Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 48: Chịu đựng
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày xin nghỉ phép, Tô Tinh Nam gần như nằm bẹp trên giường. Cơ thể cô rã rời, không còn chút sức lực, cảm xúc như bị nuốt chửng, chìm sâu vào một hố đen không lối thoát, chỉ có thể nương vào thuốc men để gắng gượng.
Cô đơn gánh chịu những ngày tháng dài đằng đẵng ấy.
Thế nhưng, những ngày này cô đều đến thăm mộ Tô Viễn Thịnh, cứ quỳ trước mộ ông, không nói một lời, lặng im như một pho tượng đá.
Ông cụ trông mộ đã quen mặt cô, thỉnh thoảng lại chào hỏi, nói vài câu xã giao, dù Tô Tinh Nam hiếm khi đáp lời.
Có lẽ ông cũng quá đỗi cô độc. Quanh năm suốt tháng ở nơi này, chẳng có ai bầu bạn, cứ thấy có người đến nghĩa trang là ông lại muốn trò chuyện thêm vài câu.
Sau khi hết hạn nghỉ phép, Tô Tinh Nam trở lại trường.
Vừa bước vào sân trường, cô liền cảm thấy xung quanh có người xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía mình, vô số ánh mắt đổ dồn vào cô.
Cô khẽ cau mày, cúi xuống nhìn lại quần áo và gương mặt mình, dường như chẳng có gì khác thường. Cô gạt những ánh nhìn soi mói đó sang một bên, bước vào lớp học.
Còn khoảng hơn mười phút nữa mới đến giờ học, Tô Tinh Nam vừa ngồi xuống thì đã có mấy người đi thẳng tới, đứng ngay trước bàn cô.
Tô Tinh Nam hơi ngẩng đầu, là Tống Vũ Gia cùng đám bạn thân của cô ta.
Vừa nhìn đã biết là đến gây sự, Tô Tinh Nam phớt lờ bọn họ, tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại.
"Chà, đây chẳng phải Tô đại tiểu thư đó sao? Mấy hôm nay nghỉ học làm gì vậy?" Tống Vũ Gia cười cợt.
Tô Tinh Nam chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Hạ Khanh Khanh thấy thái độ đó của cô liền bực bội, châm chọc nói: "Còn đâu đại tiểu thư nữa? Nhà họ Tô tàn rồi. Tiếc thật, ba cậu vì sợ tội mà tự sát, để lại bao nhiêu rắc rối, vậy mà cậu còn dám vác mặt đến trường học à?"
"Két" một tiếng, Tô Tinh Nam từ trên ghế đứng lên, gằn từng chữ một: "Cậu nhớ cho kỹ, ba tôi không phải vì sợ tội mà tự sát."
Sau đó cô quay đầu nhìn vào mắt Tống Vũ Gia, giọng nói lạnh lẽo: "Nhưng ba của người khác có sợ tội hay không, thì tôi không biết."
Tống Vũ Gia trừng mắt liếc cô một cái: "Cậu có ý gì!"
Tô Tinh Nam không cãi cọ với bọn họ nữa, cúi đầu tiếp tục nhìn bài viết đang đọc trên màn hình.
"Cậu!" Hạ Khanh Khanh tức giận muốn lao lên phía trước.
Tống Vũ Gia giữ tay ả lại: "Khanh Khanh, thôi đi."
Hạ Khanh Khanh hừ lạnh một tiếng: "Thành tích lẫy lừng của ai đó đã lan truyền khắp nơi rồi, chắc cũng chẳng cần bọn tôi nhiều lời đâu."
Tô Tinh Nam quăng quyển sách lên bàn: "Đủ chưa?!"
Tống Vũ Gia giật mình run lên, chợt nhớ lại cảnh tượng lần trước bị Tô Tinh Nam đẩy vào nhà vệ sinh lúc thi đấu, liền vội vàng kéo Hạ Khanh Khanh rời đi.
Tô Tinh Nam nhíu mày, thò tay vào túi, lấy ra một hộp kim loại nhỏ, đổ vài viên thuốc trắng vào lòng bàn tay, uống cùng nước trong bình giữ nhiệt.
Trong đầu cô cứ quanh quẩn mãi những lời Hạ Khanh Khanh nói, cho đến tận khi tan học.
Từ khu dạy học đi đến cổng trường, phải đi ngang qua một sân bóng rổ nhỏ.
Lương An đang tập luyện cùng đội bóng rổ, sau khi nhìn thấy Tô Tinh Nam đang đi bên ngoài, cậu ta buông quả bóng trên tay xuống, chuẩn bị đi đến chỗ cô.
Một người bạn chợt cản lại: "Ê, đi đâu đó?"
Lương An hất cằm về phía Tô Tinh Nam.
Cậu bạn kinh ngạc nói: "Trời đất ơi, còn tơ tưởng người ta hả? Cậu không thấy bài đăng kia sao, nói cô ấy được bao nuôi gì đó..."
Lương An cắt ngang: "Đủ rồi đó."
Người đó vỗ vai cậu ta: "Tùy cậu, trong lòng cậu tự rõ là được."
Còn chưa kịp nói xong, Lương An đã cất bước đi đến chỗ cô.
Cậu ta vỗ nhẹ vào quai ba lô của Tô Tinh Nam: "Suy nghĩ gì vậy? Lo nhìn đường kìa."
Tô Tinh Nam ngẩng đầu lên: "Là cậu à."
Lương An chỉ tay về phía sân bóng rổ: "Đang tập bóng ở bên đó thì nhìn thấy chị."
Tô Tinh Nam gật đầu: "Vậy cậu tập tiếp đi."
