Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 49: Thế giới còn rất nhiều điều tốt đẹp và đáng giá để lưu luyến
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Tinh Nam khoác vội một bộ quần áo, đeo khẩu trang rồi đến văn phòng cố vấn học vụ.
Trong phòng có vài thầy cô giáo, cả thầy hiệu trưởng và thầy bí thư. Cô gật đầu chào họ.
Thầy cố vấn nói: "Em cứ ngồi xuống đi, đừng căng thẳng. Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu tình hình thôi."
Tô Tinh Nam đứng yên: "Thầy cứ nói đi ạ."
Thầy cố vấn đặt vài tấm ảnh trước mặt cô.
Cô lướt mắt nhanh một lượt, toàn là ảnh cô ra vào nhiều loại xe khác nhau, có cả ảnh cô xuất hiện ở những tụ điểm ăn chơi. Góc chụp rất kín đáo, nhưng hình ảnh của cô thì rất rõ nét, còn những người bên cạnh chỉ là những bóng dáng mờ ảo.
"Những tấm ảnh này có vấn đề gì sao?"
Thầy hiệu trưởng gõ nhẹ tách trà: "Thái độ của em là sao vậy? Là một sinh viên, chuyện tốt không làm, lại đi gây ra chuyện xấu hổ thế này, còn ra thể thống gì nữa?"
Tô Tinh Nam im lặng một lúc, giọng cô khàn khàn: "Thế nên hôm nay không phải là tìm hiểu tình hình, mà là trực tiếp kết tội luôn, đúng không ạ?"
Thầy cố vấn khuyên cô: "Em có lý do gì khó nói thì cứ nói thật ra đi, tôi nhất định sẽ giúp em."
"Nếu em nói đây đều là chuyện bịa đặt, thầy cô có tin không?"
"Chuyện này..." Thầy cố vấn do dự trong giây lát.
Tô Tinh Nam cười khổ: "Thầy không cần vòng vo đâu, cứ nói thẳng đi ạ."
Thầy hiệu trưởng uống một ngụm trà, rồi nói: "Sau khi thầy cô xác minh, sự việc này gây ảnh hưởng rất xấu. Nhà trường quyết định cho em thôi học."
"Vâng, vậy thì giải quyết cho xong mọi thủ tục trong hôm nay luôn đi."
Sau khi Tô Tinh Nam nói xong, cô không hề quay đầu lại, dứt khoát rời đi.
Cô vừa đi ra khỏi khu nhà hiệu bộ, ngoài trời bắt đầu mưa lất phất.
Tô Tinh Nam ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng dâng lên một nỗi lạnh lẽo.
Tại sao mọi người luôn thích đánh đồng, luôn thích nghĩ xấu về người khác? Trước những lời đồn vớ vẩn, họ tuyệt đối không phải là đám đông im lặng.
Họ thích đoán mò, không chịu được khi thấy người khác sống tốt hơn mình, chỉ từ một chi tiết nhỏ đã đổ mọi tội lỗi xấu xa nhất lên đầu người khác, không chừa cho ai một con đường sống. Nhưng họ chẳng biết rằng, một câu nói thuận miệng hùa theo đám đông của mình lại có thể gây ra tổn thương lớn đến mức nào cho người khác.
Từng giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô.
Cảm giác bất lực bao trùm lấy cô.
Từ sau khi cha cô xảy ra chuyện, Sầm Ngâm không còn liên lạc với cô.
Cô từng gọi cho những người bạn bè thân thiết của cha cô. Tuy nhiên, họ chỉ hỏi thăm hoặc an ủi vài câu rồi tắt máy, có người thậm chí còn không nhận điện thoại.
Biết trách ai được đây?
Ai cũng muốn tự bảo vệ mình mà thôi.
Trong thời đại đầy rẫy danh lợi này, hoàn cảnh khác nhau thì lập trường cũng khác, làm sao ai có thể trách ai được?
Rốt cuộc cũng chỉ có thể nói: không còn cách nào khác.
Thế nhưng những lời đồn đãi vớ vẩn thì sao?
Khi "không còn cách nào", người bị tổn thương chính là Tô Tinh Nam.
Đầu óc cô trống rỗng, lảo đảo đi trong sân trường, sắc mặt tái nhợt.
Lương An cầm ô đi đến bên cạnh cô, vẻ mặt đầy lo lắng: "Chị... Chị vẫn ổn chứ?"
Tô Tinh Nam không để ý tới cậu ta, hoặc nói đúng hơn là không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Cô tiếp tục bước về phía trước, Lương An chợt kéo cô lại: "Cẩn thận."
Lúc này Tô Tinh Nam mới hoàn hồn, suýt nữa đã dẫm phải ổ gà.
Tô Tinh Nam lùi về sau, gỡ tay cậu ta ra, nhẹ giọng nói cảm ơn.
Lương An gãi gãi gáy, cười ngại ngùng.
Tô Tinh Nam nhìn con đường nhỏ phía trước, rồi hỏi cậu ta: "Cậu có nghe thấy những lời đồn đó không?"
Lương An gật đầu: "Có. Nhưng chị yên tâm, dù chỉ một chữ tôi cũng không tin."
Tô Tinh Nam cười nhạt: "Bị họ nói như vậy, đến cả tôi cũng bắt đầu hoài nghi về sự thật rồi. Có lẽ tôi đúng là một kẻ tệ hại."
"Chị đừng tự làm khổ mình như vậy. Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã cảm thấy chị không phải là người như thế..."
Tô Tinh Nam ngắt lời cậu ta: "Cậu mới biết tôi được bao lâu mà dám nói vậy? Lỡ như tôi đúng là loại người như thế thì sao?"
