Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 33: Em thấy chưa, thế giới này cũng không tệ đến thế
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Phồn Chi vừa đi đến cửa phòng, tay đặt lên nắm cửa rồi lại buông xuống, xoay người đi về phía phòng của Tô Tinh Nam.
Đã bị cô nắm thóp rồi.
Vẫn nên qua dỗ dành thôi.
Lục Phồn Chi gõ cửa.
“Không có ai.”
Lục Phồn Chi bật cười: “Ồ.”
Sau đó liền vặn tay nắm cửa, bước vào.
Tô Tinh Nam không kìm được ló đầu ra: “Không phải đã nói là không có ai rồi sao?”
“Em không phải sao?”
Tô Tinh Nam cứng họng.
Lại rúc vào trong chăn: “Vẫn chưa hết giận đâu nhé.”
Lục Phồn Chi đi tới bên giường ngồi xuống, đệm giường lõm xuống theo trọng lượng của anh: “Thì anh sang dỗ em đây.”
Bị anh nói thế, Tô Tinh Nam cũng không giận nổi nữa, giọng nói buồn buồn: “Em cứ tưởng anh thật sự không thèm ở bên em nữa.”
“Sao có thể chứ?”
Tô Tinh Nam đột ngột chui ra khỏi chăn, nhìn Lục Phồn Chi, rồi bất ngờ nhào tới cắn mạnh lên vai anh.
“Xì. Em là cún à?”
Tô Tinh Nam nhả ra, lại hôn nhẹ vài cái lên chỗ vừa cắn.
“Hết giận chưa?” Lục Phồn Chi nhìn cô đầy cưng chiều.
Tô Tinh Nam mềm mại dựa vào lòng anh, không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
“Anh có thấy em là kiểu người hay làm quá không?”
“Sao lại đột nhiên hỏi vậy?”
“Cứ hay giận dỗi ấy. Nếu em đổi lại là anh, em chắc chắn sẽ không thích kiểu người như thế.”
Lục Phồn Chi hôn trán cô, giọng nói nhỏ nhẹ: “Có những lúc em rơi vào trạng thái cảm xúc như vậy, chi bằng thử lùi lại một bước mà nhìn xem sao. Hơn nữa, anh có nói không thích kiểu làm nũng hơi quá của em đâu.”
Về sau, trong những buổi chiều tối khi họ xa cách, Tô Tinh Nam vẫn thường nhớ đến buổi trưa hôm đó, khi Lục Phồn Chi ôm cô vào lòng, ghé sát tai thì thầm những lời yêu thương dịu dàng.
Không ai có thể không rung động, cảm xúc nồng nhiệt dâng trào trong tim.
“Bọn mình xem phim nhé?”
“Đi không?”
Tô Tinh Nam từ trên giường ngồi dậy, hào hứng nói: “Không cần không cần, em có thứ này hay cho anh xem, đợi một lát.”
Nói xong liền đi ra ngoài.
Lúc Tô Tinh Nam quay lại, trên tay ôm thêm một cái máy màu đen.
“Anh kéo bức màn đó lại đi.”
Lục Phồn Chi vừa làm vừa hỏi: “Máy chiếu à?”
“Ừm, lâu rồi em chưa xài tới nó.”
Nhân lúc Lục Phồn Chi kéo màn lại, Tô Tinh Nam nhanh chóng lắp máy và bật lên.
Cô nằm trên giường, vỗ vào chỗ trống bên cạnh: “Mau tới đây nằm xem.”
Lục Phồn Chi nằm xuống, ôm cô vào lòng.
“Xem gì giờ nhỉ?”
Lục Phồn Chi xoa vai cho cô: “Em chọn đi, cứ từ từ chọn.”
“Vậy xem phim cũ đi. 《Loạn Thế Giai Nhân》được không?”
“Được. Gần bốn tiếng đồng hồ, không biết liệu hôm nay chúng ta có xem hết được đoạn mở đầu không.” Lục Phồn Chi cười trêu.
Tô Tinh Nam dựa vào người anh: “Lúc trước em chỉ đọc qua cuốn《Gone with the Wind》, vẫn chưa có dịp xem phim chuyển thể.”
Dừng vài giây lại nói tiếp: “Trước kia em chưa từng tưởng tượng được ai có thể diễn tả được cảm giác của Scarlett. Mãi đến khi vô tình thấy Vivien Leigh, nhân vật mới thật sự hiện lên rõ nét.”
“Những tác phẩm kinh điển thì luôn trường tồn với thời gian.” Lục Phồn Chi nói.
Quả đúng như lời anh nói, bộ phim mới xem chưa được một nửa đã bị gián đoạn.
Tô Viễn Thịnh gọi điện đến, mời hai người họ đi ăn tối cùng.
Tô Tinh Nam định từ chối, nhưng lại nghe bố nói tối nay phải bay sang Los Angeles, sẽ rất lâu mới về.
Tô Tinh Nam tiếc nuối dụi mắt: “Vậy phần còn lại đành để lần sau xem tiếp vậy.”
Lục Phồn Chi xoa đầu cô: “Đi thôi, tiểu thư của anh.”
Từ sau khi xảy ra vụ tai nạn kia, gần như ngày nào Tô Tinh Nam cũng bám dính lấy Lục Phồn Chi không rời nửa bước.
Cánh cửa phòng Lục Phồn Chi gần như chỉ để đó cho có, về sau anh dứt khoát chẳng thèm đóng nữa.
