39. Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 39: Kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi mẹ Hàn Dương rời khỏi phòng khách, không một ai lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Ngay khoảnh khắc Hàn Dương nhìn thấy Trình Đường Âm, hắn đã hiểu rõ mục đích của họ khi đến đây.
Họ muốn dùng những gì hắn đã gây ra cho Trình Đường Âm để đổi lấy sự đồng ý hòa giải cho hành động của Trần Tân đối với hắn.
Trình Đường Âm không nói gì, chỉ đặt một tờ thư hòa giải và một cây bút trước mặt hắn.
Hàn Dương nhướng mày, mở nắp bút, vừa viết vừa cười khẩy: "Ha, cũng gan đấy chứ."
Ký xong, Tô Tinh Nam cầm lại tờ thư hòa giải, rồi tát mạnh lên đầu hắn một cái, mắng: "Thằng ngu!"
Hàn Dương không thể tin nổi, đứng bật dậy, giơ tay định đánh trả lại cô: "Con chó cái này, mày dám đánh...."
Chưa kịp nói hết câu, cánh tay hắn đã bị người từ phía sau khóa chặt, xoay mạnh một cái, cả người hắn lập tức bị quật ngã.
"Ở nhà tao mà còn dám ra tay à?" Giọng Hàn Dương nghẹn lại vì đau đớn.
Lục Phồn Chi khẽ tăng lực tay, chậm rãi nói: "Muốn phế luôn cả hai tay không hả?"
Hàn Dương kêu lên liên tục: "Buông tay! Buông tay! Tôi xin lỗi, tôi nhận sai rồi, được chưa?"
Lục Phồn Chi nhướng mày, buông tay hắn ra.
Hàn Dương ngồi phịch xuống ghế, cách họ một khoảng thật xa, trông như vừa gặp phải ma quỷ.
"Xin lỗi nhé. Trượt tay, lỡ lời một chút." Tô Tinh Nam buông một câu hờ hững.
Nói rồi, cả nhóm liền rời đi.
Sau khi lên xe, Lý Diễm hỏi: "Đi sang chỗ Trần Tân à?"
Tô Tinh Nam đáp: "Ừ."
Tiếp đó, cô nhanh chóng gọi điện cho luật sư Dương, nói với anh ta rằng đã lấy được thư hòa giải, lát nữa sẽ nhờ người mang qua.
Luật sư Dương báo địa chỉ rồi nói: "Sáng nay nộp tiền bảo lãnh xong là Trần Tân được thả về rồi. Lát nữa tôi qua đồn công an một chuyến là xong xuôi."
"Phiền anh rồi." Tô Tinh Nam cảm ơn.
"Cô Tô không cần khách sáo, đây là công việc của tôi, chuyện nên làm mà."
Sau khi Tô Tinh Nam cúp điện thoại, cả người nằm vật ra ghế, cuối cùng cũng thở phào một hơi. Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, mở điện thoại, gửi tin nhắn cho Trần Tân.
"Đang ở đâu?"
"Ở nhà."
"Nói thừa quá." Tô Tinh Nam gửi thêm một sticker hình gõ đầu.
"Nhà riêng của tôi."
"Biết rồi, lát nữa tôi ghé. Nhớ ăn mặc chỉnh tề chút nha."
"Điên à?"
Tô Tinh Nam chỉ cười, không trả lời.
Cô quay đầu nhìn về phía Trình Đường Âm.
Trình Đường Âm không hiểu gì, ngơ ngác nhìn cô.
Tô Tinh Nam cười nhẹ, khẽ nói: "Đi cùng bọn chị tới nhà Trần Tân nhé."
Trình Đường Âm do dự một lát, rồi gật đầu. Cô nghĩ: Cũng nên đến để cảm ơn anh ấy.
Tô Tinh Nam càng nhìn cô ấy càng thấy quý mến, nhẹ nhàng xoa đầu: "Em không cần cảm thấy áy náy đâu."
"Đúng đó, Đường Đường, chị gọi em vậy được không?" Tiêu Sở Sở tiếp lời cô: "Là Trần Tân tự chuốc lấy thôi. Em đừng có áp lực tâm lý gì cả. Cứ coi như đến nhà bạn chơi."
Trình Đường Âm gật đầu, trong lòng lại có chút căng thẳng.
Lý Diễm lái xe nhanh mà ổn định, chẳng mấy chốc đã tới khu dân cư của Trần Tân.
"Úi, quên ghé siêu thị mua đồ ăn rồi. Không biết trong nhà cậu ta có sẵn đồ ăn không." Tô Tinh Nam vỗ trán một cái.
Tiêu Sở Sở cười cô: "Mới không ngủ một đêm mà ngớ ngẩn luôn rồi hả? Gọi đồ ăn đi, quẹt nát thẻ của Trần Tân cho mình."
