Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 6: Tôi sẽ không để cô ngã
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa đến cửa, cậu ngửi thấy mùi thơm lừng nên lập tức lướt qua cô mà vào.
Tô Tinh Nam còn chưa kịp ngăn lại, cậu đã thành công đi vào trong, nhanh chóng đặt hết đồ đạc lên ghế sofa, rồi chạy vào phòng bếp: “Ôi chao! Thơm phức!”
Ngay sau đó bị dọa một phen: “Chết tiệt! Tô Tinh Nam, cậu thật sự nuôi đàn ông trong nhà đó hả, ngạc nhiên chưa!”
Tô Tinh Nam đưa tay lên trán, bất lực đi qua, nói với Lục Phồn Chi: “Đây là bạn của tôi, tên Trần Tân, hơi ngốc một chút, anh đừng để ý.”
Rồi nói với Trần Tân: “Đây là Lục Phồn Chi.”
Lục Phồn Chi gật đầu với Trần Tân.
Trần Tân mắt tròn xoe: “Tôi ngốc á? Chỗ nào....”
Lục Phồn Chi ho nhẹ một tiếng, ngắt lời cậu: “Có muốn ngồi xuống ăn cơm cùng không? Bọn tôi vừa mới ăn thôi, trong bếp vẫn còn cơm.”
Tô Tinh Nam lập tức nói: “Không được! Cậu ta ăn nhiều lắm, có bấy nhiêu đồ ăn thôi, tôi sợ sẽ không đủ.”
Trần Tân tức muốn xỉu: “Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, giờ cậu không thích tôi nữa rồi đúng không? Ăn của cậu có miếng cơm, tốn bao nhiêu đâu? Cậu không cho thì tôi vẫn cứ ăn thôi!”
Sau đó liền đi vào bếp. Hình như cảm thấy có chút lạ lạ, nhỉ? Sao trông Lục Phồn Chi như chủ nhà vậy? Tô Tinh Nam đáng thương chu môi.
Lục Phồn Chi lại không nhịn được muốn xoa đầu cô, anh nói: “Nếu không đủ thì tôi nấu thêm cho cô.”
Trần Tân trở lại bàn ăn, dường như đột nhiên nhớ tới gì đó, nhỏ giọng hỏi Tô Tinh Nam: “Tối hôm trước cậu nhờ tôi gọi bác sĩ là vì anh ta à?”
Tô Tinh Nam liếc mắt nhìn cậu: “Cũng chưa đến nỗi ngốc lắm nhỉ. Hơn nữa giọng nói còn rất hay.”
Trần Tân vừa quay đầu nhìn sang thì thấy Lục Phồn Chi nói cảm ơn với cậu.
Trần Tân xua tay: “Ôi, không cần khách sáo đâu, bạn của Tô Tô thì cũng là bạn của tôi, với lại còn được ăn ké đồ anh nấu nữa chứ. Sau này có chuyện gì thì cứ tìm tôi.”
Lục Phồn Chi bưng chén trà lên, nói: “Lấy trà thay rượu. Cảm ơn.”
Tô Tinh Nam chen lời nói: “Không cần đâu, cảm ơn cậu ta đâu làm gì.”
“Này Tô Tinh Nam, cậu thật sự không coi tôi ra gì sao?” Trần Tân gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng.
Tô Tinh Nam chờ đúng lúc liền đánh rơi miếng thịt đó xuống bàn, rồi thản nhiên ăn tiếp: “Tại cậu vừa nói không cần khách sáo mà.”
Trần Tân nhìn miếng thịt rơi trên bàn, thầm than vài giây.
Lục Phồn Chi bất chợt hỏi một câu: “Cậu ấy là bạn trai của cô?”
Tô Tinh Nam mắt mở to nhìn anh: “??? Anh nghĩ gì vậy? Cậu ta ư?”
Trần Tân dùng đũa gõ vào cô một cái: “Tôi làm sao? Người thích tôi đây xếp hàng từ Bắc thành tới Nam thành đấy nhé.”
Tô Tinh Nam trợn mắt: “Đúng rồi đúng rồi, cậu vừa ngốc nghếch vừa lắm tiền, ai mà chẳng thích cho được.”
