“Bác sĩ xem giúp, nó có bị trầm cảm không, suốt ngày nằm trên giường chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, béo phì đến mức này rồi.”
“Tình trạng này bao lâu rồi?”
“Nhiều năm rồi. Trước đây chúng tôi cũng không hiểu, chỉ thấy nó lười chết đi được, giờ lên mạng hay thấy nói trầm cảm này nọ nên dẫn nó tới xem thử.”
Cô hỏi sơ qua tình hình của cô gái, đã có phán đoán ban đầu, rồi nói với phụ huynh: “Đi làm kiểm tra đi.”
“Xem vấn đề tâm lý còn phải kiểm tra cơ thể à?”
Cô giải thích: “Bệnh tâm lý đôi khi cũng vì cơ thể có vấn đề, ví dụ như chức năng tuyến giáp bất thường thì cảm xúc cũng sẽ bị ảnh hưởng.”
Phụ huynh nhìn tờ giấy, lẩm bẩm: “Phiền phức thế.”
Cô gái ngồi không yên, nhỏ giọng nói: “Bố, thôi đừng khám nữa, mình về đi.”
Người đàn ông nghiến răng: “Khám, nhất định phải khám! Con năm nay hai mươi mấy rồi, chữa khỏi bệnh cũng không lỡ chuyện lấy chồng.”
Cô rút ra một bản câu hỏi đưa cho cô gái, “Nào, điền cái này.”
Cô thử dẫn dắt cô gái nói ra những mong muốn và khó khăn của mình. Có lẽ vì lâu ngày không giao tiếp với người khác, cô gái nói chuyện còn có chút ngắc ngứ. Hôm nay tới đây rõ ràng không phải do cô ấy chủ động, nên khi trò chuyện cũng không mấy cởi mở.
“Vậy cô bắt đầu ở trạng thái này từ khi nào?”
“Khoảng năm năm trước. Tôi cảm thấy mình chỉ là quá lười thôi, nên chắc không có bệnh gì đâu.”
“Trầm cảm có một đặc điểm rất rõ là lười một cách bất thường, thậm chí việc nhỏ như rời giường đối với bệnh nhân cũng vô cùng khó khăn.”
“Tôi không biết. Chỉ là không muốn dọn dẹp, không muốn động đậy, chỉ muốn ở nhà, cái gì cũng không hứng thú. Rồi càng ngày càng sa sút, cảm thấy cả cuộc đời mình coi như xong rồi, không dám soi gương, không dám ra ngoài…”
Cô lắng nghe cô ấy luyên thuyên nói rất nhiều, về sau càng nói càng trôi chảy, nhưng phần lớn đều là tự hạ thấp mình, hơn nữa có biểu hiện lo âu rất rõ rệt.
Cô thử nắm lấy tay cô gái, khẽ hỏi: “Tiểu Vân, tôi muốn biết, trước khi tăng cân cô đã gặp phải chuyện gì?”
Cô gái sững lại.
Dường như đang hồi ức, cô cũng không thúc giục. Không biết bao lâu sau, cô gái đột nhiên bật khóc. Phần tiếp theo của câu chuyện liền trở nên rõ ràng.
Năm năm trước, một ngày tan ca tối trên đường về nhà, cô ấy bị người ta bám theo, gặp phải hành vi quấy rối. Tuy sự việc không dẫn đến hậu quả thể xác nghiêm trọng nhất, nhưng đã để lại bóng ma tâm lý rất lớn. Từ đó về sau nảy sinh nỗi sợ hãi sâu sắc với đàn ông, vậy mà đến tuổi, gia đình lại giục cô ấy kết hôn.
Cô ấy tưởng mình đã quên chuyện hôm đó, dù sao thời gian đã trôi qua lâu như vậy, nhưng thực ra nỗi sợ ngày ấy đều bị giấu sâu trong tiềm thức.
Béo lên khiến cô ấy cảm thấy an toàn. Bởi vì béo lên sẽ làm mờ đặc trưng giới tính, mất đi sức hấp dẫn.
Một khuyết điểm không mang lại bất kỳ lợi ích nào thì chắc chắn sẽ không ai muốn giữ lại, vì thế cô ấy không hề muốn trạng thái như vậy. Cô ấy đang tự chán ghét mình, nhưng trạng thái hiện tại lại giúp cô ấy chống đỡ được rất nhiều phiền toái.
Kết thúc buổi hội chẩn, vừa ra khỏi cửa, người đàn ông liền vội vàng hỏi: “Thế nào bác sĩ, rốt cuộc là bệnh gì? Chữa được không?”
“Hệ thần kinh của cô ấy không có bất thường, điện não đồ, điện tâm đồ đều bình thường, chứng tỏ không có rối loạn tâm thần, chủ yếu vẫn là vấn đề tâm lý.”
