Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 21: Để tôi giải quyết, được không?
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời còn chưa tối hẳn, cả hai đã rục rịch chuẩn bị ra ngoài.
Tiêu Sở Sở hỏi: "Bọn mình gọi taxi qua đó hả?"
Tô Tinh Nam suy nghĩ, rồi nháy mắt với Tiêu Sở Sở: "Không cần đâu, cậu chờ mình một lát."
Tiêu Sở Sở làm bộ ôm ngực: "Làm ơn đừng có dùng đôi mắt to long lanh kiểu Carslan của cậu nháy với mình, tim mình sắp tan chảy rồi đây này. Cậu giữ lại mà đi thả thính người khác đi."
Tô Tinh Nam giơ tay gõ nhẹ lên trán cô nàng: "Cậu đó."
Cô đi lên lầu, gõ cửa phòng Trần Tân, rồi mở cửa thò đầu vào: "Trai đẹp, có đang bận gì không?"
Trần Tân vừa nghe thấy câu hỏi của cô liền biết không có ý gì tốt đẹp, bèn trả lời với giọng điệu bực dọc: "Đừng có kiếm tôi, tôi bận rồi."
Tô Tinh Nam đi vào khi cậu đang xem báo cáo công việc, vừa bóp vai cho anh, vừa ngọt giọng: "Chuyện nhỏ nhặt này sao có thể sánh bằng tình nghĩa bạn bè bao lâu nay của bọn mình."
Trần Tân cười khẩy một tiếng: "Hừ. Có gì thì nói mau đi."
Tô Tinh Nam mở lời thương lượng: "Chiếc xe mới của cậu... Cho tôi mượn lái một lát được không?"
Trần Tân dứt khoát từ chối: "Không được."
Tô Tinh Nam vừa nịnh nọt massage cho cậu, vừa nói: "Chỉ tối nay thôi mà, thử xem cảm giác của cậu khi lái nó là thế nào."
"Cậu muốn lấy xe làm gì? Đó đó, đúng rồi, chỗ này nè, thoải mái quá."
"... Đi tán gái được không?"
Trần Tân liếc cô: "Đi chết đi."
"Tôi giúp cậu tìm một cô bạn gái, chịu không?"
"Nhưng tôi có ra ngoài đâu, cậu giúp tôi ở nhà à?"
Tô Tinh Nam bực mình, giơ nắm đấm thụi lên vai cậu: "Nói mau! Rốt cuộc cậu muốn gì? Muốn tôi làm gì thì cậu mới chịu hả?"
Trần Tân nhìn cô với vẻ mặt ngơ ngác: "... Ơ, không phải vấn đề là cậu muốn mượn làm gì sao?"
"Mượn xe cậu một đêm thì cậu chết ngay hay sao?"
"Thế không mượn được thì cậu sẽ chết sao?"
"Có cho mượn hay không?"
"... Cho, cho, cho." Trần Tân mở ngăn kéo lấy chìa khóa, miệng lầm bầm: "Đại tiểu thư ơi, tôi bị cậu hành cho sắp chết luôn rồi. Về lại nhà cậu lẹ giùm tôi đi, đừng có ở đây mãi nữa."
"Hehe, cảm ơn cậu nha." Tô Tinh Nam dùng đúng một ngón tay móc chìa khóa rồi nhanh chóng chạy đi.
Đêm tối như mực, một chiếc Porsche 911 mui trần màu xanh lam nhạt lướt trên phố, sáng rực như một viên đá quý xé toạc màn đêm.
"Ê này Tô Tô, mình hỏi cái, cậu dùng cách nào mà có thể khiến Trần Tân cho mượn "cục cưng" mới này vậy?"
Tô Tinh Nam nhướng mày: "Vừa đe dọa vừa dụ dỗ."
Tiêu Sở Sở chắp tay kiểu giang hồ: "Bái phục! Chị Nam, em nguyện mãi là đàn em của chị."
Cả hai đang đùa giỡn thì phía sau có một chiếc xe đen bật pha sáng chói, ngay sau đó liền tìm cách vượt lên.
Muốn gây sự à? Tô Tinh Nam cong môi: "Ngồi vững."
Cô đạp mạnh chân ga, xe lao đi vun vút, chiếc xe phía sau cũng bám theo không rời.
Trên đường lớn, hai chiếc xe gần như song song.
Người ngồi trên chiếc xe đen hạ cửa sổ xuống, huýt sáo với hai cô, trong ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.
