41. Chương 41

Bức Lương Vi Phi thuộc thể loại Khác, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng đế tỉnh giấc, trời đã sáng rõ từ lúc nào không hay. Ngoài rèm, tiếng người thì thầm văng vẳng lọt vào tai. Hoàng đế giật mình theo thói quen, lắng tai nghe kỹ mới nhận ra đó là tiếng Cố Uyên, dường như đang nhỏ giọng bàn bạc điều gì đó với người ngoài điện. Hoàng đế khẽ nhích người, đưa tay vén một góc rèm, nhìn thấy Cố Uyên đang nghiêng mình đứng ngay cửa điện, quả nhiên đang nói chuyện với người bên ngoài. Nàng vận bộ thường phục của cung nhân, chiếc váy lụa màu tím được chiết eo, vải vóc bó sát càng tôn lên vóc dáng mảnh mai, thướt tha của nàng.
Cố Uyên chẳng hề giống các cung nhân khác, nàng không hề đeo một chút trang sức nào từ đầu đến chân, duy chỉ có một nhành hoa giấy nhỏ xinh cài trên mái tóc. Từ xa nhìn lại, mái tóc đen nhánh càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc của nàng.
Hoàng đế còn đang ngẩn ngơ ngắm nhìn sườn mặt xinh đẹp ấy thì Cố Uyên đã nhận ra, quay đầu nhìn Hoàng đế, hỏi: "Đã gần giữa trưa rồi, Quan gia muốn dậy chưa?"
Thần sắc và giọng nói của nàng bình thản vô cùng, nhưng Hoàng đế lại như bị nhìn thấu tâm sự, ngượng ngùng buông tay để rèm trướng rơi xuống, hắng giọng một tiếng: "Truyền người vào đi."
Các nữ quan, cung nhân hầu hạ Ngự tiền nối nhau bước vào. Hoàng đế mặc cho họ hầu hạ thay y phục, rửa mặt chải đầu. Rõ ràng là những việc đã quen thuộc từ nhỏ, thế nhưng vì có Cố Uyên ở bên cạnh, Hoàng đế lại không tự chủ mà thấy gượng gạo, mất tự nhiên. Vừa cố giữ vẻ nghiêm nghị khi rửa mặt, trong lòng nàng lại thấy bực bội với chính mình: rõ ràng đã ngủ chung một giường rồi, sao những việc nhỏ nhặt thế này mà mình vẫn thấy khó xử đến vậy chứ? Sự căng thẳng của Hoàng đế càng lúc càng lộ rõ, đến mức cung nhân đang chải tóc tưởng rằng mình đã làm chủ tử đau, hoảng hốt quỳ xuống xin tội. Đương nhiên, không ai bị trách tội. Hoàng đế chỉ dứt khoát lệnh cho tất cả lui ra ngoài, chỉ giữ lại một mình Cố Uyên.
"A Uyên," Hoàng đế ngẩng mặt lên cười với nàng, cố kìm nén nhịp tim đang đập dồn dập, "Nàng chải tóc cho trẫm được không?"
Trong phục sức của Hoàng đế không có váy vóc xiêm y mà chỉ có y phục, áo bào, phát quan và mũ mão giống như các bậc nam Đế. Kiểu tóc cũng đơn giản y như thế, nên việc chải tóc không phải là quá khó khăn phức tạp gì, chỉ quan trọng ở chỗ Hoàng đế có thấy vừa ý hay không.
Cố Uyên suy nghĩ một chút rồi khẽ cúi người với Hoàng đế, nói: "Xưa nay nô tỳ mới chải tóc cho người khác có hai lần. Nếu chải không được thuần thục, xin Quan gia đừng chê trách."
Hoàng đế không nói không rằng, tự tay cầm chiếc lược ngà trên hộp trang sức khảm xà cừ đen rồi đưa ra phía sau lưng, dúi vào tay Cố Uyên. Khuôn mặt trẻ trung của thiếu nữ cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng tấm gương lớn được các cung nữ lau chùi bóng loáng đã phản chiếu rõ ràng sắc đỏ trên gương mặt nàng. Cố Uyên nhìn thấy, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.
Theo lệnh của Thái hậu, trong mắt người ngoài, nàng giờ đây là cung nhân đang được độc sủng, cần phải cung kính vâng lời Hoàng đế, không được trái ý Quân thượng một chút nào. Cố Uyên cũng tuân theo chiếu chỉ ấy, vô cùng hợp tác, rất biết diễn xuất, mở miệng ra là 'nô tỳ', là 'Quan gia'. Thế nhưng, kỳ lạ ở chỗ, tại sao khi đổi cách xưng hô thì quan hệ giữa hai người lại có cảm giác gần gũi và thân thiết hơn cả khi còn là quân thần chứ? Tại sao bỗng nhiên lại có cảm giác giống như lúc còn ở ngoài cung, họ còn quen nhau mà chưa hề biết gì về nhau?
