Bức Lương Vi Phi
Chương 75
Bức Lương Vi Phi thuộc thể loại Khác, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dường như có một tiếng sét đánh ngang tai, Cố mẫu run rẩy bờ môi, nửa ngày không thốt nên lời. Xã hội Đại Tề cởi mở, việc kết khế không đến mức gây chấn động hay bị coi là trái đạo lý, vẫn có những quy ước và lễ nghi riêng để thành thân. Hoàng đế đương nhiên cũng có nghi thức nạp phi, nhưng những gì Cố Uyên đang làm lại là mối quan hệ mờ ám, không danh phận. Nếu bị người đời biết được, chắc chắn sẽ mang tiếng là gian thần mê hoặc, gây họa cho thánh thượng.
"A Uyên." Mẫu thân nàng lảo đảo như sắp ngã, nhưng lại đẩy tay Lã Truyền đang định đỡ mình ra. Bà tiến lên một bước, cúi đầu nhìn Cố Uyên chằm chằm, "A Uyên, con nói cho ta biết, có phải Thánh thượng ép buộc con không, hay là... hay là con thật sự tham hư vinh mà tự mình dâng thân?"
Cố Uyên ngước đầu, nỗi đau xót và sợ hãi trong ánh mắt mẫu thân khiến lòng nàng quặn thắt như bị cắt. Nàng cắn môi, mở lời với giọng điệu nghe như thể trái tim nàng được tôi luyện từ sắt đá: "Quan gia chưa từng ép buộc nhi nữ."
Lời nàng vừa dứt, gò má bên trái chợt đau điếng, trong miệng tức khắc trào ra một vị tanh ngọt. Tai nàng ù đi một lúc rồi mới cảm thấy mặt mình nóng rát như bị bỏng.
"Bá mẫu!" Lã Truyền không ngờ Cố mẫu xưa nay hiền dịu lại có thể giáng xuống cái tát như vậy, nhất thời không kịp ngăn cản, đành trơ mắt nhìn Cố Uyên lãnh một cái tát, má trái tức thì sưng đỏ. Hắn thấy Cố mẫu lại giơ tay lên mà Cố Uyên vẫn quỳ thẳng tắp tại chỗ, không hề né tránh, bèn vội vã tiến lên can ngăn: "Bá mẫu! A Uyên chỉ là nhất thời hồ đồ, không nhận ra điều lợi hại, chỉ cần..."
"Con gái ta nuôi lớn, ta tự khắc hiểu rõ tính tình nó hơn bất kỳ ai." Cố mẫu hạ tay xuống, lắc đầu mà nói, "A Uyên, từ khi con ra khỏi cung, ta đã biết con có tâm sự, nhưng không ngờ con lại làm ra chuyện tày đình như thế này. Nếu con đã quyết tâm phải làm cho bằng được thì ta cũng không cản con, nhưng hãy nhớ rằng phụ thân con khi lâm chung đã dặn dò thế nào: Sở gia đời đời giữ nề nếp nhà nho, không cầu phú quý, chỉ mong con cháu an bần lạc đạo, hỏi lòng không thẹn. Nếu làm trái gia huấn thì sẽ không còn là con cháu Sở gia nữa. Những lời này, con còn nhớ không?"
Tim Cố Uyên đau thắt, nàng khấu đầu, đáp: "Nữ nhi vẫn còn nhớ."
"Tốt." Cố mẫu nghiêm nét mặt, "Nếu con còn nhớ lời phụ thân thì con sẽ biết ta muốn con phải làm gì. Nếu con làm được, con vẫn là con cháu Sở gia, nếu không làm được..." Bà thở dài thườn thượt, "Ta cũng không cần con phải hiếu kính ta làm gì nữa, mẫu nữ chúng ta hôm nay phân chia gia sản, con tự lấy phần của mình rồi tự sinh tự diệt đi."
"Bá mẫu, A Uyên dù có sai thì bá mẫu cứ dạy bảo, cớ gì phải đến nông nỗi này?" Lã Truyền kinh hãi, nghe mà biến sắc, lại thấy Cố Uyên vẫn cứ im lặng quỳ rạp dưới đất, không hề có ý hối cải, không một lời nhận lỗi, hắn càng thêm luống cuống tay chân.
