Chương 14

Bọn Họ Đều Tranh Nhau Gọi Tôi Là Daddy thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu không nhấn nút ghi âm, câu nói đó không đến tai Úc Chấp.
Chẳng biết nên coi là may mắn hay tiếc nuối.
Úc Chấp đặt điện thoại xuống, trong lòng anh giờ rất không vui, điếu thuốc đang cháy dở trên môi. Vậy có nghĩa là từ phía bên kia, Trì Nghiên Tây có thể nhìn thấy anh rất rõ, thậm chí nếu suy đoán xa hơn một chút…
Đôi mắt sáng quắc như thanh kiếm tuốt khỏi vỏ, lóe lên tia lạnh lẽo, nhìn về phía biệt thự bên kia hồ. Có lẽ giờ này Trì Nghiên Tây đang đứng sau một ô cửa sổ nào đó mà nhìn anh.
Chậc.
Điếu thuốc lại cháy hết thêm một đoạn dài.
Lẽ ra anh nên rời khỏi ban công nhưng thời điểm không tiện, dù sao Trì Nghiên Tây vừa nhắn tin bảo anh đi ngủ.
Úc Chấp trong lòng có chút bực bội, anh cố chấp thà chịu không thoải mái chứ nhất quyết không chịu rời đi.
Anh dập đầu thuốc vào gạt tàn, lại gửi đi một tin nhắn thoại nữa.
Trì Nghiên Tây với vẻ mặt nặng trĩu, nhìn tin nhắn thoại thứ hai Úc Chấp gửi đến. Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, cả người cậu như quả cà tím bị sương giá đánh úp – héo rũ, bải hoải.
Sao cậu lại có thể nảy ra cái ý nghĩ vừa b**n th** vừa đáng xấu hổ như vậy?
Quả là sỉ nhục phong cách của một Alpha!
Cậu u uất nhìn chiếc vòng tay pheromone trên sàn nhà, cuối cùng không bấm nghe tin nhắn thoại đó, mạnh tay kéo rèm cửa lại, vùi đầu vào trong chăn.
Một alpha trẻ tuổi cứ thế tan vỡ một cách nhẹ nhàng.
Úc Chấp cũng không rời ban công, chỉ là đêm đó anh ngủ không yên giấc, trên chiếc ghế dài cứ trằn trọc mấy lần suýt ngã nhào xuống đất.
Cuối cùng đành phải quay lưng về phía hồ, cuộn tròn như một cục đáng thương, mái tóc dài màu bạc sau lưng khiến anh trông như một chú mèo đang cuộn mình.
*
Mùa hè nắng gắt, mới hơn tám giờ sáng mà ánh mặt trời chói chang đã rải khắp mọi ngóc ngách.
Úc Chấp buông tay đang dụi mắt xuống, mở cửa.
Văn Trí đưa hộp cơm cho anh: “Chào buổi sáng, Úc tiên sinh.”
Úc Chấp rất nể phục tinh thần làm việc của omega này. Trong mắt anh, những người có thể mỉm cười khi đi làm đều là kẻ đáng gờm. Anh nhận lấy hộp cơm: “Chào buổi sáng, cái này tặng cô, cảm ơn vì miếng băng cá nhân.”
Hôm ấy Văn Trí mang cơm đến, thấy sống mũi anh bị thương, đã rất nhiệt tình chạy đến phòng y tế lấy một hộp băng cá nhân cùng cồn i-ốt và tăm bông cho anh.
Anh là người biết điều.
Văn Trí có chút áy náy, vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, không cần đâu. Đó cũng không phải đồ của tôi, tôi chỉ giúp Úc tiên sinh lấy về thôi.”
“Vậy cô có thể nhận không? Tôi phải ăn sáng rồi.”
Úc Chấp vẫn giơ tay cầm món quà, khiến Văn Trí cảm thấy áp lực vô cùng.
Món quà đáp lễ cho một miếng băng cá nhân chắc sẽ không quá đắt tiền, cô nghĩ vậy. Cùng lắm thì sau này mình mang cả bữa tối đến cho anh! Cô cứng nhắc nhận lấy chiếc túi giấy nhỏ: “Cảm ơn Úc tiên sinh.”
“Không có gì.”
Úc Chấp gật đầu với cô rồi đóng cửa đi vào.