Trần Tân ho khan một tiếng đầy gượng gạo, nhướng đôi mắt đào hoa lên: “Tốt xấu gì thì tôi đây cũng được trời phú cho gương mặt mê người thế này.”
Tô Tinh Nam không thèm để ý đến cậu, nói với Lục Phồn Chi: “Tôi với cậu ta là bạn từ bé tới giờ. Hồi đó ngày nào cậu ta cũng đi theo sau tôi như một cái đuôi nhỏ hết.”
Trần Tân “Hừ” một tiếng: “Cứ nói quá lên đi.”
Lục Phồn Chi bật cười thành tiếng. Tô Tinh Nam rất hiếm khi bộc lộ vẻ trẻ con thế này, có lẽ là vì ngồi cạnh người khiến cô cảm thấy rất thoải mái.
Tô Tinh Nam nhắn tin cho Lục Phồn Chi, nhưng anh không nhìn thấy.
Cô lập tức dùng chân véo bắp chân Lục Phồn Chi.
“Ui da, chân ai thế?” Trần Tân cúi đầu đi nhìn.
Tô Tinh Nam vẫn chưa kịp thu chân lại nên bị bắt gặp.
Trần Tân cười với vẻ mặt tinh quái: “Chị Tô à, không ngờ chị lại thích mấy trò như thế này nhé.”
Tô Tinh Nam đỏ mặt: “Biến đi.”
Lúc này, Lục Phồn Chi mới nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại Tô Tinh Nam gửi.
*Có thể kể chuyện của anh cho Trần Tân biết không? Như vậy sẽ tránh được rất nhiều rắc rối. Anh yên tâm, tên này có thể tin được.*
Lục Phồn Chi đáp lại Tô Tinh Nam: “Cô nói đi.”
Trần Tân nhìn hai người úp úp mở mở: “Nói gì vậy?”
Tô Tinh Nam uống một ngụm nước rồi từ tốn mở lời: “Nói một chuyện tương đối quan trọng với cậu, có liên quan đến Lục Phồn Chi.”
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Trần Tân đứng hình vài giây, sau đó quay đầu nhìn về phía Lục Phồn Chi, siết chặt tay rồi uống ngụm nước: “Kỳ diệu thật.”
Sau khi Tô Tinh Nam thấy cậu bình tĩnh chấp nhận sự thật thì không khỏi khâm phục.
Thật ra, Trần Tân là kiểu người rất biết điều, cậu không hỏi nhiều, cũng hiểu chắc chắn có lý do bất đắc dĩ nào đó.
Lục Phồn Chi không nói gì, chỉ cụng ly với cậu.
Đêm càng lúc càng khuya, trăng lặng lẽ vươn lên ngọn cây, những vì sao trên trời lấp lánh. Tiếng ếch kêu, tiếng côn trùng rả rích khắp nơi.
Lục Phồn Chi mơ màng tỉnh giấc, cảm thấy khô họng nên xuống nhà dưới uống nước.
Lúc vặn cổ vài cái định lên lầu thì vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một ngọn đèn sáng lên trong màn đêm đen kịt, bóng cây in hình lốm đốm, có một cô gái nhỏ mặc chiếc váy ngủ trắng hai dây đang ngồi trên xích đu ngoài vườn.
Cô cô đơn một mình, gió đêm thổi tung mái tóc, ngồi im lặng không nhúc nhích, bóng lưng gầy yếu trông như một chú mèo con lạc loài.
Anh không chút do dự, lập tức bước ra ngoài.
Đến gần mới nhận ra Tô Tinh Nam đang cầm điếu thuốc lá loại nhẹ đưa lên miệng, Lục Phồn Chi chau mày, vươn tay lấy đi.
Tô Tinh Nam giật mình nhìn anh, rồi bình tĩnh nói: “Anh vẫn chưa ngủ sao?”
Lục Phồn Chi không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô: “Nhóc con mà hút thuốc làm gì chứ.”
Nói rồi, anh thẳng tay vứt điếu thuốc vào thùng rác.
Tô Tinh Nam lập tức xụ mặt: “Liên quan gì đến anh?”
“Được rồi, tối nay cô là nhất.” Lục Phồn Chi bị cô chọc cười.
“Hứ. Anh có nghiện thuốc lá không?”