Mỗi tối, Tô Tinh Nam đều nhân lúc Lục Phồn Chi tắm rửa mà lặng lẽ chạy sang, chui vào chăn anh rồi giả vờ ngủ.
Nhìn khối phồng lên trên giường, Lục Phồn Chi chỉ khẽ cười, không vạch trần cô ấy.
Anh tắt đèn chính, chỉ để lại chiếc đèn ngủ nhỏ soi sáng vào ban đêm.
Vừa chui vào chăn, anh liền giơ tay kéo Tô Tinh Nam vào lòng.
Tô Tinh Nam theo phản xạ “A” một tiếng, rồi cũng ôm chặt lấy anh.
“Không làm bộ nữa à?” Lục Phồn Chi trêu cô.
“Rõ ràng là anh đánh thức em.” Tô Tinh Nam tiếp tục mạnh miệng.
Lục Phồn Chi không cãi lại cô, chỉ cúi đầu dụi dụi vào cổ cô: “Anh có khóa cửa đâu mà em sợ gì chứ?”
Tô Tinh Nam im lặng một lát: “Sợ anh chê em phiền.”
Lục Phồn Chi véo mũi cô một cái thật mạnh: “Em muốn đến lúc nào thì cứ đến.”
Tô Tinh Nam ôm lấy đầu anh, những ngón tay xinh đẹp vuốt ve mái tóc, vừa cứng lại vừa mềm mại: “Nếu em muốn đi thì sao?”
Lục Phồn Chi cắn cổ cô: “Nếu đã đến thì phải nghĩ kỹ rồi, đã đến rồi thì không được đi.”
Tô Tinh Nam cười khúc khích: “Nhột quá, đừng.”
Lục Phồn Chi ngẩng đầu nhìn cô: “Anh nói nghiêm túc đấy, đã tới đây rồi mà em còn muốn chạy sao?”
Tô Tinh Nam không nói gì, ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu lên, dùng hành động để đáp lời.
Một nụ hôn nhẹ trong đêm tối bỗng trở nên nồng nhiệt hơn.
Hơi thở cả hai dần trở nên nặng nề, trong màn đêm tĩnh mịch lại càng rõ ràng.
Tay Lục Phồn Chi từ sau lưng cô chậm rãi trượt lên phía trước, mạnh mẽ siết lấy.
Tô Tinh Nam không nhịn được khẽ rên lên một tiếng.
Bàn tay anh khựng lại một chút, rồi tiếp tục trượt xuống.
Xoa nắn, xoay tròn.
Tô Tinh Nam ngửa cổ ra sau, đường cong cổ và vai xinh đẹp dưới ánh đèn vàng nhạt trông thật mê người.
Lục Phồn Chi cúi xuống hôn cô.
“Có sợ không?”
Ánh mắt Tô Tinh Nam long lanh đầy mê hoặc, tay cô trực tiếp luồn tới, ghé sát tai anh thì thầm: “Không hề sợ.”
Lục Phồn Chi như một chàng trai vụng về, gương mặt đỏ bừng.
Vì là lần đầu tiên, sợ sẽ khiến Tô Tinh Nam không thoải mái, thế nên mọi thứ đều diễn ra hết sức nhẹ nhàng.
Tô Tinh Nam thích ứng rất nhanh.
Đêm ấy trôi qua lúc trầm lúc bổng, khi sâu khi cạn. Có lúc sóng lớn dâng cao, như muốn làm con thuyền nhỏ chao đảo.
Có lúc lại dịu dàng đến tột cùng.
Sau bao ngày, lần đầu tiên Tô Tinh Nam ngủ ngon đến vậy, gần mười một giờ mới thức dậy.
Cô còn ngái ngủ, quay đầu nhìn Lục Phồn Chi đang nửa tựa vào đầu giường, liền ôm lấy eo anh: “Chào buổi sáng.”
Lục Phồn Chi cúi người, hôn lên trán cô: “Chào buổi sáng.”
“Em đói bụng.” Tô Tinh Nam nhìn anh.
“Sáng nay muốn ăn gì?”
“Đột nhiên thèm phở ghê.”
“Vậy thì nhất định phải là phở bò đậm đà.”
“Chuẩn luôn!”
Tô Tinh Nam vừa nhớ tới mùi vị của nó liền muốn chảy nước dãi.
Ngay sau đó, Lục Phồn Chi “thô bạo” kéo cô khỏi giường: “Thay đồ rồi đi thôi.”
Tô Tinh Nam vùng vẫy nhìn anh: “Anh ra ngoài trước đi.”
Lục Phồn Chi vỗ đầu cô vài cái: “Đừng có ngủ lại nữa đấy nhé.”
Tô Tinh Nam bĩu môi: “Vậy anh xoay người sang chỗ khác trước đi, để em mặc quần áo đã.”
Lục Phồn Chi sững sờ một giây, rồi bật cười: “Sao? Còn sợ anh giở trò với em à?”
Nói rồi, ngoan ngoãn quay người đi: “Mặc nhanh lên nào.”
Tô Tinh Nam lề mề thay đồ, sau đó trang điểm nhẹ nhàng rồi ra khỏi nhà.
Hai bên đường đi rợp bóng cây xanh, Tô Tinh Nam hít sâu một hơi: “Cảm giác như lâu lắm rồi mới được ra ngoài vậy.”
Lục Phồn Chi lười biếng khoác tay qua vai cô: “Em thấy đấy, thế giới này cũng không tệ đến thế.”
“Vả lại, còn có anh ở đây nữa mà.”