Nàng nhẹ nhàng xuyên cây trâm vàng qua búi tóc trên đỉnh đầu Hoàng đế, rồi lại trùm chiếc mũ lưới đen lên trán, từ từ siết dây buộc lại, hỏi: "Quan gia thấy sao?"
Không biết Hoàng đế đang nghĩ gì mà sắc đỏ trên mặt càng thêm đậm, đột nhiên cất lời: "Nàng từng chải tóc cho người khác hai lần ư?"
"Vâng." Cố Uyên mỉm cười, "Năm xưa lúc mẫu thân bị bệnh, nô tỳ đã chải tóc cho cha hai lần. Khi ấy nô tỳ mới tám tuổi, chỉ nghĩ làm sao cho mũ lưới phải thật ngay ngắn, dốc hết sức bình sinh mà siết chặt dây, làm trên trán cha in hằn một vết. Cha cũng không trách cứ gì cả. Sau này, được tuyển chọn vào Học cung để đi học thì cũng không còn thời gian rảnh nữa, rồi từ đó trở đi cũng không có cơ hội nữa."
Một chút ưu tư thoáng qua trong giọng nói nàng rồi nhanh chóng bay biến, trở lại bình thường. Nàng quay người ra cửa điện, truyền người đến dâng mũ và đai lưng.
Hoàng đế ngẩn người, chợt nhớ đến tấu chương của Bố chính sứ Vân Châu. Cho đến hôm qua đã có ba bản liên tiếp tấu báo Cung Vương lâm bệnh nặng, Cung Vương cũng đã dâng sớ xin Thế tử của mình thay mặt vào kinh yết kiến từ hai tháng trước. Khi ấy nàng chỉ nghĩ đó là thói cũ của cả nhà Cung Vương an phận thủ thường, lẩn tránh tai họa. Giờ ngẫm lại, lẽ nào đó là sự thật?
Năm xưa, Hoàng đế vừa mới lọt lòng đã được Tiên đế hạ lệnh cho nhập cung để tiện bề nuôi dưỡng. Cho nên cho đến trước năm tuổi, ngoài những buổi lễ ra thì nàng hầu như không gặp mặt các tôn thất khác, nói ra thì còn thân thuộc với những vị đại thần thường xuyên yết kiến Ngự tiền hơn chính người trong nhà mình. Hoàng đế được lập làm Trữ quân, ngay ngày hôm sau Cung Vương đã dâng sớ xin cho cả nhà chuyển đến Vân Châu. Tiên đế lập tức chuẩn tấu. Hoàng đế khi ấy đang theo Tư nghi bộ Lễ để học nghi lễ, ngay cả tiễn biệt cũng không kịp. Nàng thầm nghĩ duyên phận giữa phụ thân và con gái không có lần thứ hai gặp lại, đã từng buồn bã một thời gian. Về sau, lớn hơn, hiểu biết hơn, nàng mới hiểu ra đó chỉ là sự ăn ý ngầm giữa Tiên đế và Cung Vương. Còn Nguyên Gia, số phận đã định sẵn duyên phận đời này của nàng với thân phụ mẫu cũng mỏng như tờ giấy mà thôi.
Thôi Thành Tú rón rén bước vào, thấy Hoàng đế vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ nên cũng không dám tỏ vẻ ân cần sốt sắng như mọi ngày, chỉ nháy mắt ra hiệu cho Cố Uyên rồi nhìn ra bên ngoài.
Từ sáng sớm, bầu trời đã có tầng mây đen âm u sà thấp. Không biết từ lúc nào mà đã bắt đầu lất phất tuyết rơi. Vì sợ làm phiền giấc ngủ của Hoàng đế nên không ai dám dọn dẹp. Trên sân trước nguyệt đài giờ đây đã phủ một lớp tuyết mỏng. Có hai hàng nội thị đang cầm chổi và hót gỗ đi tới. Ở sẵn nơi thềm ngọc cũng có hai hàng thái giám thị thiện đang chờ sẵn, ai nấy nâng trên tay một bọc thêu hình rồng. Người đứng đầu hàng có cái bọc lớn nhất, trên ấy cũng đã phủ một lớp tuyết mỏng.
"Quan gia muốn dùng bữa chưa?"
Hoàng đế vẫn đang chìm đắm trong suy tư, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn. Cố Uyên phải gọi mấy tiếng nàng mới có phản ứng. Thế là nàng đứng dậy từ bàn trang điểm, đội mũ rồi ra ngoài. Cứ lơ mơ đãng trí dùng bữa trưa xong mới mở hòm tấu sự, cầm trên tay một bản tấu chương mà lông mày càng nhíu chặt.