Chợt nghe cổng sân kẽo kẹt mở ra, thấy Cố Dương bước vào, hắn vội vàng nháy mắt với cậu.
Cố Dương vừa từ học xá về, dù chưa hiểu rõ đầu đuôi nhưng nhìn tình cảnh ba người cũng đã hiểu được đôi phần. Cậu chưa từng bao giờ thấy nét mặt mẫu thân mình nghiêm nghị đến như vậy, thế là không màng đến văn phòng tứ bảo và tập chữ đang cầm trong tay, tức thì lao tới ôm chầm lấy chân Cố mẫu, thảm thiết cầu xin: "A nương! A nương ở nhà thường nói với con tỷ tỷ ở kinh thành chắc chắn đã phải chịu nhiều khổ cực, nay tỷ tỷ khó khăn lắm mới được về nhà, cho dù có làm sai điều gì a nương cũng hãy niệm tình thân, hãy nhớ tới khổ cực mà tỷ tỷ đã chịu, a nương tha cho tỷ tỷ đi!"
Câu nói vốn dĩ tưởng chừng sẽ có tác dụng này, lúc này lại như đổ thêm dầu vào lửa, cả người Cố mẫu giận đến run rẩy: "Chịu khổ ư? Ta cứ ngỡ nó đang chịu khổ, nhưng nào ngờ bản thân nó lại cho là đang hưởng phúc!" Bà nhắm mắt lại như không muốn nhìn nữa, một tay ôm lấy Cố Dương, hướng về Cố Uyên mà tuôn lời lẽ đanh thép: "A Uyên, đệ đệ con giờ đang ở đây, nó còn nhỏ, việc gì cũng cần người lớn chỉ dạy. Con là trưởng tỷ, chẳng lẽ định làm gương cho đệ đệ con như thế này sao?!"
Khoảnh khắc nàng quyết định ở lại bên cạnh người kia, phải chăng nàng đã dự liệu được cảnh tượng lúc này, nên giờ phút này mới có thể bình tĩnh đến vậy? Cố Uyên ngước mắt, nhìn khuôn mặt non nớt bàng hoàng của Cố Dương rồi lại dập đầu lạy Cố mẫu: "A nương, nữ nhi bất hiếu, xin được phân gia từ đây. Chỉ là con còn một thỉnh cầu xin a nương chấp thuận, nếu a nương không đồng ý thì con thà bất hiếu với a nương cũng quyết không bước chân ra khỏi nhà."
Cố mẫu nghe mà lao đao chênh vênh như sắp ngã, phải dựa vào Cố Dương để đứng vững, không chịu lùi bước. Mãi lâu sau bà mới đáp: "Nói."
"Dù rời nhà, con cũng sẽ không lấy một xu nào, bổng lộc sau này con vẫn sẽ gửi về cho A Dương." Cố Uyên nói, "Nếu a nương không chấp nhận, con sẽ quỳ đến chết tại đây."
Cố mẫu không đáp lời, sầm mặt mà nhìn Cố Uyên một lúc rồi quay phắt người đi vào bếp. Thấy lửa bếp gần tàn, bà thêm vài khúc củi, ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước bếp.
Dù cố gắng giữ bình tĩnh, vành mắt bà vẫn đỏ hoe. Bà quay đầu lại thấy Cố Dương đứng ở cửa, bèn len lén quay mặt đi, lặng lẽ lau khóe mắt, rồi như không có chuyện gì, hỏi Cố Dương: "Con đứng đó làm gì?"
Cố Dương lại quỳ xuống bên đầu gối bà, ngước nhìn: "A nương, tỷ tỷ đi rồi." Thấy Cố mẫu vẫn giữ vẻ mặt nặng trịch mà không nói không rằng, cậu tiếp tục lẩm bẩm: "Tỷ tỷ không mang theo gì cả, chỉ mang theo quan phục thôi, Lã sư huynh và Hứa tỷ tỷ tiễn tỷ tỷ đi rồi... A nương, dù tỷ tỷ có làm sai điều gì đi chăng nữa thì vẫn là tỷ tỷ của con, sau này con lớn, con có thể đón tỷ tỷ về nhà được không?"
Bấy giờ Cố mẫu mới nở một nụ cười khổ sở: "Cho dù tỷ tỷ con đã dính líu đến một người hết sức nguy hiểm, thì con vẫn cam lòng đón tỷ tỷ con về sao?"
