Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không?

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 22: Anh cũng có cảm giác với tôi, đúng không?

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn người đứng trước cửa quán bar, thu hút vô số ánh nhìn. Họ im lặng nhìn nhau.
Vừa bước ra khỏi quán, đầu óc Tô Tinh Nam càng thêm choáng váng, nên cô im lặng không nói lời nào.
Trần Tân phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng "Khụ" nhẹ, rồi hỏi: "Anh Lục, sao anh lại ở đây vậy?"
"Đi ngang qua."
...
Ồ, là đi ngang qua.
Tiếp đó, cậu quay sang trách Tô Tinh Nam: "Gan cậu lớn thật đấy, suýt chút nữa là đánh nhau với người ta rồi còn gì."
Tô Tinh Nam không đáp lời.
Tiêu Sở Sở vội hỏi: "Trần Tân, cậu lái xe đúng không?"
Trần Tân gật đầu: "Hỏi câu vô nghĩa."
"Tôi và Tô Tô đều đã uống rượu, không lái xe được. Cậu đưa tôi về nhé." Nói rồi, cô nàng vỗ vai Lục Phồn Chi mấy cái: "An toàn của Tô Tô giao hết cho anh đấy nhé."
Nói đoạn, cô liền kéo Trần Tân chạy biến.
Hai người kia đã đi khuất bóng, nhưng Tô Tinh Nam và Lục Phồn Chi vẫn chưa nói với nhau lời nào.
Lục Phồn Chi lấy ra một tờ khăn giấy: "Đưa tay đây."
Tô Tinh Nam ngoan ngoãn đưa tay ra. Lục Phồn Chi cẩn thận lau từng ngón cho cô.
"Giỏi nhỉ?" Lục Phồn Chi chủ động lên tiếng: "Tô Tinh Nam, mới không gặp có một ngày mà đã học đòi đánh nhau với người khác rồi sao?"
"Là hắn chạm vào em trước." Giọng Tô Tinh Nam vô thức mang theo chút ấm ức.
"Cái tính hống hách của em đâu rồi? Chạy mất rồi à?"
Tô Tinh Nam cúi đầu không nói lời nào. Khi mở miệng lần nữa, giọng cô đã trở nên nghẹn ngào: "Hắn kéo em vào góc khuất, còn đụng chạm em nữa."
Lục Phồn Chi nghe vậy thì siết chặt tay một cái rồi buông ra, chậm rãi nói: "A Nam, anh xin lỗi."
Là anh đã không bảo vệ em tốt. Là anh đã để em bị khi dễ.
Tô Tinh Nam giữ chặt tay anh: "Không phải lỗi của anh. Dù sao bây giờ em cũng đã trút giận được rồi, đánh cũng đã đánh đủ rồi."
"Nhưng anh lại mắng em." Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Tô Tinh Nam.
Lục Phồn Chi vòng tay ôm chặt Tô Tinh Nam: "Được rồi. Không mắng em. Trách anh thôi."
Cảm giác tự trách trong lòng anh càng sâu hơn.
"Không có đâu, anh mắng em, còn hung dữ với em nữa." Tô Tinh Nam không kìm được, nước mắt cứ thế tuôn rơi thành từng dòng, ướt đẫm áo Lục Phồn Chi.
Anh giơ tay, vỗ nhẹ vào lưng cô để dỗ dành: "Anh sai, anh sai rồi, được không?"
"Thì anh sai mà."
Chờ Tô Tinh Nam bình tĩnh lại, Lục Phồn Chi dắt cô đứng sang một bên: "Đợi anh." Rồi lập tức bước đi.
Tô Tinh Nam giữ chặt cổ tay anh: "Anh đi đâu?"
Lục Phồn Chi cúi đầu nhìn cô, gương mặt Tô Tinh Nam đỏ bừng, đôi mắt hơi ươn ướt, giống hệt một bé mèo con bị vứt bỏ.
Anh vỗ nhẹ lên đầu Tô Tinh Nam mấy cái: "Anh đi lấy xe đây."
"Vậy anh nhanh một chút nhé." Giọng nói Tô Tinh Nam mang theo chút tủi thân.
Nhóc con này say rồi sao? Lục Phồn Chi dặn dò cô: "Đừng chạy lung tung đấy."
Tô Tinh Nam ngoan ngoãn gật đầu.
Nói xong, Lục Phồn Chi xoay người đi về phía bãi đậu xe. Nhưng mới đi được vài bước, anh đã quay trở lại, khom lưng nắm lấy tay Tô Tinh Nam: "Đi cùng anh."
