Bọn Họ Đều Tranh Nhau Gọi Tôi Là Daddy thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhận ra hành động vừa rồi, gáy Trì Nghiên Tây cứng đờ. Cậu xấu hổ cúi gằm mặt, cảm thấy chiếc cằm mình vừa bị động chạm thật vô liêm sỉ!
Cậu tuyệt đối không phải là loại chó dễ dàng thuần phục!
Ngay khi ý nghĩ đó vừa vụt qua, Úc Chấp bỗng quay đầu nhìn cậu. Ánh mắt anh vừa uy nghiêm vừa sắc lẹm, cái nhìn nhanh và mạnh mẽ ấy khiến tim Trì Nghiên Tây hẫng đi một nhịp khi cả hai chạm mắt.
Tựa như giọt nước bền bỉ nhỏ xuống phiến đá bao năm bỗng dưng biến mất, khiến sơn cốc không còn âm vang vọng lại. Giữa sự hoảng loạn lạ lùng, cậu nhận ra phiến đá kia đã bị xuyên thủng, nứt ra một kẽ hở, thôi thúc cậu tò mò ghé lại gần xem.
Và rồi, cậu nhìn thấy cả một mùa xuân ngập tràn sức sống, khởi nguồn từ đôi mắt sáng màu của Úc Chấp.
Cậu đứng sững sờ tại chỗ, chỉ có nhịp thở và những con số trên vòng tay là đang tăng lên dồn dập.
Úc Chấp đã thu lại ánh mắt, cũng buông tay đang gãi cằm Đức Bảo xuống.
Đức Bảo lưu luyến không muốn rời.
Thẩm Gia Nhất đã không thể chờ đợi thêm, nhưng bàn tay mà cậu ta mong mỏi lại chẳng đặt xuống đầu mình. Thấy vẻ mặt Úc Chấp đã thoáng nét chán chường, Thẩm Gia Nhất dù trong lòng có chút hụt hẫng vẫn rút ra chiếc đĩa nhựa giắt sau lưng.
“Đội trưởng, Đức Bảo chưa từng tập bắt đĩa bay.”
Úc Chấp có chút hứng thú, anh nhận lấy chiếc đĩa màu vàng, cặp mắt đen láy của Đức Bảo cứ thế dõi theo tay anh.
Chiếc đĩa bay vút khỏi tay Úc Chấp. Đức Bảo ngây ngô quay đầu nhìn theo, cái mông vẫn yên vị trên đất chẳng hề nhúc nhích. Còn Thẩm Gia Nhất bên cạnh thì vèo một cái đã lao ra, có lẽ chút lý trí còn sót lại đã ngăn cậu ta dùng cả chân lẫn tay để chạy.
Chiếc đĩa bay rơi xuống ngay trước mặt Trì Nghiên Tây. Cậu do dự một thoáng rồi cũng nhặt lên, từ xa nhìn về phía Úc Chấp, nhưng Úc Chấp lại đang nhìn chú chó.
“Thiếu gia! Không ném trúng cậu chứ ạ?”
Thẩm Gia Nhất phanh kít một cái trước mặt cậu, có phần hoảng hốt. Thấy Trì Nghiên Tây lắc đầu mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thiếu gia định về rồi ạ? Vậy tôi không làm mất thời gian của thiếu gia nữa, trả đĩa bay cho tôi là được rồi.”
Vụt một cái — cậu ta giật lại chiếc đĩa bay từ tay Trì Nghiên Tây.
“Thiếu gia đi thong thả.”
“Thiếu gia ngủ ngon.”
Trong nháy mắt, Thẩm Gia Nhất đã tiễn Trì Nghiên Tây đi mất, chẳng cho cậu cơ hội mở lời.
Trì Nghiên Tây nhìn trân trân bàn tay đã trống không, rồi từ từ hạ xuống. Lẽ ra cậu nên rời đi, nhưng mũi chân vừa khẽ xoay đã dừng lại.
“Đây là chó của cậu à?”
“Vâng, đúng vậy thưa thiếu gia.”
“Để tôi xem nào.”
Trì Nghiên Tây buông một câu rồi sải bước về phía Đức Bảo. Thẩm Gia Nhất có chút căng thẳng, lo lắng thiếu gia sẽ nhìn trúng Đức Bảo rồi cướp đi mất! Cậu ta vội vàng đuổi theo.
Dù Trì Nghiên Tây đã quay lại, Úc Chấp vẫn không có phản ứng gì đặc biệt. Anh nhận lấy chiếc đĩa bay từ tay Thẩm Gia Nhất, vỗ nhẹ lên đầu Đức Bảo: “Nhớ kỹ, đây là con mồi mày phải đuổi theo.”