"Dĩ nhiên là con vẫn cam lòng."
"Tốt." Cố mẫu vuốt mái tóc Cố Dương, dặn dò cậu, "A Dương, hãy ghi nhớ lời con nói hôm nay, cũng ghi nhớ lời A nương nói hôm nay: Nếu sau này tỷ tỷ con được bình an phú quý, chúng ta không trông mong được chiếu cố hay hậu đãi; còn nếu tỷ tỷ con lâm vào cảnh hoạn nạn, con nhất định phải đòi lại công bằng cho tỷ tỷ."
"A nương?"
Dù Cố Dương chưa thực sự hiểu rõ lời mẫu thân mình căn dặn nhưng thấy bà nghẹn ngào chực khóc, cậu liền giơ tay lau nước mắt cho bà. Chỉ là, không hiểu sao mà nước mắt càng lau đi thì càng tuôn ra, đột nhiên bà ôm chầm lấy cậu. Biết lần này mẫu thân đau lòng tột độ, Cố Dương ngoan ngoãn đứng yên, dẫu cho trong lòng cậu vẫn hoang mang và bàng hoàng không hiểu rốt cuộc tỷ tỷ đã làm chuyện gì mà lại khiến mẫu thân phải đau lòng đến vậy.
Dù trước mặt Hoàng đế, Cố Uyên không để lộ bất kỳ bất thường nào trong cảm xúc và thái độ, vẫn hành xử như thường, nhưng vì những chuyện đã xảy ra, giờ đây Hoàng đế đặc biệt chú ý đến hành tung của nàng, và cũng nhanh chóng phát hiện ra sự dị thường.
"Sao lại ngủ lại phòng trực ở Loan Nghi Cục liên tiếp ba đêm? Đến Loan Nghi ty hỏi xem, nói bọn họ bớt giao mấy việc vặt cho A Uyên đi." Ngài vừa nói vừa đưa bút thoăn thoắt trên tờ tấu sớ, dường như chỉ đang nói về chuyện thường.
Thôi Thành Tú tinh mắt, thấy đầu ngự bút hơi chậm lại, biết Hoàng đế đã để tâm liền khúm núm đáp lời: "Nô tài đã đến Loan Nghi ty hỏi rồi, ngoài việc học cung luật ra thì cũng không phải làm gì khác. Chỉ là... Trịnh đại nhân có nói thêm một câu, nói là Cố đại nhân đã chuyển ra khỏi nhà rồi, giờ đang tìm một nơi giá cả phải chăng để an cư."
"Chuyển ra khỏi nhà?" Hoàng đế đặt bút xuống, ánh mắt dán chặt vào mặt Thôi Thành Tú, "Vì chuyện gì?"
"Chuyện này... nô tài không có cách nào biết được." Ánh mắt Hoàng đế mang một vẻ vô cùng bất thiện, Thôi Thành Tú ngậm miệng, sợ đến mức nói lắp bắp, rồi lời mới dần lưu loát trở lại, "Quan gia minh giám, chuyện này Cố đại nhân không chịu mở miệng nói với ai thì người ngoài sao có thể biết được nội tình? Chỉ là Lâm đại nhân có nói ngày Cố đại nhân dọn ra lại trùng hợp có người của phủ Cung Vương đến thăm, nhưng liệu hai chuyện này có liên quan đến nhau hay không thì không thể biết được."
Hoàng đế mím môi, bưng chén trà nhỏ màu đỏ hải đường lên, uống một hai ngụm. Bề ngoài tuy bình tĩnh như không nhưng đầu ngón tay đã siết chặt chén trà đến trắng bệch, hồi lâu mới thản nhiên đặt chiếc chén không xuống khay trà: "Ngươi hãy đi đến phủ Cung Vương một chuyến, truyền Cung Vương Thế tử vào cung."
Giọng Hoàng đế nhàn nhạt không mang chút hỉ nộ nào nhưng Thôi Thành Tú lại nghe ra vị của trận sấm sét sắp giáng xuống, bèn không dám nói thêm lời nào, cúi mình vâng dạ, thu dọn khay trà, xong xuôi liền lui thẳng ra ngoài.
Xét về mức độ nhanh nhạy trong việc nắm tin tức về Cố gia, Nguyên Lễ vượt xa Hoàng đế.