"Hả?" Tô Tinh Nam nhìn anh ngơ ngác.
"Nhìn đường kìa, nhìn anh làm gì?"
Tô Tinh Nam cười tủm tỉm, đáp: "Anh đẹp."
Lục Phồn Chi nhìn cô, cũng mỉm cười, hỏi: "Em say rồi, liệu ngày mai có quên hết những chuyện xảy ra hôm nay không?"
"Hỏi em hả? Khi có, khi không." Tô Tinh Nam vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào cổ anh, tay vô thức chạm lên yết hầu.
Lục Phồn Chi giữ lấy cổ tay cô kéo xuống: "Đến rồi. Lên xe thôi."
Tiếp đó, anh nhét cô vào ghế phụ: "Tự thắt dây an toàn được không?"
Tô Tinh Nam bĩu môi: "Không được. Tay em mất hết sức rồi."
Lục Phồn Chi bất lực, đành cúi người thắt dây an toàn cho cô.
Ngay lúc anh cúi xuống, Tô Tinh Nam rướn người tới, hôn lên má anh một cái.
Lục Phồn Chi ngây người: "Em... em làm gì vậy?"
Tô Tinh Nam cười tươi nhìn anh: "Hôn anh á."
Rồi cô vòng tay qua cổ anh, chủ động dán môi lên môi anh.
Bức tường mà Lục Phồn Chi dựng lên trong lòng "ầm" một tiếng sụp đổ.
Một lát sau, Tô Tinh Nam thấy Lục Phồn Chi không phản ứng gì nên hỏi: "Sao anh không hôn em?"
Lục Phồn Chi đưa ngón tay lau môi cô. Sự mềm mại khiến anh không nỡ rời tay.
Anh nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của Tô Tinh Nam, hôn lên trán cô một cái, rồi gỡ tay cô ra.
Lúc anh chuẩn bị đứng dậy, Tô Tinh Nam chợt giữ chặt góc áo anh: "Anh không thích sao?"
Nghe giọng cô đầy ấm ức, Lục Phồn Chi nhắm mắt lại, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, đóng cửa xe. Anh đứng ngoài hít sâu một hơi, đứng một lúc lâu mới lên xe. Tô Tinh Nam đã ngủ mất rồi.
Hừm, đúng là đồ nhát gan thật.
Sau khi chở Tô Tinh Nam về đến nhà, anh bế cô lên phòng rồi đứng nhìn một lúc mới rời đi.
Trong lúc ngủ, Tô Tinh Nam vẫn luôn lặp đi lặp lại một giấc mơ.
Cô mơ thấy mình ở một nơi không người, chạy qua chạy lại khắp nơi, không biết đang tìm gì, chỉ biết trong lòng cảm thấy trống rỗng.
Một luồng sáng mạnh chiếu đến, cô nhìn thấy bóng lưng của Lục Phồn Chi, liền lao tới ôm lấy anh. Nhưng anh lại lập tức biến mất.
Trong mơ cô khóc thảm như lúc còn nhỏ.
Lúc tỉnh lại, nước mắt ướt đẫm cả má. Cô định thần sau vài giây, may mắn chỉ là một giấc mơ.
Cô nhìn lên trần nhà, mình đang ở nhà ư? Sau đó, cô từ từ nhớ lại những chuyện đã xảy ra vào tối hôm qua, hình như cô đã hôn Lục Phồn Chi?
Cô sờ sờ môi.
Còn Lục Phồn Chi đã hôn trán cô đúng không?
Thế Lục Phồn Chi đâu rồi?
Cô đi chân trần ra khỏi phòng: "Lục Phồn Chi!"
Tô Tinh Nam đẩy thẳng cửa phòng anh ra: "Lục Phồn Chi! Lục Phồn Chi! Anh đang ở đâu?"
Không có tiếng trả lời.
Cô mở cửa nhà vệ sinh, cũng không thấy ai.
Sau đó cô chạy xuống lầu, trong phòng bếp cũng không có ai.
Cho đến khi tìm khắp cả căn nhà, cô mới dần nhận ra Lục Phồn Chi đã rời đi rồi sao?
Cô thất thần ngồi bệt xuống sàn nhà, gọi điện thoại cho Lục Phồn Chi. Nhưng đáp lại cô luôn là giọng nói tự động: "Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được."
Cô gửi tin nhắn cho Lục Phồn Chi.