Tô Tinh Nam không hỏi anh có hút thuốc không mà lại trực tiếp hỏi câu này.
“Có thể kiểm soát được.”
“Vậy để tôi thử anh.” Ngay sau đó Tô Tinh Nam lấy ra một điếu thuốc từ hộp thuốc bên cạnh, tiện tay đưa cho anh một chiếc bật lửa Zippo màu đỏ có in họa tiết nổi:
“Đây. Châm lửa cho em.”
Lục Phồn Chi cứ thế nhìn cô, không nhúc nhích.
Tô Tinh Nam chu môi: “Đồ ích kỷ. Không phải chỉ hút một điếu thuốc thôi sao?”
Lục Phồn Chi đành bất lực nhận lấy bật lửa: “Chỉ lần này thôi đấy. Sau này tôi mà thấy cô hút lần nào là tịch thu lần đó.”
Tô Tinh Nam thì thầm: “Đúng là ông cụ non.”
“Cô nói gì?” Lục Phồn Chi nheo mắt.
Tô Tinh Nam le lưỡi: “Em có nói gì đâu.”
Lục Phồn Chi không đáp lại cô, anh châm lửa, hơi khom người về phía cô, Tô Tinh Nam nín thở, chớp chớp mắt, như thể đang cào vào lòng anh.
Đầu điếu thuốc bùng lên tia lửa đỏ, Lục Phồn Chi ngay lập tức thẳng người lên, anh cúi đầu nhìn làn lửa sáng, khiến đôi môi của Tô Tinh Nam càng thêm quyến rũ.
Trái tim chợt rung lên một nhịp.
Tô Tinh Nam dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp điếu thuốc, rít mạnh một hơi, rồi từ từ nhả khói.
Động tác thuần thục, không chút làm ra vẻ, như thể cô thật sự chỉ hút thuốc vì muốn hút.
Không hiểu sao, anh lại thấy nhói trong lòng.
Lục Phồn Chi nhìn cô, vô thức xoa xoa cánh tay, cầm lấy hộp thuốc lá của cô: “Tịch thu.”
Ngay sau đó đi về phía phòng mình.
Tô Tinh Nam nhìn theo bóng anh, cảm thấy có chút hụt hẫng. Dù vậy cô vẫn kiềm chế không lên tiếng, cô đặc biệt ghét phải nhìn người khác bỏ đi, năm đó mẹ cô cũng bỏ đi như vậy.
Cô quay mặt lại, đột nhiên không còn hứng thú hút thuốc.
Tựa vào lưng ghế xích đu, nhắm mắt lại lắng nghe tiếng gió.
Bất chợt cảm giác có một lớp vải mềm mại trùm lên người, cơ thể ấm áp hẳn lên. Cô mở mắt, nhìn thấy Lục Phồn Chi đã quay lại, đắp cho cô một cái chăn bông.
“Anh.....”
Lục Phồn Chi khẽ nhếch khóe môi: “Tôi làm sao? Em nghĩ tôi đi rồi ư? Bỏ em một mình ở đây sao?” Rồi ngồi xuống cạnh cô.
Trái tim Tô Tinh Nam cũng ấm lên theo, cúi đầu khẽ cười.
Sau đó, cả hai đều im lặng.
Trong bóng tối, Lục Phồn Chi nhìn gương mặt thanh tú của cô, sống mũi cao, môi nhỏ duyên dáng, làn gió đêm khẽ lướt qua má khiến cô trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Tô Tinh Nam run run khép hờ hàng mi.
Lục Phồn Chi cất lời: “Cô nghe được gì?”
“Gió nói rằng cô ấy đau khổ quá. Cô ấy không có nhà để về, ngày đêm phiêu du trôi dạt bên ngoài.”
Giọng nói của Tô Tinh Nam xen lẫn chút nghẹn ngào, vẫn một mực nhắm mắt.
“Vậy cô chuyển lời giúp tôi, bảo nàng gió hãy thử ngắm nhìn bầu trời đi.
Ban ngày cô ấy có mặt trời làm bạn, buổi tối thì có trăng sao.
Nếu mệt mỏi cứ dừng lại nghỉ ngơi, chậm rãi ngắm phong cảnh ven đường cũng rất tốt, không ai trách cô ấy đâu.
