Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi?

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 7: Nhóc con, sao lại khóc rồi?

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô nhớ lại khi còn nhỏ, đôi tay ấm áp vững chãi của cha cũng từng đẩy đu cho cô như thế này.
Mẹ thì ở trong bếp loay hoay với các món ăn, bà thường làm một chiếc bánh nhỏ, xong xuôi sẽ mang ra cho họ, mong được hai cha con khen ngon.
Cô và cha sẽ cổ vũ nhiệt tình, ra vẻ ăn ngon lành, vô cùng hưởng thụ để chọc mẹ vui.
Bầu trời hôm đó trong xanh, là một buổi trưa yên tĩnh, mẹ cũng sẽ cùng cô ngồi trên xích đu cười đùa.
Cô nhớ tới bàn tay ấm áp của mẹ mỗi khi vuốt tóc mình, sau đó sẽ thắt cho cô một bím tóc xinh đẹp.
Mỗi lần cô ngẩng đầu lên nhìn, mẹ sẽ nựng má cô, động tác dịu dàng vô cùng.
Nhưng không biết từ lúc nào, cha vì lý do đi công tác mà thường xuyên vắng nhà.
Những trận cãi vã cũng tăng dần theo thời gian, mâu thuẫn ngày một sâu hơn, mẹ cũng chẳng còn nói năng nhẹ nhàng như trước.
Hai người đổ lỗi cho đối phương, mỗi lần cha mẹ mâu thuẫn, Tô Tinh Nam đều phải đứng ra hòa giải.
Khi đó Tô Tinh Nam cực kỳ mệt mỏi, áp lực trong lòng ngày càng lớn, khiến cô mất ngủ nhiều đêm.
Tô Tinh Nam lắc đầu, hít vào một hơi thật sâu, cô nói với Lục Phồn Chi: "Tôi thật sự muốn hét thật to."
Lục Phồn Chi khẽ bật cười, không biết cô còn bao nhiêu vẻ mặt mà anh chưa từng thấy. Song anh vẫn làm ra vẻ nghiêm túc: "Nhóc con không được nói tục. Muốn hét thì đợi mai anh sẽ dẫn cô đi?"
Tô Tinh Nam than một tiếng: "Không được rồi. Đợi tôi thi đấu xong đi. Đến lúc đó sẽ vui chơi thỏa thích!"
"Phải biết kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, biết chưa?"
"Tôi đang vui mà. Anh xem, chẳng phải hiện tại tôi rất thoải mái ư." Tô Tinh Nam nháy mắt, nghịch ngợm nói.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Lục Phồn Chi nhìn vẻ mặt cô không còn buồn tủi thì từ từ dừng tay: "Đi thôi. Về phòng ngủ."
Tô Tinh Nam đứng khỏi xích đu, đi song song với anh vào nhà.
Lúc đến trước cửa phòng, cô gọi anh lại, do dự mở miệng nói: "Lục Phồn Chi..."
"Ừm, tôi đây."
Tô Tinh Nam bỗng dưng thấy lòng bình yên lạ thường, thấp giọng nói: "Cảm ơn anh vì đêm nay."
Lục Phồn Chi vỗ đầu cô một cái: "Nhanh đi ngủ đi. Trẻ con không nên thức khuya, không tốt cho sự phát triển đâu. Đừng phiền não về những chuyện vặt vãnh kia nữa. Ngủ ngon."
Cái vỗ đầu này của anh khiến Tô Tinh Nam nổi giận: "Đã nói không được xoa mà! Hỏng hết tóc! Với lại anh mới là người phát triển không tốt!"
"Nhóc con, đây là vỗ, biết chưa?" Lục Phồn Chi dừng một chút rồi lại mở miệng: "Hơn nữa, tôi phát triển tốt hay không, chẳng phải cô rất rõ rồi à?"
Nói xong liền về phòng của mình.
Tô Tinh Nam đỏ bừng cả mặt, cô nhớ đến cảnh tượng "Trai đẹp bước ra từ nhà tắm" vào tối hôm kia.
Phì phì phì! Cô dậm chân tại chỗ, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, bực bội trèo lên giường nằm. Chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Một đêm giấc ngủ ngon.
Ha, cô nhóc này cũng thật là bướng bỉnh.
Ở phòng bên kia, Lục Phồn Chi lại trằn trọc khó ngủ.
Anh nghĩ mãi, không biết cô nhóc kia đã trải qua những chuyện gì.