Tô Tinh Nam nhéo mông Tiêu Sở Sở một cái, thấy đàn hồi rất tốt: "Con nhỏ này, dám cười chị hả."
Tiêu Sở Sở trốn sau lưng Lý Diễm, tỏ vẻ đáng thương: "Anh nhìn kìa, Tô Tô cứ giở trò sàm sỡ em."
"Hừ, cậu ỷ có bạn trai thì ghê gớm lắm à." Tô Tinh Nam kéo tay Lục Phồn Chi.
"Đường Đường, em đến phân xử cho chị đi."
Trình Đường Âm cười tủm tỉm nhìn họ đùa giỡn với nhau. Dường như đã rất lâu rồi, bên cạnh cô ấy mới xuất hiện những người bạn vừa ồn ào vừa vui tính thế này.
Cả đám cười nói đi đến nhà Trần Tân.
Tô Tinh Nam lười nhấn chuông nên trực tiếp gõ "Cốc cốc cốc" lên cửa.
Chưa được mấy giây, Tô Tinh Nam lại điên cuồng gõ tiếp.
Vài phút sau, Trần Tân mới bước ra. Cậu mặc đồ ngủ, áo thun trắng cùng quần dài rộng thùng thình màu xám, vừa ngáp vừa mở cửa.
Ngáp được nửa chừng thì khựng lại, cậu nhìn thấy Trình Đường Âm đang đứng trước cửa nhà mình.
Cậu nở một nụ cười vừa gượng gạo vừa không hẳn là cười: "Hi..."
Trình Đường Âm mỉm cười hỏi: "Anh đang ngủ à?" Tô Tinh Nam đắc ý nhìn cậu: "Tạo hình này của cậu Trần cũng được đó, đầu tổ quạ các kiểu ha."
Trần Tân liếc cô một cái, gãi đầu, rồi gật: "Mọi người vào đi."
Cậu mở tủ giày, cầm mấy đôi dép đưa ra.
Trình Đường Âm đổi dép trước, rồi ngại ngùng đứng sang một bên.
Trần Tân nhẹ giọng nói: "Tôi dẫn em vào phòng khách ngồi."
Cậu ngồi cạnh cô ấy, mở ứng dụng đặt đồ ăn lên, rồi đưa cho Trình Đường Âm: "Muốn ăn gì thì cứ gọi, đồ ăn vặt hay nước uống đều được, cứ chọn thứ em thích. Tôi đi thay đồ một chút."
Trình Đường Âm ngoan ngoãn gật đầu.
Trần Tân về phòng thay bộ đồ thể thao màu đen, vừa ra khỏi phòng đã bị ai đó kéo qua một bên.
Vừa liếc nhìn, quả nhiên là Tô Tinh Nam: "Cậu làm gì thế? Tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu nhé. Dẫn con gái người ta tới đây làm gì?"
"Tạo cơ hội cho cậu đó." Tô Tinh Nam cười trộm: "Đã nhắc cậu sửa soạn ăn mặc cho đàng hoàng rồi mà không nghe, giờ lại trách tôi à?"
Trần Tân tức đến bật cười: "Cậu có nói rõ đâu, ai mà biết cậu lại giở trò khùng điên gì?"
"Cút đi."
Trần Tân thu lại vẻ cười cợt, nghiêm túc hỏi: "Mấy cậu quen cô ấy bằng cách nào?"
Cậu không tin đây chỉ là sự trùng hợp.
Tô Tinh Nam im lặng một lúc mới đáp: "Chắc hẳn cậu đã đoán được rồi nhỉ."
Trần Tân không nói gì, nhưng hai tay lại nắm chặt.
Tô Tinh Nam dừng một chút, rồi nói tiếp: "Sau khi tìm được cô ấy, bọn tôi đã kể lại hết mọi chuyện, tiếp đó lại làm giám định thương tích, rồi cầm thư hòa giải đến tìm Hàn Dương."
Trần Tân nghiến răng nói: "Giỏi thật đấy, còn dám đi tìm thằng khốn đó, không sợ lại xảy ra chuyện à?"
Tô Tinh Nam vỗ vai cậu: "Biết cậu không nỡ để cô ấy làm những việc như vậy nên tôi tự ý quyết định. Nhưng cô ấy rất dũng cảm, còn mạnh mẽ hơn cả chúng ta."
Trần Tân dựa vào tường, cố gắng bình tĩnh lại cơn giận, rất lâu sau vẫn không nói lời nào.
Tô Tinh Nam nói: "Trần Tân, cô ấy sống nhiệt huyết hơn chúng ta nhiều, cũng yêu thế giới này hơn chúng ta, kể cả khi thế giới này chưa từng đối xử tử tế với cô ấy."
Trần Tân hiểu rõ ý cô.