Cô thật sự rất tệ... nếu không, tại sao lại có nhiều ác ý, nhiều sự ghét bỏ đến vậy.
Lương An còn muốn nói gì thêm, nhưng Tô Tinh Nam đã mỉm cười nhìn cậu ta.
Nụ cười này khắc sâu trong trí nhớ của Lương An rất lâu.
Về sau, vào một ngày mưa giống như thế này, cậu ta vẫn thường bất giác nhớ về nụ cười hôm nay của Tô Tinh Nam, cùng với những lời nói của cô.
Cô nói, Lương An, con người rốt cuộc tồn tại vì điều gì? Nếu là vì niềm vui, vậy tại sao tôi lại gặp phải nhiều chuyện không vui như vậy? Mà thôi, cũng chẳng có gì to tát cả. Chúc cậu luôn vui vẻ, vạn sự như ý.
Rốt cuộc, Tô Tinh Nam cũng không đành lòng nói ra những lời lẽ cay nghiệt, làm tổn thương chàng trai rạng rỡ, lớn lên trong nhung lụa trước mặt. Dù sao, cậu cũng là người duy nhất trao cho cô sự ấm áp với một chút thiên vị khó nói thành lời vào giờ phút này.
Lương An đã nghĩ rằng, nếu như có thể trở lại một lần nữa, cậu ta nhất định sẽ nắm chặt tay cô, nói với cô rằng, không có gì đáng sợ cả, chúng ta cùng đi ăn lẩu, cùng đi chơi đi. Chị nhìn xem, thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp và vô vàn thứ đáng giá để lưu luyến.
Đáng tiếc, cuộc đời nào có nếu như, cơ hội cũng sẽ chẳng đến hai lần, cậu ta sẽ không bao giờ còn cơ hội để nắm tay cô gái này nữa.
Nói xong, Tô Tinh Nam liền rời đi, cũng không đợi xem phản ứng của cậu ta.
Để lại Lương An đứng sững sờ tại chỗ.
Cậu ta không hiểu vì sao cô gái trước mặt mình lại mong manh đến vậy.
Lương An thậm chí còn đau lòng nghĩ rằng, giá như cô có thể chia bớt cho cậu ta một chút trong những nỗi buồn kia thì tốt biết mấy.
Tô Tinh Nam ra ngoài, vẫy đại một chiếc taxi. Tài xế hỏi cô muốn đi đâu.
Im lặng một lúc, cô nói: "Chú cứ lái đi, đi đâu cũng được."
"Được."
Suốt quãng đường yên tĩnh, chỉ có chút âm thanh từ radio phá vỡ sự tĩnh lặng ngắn ngủi.
Tài xế liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, hỏi: "Cô bé, vui lên đi, chắc mới hơn hai mươi tuổi thôi nhỉ?"
"Đúng vậy."
"Hai mươi mấy tuổi thì nên sống vui vẻ, thoải mái mà chơi đùa."
Tô Tinh Nam đáp lại, một lát sau mới khẽ nói: "Con gái của chú chắc hẳn rất hạnh phúc."
Tài xế cười hiền lành: "Hạnh phúc lắm. Chỉ là đôi lúc cũng khiến người ta đau đầu."
Tô Tinh Nam bảo tài xế đưa mình về nhà.
Cô run rẩy bước xuống xe. Khi chuẩn bị bấm thang máy, ngón tay cô chần chừ một chút, rồi bấm nút tầng cao nhất.
Cửa sân thượng vừa mở ra, một cơn gió mạnh ập tới, thổi bay chiếc khăn quàng cổ của cô.
Tô Tinh Nam bước thẳng đến lan can. Cô men theo bậc thềm, trèo lên lan can, nhắm mắt lại. Gió rít bên tai, quất vào gương mặt đau rát.
Còn anh thì sao?
Anh đã quên em chưa?
Từng hàng nước mắt lăn dài.
Cô mở mắt, không chút do dự, nhảy xuống.
Trong khoảnh khắc, một luồng ánh sáng trắng chói lòa lóe sáng giữa không trung.
Tô Tinh Nam mở mắt ra trong một căn phòng xa lạ, vẻ mặt đầy hoang mang.
Mình đang nằm mơ sao? Hay đang ở trên thiên đường?
Tô Tinh Nam gắng gượng ngồi dậy.
Y tá bưng một khay thuốc bước vào, vội vàng ngăn cô lại: "Ấy ấy ấy, đừng nhúc nhích!"
Y tá nhanh chóng đặt khay thuốc xuống, đỡ Tô Tinh Nam nằm yên trở lại.
Tô Tinh Nam khàn giọng hỏi: "Đây là đâu?"
"Bệnh viện." Y tá nhấc tay cô lên, vỗ nhẹ mu bàn tay rồi sát trùng bằng cồn iod. "Nắm tay lại nhé, tôi truyền dịch cho cô."
"Tay chân tôi vẫn còn đầy đủ chứ?"
Y tá khó hiểu nhìn cô: "Cô chỉ ngất xỉu thôi, sao mất tay hay chân được?"
Tô Tinh Nam còn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng rồi bỗng thấy chẳng còn quan trọng nữa, ở đâu thì cũng vậy.
Y tá cắm kim truyền dịch, chỉ vào nút bấm bên cạnh: "Cô tự để ý nhé, sắp hết thì bấm chuông này."
"Cảm ơn."
Tô Tinh Nam nhắm mắt lại, cũng chẳng buồn quan tâm đến chai dịch truyền, chỉ cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời, rồi chìm dần vào giấc ngủ sâu và nặng nề.