Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 40: Không muốn vết thương của Trình Đường Âm lại bị khơi dậy lần nữa
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tô Tinh Nam mơ màng tỉnh giấc, trời đã sẩm tối.
Đèn lớn trong nhà chưa bật, chỉ có vài chiếc đèn tường tỏa ánh sáng dịu nhẹ.
Cô quay đầu, phát hiện Tiêu Sở Sở còn đang ngủ, Trình Đường Âm thì đeo tai nghe, dựa vào một góc sofa, hai mắt nhắm lại, dường như đã ngủ rồi.
Trên tivi đang chiếu bộ phim hoạt hình của Miyazaki tên là《 Thế giới bí mật của Arrietty 》. Cô đã xem từ rất lâu, nội dung đã gần như quên sạch, chỉ còn nhớ mang máng rằng bộ phim rất đáng yêu. Nghĩ đoạn, cô nhẹ nhàng đứng dậy.
Tấm chăn mỏng trên người theo động tác ấy trượt xuống sàn nhà nhẵn bóng.
Cô khẽ cười, chắc chắn là Lục Phồn Chi đã đắp cho mình.
Ánh mắt lướt một vòng quanh phòng khách, lúc này cô mới phát hiện họ đang ngồi trước khung cửa kính sát đất, ngay phía sau sofa. Ngoài kia, ánh đèn neon đã rực sáng, khiến cả căn nhà cũng thấm đượm thêm chút không khí đêm của Đế Đô.
Tô Tinh Nam lặng lẽ đi đến sau lưng Lục Phồn Chi, ôm lấy anh từ phía sau.
Lục Phồn Chi không bị giật mình, chỉ nhẹ nhàng hôn lên cánh tay cô.
Ngược lại, hai người còn lại thì bị dọa cho giật nảy mình.
Trần Tân lẩm bẩm một câu: “Làm hết hồn!”
Tô Tinh Nam không để ý tới cậu: “Ba người ngồi đây làm gì thế? Không phải chỉ ngồi tán gẫu đấy chứ?”
“Bị mù à, cả bàn cờ tướng đang bày ra chình ình trước mặt cậu này.” Trần Tân bật lại.
Tô Tinh Nam làm nũng với Lục Phồn Chi: “Anh xem cậu ta kìa, lúc nào cũng bắt nạt em.”
“Phụt!” Trần Tân lập tức nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Tô Tinh Nam trừng mắt liếc cậu một cái: “Lại lên cơn nữa rồi.”
Do mọi người nói chuyện rôm rả, Tiêu Sở Sở cũng tỉnh giấc.
Cô nàng nằm sấp bên mép sofa, uể oải nói: “Tinh thần tốt quá ha, cả đêm không ngủ mà vẫn hi hi ha ha được.”
Tô Tinh Nam vẫy tay với cô nàng, nói nhỏ: “Đường Đường còn đang ngủ đó.”
“Gọi luôn biệt danh rồi cơ à, hai người thân thiết ghê nhỉ.”
Tô Tinh Nam bĩu môi đáp lại: “Có người muốn gọi mà còn chẳng biết lấy thân phận gì để gọi đó chứ.”
Trần Tân lập tức nghẹn lời.
Lúc này Tiêu Sở Sở mới quay đầu nhìn, thấy Trình Đường Âm đang ôm gối, thu mình trong góc, ngủ say sưa.
Đêm qua cô ấy cũng ngủ không ngon, trằn trọc mãi, ác mộng liên hồi. Chắc vì hôm nay ở đây có mọi người bên cạnh, cô ấy không còn sợ hãi như trước, mà ngủ yên ổn hơn chút.
Tô Tinh Nam có chút đau lòng nhìn cô ấy: “Tối qua chắc em ấy sợ lắm. Ba mẹ đều đã mất, trong nhà cũng không có người lớn để giúp đỡ.”
Trần Tân ngẩn người, hỏi cô: “Sao cậu biết?”
Tô Tinh Nam ngạc nhiên: “Cậu không biết à?”
Trần Tân lắc đầu, cũng không hỏi gì thêm. Hay nói đúng hơn, cậu không muốn khơi lại vết thương lòng của Trình Đường Âm thêm một lần nào nữa.
Sau này sẽ tự biết mà thôi.
Lúc Trình Đường Âm tỉnh lại, ngoài trời đã tối mịt.
Bộ phim cũng đã chiếu đến đoạn kết.
Cô ấy quay đầu nhìn, phát hiện những người bên cạnh đều không còn nằm trên sofa, làm cô ấy giật thót tim, vội vàng ngồi bật dậy.