Đi được nửa đường, Văn Trí tò mò quá bèn lấy chiếc hộp nhỏ trong túi ra. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy logo thương hiệu, cô bàng hoàng mở to mắt.
Tiffany.
Một miếng băng cá nhân đổi lấy một món đồ Tiffany?
Đó là một sợi dây chuyền, mặt dây là chiếc khoen lồng vào nhau bằng vàng hồng và bạch kim đính kim cương, trông xinh đẹp tinh xảo nhưng không quá khoa trương. Cô từng thấy sợi này trên trang web chính thức, giá khoảng gần ba mươi nghìn tệ, tương đương với ba tháng lương của cô.
Món quà này thực sự quá đắt giá, cô đậy nắp hộp lại rồi vội vã quay trở lại.
Úc Chấp khó hiểu nhìn Văn Trí đi rồi lại quay về.
“Úc tiên sinh, món quà này quá quý giá, tôi không thể nhận.” Văn Trí chỉ muốn nhét thẳng chiếc túi vào tay Úc Chấp, nhưng là một omega, cô vẫn biết giữ chừng mực.
“Vậy thì vứt đi.”
Úc Chấp còn đang canh cánh món canh miến tôm trượt vừa mới ăn được một miếng, anh buông một câu rồi quay vào trong.
Văn Trí: …
Cô đứng ở cửa một lúc nữa, muốn đặt túi xuống trước cửa nhưng cảm thấy Úc tiên sinh sẽ thật sự đem đi vứt mất, do dự một hồi rồi xách túi rời đi.
Những ngày mang cơm qua đây, cô cũng phần nào hiểu được tính cách của Úc Chấp. Cô cho rằng Úc tiên sinh là một người rất chân thật, nghĩ gì nói nấy, điều này khiến cô cảm thấy rất thoải mái.
Cô nhấc chiếc túi lên nhìn, một sợi dây chuyền giá như thế này không phải là cô hoàn toàn không thể mua. Có lẽ sau một năm làm việc vất vả muốn tự thưởng cho mình một món đồ xa xỉ, đặc biệt là khi nhận được tiền thưởng cuối năm, hoặc tặng cho mình một món quà sinh nhật đáng nhớ, cắn răng một cái cô cũng có thể mua được.
Nhưng đó cũng là mức giá giới hạn mà cô có thể cắn răng mua được rồi.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc, đối phương đã chọn món quà đắt nhất trong giới hạn giá cả mà cô có thể chấp nhận.
Tưởng như tùy tiện mà thực ra lại rất dụng tâm.
“Úc tiên sinh quả là một người dịu dàng và tinh tế.” Omega cảm khái, nhưng cô không có bất kỳ suy nghĩ nào khác về Úc tiên sinh. Mẫu người lý tưởng của cô là alpha thô kệch, phải là người vạm vỡ mới có cảm giác an toàn.
Tuy nhiên, cô rất mong có thể trở thành bạn với một người chân thành như Úc tiên sinh.
Úc Chấp đang ngon lành ăn tôm trượt. Phía đông vùng châu thổ giáp biển, hải sản phong phú, nhưng lại không có cách ăn này.
Anh gắp một đũa miến, trên mặt canh còn lấm tấm vài vệt dầu ớt.
Vừa định đưa vào miệng, chuông cửa lại vang lên.
Úc Chấp lần thứ hai rời khỏi bàn ăn của mình.
Bên ngoài cửa, chàng quản gia trẻ tuổi lịch sự cúi chào: “Chào ngài, tôi đến từ dinh thự chính. Sáng nay khoảng bảy giờ ngài đã đi xe đạp trong trang viên, làm ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của lão gia. Vì vậy tôi đến để thông báo với ngài một tiếng, sau này từ 7 giờ đến 10 giờ, xin ngài đừng đi xe đạp trong khoảng thời gian này. Hy vọng ngài có thể hợp tác.”
Nếu đã làm phiền người khác nghỉ ngơi, Úc Chấp cũng không phải là không thể đổi thời gian khác.
Úc Chấp ngồi xuống trở lại, gắp một miếng bánh rán tương ăn, hơi nghẹn, định húp một ngụm canh miến.
“Kính coong—”
Úc Chấp xuất hiện trước cửa với vẻ mặt vô cảm. Đó là omega mà hôm qua anh suýt đâm phải trong vườn hoa.