Đêm nay còn có tôi ở đây để lắng nghe tâm sự của cô ấy.”
Một giọt nước mắt lướt trên gương mặt Tô Tinh Nam.
Cô mở to mắt làm bộ ngáp một cái, dụi dụi mắt tiện tay lau giọt lệ đang vương: “Ừm. Cô ấy nói cô ấy nghe thấy rồi.”
Sau đó ngẩng đầu nhìn lên không trung: “Anh xem, ngôi sao đêm nay đẹp quá kìa.”
Đúng vậy, đẹp giống như cô.
Lục Phồn Chi không vạch trần, anh nhìn đôi mắt cô, đôi mắt cô thoáng trống rỗng vô hồn, sau đó chậm rãi nói: “Nếu có cơ hội, tôi sẽ dẫn cô đi xem bầu trời đẹp hơn thế này nữa.”
Tô Tinh Nam quay đầu nhìn về phía anh: “Ở thế giới bên kia của anh đó ư?”
“Ừ.”
Tô Tinh Nam bắt đầu nổi hứng tò mò: “Anh kể một chút về thế giới song song kia cho tôi nghe đi.”
Lục Phồn Chi tiện tay nhặt một ngọn cỏ chơi, nói: “So với thế giới này không khác nhau là mấy, từ vị trí địa lý, văn hóa, giáo dục đều như nhau. Con người cũng y hệt. Nhưng về khoa học có lẽ tiên tiến hơn một chút.”
Sau đó anh bắt đầu ngẫm về những chuyện trước kia, đột nhiên cảm thấy đặc biệt hoài niệm:
“Tôi lớn lên trong đại viện, những chuyện nghịch ngợm cô có thể nghĩ đến tôi đều đã từng làm qua. Ăn không ít roi da của ba tôi. Mẹ tôi thì rất dịu dàng nhưng mỗi lần ba giáo huấn tôi, bà chưa từng nhúng tay vào bao giờ.”
Tô Tinh Nam có chút ngưỡng mộ: “Gia đình của anh hẳn rất hạnh phúc, ấm áp quá chừng.”
Lục Phồn Chi nghe ra chút hụt hẫng trong giọng cô, lại nói tiếp: “Thế à, thật ra đèn nhà ai thì nhà nấy sáng.
Khi tôi còn nhỏ, ba tôi thường xuyên vắng nhà, hầu như luôn phải ra ngoài làm những nhiệm vụ rất nguy hiểm.
Có lần trúng đạn, vị trí cách trái tim chỉ vài cm, suýt chút nữa đã hy sinh.
Có điều mẹ tôi luôn hiểu cho ông, luôn vun vén chăm lo cho gia đình, không hề giận hờn hay oán trách.
Hồi bé, lúc nào tôi cũng cảm thấy ba mình bỏ bê gia đình, đợi khi lớn lên mới hiểu, hóa ra ông đang bảo vệ cho mọi người.”
Tô Tinh Nam vỗ vai anh như đang an ủi: “Anh xem, hiện tại may mắn biết bao, có phải không?”
Lục Phồn Chi gật đầu, sau đó xoa xoa đầu cô: “Tôi chỉ an ủi cô thôi. Cô cũng sẽ nhận được nhiều may mắn.”
“Ui! Không được xoa đầu tôi! Tôi không cao thêm được đó!” Tô Tinh Nam che đầu, hờn dỗi nói.
Giọng nói ngọt mềm của cô nhóc nghe như một bé mèo đang làm nũng, Lục Phồn Chi hắng giọng, nói: “Như vậy là được rồi.”
Tô Tinh Nam mắt tròn xoe: “Thế anh từng làm mấy chuyện phản nghịch gì? Yêu sớm sao?”
Lục Phồn Chi cười nói: “Chuyện này thì tiếc quá. Lớn chừng này rồi nhưng tôi chưa yêu lần nào.”
Tô Tinh Nam lắp bắp kinh hãi: “Cái gì. Đừng nói là anh......” Hình như cô nghĩ đến chuyện gì đó rồi ngậm chặt miệng.
“Chậc. Nhóc con, bớt tưởng tượng bậy bạ đi.”