Đột nhiên phía sau truyền đến giọng nói của Trần Tân: “Tìm gì thế? Bọn tôi ở đây này.”
Trình Đường Âm bước tới, khẽ nói: “Xin lỗi, em ngủ quên mất.”
Tô Tinh Nam nhích sang một bên, chừa ra một chỗ trống giữa cô và Trần Tân, vỗ vỗ tấm thảm: “Ngồi xuống đây.”
Sau khi Trình Đường Âm ngoan ngoãn ngồi xuống, Tô Tinh Nam sờ đầu cô ấy, hỏi: “Chúng ta có phải bạn bè không?”
Cô ấy gật đầu không chút do dự.
“Vậy sau này nếu còn nói mấy câu sợ làm phiền người khác nữa, chị sẽ giận thật đấy.”
Trình Đường Âm gật đầu, không nhịn được mà mỉm cười.
Trần Tân cắt ngang cuộc trò chuyện của họ: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Lẩu được không?” Hai mắt Tô Tinh Nam sáng rực.
Tiêu Sở Sở giơ cả hai tay đồng tình: “Mình tán thành.”
Cô nàng lại nhìn về phía Trình Đường Âm, thấy cô ấy gật đầu, Trần Tân liền từ trên thảm đứng lên: “Đi thôi đi thôi, ta đây đói mềm cả người ra rồi.”
Cả nhóm xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm. Tô Tinh Nam đẩy Trình Đường Âm về phía xe của Trần Tân: “Hai người đi trước dẫn đường nhé, tôi với Lục Phồn Chi ngồi xe của Lý Diễm.”
Tiệm lẩu Trần Tân chọn nằm trong trung tâm thành phố, vì đang là giờ cơm nên khách rất đông.
Mới vừa bước đến cửa, một phục vụ đã vội vàng ra đón, dẫn họ vào phòng riêng.
Tiệm được trang trí theo phong cách Trung Hoa cổ điển đậm nét. Sàn đá cẩm thạch sẫm màu dưới ánh đèn trở nên bóng loáng.
Dù có rất nhiều bàn ăn nhưng khi bước vào lại chẳng ngửi thấy mùi lẩu chút nào, đủ thấy hệ thống thông gió và hút mùi rất tốt.
Lục Phồn Chi thấy bộ dạng đó của cô thì hỏi: “Thích lắm à?”
Tô Tinh Nam cười gật đầu: “Sao từ trước đến giờ em lại không biết tiệm này nhỉ.”
Vào phòng riêng ngồi xuống, Trần Tân đưa iPad cho Trình Đường Âm để mọi người gọi món.
Sau khi Trình Đường Âm gọi những món mình thích thì sau đó đưa iPad cho Tô Tinh Nam.
Tô Tinh Nam vừa chọc chọc màn hình vừa lẩm bẩm: “Thịt bụng bò, ba chỉ bò, lá sách bò, thịt bò tươi cay, mỗi món hai phần.”
Tiêu Sở Sở nghe thấy thì nuốt nước miếng: “Tô Tô, lên món nhanh đi.”
Tô Tinh Nam đã quen với sở thích của mọi người, tiện tay gọi thêm những món khác rồi xác nhận đơn.
Cả nhóm vừa ăn vừa cười nói. Trần Tân thỉnh thoảng dùng đũa chung gắp thêm thức ăn cho Trình Đường Âm, tiện miệng nói vài câu.
Có lúc mọi người nói đến một chuyện đùa, sợ cô ấy không hiểu, cậu còn đặc biệt giải thích cho cô ấy nghe.
Cho dù cô ấy không thể nói chuyện, cậu vẫn dùng cách của mình giúp cô ấy hoà nhập với mọi người.
Trong lòng Trình Đường Âm dâng lên một sự ấm áp, cảm giác được để ý, được chăm sóc thế này, thật sự khiến người ta cảm động không thôi.
Tô Tinh Nam nhân lúc Trình Đường Âm cúi đầu ăn, nhìn Trần Tân nháy mắt trêu chọc.
Trần Tân liếc cô một cái: “Bệnh động kinh lại tái phát?”
“Hừ. Cậu giỏi mạnh miệng lắm.”
Lục Phồn Chi đưa tay xoay đầu cô lại: “Ăn cho đàng hoàng đi.”
Thời gian trôi qua nhanh trong tiếng cười đùa, chẳng mấy chốc bữa tối đã xong.
Ra khỏi tiệm lẩu, một cơn gió lạnh thổi đến.
Lý Diễm cảm thán: “Trời sắp sang mùa rồi.”
Tiêu Sở Sở rúc trong lòng cậu ta: “Gió thổi muốn đông lạnh em luôn.”