Anh đang ở đâu?
Anh vẫn chưa rời khỏi thế giới này phải không?
Tô Tinh Nam suy nghĩ một lát, rồi gọi điện cho Trần Tân.
"Alo." Bên phía Trần Tân truyền tới tiếng cãi vã ồn ào: "Cậu chờ tôi một chút."
Sau đó âm thanh dần yên tĩnh lại, hẳn là cậu đã đi ra ngoài: "Có chuyện gì vậy?"
Cô sốt ruột hỏi: "Trần Tân, anh ấy đang ở đâu?"
Trần Tân sửng sốt vài giây rồi đáp: "Tôi không biết."
"Nói cho em biết đi, rốt cuộc anh ấy đang ở đâu?" Tô Tinh Nam có chút hoảng loạn.
"Tô Tô, nói thật là tôi cũng không muốn cậu đi tìm anh ấy. Hãy dừng lại trước khi tự làm mình đau, cậu hiểu không?"
"Trần Tân, đời người chỉ có từng này ngày tháng. Trước khi gặp Lục Phồn Chi, em nghĩ cả đời mình sẽ cứ thế mà trôi qua, bình thường, nhạt nhòa, sẽ không gặp được người mình thích, cũng sẽ chẳng thích ai. Nhưng lần này, em muốn dũng cảm một chút."
Trần Tân đang định đáp lời, Tô Tinh Nam cắt ngang: "Em mặc kệ kết cục thế nào, chỉ biết hiện tại em thích anh ấy, rất thích. Em cũng rất vui vẻ khi ở cạnh anh ấy. Em biết cậu và anh ấy đang lo lắng điều gì. Là sợ anh ấy đột nhiên biến mất đúng không?"
Trần Tân ở bên kia trầm mặc.
Tô Tinh Nam tiếp tục nói: "Nếu anh ấy sẽ biến mất, vậy tại sao em phải từ bỏ khoảng thời gian quý giá mà mình đang có? So với việc chia xa trong tương lai, điều em sợ hơn cả là việc anh ấy rời đi ngay lúc này."
Một lúc lâu sau, Trần Tân mới đáp: "Anh ấy ở Lộ Á Quốc Tế, phòng 3006."
Tô Tinh Nam sửa soạn xong xuôi liền gọi taxi đi tìm anh.
Bên kia, Lục Phồn Chi vừa từ phòng gym trở về, tắm rửa xong. Còn chưa kịp mặc quần áo đã nghe thấy tiếng đập cửa dồn dập.
"Lục Phồn Chi! Mở cửa! Em biết anh ở bên trong!"
Lục Phồn Chi day trán. Anh mở cửa ra liền thấy Tô Tinh Nam đứng trước mặt, đôi mắt ươn ướt, trông tội nghiệp vô cùng. Thấy anh, cô như trút được gánh nặng, lao tới vừa dùng tay đấm anh vừa chất vấn: "Sao anh không nghe máy hay trả lời tin nhắn của em?"
"Tại sao không nói cho em biết tiếng nào?"
Lục Phồn Chi im lặng chịu hết những cú đấm ấy. Đợi Tô Tinh Nam mệt rồi, anh mới giữ lấy cổ tay cô: "Vào trong trước đã."
Cô nhìn Lục Phồn Chi, nước mắt bất giác chảy ra: "Em cứ tưởng anh không còn ở đây nữa."
Lục Phồn Chi giơ tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô: "Không phải anh vẫn đang đứng trước mặt em sao?"
Anh không ngờ Tô Tinh Nam sẽ phản ứng kịch liệt đến vậy.
Tô Tinh Nam nước mắt lưng tròng nhìn anh: "Anh... không cần em sao?"
Lục Phồn Chi siết chặt nắm tay: "Vào trong đã nào."
Tô Tinh Nam lập tức ôm chặt lấy anh, vòng tay qua cổ anh, hỏi thầm bên tai: "Anh cũng có tình cảm với em, đúng không?"
Hai tay Lục Phồn Chi buông lỏng bên hông, bị cô làm cho đứng hình: "Để anh mặc quần áo đàng hoàng đã."
Lúc này Tô Tinh Nam mới chú ý anh chỉ quấn một cái khăn tắm ngang hông, mặt chợt đỏ bừng, lui về sau hai bước.
Khựng lại vài giây, Lục Phồn Chi phì cười, vỗ nhẹ lên đầu cô: "Lau nước mắt đi kìa, lớn rồi mà còn khóc nhè."