Rõ ràng đang ở tuổi đẹp nhất, rực rỡ nhất, bề ngoài hoạt bát là thế, sao trong lòng lại buồn bã đến mức như mất hết ý chí sống.
Nếu không phải đêm nay trùng hợp gặp được, không biết cô sẽ còn ngồi ở đó đến khi nào? Nghĩ đến cô nhím nhỏ kia, anh lại cảm thấy có chút đáng yêu, khóe miệng vô thức cong lên. Anh cúi đầu vuốt nhẹ ngón tay, như thể vẫn còn vương vấn cảm giác mềm mại từ mái tóc cô.
Đột nhiên anh thấp giọng chửi một tiếng: "Chết tiệt."
"Lục Phồn Chi, mày tử tế chút đi."
Sau đó liền bắt đầu hít đất trong phòng. "Một, hai...."
Mãi đến khi đủ hai trăm cái anh mới dừng lại, mồ hôi chảy dọc theo gò má, nhưng hình bóng vừa yếu đuối vừa kiên cường của cô vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí anh, không sao xua đi được.
Anh bực bội vội vàng đi tắm nước lạnh.
Sau khi tắm xong, nhìn đồng hồ đã gần bốn giờ sáng, Lục Phồn Chi nhanh chóng lên giường nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, bầu trời âm u, mây đen bao trùm, mặt trời cũng chẳng buồn ló dạng, không khí vương một cảm giác bức bối.
Lục Phồn Chi đang chạy trên máy chạy bộ, chiếc áo ba lỗ đã ướt đẫm mồ hôi, ôm sát lấy cơ thể săn chắc hoàn hảo của anh, như thể chỉ khi vận động tiết ra mồ hôi mới khiến lòng anh bình tĩnh lại.
Cửa phòng gym đột nhiên bị đẩy ra, anh không hề giật mình, nhìn thoáng qua, rồi hạ tốc độ máy chạy, chậm rãi đi bộ, hỏi: "Có chuyện gì? Sao lại gấp vậy?"
Tô Tinh Nam vừa ôm một chồng sách và xấp giấy nhạc A4, luống cuống nhét vào chiếc ba lô đen, vừa nói: "Tôi phải đến nhà thầy học, báo cho anh biết một tiếng."
"Để tôi đưa cô đi." Lục Phồn Chi cầm khăn trắng lau mồ hôi, định đứng dậy.
"Không kịp đâu, anh còn phải thay quần áo nữa. Bye nha, chiều gặp lại!"
Tô Tinh Nam gọi xe, cả đi lẫn về mất khoảng ba tiếng, nếu không kẹt xe.
Buổi học cũng không dài, chỉ khoảng một tiếng.
Nếu còn thời gian, cô thường chọn đi về bằng xe buýt.
Đeo tai nghe mở nhạc thật to, ngồi ở hàng ghế sau, ngắm nhìn dòng người tấp nập ngoài cửa kính.
Cảm giác như thể cả thế giới chỉ còn lại mình cô, trộm được chút thời gian cho riêng mình.
Cô ước xe buýt sẽ không có điểm dừng, để cô có thể ngồi mãi mà không cần xuống.
Mỗi lần tâm trạng không vui, cô sẽ chọn đi những tuyến xe buýt ít người, ngắm nhìn cuộc sống trôi qua.
Buổi học hôm nay, Tô Tinh Nam bị giáo viên mắng xối xả. Cảm hứng âm nhạc trong cô dường như vơi đi đôi chút, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa thể tìm lại được.
Thầy giáo không chút nể tình, trực tiếp phê bình: "Quá tệ. Vào thi mà trình diễn thế này thì không thể nào có giải được."
Tô Tinh Nam cúi đầu nhìn mấy ngón tay mình, suốt buổi gần như không nói lời nào.
Học xong, thầy giáo dường như thở dài một tiếng, rồi nói với cô:
"Em tự ngẫm lại xem, còn bao lâu nữa là đến ngày thi đấu rồi. Về điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt đi. Trước ngày thi nhớ đến học thêm một buổi. Thầy hy vọng tình trạng này sẽ không lặp lại vào lần sau."
Tô Tinh Nam vừa cúi người dọn đồ, vừa khẽ đáp: "Vâng. Em cảm ơn thầy."
Giọng cô khàn đặc.
"Đi một mình nhớ chú ý an toàn."
"Vâng. Tạm biệt thầy ạ."