Cô nói: “Điều trị tốt, tôi tin rất nhanh cô ấy có thể khôi phục chức năng xã hội, nhưng cô chú làm cha mẹ đừng ép cô ấy.”
“Chúng tôi cũng đâu ép nó gì? Chỉ bảo nó ra ngoài đi dạo phơi nắng nhiều hơn.”
“Đó chính là vấn đề, hiện tại cô ấy hoàn toàn không có sức lực để ra ngoài. Ra khỏi cửa đối với cô ấy là một điều rất đau khổ. Nếu mọi người không thể hiểu thì đừng can thiệp quá nhiều.”
Người đàn ông lẩm bẩm một câu: “Ra ngoài phơi nắng có gì mà khó chịu.”
“Muốn cô ấy nhanh chóng tốt lên thì nghe tôi.”
Sau khi tan làm, cô đột nhiên rất muốn ăn món ở một quán ăn cô từng rất hay ghé trước đây, nhưng quán đó nằm ở khu ngoại ô rất hẻo lánh. Cơn thèm một khi đã trỗi dậy thì không cách nào dập tắt được.
Cô quyết định không chống lại bản năng của mình, lập tức quay đầu xe. Giữa đường, cô rẽ vào một con đường nhỏ, trên con đường đó không có nhà cửa, hai bên là bãi cỏ hoang.
Cô gặp một đàn cừu đang băng qua đường. Đàn cừu muốn sang bên kia gặm cỏ. Cô dừng xe, để chúng đi trước.
Có một con cừu non mới sinh khá hiếu động, nhân lúc chó chăn cừu không để ý liền chạy tới trước cửa kính xe nhìn cô.
Đáng yêu quá, tiếc là bên tay cô không có gì để cho ăn.
Chó chăn cừu thấy nó tụt lại, chạy tới thúc nó theo kịp.
Cừu non dùng đầu húc nhẹ vào lốp xe cô một cái rồi mới chạy đi.
Cô vội lấy điện thoại chụp một tấm.
Kèm theo dòng chữ, cô đăng một bài lên Moments.
[Hôm nay lốp xe thảm bị mãnh thú tập kích.]
Đến nơi, cô lấy điện thoại ra thấy Tạ Lâm Tiêu đã bấm thích và bình luận.
[Mãnh thú nhìn có vẻ hơi ngon.]
Cô trả lời: [Anh nói vậy tôi cũng thấy nó thơm thơm.]
Ngay sau đó, khung trò chuyện của Tạ Lâm Tiêu bật lên.
[Tôi biết một quán thịt xiên cừu đặc biệt ngon, có muốn ra ăn đêm không.]
Cô đã tới quán quen trước kia, chụp một tấm món vừa bưng lên gửi qua: [Cảm ơn đã mời, tôi đã ăn rồi.]
Trên đường về nhà sau khi ăn xong, đi qua một khu thương mại náo nhiệt, cô chợt nhớ sắp tới sinh nhật Chân Chân, quà vẫn chưa chọn xong.
Bên đường có một bác đang làm điêu khắc thủ công, dưới đất bày rất nhiều thành phẩm, có mười hai con giáp và vài con mèo, chó con, với tư thế khác nhau, trông linh hoạt đáng yêu.
Trong lòng khẽ động, cô nhớ tới bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng từng nói cô là một con sư tử.
Đúng vậy, cô đã tiếp nhận cách nói đó và thích ứng rất tốt.
Bác thợ đang cúi đầu khắc một con chó nhỏ, thấy cô có ý, liền đặt đồ trong tay xuống ngẩng đầu hỏi: “Cháu gái, không có cái nào ưng à? Cháu muốn kiểu gì, không phức tạp thì có thể làm ngay.”
“Thế thì tốt quá!” Cô lấy điện thoại ra, tìm một tấm hình, “Cháu muốn một cái đầu sư tử nhỏ, à không phải sư tử kiểu dữ tợn đâu, mà là kiểu đầu lân ấy.”
Đưa điện thoại qua, bác thợ nhìn thoáng qua rồi nói: “Cái này không khó, muốn lớn cỡ nào?”
“Cỡ bằng một phần tư lòng bàn tay thôi, làm móc treo là được.”
“Vậy chú làm ngay cho cháu một cái.”
“Khoảng bao lâu ạ?”
“Hơn một tiếng.”
“Vâng, cháu đợi.”
Ông lão tìm mấy khúc gỗ nói: “Cháu muốn loại gỗ nào?”
“Cháu không hiểu cái này, bác giới thiệu giúp cháu đi.”
“Có gỗ thường, cũng có trầm hương có mùi thơm.”
Ông nhặt một mẩu gỗ vụn, đưa cho cô, “Ngửi thử xem.”