Lương An gãi đầu, do dự: "Ờ... gần trường có một quán cà phê mới mở, trông cũng khá ổn, tôi muốn rủ chị đi thử."
Tô Tinh Nam đã mệt mỏi vì phải ứng phó, liền nói thẳng: "Chuyện nhà tôi xảy ra, chắc cậu cũng biết rồi. Cho nên, hiện giờ tôi thật sự không có tâm trạng để uống cà phê."
Lương An khựng lại, im lặng một lúc rồi mới nói khẽ: "Chia buồn với chị."
Tô Tinh Nam khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, lắc đầu, rồi quay người rời đi.
Gần đây cô đã nghe thấy câu nói này rất nhiều, nghe đến mức tê dại luôn rồi.
Về đến nhà, Tô Tinh Nam ngả người xuống sofa, chẳng còn chút sức lực nào. Mấy ngày nay cô cũng không đi luyện đàn.
Toàn thân uể oải, làm gì cũng không thể vực dậy tinh thần.
Đột nhiên trong đầu cô hiện lên những lời Hạ Khanh Khanh nói hôm đó, cái gì mà thành tích lẫy lừng.
Cô mở lại diễn đàn trường học đã lâu không động đến.
Dòng chữ to đập ngay vào mắt, nằm chễm chệ ở đầu trang:
《Nữ sinh viên đại học lên xuống hàng loạt xe sang, bằng chứng được bao nuôi rõ ràng》
Tô Tinh Nam ấn vào, từng tấm hình có sự xuất hiện của cô lần lượt hiện lên: một lần là Trần Tân lái chiếc siêu xe đến đón cô trước cổng trường; lần khác là tài xế nhà họ Trần đưa chiếc G của cô tới trường vào ngày mưa lớn; rồi có cả những bức chụp lén trước cổng tiểu khu.
Tô Tinh Nam cắn môi, sắc mặt tái nhợt.
Những tấm ảnh bị bóp méo một cách ác ý, vô số lời bình luận độc địa cuồn cuộn như sóng thần.
"Vừa nhìn là biết lẳng lơ rồi."
"Toàn thân hàng hiệu nhưng chắc chẳng có món nào là tự mua đâu."
"Bảo sao chứ, trông đúng giống kiểu được bao nuôi."
"Ra giá đi, một đêm bao nhiêu?"
Mắt Tô Tinh Nam cay xè. Người ta nghe gió đồn mưa, chẳng ai quan tâm đến sự thật. Họ như đang tìm kiếm một trò tiêu khiển, mượn một câu chuyện vô căn cứ để xả hết bất mãn trong lòng.
Đợi đến khi sau này phát hiện đây là chuyện bịa đặt, họ lại bắt đầu tìm đủ mọi lý do để che đậy sự độc ác bên trong, dù sao thì cũng chỉ là mấy câu nói, thì có thể gây ra sóng gió gì? Nhưng họ không hề biết, với người trong cuộc, đó lại là một đòn chí mạng đến nhường nào.
Xã hội này u ám vô cùng, sự thật thì không muốn nghe, chân tướng thì nhắm mắt làm ngơ, chỉ giỏi bịt tai che mắt.
Dường như trong mắt họ, sự việc vốn dĩ phải là như vậy. Không cho phép điều tốt đẹp tồn tại. Ai ai cũng phải là kẻ xấu.
Họ mang trong lòng sự ác ý và đố kỵ vô cớ đối với mọi điều tốt đẹp như sự giàu có, ưu tú, rực rỡ, như thể không thể chịu đựng được việc người khác sống tốt hơn mình.
Một khi xuất hiện một người nào đó quá nổi bật, những lời đàm tiếu, sự xúc phạm ác ý sẽ lập tức ập đến.
Hay là, xã hội này vốn dĩ chính là như vậy?
Tô Tinh Nam run rẩy gõ chữ vào ô bình luận: "Không phải như thế, đây toàn là xuyên tạc."
Chưa đầy vài giây, những phản hồi ác ý lần lượt xuất hiện.
"Sao cậu biết? Một kiểu với nhau à."
"Rõ ràng như vậy mà còn không tin, mua bình luận tẩy trắng hả?"
"Ờ... Muốn tẩy trắng thì cút đi."
...
Không có lấy một ai tin tưởng cô.
Cũng không có người nào tốt bụng đi tìm sự thật.
Họ chỉ khư khư tin vào sự thật mà chính họ đã định sẵn trong lòng.
Mọi chân tướng đều bị tiếng nói của đám đông nhấn chìm.
Tô Tinh Nam cuộn tròn trên sofa, dùng sức ôm lấy chính mình, thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy?
Có phải sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp lên được không?
Ngày hôm sau, ngay khi tia nắng đầu tiên chiếu vào, đôi mắt Tô Tinh Nam run rẩy, lại là một đêm không ngủ.
Cô cảm thấy khó chịu khắp người.
Một ngày trôi qua mơ mơ màng màng, cô không uống một ngụm nước, cũng chẳng ăn gì.
Nằm trên sofa, như bị đóng đinh một chỗ, vùi sâu vào đó, đến cả lớp học cũng không đến.
Cứ như vậy kéo dài mấy ngày liền, cho đến khi giáo viên trong trường gọi điện, yêu cầu cô đến trường một chuyến, cô mới bừng tỉnh, chỉnh trang sơ qua rồi vội vã đến trường.
Vốn tưởng rằng giáo viên chỉ gọi đến để hỏi lý do cô không đi học. Nào ngờ, chào đón cô lại là một tiếng sét đánh ngang tai.