Ngay trong ngày hôm ấy hắn đã nhận được tin, quyết định cứ kiên nhẫn chờ thêm ba ngày nữa mới triệu người đến bàn việc dâng tấu sớ đàn hặc Cố Uyên. Trình Tố không có ở đây, hắn liền triệu hai vị tả - hữu Trường sử tới, mới vào đầu câu chuyện thì đã nghe tiếng thông truyền của Thôi Thành Tú.
Tổng quản Ngự tiền đích thân vào phủ truyền chỉ, hắn đành phải lập tức thay y phục rồi đến chính điện để tiếp chỉ, lại nhân thể dò hỏi Thôi Thành Tú: "Thôi công công, Quan gia trước giờ chưa từng truyền triệu ta, hôm nay sao đột nhiên lại nhớ đến thế?"
"Nô tài thân phận thấp hèn, làm sao có thể đoán được ý của Quan gia chứ?" Thôi Thành Tú nhìn tập ngân phiếu được đưa tới mà chỉ thấy nóng bỏng tay, liền đẩy lại, cười trừ nói, "Thế tử điện hạ vẫn nên theo nô tài vào cung đi sớm đi, Quan gia còn đang chờ." Hắn vừa vòng vo tam quốc vừa khách sáo chiếu lệ, mãi cho đến khi nhìn thấy cổng chính điện Thanh Hòa hiện ra trước mắt mới dám lặng lẽ lau mồ hôi trên trán.
Điều nằm ngoài dự đoán của Thôi Thành Tú là Hoàng đế không hề nổi giận, ấy thế mà ngài lại tâm bình khí hòa cho Nguyên Lễ bình thân, ban ghế rồi ban trà, giọng điệu quan tâm nói chuyện về sức khỏe của Cung Vương và Cung Vương Phi, rồi lại hỏi về chuyện cũ của nhà Cung Vương ở Vân Châu. Đợi khi màn hỏi han xong xuôi ngài mới cầm một tấu sớ trên án lên, ra hiệu cho Thôi Thành Tú đưa cho Nguyên Lễ: "Đây là tấu sớ do Bố chính sứ Vân Châu Quách Dụ gửi về, Thế tử cũng xem qua đi."
Tấu sớ không dài, chỉ thuật lại những điều Quách Dụ mắt thấy tai nghe sau vài lần phụng chỉ đến thăm phủ Cung Vương. Cung Vương khí yếu thể hư nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ, khiến người ta nghe mà không đành lòng. Lòng Nguyên Lễ chùng xuống vì một cảm giác khó chịu, hắn gập tấu sớ lại với một vẻ mặt vô cảm, liếc nhìn Thôi Thành Tú đưa trả cho Hoàng đế rồi mới rời chỗ để quỳ lạy: "Quan gia đã mấy lần phái người đến thăm hỏi phụ vương, thần xin thay phụ vương tạ thiên ân của Quan gia."
"Hai chúng ta dù sao cũng là cốt nhục chí thân, không cần nói những lời khách sáo như vậy. Chỉ là sức khỏe của Cung Vương quả thực khiến trẫm lo lắng." Hoàng đế chau mày trầm ngâm, không khỏi ưu phiền, "Ý của trẫm như thế này, nay kỳ Thừa Tước khảo đã qua, Thế tử cũng nên trở về Vân Châu cho tiện thuốc thang hầu hạ phụ mẫu, tròn trách nhiệm làm con, cũng tránh cho hai bên phải lo lắng, day dứt. Thế tử nghĩ thế nào?"
Hoàng đế vừa nói vừa dừng mắt nhìn Nguyên Lễ, khóe môi khẽ cười nhưng ánh mắt lại bình tĩnh, thâm sâu khiến người ta phải thầm kinh hãi. Nguyên Lễ hơi trầm ngâm rồi thật nhanh liền mỉm cười, tiếp chỉ một cách hào hứng và sảng khoái. Hắn cung kính khấu đầu trước Hoàng đế, trong lòng lại cười lạnh: Chỉ vì một ả yêu nữ họa quốc mà lại nhẫn tâm đuổi huynh đệ ruột thịt ra chốn ngàn dặm xa xôi, Lâm Nguyên Gia, ta phải chống mắt lên xem cả triều đình sẽ đánh giá hành động này như thế nào!