Alpha đang cố gắng dán mắt vào chú chó để tránh nhìn lung tung, bỗng thấy bàn tay kia lọt vào tầm mắt. Cậu chợt phát hiện ra bên cạnh đốt thứ hai của ngón giữa anh có một nốt ruồi son nho nhỏ, tựa như một vệt son môi ám muội còn vương lại.
Nốt ruồi của beta quả thật rất biết chọn chỗ. Dù là nốt son bên cánh mũi hay nốt này, chúng đều mọc ở những nơi mời gọi. Một chấm son con con khiến người ta phải đưa mắt kiếm tìm rồi lần theo, để rồi lại tò mò không biết nếu cắn thử một miếng, màu sắc sẽ đậm hơn hay nhạt đi. Rồi lại bất giác phỏng đoán liệu dưới lớp xiêm y, trên thân thể anh còn có những nốt ruồi nhỏ thế này nữa không?
Nếu có, chúng sẽ ở đâu? Liệu có mọc ở những nơi khêu gợi đến vậy, ví như nơi hõm lưng sâu thẳm, ví như dưới chót xương bả vai – bình thường khó lòng nhận thấy nhưng khi xương vai căng cứng sẽ hiện lên rõ rệt, tựa như một cánh bướm chực bay lên.
Hay là ở giữa đầu xương quai xanh và nhũ hoa, như thể dẫn đường cho đôi môi rơi xuống có thể hôn đến đúng chỗ.
Táo bạo hơn nữa, biết đâu bên vành rốn cũng có một nốt, gần đến mức khi cơn khát thèm liếm láp nốt ruồi nhỏ ấy, đầu lưỡi sẽ vô tình lún sâu vào trong rốn hết lần này đến lần khác.
Và trong đám lông mu kia chắc chắn sẽ có một nốt ruồi nhỏ, như kho báu giấu mình trong rừng rậm, là phần thưởng cho kẻ tầm bảo cần mẫn.
“Thiếu gia, thiếu gia?”
“Thiếu gia ngủ gật đấy à?”
Thẩm Gia Nhất cao giọng hỏi.
Trì Nghiên Tây bị cậu ta làm cho giật mình, mơ màng hoàn hồn. Bên tai cậu là tiếng báo động đã trở nên quen thuộc đến cực điểm dạo gần đây. Cậu chẳng nghe Thẩm Gia Nhất đối diện nói gì, mà chỉ nhìn sang Úc Chấp bên cạnh. Đôi mắt kia đầy vẻ dò xét đang đáp xuống chỗ đó của cậu.
Cậu cúi mắt, nó đã hiện lên rõ rệt. Alpha tức thì chỉ muốn độn thổ, chẳng dám nhìn người bên cạnh thêm một lần nào nữa.
Lẽ ra lúc này cậu nên tự tin phô bày vốn liếng của một alpha, nhưng phản ứng của beta kia có lẽ chỉ là sự khinh miệt.
Cuối cùng, cậu vẫn là chạy trối chết.
*
“Lạ thật.” Thẩm Gia Nhất chẳng để ý đến những thay đổi nhỏ nhặt của alpha kia, ngờ vực khó hiểu. “Vòng tay báo động thì chỉ số ít nhất cũng phải trên 70, qua 90 là sẽ vào kỳ mẫn cảm. Nhưng thiếu gia là Alpha cấp S, Alpha cấp này có năng lực khống chế rất mạnh, ngoài chu kỳ mẫn cảm cố định hằng năm ra thì gần như không thể xảy ra tình trạng mất kiểm soát pheromone.”
Cậu ta nhìn Đức Bảo đang vẫy đuôi với Úc Chấp: “Sao lại có thể đối diện với một con chó mà đột nhiên mất kiểm soát được nhỉ?”
Úc Chấp nghe cậu ta nói vậy, thầm nghĩ: quả là một alpha dâm đãng bẩn thỉu.
“Đừng để nó nhìn thấy chó nữa.”
Anh vừa nói vừa xoa đầu chú chó. Đức Bảo nũng nịu hừ hừ.
Đức Bảo vẫn rất thông minh, sau khi Thẩm Gia Nhất chạy theo nhặt lại chiếc đĩa bay do Úc Chấp ném ra vài lần thì nó đã học được.
Thẩm Gia Nhất không khỏi cảm thán: “Đội trưởng, anh đúng là biết huấn luyện chó thật đấy!”
Đôi mắt cậu ta lấp lánh đầy sùng bái.
“Đội trưởng cũng từng nuôi thú cưng ạ?”
“Ừ.”
“Nuôi con gì thế ạ?”
“Rắn.”
“Oa— Rắn? Rắn!” Thẩm Gia Nhất chỉ cần thốt ra từ này cũng đủ thấy da gà da vịt nổi hết cả lên.