Tiêu Sở Sở sắp nổi nóng, đang định mắng cho một trận thì Tô Tinh Nam chợt giơ ngón giữa về phía người kia, ý muốn bảo: "Muốn so với tôi à?"
Đến giao lộ, khi đèn xanh chỉ còn ba giây cuối, Tô Tinh Nam lại đạp ga, phóng thẳng qua.
Chiếc xe đen phía sau đành phải dừng lại trước đèn đỏ.
Tô Tinh Nam giảm tốc độ, ngạo mạn bấm còi vài cái, rồi lái tiếp về phía quán bar.
"Hahahaha trời ơi, Tô Tô, cậu đỉnh thật đấy."
Cả hai phấn khởi chạy đến trước cửa quán bar.
Bên ngoài quán bar là những bức tường kính đen, chính giữa là chữ W cỡ lớn, bên ngoài viền một vòng đèn xanh lam, cực kỳ bắt mắt.
Xe dừng lại trước quán, lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Dưới ánh mắt của mọi người, cả hai bước xuống xe, ném chìa khóa cho nhân viên giữ xe rồi đi thẳng vào.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, cả một đám đông nhộn nhịp, không khí sôi động ầm ĩ tách họ hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
Tiêu Sở Sở đã đặt bàn từ trước, cả hai vừa ngồi xuống liền có người tiếp cận: "Người đẹp, uống một ly nhé?"
Tô Tinh Nam không từ chối: "Ngồi xuống mà uống."
Vừa dứt lời, cô bưng ly cocktail màu xanh trên bàn lên uống cạn một hơi.
Dần dần, người đến ngồi càng lúc càng đông đúc.
"Cậu chụp gì thế?" Tô Tinh Nam hỏi cô bạn.
"Ghi lại khoảnh khắc vui vẻ!" Tiêu Sở Sở kéo cô lại: "Qua đây, xích gần thêm một chút."
Sau đó đăng những tấm ảnh đã chụp lên trang cá nhân.
Bữa tiệc của riêng hội chị em chúng ta.
Tô Tinh Nam ghé sát tai cô bạn hỏi: "Ra nhảy không?"
"Đi!"
Cả hai người một trước một sau chen vào giữa đám đông trong quán bar, lắc lư theo điệu nhạc sôi động.
Từ nhỏ cả hai đã được bố mẹ cho học khiêu vũ nên có sẵn nền tảng cơ bản, sau này còn học thêm jazz hai năm để "quẩy" cho nhiệt.
Động tác của họ mạnh mẽ, dứt khoát, khiến những người xung quanh bất giác dừng lại, rồi dần dần tạo thành một vòng tròn đứng xem.
Đêm nay, trong khoảnh khắc này, hai cô gái nhảy cuồng nhiệt rực rỡ, vừa hoang dại vừa chói lọi.
Kết thúc bài nhạc, cả hai đều đã thấm mệt nhưng tinh thần lại sảng khoái vô cùng.
Lục Phồn Chi vừa tới khách sạn Trần Tân sắp xếp, tắm rửa xong, anh lướt trang cá nhân, lập tức nhìn thấy bài đăng của Tiêu Sở Sở.
Dù trong khung cảnh tối om, anh vẫn nhìn thấy rõ bóng dáng Tô Tinh Nam, mà cô lại đang đứng nhảy nhót thế này chẳng để người khác yên tâm chút nào.
Trần Tân vừa xử lý xong công việc, đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì nhận được điện thoại của Lục Phồn Chi: "Mấy cô ấy đi quán bar hả?"
"Em không biết nữa."
"Cậu xem trang cá nhân của Tiêu Sở Sở đi."
"Được, chờ một lát." Dứt lời, Trần Tân liền mở xem những tấm ảnh kia một cách cẩn thận: "Là ở W."
"Cậu có bận gì không? Nếu rảnh thì đến trông chừng hai cô ấy đi."
"Anh yên tâm, hai cậu ấy ở chung thì có chuyện gì đâu." Nghĩ lại cái tính khí của Tô Tinh Nam hôm nay, cậu nói thêm: "Thôi để lát nữa em qua."
Tô Tinh Nam nhảy xong, thở hổn hển đi tới ngồi nghỉ trên ghế cao cạnh quầy bar, gọi bartender một ly hồng trà Iceland rồi chậm rãi uống.
Lúc này, một người đàn ông vuốt tóc bóng lộn kiểu slick-back tiến đến hỏi: "Đi một mình à?"