Lý Diễm vỗ nhẹ một cái lên mông cô nàng: “Thổi ngốc luôn cũng được.”
Trần Tân hỏi Lục Phồn Chi và Tô Tinh Nam sẽ về bằng cách nào.
“Chúng tôi đi nhờ xe Lý Diễm đến CLUB lấy xe là được.”
Tô Tinh Nam lại nói: “Cậu nhớ đưa Đường Đường về nhà an toàn đấy.”
Trần Tân gật đầu.
Vừa định bước đi, Tiêu Sở Sở chợt nhớ ra điều gì, lấy điện thoại ra, rồi gọi Trình Đường Âm lại: “Đường Đường, tụi mình thêm WeChat đi, suýt nữa thì chị quên mất.”
Tô Tinh Nam lúc này cũng mới nhớ ra, cũng vội vàng lấy điện thoại ra.
Về đến nhà, Tô Tinh Nam dùng chút sức lực cuối cùng tắm rửa cho sạch sẽ rồi leo thẳng lên giường của Lục Phồn Chi.
Vốn định đợi anh về rồi mới ngủ, nhưng nằm chờ thế nào mà cô lại vô thức thiếp đi.
Khi Lục Phồn Chi trở về phòng, cảnh anh nhìn thấy đầu tiên là Tô Tinh Nam đang nằm sấp trên giường. Chiếc váy ngủ cô mặc đã bị kéo lên từ lúc nào, để lộ chiếc q**n l*t trắng tinh viền ren bên dưới, mà chăn thì chẳng đắp.
Anh bất lực bật cười, tắt đèn, bước tới nằm xuống ôm lấy cô rồi kéo chăn phủ lên người.
Tô Tinh Nam như có cảm giác, khẽ mở mắt, lại nhắm lại, giọng mềm mại: “Anh còn chưa hôn em mà.”
Một luồng hơi nóng lập tức dồn xuống th*n d*** của Lục Phồn Chi.
Anh ôm cô chặt hơn, cúi đầu, hướng về n** m*m m** kia.
Tô Tinh Nam khẽ lầm bầm vài tiếng, Lục Phồn Chi bèn buông cô ra, định bụng sáng mai sẽ “xử lý” cô sau.
Đêm đó cả hai ngủ rất sâu, rèm phòng kéo kín mít, ánh nắng không lọt vào được một tia.
Tô Tinh Nam là người dậy trước. Lục Phồn Chi vẫn còn ngủ, cằm lấm tấm râu, yết hầu trên cổ khẽ nhô ra.
Tô Tinh Nam thuận tay hôn lên đó.
Lục Phồn Chi cảm thấy hơi ngứa, tưởng mình đang mơ ngủ, chậm rãi mở mắt ra thì thấy cái đầu nhỏ của cô đang vùi vào cổ mình, liền đưa tay kéo cô xuống.
Anh xoay người, đè Tô Tinh Nam dưới thân.
“Không muốn ngủ nữa hả?” Lục Phồn Chi hỏi cô.
Đôi tay lại không yên phận, chậm rãi trượt xuống.
“Không đúng rồi.” Lục Phồn Chi nói khẽ.
Tô Tinh Nam thắc mắc: “Cái gì không đúng?”
Lục Phồn Chi đáp lại cô bằng một nụ hôn sâu.
Mặt Tô Tinh Nam hơi nóng lên, nhịp thở dần rối loạn.
“Ưm…” Tô Tinh Nam đè tay anh lại: “Đừng.”
Lục Phồn Chi cúi người, thì thầm bên tai cô.
“Tối hôm qua, rồi sáng nay nữa, là ai?”
Tô Tinh Nam nói: “Nhưng em còn chưa đánh răng.”
Lục Phồn Chi cười: “Anh không chê.”
Tô Tinh Nam duỗi tay ôm lấy anh.
Lục Phồn Chi đè cô xuống, áp sát thật chặt.
Họ triền miên.
Quấn quýt không rời.
----
Sau khi kết thúc, hai người nằm ôm nhau.
Tô Tinh Nam trêu anh: “Muốn hút một điếu không?”
“Làm gì vậy, anh đâu có nhu cầu này.”
Thấy dáng vẻ của anh, cô không nhịn được cười thành tiếng.
Cô tiện tay lấy một chiếc áo thun của Lục Phồn Chi khoác lên người, che kín phần thân dưới, rồi đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.
Ánh nắng trực tiếp rọi vào. Tô Tinh Nam hơi híp mắt: “Thật sảng khoái. Cuối cùng cũng xong xuôi rồi.”
Hai người quấn quýt trên giường suốt cả buổi sáng, mãi đến trưa mới rời giường ăn cơm.