Úc Chấp nhớ đến con rắn trắng nhỏ. Ở vùng châu thổ nóng như thiêu như đốt, rắn là loài máu lạnh nên chẳng khác nào một món phụ kiện thời thượng. Con rắn trắng nhỏ ấy thường quấn trên cổ tay anh, cái đầu bé xíu gối lên ngón tay cái của anh, không ngủ thì cũng là mài răng.
“Không hổ là đội trưởng.” Con rắn trong tưởng tượng của Thẩm Gia Nhất là một con mãng xà khổng lồ thân to như cái thùng, lớp vảy dày chi chít, chỉ cần quấn hai ba vòng là có thể siết chết người. Thật đáng sợ.
Thời gian không còn sớm, Thẩm Gia Nhất dắt Đức Bảo rời đi. Đức Bảo đi ba bước lại ngoảnh đầu một lần, quyết làm một chú chó ngoan đến cùng.
Úc Chấp nằm trên ghế tựa ngoài ban công lướt điện thoại, tóc vẫn còn nhỏ nước vì anh không thích sấy tóc. Viên Tiêu bên xã hội đen đã gửi cho anh vài tấm ảnh của Kiều Dục Thần, chụp ở quán bar “Giờ thứ 25”. Đó là một tổ chức trinh thám anh liên lạc được lúc ra ngoài mua xe. Con người anh trước nay luôn có thù tất báo. Đầu ngón tay anh lướt qua cổ Kiều Dục Thần trong ảnh, tựa như một lưỡi dao sắc bén vừa hạ xuống. Anh đang định tắt điện thoại thì...
Trì Nghiên Tây: [Cút về phòng của anh mà ngủ!]
Úc Chấp nhìn sang biệt thự bên kia hồ, rồi nhấn nút ghi âm.
Trì Nghiên Tây nhờ vào địa thế, có thể dễ dàng nhìn rõ người trên ban công đối diện, còn cậu thì ẩn mình hoàn hảo sau cửa sổ.
Alpha vừa mất mặt xong, trở về liền tắm một trận nước lạnh buốt. Chẳng thèm lau người đã bước ra, vòng tay pheromone bị ném một cách thô bạo xuống đất. Tuyến thể vẫn còn ửng đỏ, viên thuốc ức chế được đặt dưới lưỡi, vị đắng thanh lan tỏa khiến cậu nhớ đến điếu thuốc của Úc Chấp.
Phía đối diện, một đốm lửa đỏ rực hiện lên, lúc tỏ lúc mờ. Đầu lưỡi cậu cũng theo nhịp điệu đó mà đảo viên thuốc, khiến mùi vị trong khoang miệng càng lúc càng đậm đặc. Rõ ràng là đắng, rõ ràng là thuốc ức chế, thế mà cậu lại thấy nóng ran như vừa uống phải xuân dược.
Cậu đã thấy Úc Chấp hút thuốc rất nhiều lần, hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh lúc này: hai ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc trắng mảnh, khi hút thuốc mày hơi nhíu lại, gương mặt ấy — trông rất khoan khoái.
Đốm lửa tranh nhau lao xuống, chỉ để được hôn lên đôi môi diễm lệ kia. Nhưng đốm lửa đâu biết rằng, giữa chúng có một đầu lọc không thể cháy qua. Nó dù có tự thiêu mình đến tận tro tàn cũng chỉ hóa thành một làn khói nhẹ được Úc Chấp hờ hững thở ra, nhưng dẫu vậy vẫn là chết mà không hối tiếc.
Có một khoảnh khắc nào đó trong mớ suy nghĩ vẩn vơ, Trì Nghiên Tây thậm chí còn nảy sinh lòng ghen tị với điếu thuốc kia. Chỉ một thoáng rồi tan. Nếu không, alpha nhất định sẽ tự tát mình hai cái.
Cậu cố ép mình dời mắt đi, không ngờ Úc Chấp lại cả gan gửi thẳng tin nhắn thoại qua.
Ngón tay cậu nhấn xuống mạnh đến nỗi đầu ngón tay trắng bệch.
“Có phải tôi đã quá dung túng cho cậu rồi không — Trì Nghiên Tây.”
Giọng nói vốn trong trẻo dễ nghe của Úc Chấp qua điện thoại trở nên thanh lạnh. Điều không đổi là ngữ điệu chậm rãi của anh, có lẽ vì ít nhiều chưa quen với ngôn ngữ nơi đây, nên sự nghiêm túc và suy tư khi nhả chữ đã biến thành nét quyến luyến trong từng âm tiết. Đặc biệt là chữ “Tây”, anh phát âm không chuẩn, hoàn toàn biến thành một âm hơi bật ra, tựa như mèo con đang khè khè.
Rắc một tiếng, alpha cắn nát viên thuốc trong miệng. Cái kẻ vừa bình tĩnh lại sau trận tắm nước lạnh giờ đây lại một lần nữa hưng phấn.
Cậu buột miệng: “Vậy thì phạt tôi đi.”