Tô Tinh Nam vừa nhảy xong, cảm xúc đã được giải tỏa hết, hiện tại không muốn nói chuyện với ai. Cô không thèm quay đầu, đáp: "Có việc gì không? Nếu không có thì đừng làm phiền tôi."
Gã tóc vuốt ngược cười một chút: "Muốn mời em một ly."
"Không uống."
"Cô em này ăn nói chẳng nể nang gì nhỉ."
Tô Tinh Nam quay đầu liếc nhìn hắn, không muốn làm lớn chuyện nên không thèm so đo.
"Là cô à." Gã tóc vuốt ngược lại nhận ra cô.
Tô Tinh Nam nhìn hắn với ánh mắt nghi hoặc: "Chúng ta quen nhau sao?"
"Người lái chiếc xe màu đen trên đường lúc nãy chính là tôi." Gã tóc vuốt ngược vươn tay: "Chào em, anh là Lý Ích."
"Ồ, không phục sao?".
Lý Ích nhếch miệng cười: "Kỹ thuật lái xe của cô khá tốt đấy."
"Phải nói là rất đỉnh." Nói xong, Tô Tinh Nam định rời đi.
Nào ngờ Lý Ích lại nắm lấy cổ tay cô: "Đi vội vàng thế?"
Tô Tinh Nam giật mình hất tay hắn ra: "Đừng chạm vào tôi!"
Lý Ích cười với vẻ mặt xấu xa: "Đêm nay còn dài lắm, để anh dẫn em tới chỗ vui vẻ hơn để tiếp tục "ôn lại chuyện cũ" nhé." Dứt lời liền muốn giơ tay ôm Tô Tinh Nam.
Tô Tinh Nam cầm lấy ly rượu trên bàn đổ lên đầu hắn: "Không biết cầm gương tự soi cái bản mặt chó của mình hả? Muốn tôi để ý tới anh? Nằm mơ à?"
Lý Ích tiến lại, túm lấy hai tay cô kéo về phía góc khuất.
Tô Tinh Nam dẫm mạnh gót giày lên chân hắn, Lý Ích đau đến mức hét lên, nhưng nhất quyết không buông tay.
Sự chênh lệch về thể lực giữa nam và nữ thể hiện rõ tại giờ phút này.
Lý Ích thô bạo lôi cô vào góc tường, ghì hai tay cô lên cao, áp sát người đến, khóa chặt cơ thể khiến cô không động đậy được: "Quả nhiên là anh đây không nhìn lầm, hung dữ thật."
Tô Tinh Nam co chân định đá vào hạ bộ hắn, nhưng Lý Ích lại né được, rồi dùng sức giữ chân cô lại, đè cô vào tường.
"Buông tay!"
Lý Ích vươn tay bóp mạnh ngực Tô Tinh Nam: "Mềm quá."
Đúng lúc này, Trần Tân kịp thời chạy tới, vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt Lý Ích, đánh hắn ngã lăn ra đất.
Cậu kéo Tô Tinh Nam ra sau lưng che chở: "Có sao không?"
Lúc này rượu đã ngấm, đầu óc Tô Tinh Nam choáng váng. Cô lắc lắc đầu, rồi lao lên đá thẳng một cú vào hạ bộ của Lý Ích.
Bạn bè của Lý Ích đều xúm đến đỡ hắn dậy, sau đó chặn đường cả hai: "Đánh người xong liền muốn bỏ đi à? Nói chuyện cho rõ ràng đã chứ."
Trần Tân xoay xoay cổ, cười khẩy một tiếng: "Tao không báo cảnh sát là may lắm rồi, tụi mày còn muốn giải thích nữa hả? Vậy thì đi với tao tới đồn công an mà nói."
"Chính mày là người động thủ trước, tụi bây nói có đúng không?"
Tô Tinh Nam đi đến trước mặt Lý Ích, không nói một lời liền đẩy mạnh hắn một cái: "Ai động thủ trước? Mày nói mà không biết xấu hổ hả? Thằng khốn kia. Giờ sao? Muốn tao ra tay nữa à?"
"Mày dám đụng tới tao một cái nữa xem!"
"Tao con mẹ nó đánh mày đấy thì sao? Đánh lại tao chắc?"
Lý Ích giơ tay tát cô một cái, máu tươi chảy ra từ khóe miệng.
"Tô Tô!" Trần Tân chuẩn bị xông đến thì lại bị đám bạn của Lý Ích cản lại.