Trình Đường Âm đã trải qua đủ mọi gian khổ của cuộc đời, nếm đủ sự cạnh tranh khắc nghiệt của xã hội, chịu đựng vô số lời đàm tiếu. Thế nhưng, chính xuất thân thấp kém ấy lại khiến cô ấy càng kiên cường, càng dũng cảm.
Nói xong, Tô Tinh Nam đi đến phòng khách, cùng những người còn lại đùa giỡn, để Trần Tân ở lại một mình.
Cậu đi ra ban công hút một điếu thuốc.
Bỗng nhiên cậu có chút sợ phải đối mặt với Trình Đường Âm, không muốn để cô ấy nhìn thấy con người tệ hại của mình lúc này.
Trần Tân rít mạnh một hơi thuốc, chậm rãi nhả ra một vòng khói.
Cánh cửa kính phía sau bị gõ nhẹ.
Cậu xoay người nhìn, là cô gái nhỏ đang đứng ngay cửa.
Trần Tân lập tức dập thuốc, vẫy tay ra hiệu cho cô ấy đi vào.
Trình Đường Âm lấy điện thoại ra, gõ chữ: Nghe Tô Tô nói anh ở đây, cơm giao tới rồi, anh muốn ăn một chút không?
Trần Tân không đáp lại, chỉ vào cổ cô ấy, hỏi: "Chỗ này đã bôi thuốc chưa?"
Trình Đường Âm lắc đầu.
Trần Tân đưa tay định tháo chiếc khăn lụa quấn trên cổ cô ấy. Trình Đường Âm có chút kinh ngạc nhìn cậu, theo bản năng lùi lại một bước.
Nhưng cô ấy vẫn không kịp phản ứng, tay Trần Tân đã tháo xong chiếc khăn.
Trên làn da trắng mịn, những vết bầm do bị siết đã tím sẫm lại, nhìn thôi đã khiến người ta kinh hãi.
Trần Tân cau mày: "Sao lại không bôi thuốc?"
Không chờ cô ấy trả lời, cậu lại nói tiếp: "Đi theo tôi."
Cậu đi tới cửa, thấy người phía sau không theo kịp, bất đắc dĩ nói: "Bôi thuốc cho em."
Mặt Trình Đường Âm ửng đỏ, đi theo cậu vào phòng.
Căn phòng mang tông xám đen chủ đạo, đơn giản mà rộng rãi. Trên giường hơi bừa bộn, chắc là Trần Tân vừa mới thức dậy nên chưa kịp dọn dẹp.
Mặt Trình Đường Âm lại đỏ thêm chút nữa, không dám nhìn lung tung.
Trần Tân chỉ vào chiếc ghế trong phòng: "Ngồi xuống đi."
Nói xong, cậu mở tủ, lấy hộp thuốc ra, tìm được một chai Vân Nam Bạch Dược.
Trình Đường Âm có chút căng thẳng nhìn cậu.
Trần Tân chậm rãi nói: "Xịt lên thôi, không đau đâu, em đừng sợ. Có điều mùi của nó hơi khó ngửi, em chịu khó một chút."
Trình Đường Âm gật đầu.
Trần Tân cầm chai thuốc màu trắng xịt một vòng lên cổ cô ấy, rồi sau đó lại xịt lên cổ tay.
"Chờ thuốc thấm vào rồi hãy ra ngoài."
Hai người cứ thế ngồi yên lặng, không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí trầm lắng.
Trong lòng Trình Đường Âm có chút buồn. Giá như cô ấy có thể nói chuyện được thì tốt biết mấy. Có lẽ sau chuyện này, hai người sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau.
Đợi khoảng mười phút, Trần Tân nhìn điện thoại rồi nói: "Đi thôi, ra phòng khách."
Trình Đường Âm cầm lấy khăn lụa, nhanh chóng đi theo cậu ra ngoài.
Vừa bước vào phòng khách, cô ấy nhìn thấy trên chiếc sofa rộng lớn, Tô Tinh Nam và Tiêu Sở Sở mỗi người chiếm một góc, nằm dài ra.
Còn Lý Diễm và Lục Phồn Chi đang ngồi dưới thảm chơi cờ tướng.
Trần Tân cúi đầu nhìn Trình Đường Âm, nhẹ giọng hỏi: "Em muốn xem TV hay đi nghỉ một lát? TV có thể kết nối với tai nghe Bluetooth."
"Xem TV đi."
Trần Tân gật đầu, nhẹ tay chỉnh xong TV rồi đi tới tủ lạnh lấy ra ba lon bia.
Cậu ngồi xuống bên cạnh họ, bật nắp bia, cụng lon với hai người: "Cảm ơn."
Lý Diễm không khách sáo, đấm nhẹ vào vai cậu một cái.