Nói xong anh quay vào phòng thay áo thun đen và quần thể thao xám.
Tô Tinh Nam lúc này mới nhìn quanh phòng khách sạn, trông giống một phòng suite: cạnh cửa vào là tủ giày, đi vào là phòng khách, bên phải phòng khách là một quầy bar nhỏ, rồi mới đến phòng ngủ và phòng tắm.
Cô yên lặng ngồi trên sofa. Lục Phồn Chi đi ra, hỏi: "Uống gì không?"
"RIO."
Lục Phồn Chi đi đến mở cửa tủ lạnh, lấy cho cô một chai vị hoa hồng xanh, mở nắp rồi mới đưa cho cô.
Một lát sau, anh mới đến ngồi xuống bên cạnh Tô Tinh Nam, nhìn sườn mặt cô mà nói: "A Nam, em còn muốn ở bên anh không?"
Tô Tinh Nam bất ngờ quay đầu, nhìn về phía anh.
"Hửm? Muốn hay không?"
Tô Tinh Nam ôm chầm lấy anh: "Muốn! Muốn! Muốn! Không được đổi ý nhé!"
Khóe môi Lục Phồn Chi cong lên, vòng tay ôm lại cô: "Không đổi ý."
Chuyện sau này cứ để sau này rồi tính.
Tô Tinh Nam rúc mình vào ngực anh, ngẩng lên nhìn, rồi làm điều cô đã muốn làm từ lâu.
Cô khẽ hôn lên yết hầu của anh, rồi chậm rãi hôn lên cằm, cuối cùng ngậm lấy môi anh.
Lục Phồn Chi đổi khách thành chủ, ôm chặt lấy cô, tay đỡ sau gáy, hôn càng sâu hơn.
Hơi thở cả hai hòa quyện, quấn lấy nhau.
Tô Tinh Nam cắn nhẹ môi dưới của anh một cái, sau đó nghiêng đầu bật cười.
Lục Phồn Chi nắm cằm cô: "Cười cái gì?"
"Hửm?"
Hai tay Tô Tinh Nam ôm cổ anh: "Tại em vui thôi."
Lục Phồn Chi nhéo cằm cô, áp môi cô vào môi mình, hé miệng, chậm rãi mút lấy, nghiền ép, lúc mạnh lúc nhẹ. Trong không gian yên tĩnh chỉ nghe thấy những âm thanh ướt át, mơ hồ.
Tay anh nhẹ nhàng phủ lên eo cô, rồi di chuyển dần lên trên, bao bọc lấy nụ mềm mại.
Tô Tinh Nam theo bản năng "Ưm" một tiếng, thân thể dưới người anh mềm nhũn ra, nóng bừng.
Cô vô thức nằm xuống sofa, Lục Phồn Chi cúi người xuống hôn cô.
Lặp đi lặp lại, một lần rồi lại một lần.
Tay Tô Tinh Nam mân mê trên lưng anh, Lục Phồn Chi buông cô ra, rồi đè tay cô lại, không cho cô nhúc nhích.
"Sao vậy?"
Lục Phồn Chi kiềm chế dục vọng của mình: "Em đoán xem?"
Hai người nhìn nhau, đều bật cười.
"Cười cái gì mà cười?" Tô Tinh Nam trừng anh một cái, thuận thế quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Lục Phồn Chi nhìn đôi tai cô ửng đỏ, liền cúi lại gần khẽ gọi một tiếng: "A Nam."
Khóe môi Tô Tinh Nam cong nhẹ, nhưng vẫn làm bộ hỏi: "Kêu em làm gì?"
"A Nam."
"Chúng ta không nói đến chuyện sau này nữa, cứ tập trung sống tốt ở hiện tại là được rồi. Chỉ vậy thôi anh cũng thấy rất hạnh phúc." Lục Phồn Chi thuận thế nằm xuống sofa, ôm lấy cô từ phía sau.
Tô Tinh Nam vừa nghịch tay anh, vừa nói: "Sao không nói ra mấy câu này sớm hơn."
Lục Phồn Chi hôn mái tóc của cô: "Xin lỗi, để em phải chịu tủi thân rồi."
Tô Tinh Nam chu môi: "Cũng may là em rộng lượng nên mới không tính toán với anh."
Hai người nằm trên sofa ôm nhau thật lâu, nói mãi không hết chuyện.
"Chúng ta về nhà đi, cùng nhau về."
"Được."