Tô Tinh Nam phản ứng rất nhanh, tát trả lại hắn một cái, rồi chụp lấy chai bia bên cạnh đập thẳng lên đầu hắn. Sự tàn nhẫn và quyết liệt trên gương mặt cô khiến Trần Tân cảm thấy lạ lẫm.
Lúc này, một bàn tay rộng lớn nắm lấy tay cô: "Dừng tay."
Nhưng Tô Tinh Nam như không nghe thấy, động tác vẫn không hề chậm lại.
"A Nam!"
Tô Tinh Nam dần lấy lại ý thức, cô chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt chứa đầy sự hung ác.
Cô ném chai bia đã vỡ xuống đất.
Nhìn rõ diện mạo của người kia, Tô Tinh Nam ngây ngốc cả người, vẫn là Trần Tân mở lời trước: "Anh Lục!"
Lục Phồn Chi không thể chịu được khi nhìn thấy dáng vẻ này của cô, nhanh chóng ôm cô vào lòng: "Để tôi giải quyết, được không?"
Tô Tinh Nam yên lặng trong lòng anh, không hé răng nói một lời.
Lục Phồn Chi nâng mặt cô lên, tay nhẹ nhàng lau đi vết máu nơi khóe miệng cô.
Lý Ích nhân lúc này đứng lên, hắn ôm cái đầu đang chảy máu của mình, rủa: "Con đ**m, ra tay độc thật."
Lục Phồn Chi nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo tựa như đóng băng hắn tại chỗ.
Anh từng bước tiến lên, Lý Ích theo bản năng từng bước lùi lại.
"Tay nào đánh cô ấy?"
Lục Phồn Chi lại tiếp tục nói: "Không chịu nói đúng không? Vậy thì cứ xem như cả hai tay."
Anh lao lên, bẻ chặt cổ tay hắn quặt ra sau, rồi đá mạnh vào khuỷu chân khiến hắn quỳ rạp xuống.
"Không phải vừa rồi hống hách lắm sao?"
Lục Phồn Chi siết tay hắn mạnh hơn, Lý Ích đau đến hét lên: "Đau quá, đau quá, buông tay, buông tay mau!".
Chỉ nghe thấy "Rắc" một tiếng, cánh tay trái Lý Ích thõng xuống vô lực.
"Tay còn lại nữa phải không, A Nam?" Lục Phồn Chi ngẩng mắt nhìn về phía cô.
Nếu nghe kỹ, có thể cảm nhận giọng anh chứa đầy sự kiềm chế và ẩn nhẫn.
Đáng tiếc tiếng nhạc quán bar quá ồn khiến Tô Tinh Nam không thể nghe rõ.
Đám bạn của Lý Ích đều xông đến, chuẩn bị ra tay.
Lục Phồn Chi bình thản nói: "Nếu không muốn phế hết hai tay của nó thì tốt nhất là đứng yên tại chỗ."
Lý Ích đau đớn kêu lên: "Mẹ nó đừng có qua đây!"
Vừa dứt lời, Lục Phồn Chi lại túm lấy cổ tay phải hắn bẻ ngược ra sau — lại một tiếng "rắc" vang lên.
Lý Ích bắt đầu xin tha: "Đại ca, đừng phế tay của em, em sẽ xin lỗi cô ta ngay được không? Hay là để cô ta đánh em thêm mấy bạt tai nữa?"
"A Nam, lại đây."
Tô Tinh Nam bước đến, Lục Phồn Chi trao quyền chủ động cho cô.
Cô siết chặt nắm đấm, đấm thẳng vào người Lý Ích, một cú rồi lại một cú.
Lúc này, Tiêu Sở Sở từ phía sân khấu chạy đến, nhìn thấy cảnh này liền kinh sợ, vội vàng nói: "Để mình báo cảnh sát."
Tô Tinh Nam ngừng tay, ngăn cô bạn lại: "Đừng." Sau đó cúi đầu, túm lấy tai Lý Ích, nghiến từng chữ: "Lần sau nhìn thấy tao thì khôn hồn mà đi đường vòng, nhớ chưa?"
"Vâng vâng, tôi nhớ rồi, nhớ kỹ rồi. Tôi thật sự sai rồi." Mặt mũi Lý Ích đều bầm dập: "Cô xem cái tay của tôi này."
Lục Phồn Chi đi đến, "rắc rắc" hai tiếng, nắn lại hai cổ tay cho hắn.
Anh bóp chặt mặt Lý Ích: "Đừng để tao gặp lại mày thêm lần nào nữa."