Trong kẽ gỗ thoảng ra một mùi đắng nhẹ, tinh tế cảm nhận thêm, mùi hương trầm mặc ấy liền lan tỏa. Cô bỗng nhớ tới mùi hương đắng nhè nhẹ trên người Lương Kinh Phồn.
“Bác ơi, cháu nghe nói trầm hương đắt lắm, sạp ven đường của bác cũng có thứ này à?” Người đứng bên cạnh xem hỏi.
Ông lão cười ha hả, cũng không giấu, “Đây là loại trồng nhân tạo, lại thu mảnh vụn người ta xẻ gỗ, chắc chắn không phải trầm hương hoang dã đắt tiền.”
Cô lại nhìn những loại gỗ khác, do dự chưa quyết định được.
Ông lão lại cầm lên một khúc nói: “Nếu cháu muốn khắc sư tử, loại kim ty hải liễu này sau khi đánh bóng sẽ có từng sợi ánh vàng, rất đẹp, nhưng không có mùi thơm.”
“Được, vậy lấy cái này.”
Buổi tối, cô tắm xong nằm trên giường, lại nhận được một tấm ảnh Tạ Lâm Tiêu gửi tới, nhìn giống quán ăn vỉa hè.
[Thịt xiên cừu cô lỡ hẹn, tôi ăn thay rồi.]
[Mấy anh công tử các anh cũng khá bình dân nhỉ, lại tới quán vỉa hè thế này.]
[Đồng chí, đó chính là định kiến của cô đấy.]
Cô ném cho anh ta một biểu tượng cúi chào.
–
Ngày sinh nhật Chân Chân. Cô tới Lương Viên, đi theo chỉ dẫn của quản gia, vừa đi vừa không khỏi choáng ngợp.
Đây là một khu vườn tư gia, nếu không biết trước, cô sẽ tưởng mình bị đưa tới một điểm tham quan nào đó. Từ thủy tạ đình đài mái cong đầu đao đến hành lang uốn lượn chín khúc, ngay cả hoa văn lát đường cũng rất cầu kỳ.
Bước qua con đường gạch vuông khảm đá cuội, lại xuyên qua một rừng trúc. Rừng trúc bị gió thổi xào xạc, như đang vẫy tay với cô.
Qua một khúc ngoặt nữa, cô nhìn thấy người đàn ông đứng bên ao cho cá ăn. Bóng cây mộc lan in trên chiếc sơ mi trắng sương nguyệt của anh, hòa hợp với mảng hoa thanh lam hình bạch hạc xuyên hoa nơi đường vai.
Anh đứng đó thanh lãnh trong veo, hơi cúi đầu, đang nhìn đàn cá vẫy đuôi trên mặt nước đến mức xuất thần.
Cô bỗng nhớ tới lời Nghê Trân truyền đạt hôm trước.
Đáng sợ?
Cô một chút cũng không nhìn ra, ngược lại còn cảm thấy anh có chút đáng thương. Người đàn ông cốt cách thanh tú, đứng bên lan can đá chạm khắc cạnh ao, quanh thân anh vờn quanh một tầng cô độc nặng nề. Như một pho tượng lưu ly được thờ trong quỳnh lâu ngọc vũ.
Nghe động tĩnh, anh quay người lại. Nét u ám trên mặt lặng lẽ tan biến, anh dịu ánh mắt, “Cô tới rồi.”
“Vâng.” Cô bước tới, khẽ hỏi, “Tâm trạng không tốt à?”
“Không, chỉ hơi mệt.”
“Chân Chân đâu?”
“Con bé lên cơn hoảng sợ, có xu hướng tự làm tổn thương, bác sĩ gia đình đã tiêm thuốc an thần, giờ đang ngủ.”
“Cái gì?” Lông mày cô lập tức nhíu lại, giọng cũng vô thức cao lên vài phần, “Tôi không hiểu, rõ ràng lúc ở bệnh viện trạng thái của con bé vẫn rất tốt, rất ngoan cũng rất nghe lời, thậm chí liều thuốc còn được giảm bớt rồi, sao cứ về nhà, không bao lâu lại xuất hiện tình trạng nghiêm trọng như vậy.”
Ánh nắng vàng xuyên qua tán hoa, những đốm sáng loang lổ từ bờ vai đầy đặn của cô lan tới nửa gương mặt. Nơi ánh mắt người phụ nữ đọng một tầng giận dữ rực rỡ, như muốn dựa vào chút lửa mỏng manh ấy đốt cháy sạch bầu không khí u ám chết chóc xung quanh.
Cô trông vẫn còn rất trẻ, đến cả cơn giận cũng tươi tắn. Anh khẽ thở dài, rải hết phần thức ăn còn lại trong tay xuống. Những hạt đỏ rơi khỏi kẽ tay, tản ra trong nước.
“Đi thôi, tôi đưa cô qua xem trước.”