“Hì hì hì. Vậy anh làm gì?”
“Hồi đó từng đánh nhau với người ta, trốn học đi đua xe... Chắc là hồi cấp hai thì phải? Đợt đó từng bị ba tôi bắt được một lần, đánh gãy cả roi.”
Tô Tinh Nam cười ha hả: “Quả thật là lịch sử đen tối. Anh cũng đua xe sao?!”
“Sao? Lạ lắm ư?”
“Không phải, bất ngờ quá thôi. Tôi cũng thích lắm, có dịp bọn mình đua thử đi.”
Lục Phồn Chi đồng ý với cô.
Tô Tinh Nam lại hỏi: “Vậy anh sống ở thành phố nào?”
“Ở đâu có nhiệm vụ thì đi đến chỗ đó.” Ánh mắt của Lục Phồn Chi trở nên nghiêm nghị.
Anh không biết quả bom lần đó có tiêu diệt sạch đám Jimmy không, cũng không biết mấy ngày qua đã xảy ra chuyện gì. Anh em chắc đều cho rằng anh đã hy sinh. Nghĩ đến đây, ánh mắt anh bỗng trở nên ảm đạm.
Tô Tinh Nam cầm cọng cỏ nhỏ chọc chọc người anh: “Anh muốn về nhà sao?”
“Nếu tôi về nhà thì cô phải làm sao bây giờ?” Lục Phồn Chi cười, nói đùa.
“Xùy. Chẳng lẽ không có anh thì tôi không sống được chắc?”
Lục Phồn Chi bật cười thành tiếng, xoa đầu cô: “Phải như vậy. Dù không có ai thì cô cũng phải sống thật tốt.”
“Sao lại xoa đầu tôi nữa rồi! Anh mà xoa nữa là tối nay tôi lén vào phòng chặt đứt mấy cái móng heo to này đó!” Tô Tinh Nam tức giận.
Lục Phồn Chi tựa vào dây xích đu: “Tôi là móng heo to? Vậy cô là gì? Móng heo nhỏ à?”
“Hừ! Tôi không thèm nói chuyện với anh nữa.”
Trầm mặc một hồi lâu.
Có lẽ vì đang là buổi tối, những chuyện không thể nói vào ban ngày, đều được giải bày vào đêm muộn.
Đột nhiên Lục Phồn Chi vứt cọng cỏ trên tay, anh đứng lên, đi đến phía sau xích đu.
“Anh làm gì vậy?” Tô Tinh Nam đang định quay sang nhìn anh.
Lục Phồn Chi liền nói: “Ngồi yên, giữ chắc nhé.” Sau đó hai tay liền đẩy lên.
Tô Tinh Nam nhanh chóng nắm chặt dây thừng: “Ê ê ê! Làm tôi hết hồn! Suýt nữa bị anh làm ngã chết rồi, mai báo chí sẽ viết: Ai đó vì ghen ghét tiểu tiên nữ Tô Tinh Nam tài năng xinh đẹp, lợi dụng lúc cô không chú ý mà ra tay sát hại.”
Lục Phồn Chi bật cười, như làn gió mát phớt qua đầu tim: “Nhóc con, bớt ảo tưởng đi. Không tin tôi à? Cảm thấy tôi sẽ để cô ngã chết?”
“Tôi chỉ tin bản thân mình thôi.”
“Muốn thử tin tưởng tôi một lần không? Thử phiên bản xích đu cảm giác mạnh?”
Có thể vì nghe giọng nói trầm ấm, quyến rũ của Lục Phồn Chi, Tô Tinh Nam bỗng cảm thấy can đảm: “Chơi thì chơi. Ai sợ. Ngã chết thì thôi.”
Lục Phồn Chi lẩm bẩm: “Không đâu. Tôi sẽ không để cô ngã.”
“Anh vừa nói gì? Tôi nghe không rõ, nói lớn chút.”
“Tôi nói thế thì vịn cho chắc.” Hai tay Lục Phồn Chi dùng sức, đẩy xích đu cao dần, gần như song song với mặt đất, Tô Tinh Nam cảm giác như mình đang cách bầu trời càng lúc càng gần.
Nếu không phải đang là đêm khuya, cô thật sự muốn hét một tiếng thật to.