Hoàng đế hơi ngẩn người, đột nhiên quay sang Cố Uyên: "A Uyên, trước đây nàng ở ngoài dân gian, ít nhiều cũng đã nghe thấy những lời dân chúng nói. Vậy... người ta nói gì về trẫm và Cung Vương?"
Tuy rằng đích nữ ngồi trên ngai cửu ngũ, nhưng Cung Vương lại chẳng nhận được chút lợi lộc nào từ thân phận thân phụ của Hoàng đế. Trái lại, vì để tránh tai họa và hiềm nghi mà phải chuyển đến nơi hẻo lánh hoang vu. Dân gian xem trọng hiếu nghĩa, dĩ nhiên những lời đồn đại và bình phẩm kín đáo xung quanh chuyện nhà đế vương này không được hay cho lắm.
Cố Uyên nghĩ ngợi rồi đáp: "Nghe nói Cung Vương là một người thấu đáo và an bần lạc đạo."
"Trẫm chưa từng gặp người ấy."
Cố Uyên ngạc nhiên: "Năm đó Tiên đế băng hà, Cung Vương đã hồi kinh để chịu tang, chẳng lẽ Quan gia cũng không gặp sao?"
"Ông ấy không vào kinh mà ở lại dịch quán." Giọng nói nhàn nhạt, trên mặt không rõ hỉ nộ. "Trẫm đã sai người mời mấy lần nhưng ông ấy vẫn không chịu vào kinh. Thế rồi sau cúng thất tuần cho Tiên đế thì ông ấy cáo từ rồi trở về, cùng với các phiên vương khác."
"Vậy là không phải Quan gia nghe lời can gián của các đại thần mà chặn Cung Vương ở ngoài kinh sao?"
Đến lượt Hoàng đế ngạc nhiên: "Việc này ở kinh thành ai ai cũng biết cả, trẫm cần gì phải nói dối chứ?"
Những lời kia, quả thật chỉ được truyền miệng nhiều nhất là ở Hải Châu và Ngô Châu. Còn ở kinh thành thì đúng là chưa từng nghe ai nhắc tới. Cố Uyên nghĩ đến Trịnh Đình Cơ đã cai quản Hải Châu nhiều năm, lập tức hiểu ra, trong lòng dấy lên một tia thương xót cho người trước mắt này.
Nàng nhẹ giọng, dịu dàng nói: "Giang Nam trời cao đất rộng, có một vài lời đồn đại rồi tam sao thất bản cũng không có gì lạ. Hiểu biết của nô tỳ nông cạn, quả thực đã mạo phạm Quan gia."
Đến cả nửa châu ở Giang Nam đều liên quan đến công tác thủy vận, Nguyên Gia chỉ cần nghĩ một chút thôi là đã liền hiểu ra. Lại ngẩn người một lúc, đột nhiên hoảng hốt, nàng thả cuộn sớ trong tay lên bàn, đứng dậy: "Chuẩn bị đi, trẫm ra ngoài một lát." Nàng còn quay đầu nói với Cố Uyên: "A Uyên, nàng cũng đi cùng."
Cố Uyên không hiểu ý, nhưng Thôi Thành Tú thì biết đây là thói quen của Hoàng đế mỗi khi cần suy tư. Hắn vội truyền người hầu hạ Hoàng đế thay y phục, lại đưa cho Cố Uyên một chiếc áo choàng dài rộng bằng sa tanh màu trắng ngà, bên trong lót lông chuột.
Hoàng đế không dùng kiệu rồng, hai tay chắp sau lưng mà bước ra khỏi Long Hưng môn, đi dọc theo lối đi nhỏ về phía nam, tựa như đang muốn đến Ninh Thọ Cung để thỉnh an. Nhưng khi đến trước cửa cung, nàng lại không đi vào mà vẫn tiếp tục đi dọc theo lối cung đạo, lặng lẽ bước về phía trước. Dường như Hoàng đế chỉ muốn đi một mình, không hề nhìn ngang liếc dọc, không hề để ý tới ai, tốc độ cũng dần nhanh hơn. Cung nữ đi giày đế gỗ đầu phượng, tuy đi vững chãi nhưng không được thoải mái và nhanh nhẹn bằng giày vải hay giày da. Cố Uyên hơi loạng choạng một chút, đã bị tụt lại vài bước. Hoàng đế vẫn không quay đầu lại mà như thể có mắt sau lưng, bèn đưa tay nắm lấy cổ tay Cố Uyên, vừa đỡ vừa giữ cho nàng đi sóng vai với mình.
"Đi cùng trẫm."
Hoàng đế vẫn không nhìn nàng, chỉ có những ngón tay siết chặt cổ tay Cố Uyên như muốn nắm chặt lấy điều gì đó. Cố Uyên cảm thấy cổ tay càng lúc càng đau, mà nhìn thấy đôi môi người kia giờ đây mím chặt lại tựa như sắp khóc đến nơi, cuối cùng, nàng nuốt xuống những lời đang muốn nói.