“Chào anh, hôm nay có thể phiền anh làm vệ sĩ cho tôi không?” Bạch Ý Hứa tràn đầy sức sống, sáng nay cậu ta đã cố tình ăn diện một phen. Cậu ta mặc một chiếc quần yếm ngắn, vừa không mất đi vẻ đáng yêu lại vừa khoe được đôi chân dài thẳng tắp xinh đẹp. Để theo đuổi sự hoàn hảo, cậu ta còn đánh một chút phấn má hồng lên đầu gối.
“Không phiền.”
Câu trả lời của Úc Chấp khiến cậu ta mừng ra mặt, nhưng ngay giây sau đã nghe beta nói một cách vô tình: “Vì tôi sẽ không làm vệ sĩ cho cậu.”
Bạch Ý Hứa sốt ruột bước lên một bước: “Tại sao?”
“Tôi chỉ nhận một phần lương, nên tôi chỉ bảo vệ một mình Trì Nghiên Tây.”
“Không tiễn.”
Úc Chấp quay lại bàn ăn, canh đã hơi nguội.
Ngoài cửa, Bạch Ý Hứa nuốt xuống câu “tôi cho anh tiền”, dậm chân một cái. Hừ, cậu ta không tin mình không hạ gục được beta này, bèn rời đi tìm cách khác.
Khi Úc Chấp đang nén lại sự khó chịu vì liên tục bị làm phiền, muốn tiếp tục thưởng thức bữa sáng của mình.
“Kính coong—”
“Rắc.” Đôi đũa dùng một lần trong tay anh gãy đôi.
Úc Chấp quay về phòng ngủ mở vali, lấy ra một chiếc búa xách tay rồi sải bước ra cửa.
Anh đẩy cửa ra.
“Anh…”
Úc Chấp vung búa không chút do dự đập nát chuông cửa, cũng đập tan luôn tiếng nói của người ngoài cửa. Sau đó anh mới hạ búa xuống, quay đầu nhìn gương mặt xa lạ bên ngoài.
“Có chuyện gì?”
“Xin hỏi.”
Beta xinh đẹp còn cong khóe môi nở một nụ cười.
Đối phương im lặng một lúc mới tìm lại được giọng nói của mình, cổ họng nghẹn lại nói: “Vân Tiêu thiếu gia muốn gặp ngài.”
“Vậy thì bảo cậu ta cứ nghĩ về việc đó là được rồi.”
“Không tiễn.”
Úc Chấp quay vào, cánh cửa bị sập lại kêu vang trời.
Bữa sáng của anh đã nguội ngắt, lớp dầu ớt nổi trên mặt cũng đã hơi đông lại, khiến món ăn ngon lành trông chẳng còn chút hấp dẫn nào nữa.
Một beta không được ăn sáng cho tử tế, cứ thế vỡ tan tành.
Biệt thự bên kia hồ.
“Đúng là cửa nhà nườm nượp khách khứa nhỉ.” Trì Nghiên Tây tối qua không ngủ ngon nên hôm nay dậy từ rất sớm. Vốn chỉ là theo thói quen vô thức nhìn sang, không ngờ lại được xem náo nhiệt cả một buổi sáng.
Mới đến đây được mấy ngày.
Đúng là một beta đầy tội nghiệp.
Nhưng mà không phải hôn sự của Bạch Ý Hứa và anh trai cậu ta đã định xong, chỉ còn chờ công bố thôi sao? Cớ gì còn tìm Úc Chấp?
Lẽ nào cậu ta muốn ở ngay trong nhà họ Trì, tìm người của nhà họ Trì để cắm sừng cho anh trai cậu ta?
Quá đáng!
Cậu phải gõ cho Úc Chấp một trận để anh ta đừng phạm phải sai lầm không đáng có. Anh ta phạm lỗi thì người mất mặt là cậu, cậu chỉ không muốn mình bị mất mặt mà thôi.
Cậu mở giao diện trò chuyện của hai người, nhìn chằm chằm vào tin nhắn thoại chưa nghe, do dự một lúc.
Rồi bấm mở.
“Tôi không ngại trừng phạt cậu lần thứ ba đâu, nên hãy rời khỏi bệ cửa sổ của cậu đi.”
Giọng điệu ra lệnh của beta khiến tuyến thể của alpha lại một lần nữa nóng lên.
Lời tác giả:
Úc Chấp: Trừng phạt nó.
Trì Nghiên Tây: Cảm ơn nhé.