Vừa ra khỏi nhà thầy giáo, tiếng sấm bỗng nổi lên, nổ ầm ầm vang trời, hệt như một đứa trẻ đang trút giận hoặc reo mừng. Vì người lớn chẳng ai có thể bộc lộ cảm xúc dữ dội đến mức ấy.
Những lời nói của thầy giáo không ngừng quanh quẩn trong đầu cô.
Cô gỡ rối dây tai nghe, đeo chúng vào lần nữa, muốn tách mình khỏi thế giới xung quanh. Cô cúi đầu, bước chậm rãi ra khỏi khu chung cư, thong thả bước dọc theo con đường, chẳng bận tâm cơn mưa lớn sắp ập đến.
Giọng hát vang lên "Anh biết em luôn muốn chạy trốn, hứa với anh đừng bỏ cuộc, cũng đừng coi thường chính mình. Hãy đến đây, anh sẽ ôm em vào lòng."
Nước mắt tức khắc tuôn rơi, Tô Tinh Nam ngẩng cao đầu, muốn ép chúng chảy ngược vào trong.
Nhưng nước mắt cứ như chuỗi hạt đứt dây, rơi lã chã không cách nào ngăn được.
Cô cắn môi, cố kìm nén không để bản thân bật khóc thành tiếng.
Ngay lúc đó, mưa xối xả đổ ập xuống, những hạt mưa nặng trĩu trút xuống người cô.
Tô Tinh Nam như thể không cảm giác được gì, lê bước nặng nề về phía trước.
Nước mưa theo mái tóc chảy xuống. Chẳng còn phân biệt được đâu là mưa, đâu là nước mắt trên khuôn mặt.
Cuối cùng, cô cũng không nhịn được nữa, ngồi xổm xuống, cả người phát run, cúi đầu cắn đầu ngón tay thật mạnh.
Khi Lục Phồn Chi cầm ô tìm thấy cô, đập vào mắt anh chính là cảnh tượng ấy, trông cô như một con mèo hoang đáng thương.
Anh nhíu mày, bước nhanh đến trước mặt, nghiêng ô che cho cô.
Tô Tinh Nam nhắm chặt mắt, chẳng cảm nhận được gì ở xung quanh.
Cô chỉ cảm thấy hình như mưa đã tạnh, cảm xúc dần bình ổn lại, mở mắt chuẩn bị đứng dậy.
Vừa ngẩng đầu liền ngây ngẩn cả người, trước mắt là một đôi giày thể thao màu đen, quần thể thao phối cùng áo thun trắng, lại ngước lên thì đối diện với đôi mắt đen láy của Lục Phồn Chi, và còn cả chiếc ô luôn nghiêng về phía cô.
Tô Tinh Nam còn chưa kịp nói gì, đã thấy Lục Phồn Chi lấy khăn giấy từ trong túi ra, anh cũng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau nước trên mặt cô.
"Nhóc con, sao lại khóc rồi?" Giọng Lục Phồn Chi êm ả như tiếng suối.
Tô Tinh Nam cúi đầu, một mực im lặng.
Lục Phồn Chi khẽ cười một tiếng, xoa đầu cô: "Chúng ta về nhà thôi. Dù thế nào cũng không được đùa giỡn với sức khỏe của mình. Mưa lớn thế mà không tìm chỗ trú."
Nói xong liền đứng lên nhìn cô.
"Anh kéo tôi lên đi, chân tôi tê cứng rồi, đứng dậy không nổi." Giọng Tô Tinh Nam đặc nghẹt mũi, nghe như đang làm nũng.
Lục Phồn Chi như thường lệ, tiếp tục chiều theo cô, đưa tay về phía cô.
Tô Tinh Nam nắm chặt tay anh, thuận thế đứng lên, bàn tay to rộng và ấm áp của anh đối lập hoàn toàn với bàn tay cô, giúp tâm tình cô dịu đi phần nào. Cô không nhịn được, khẽ gãi vài cái vào tay anh.
"Nhóc con, đừng nghịch." Ngữ điệu tuy nghiêm túc, nhưng Lục Phồn Chi lại chẳng nói gì thêm, vẫn tiếp tục nghiêng ô về phía cô.
Tô Tinh Nam tỏ ra vẻ bất cần, như muốn nói: "Anh làm được gì tôi?"
Lục Phồn Chi mỉm cười bất lực, nhìn cô ướt đẫm cả người, quần áo dán chặt vào dáng người hoàn hảo của cô.
Tuy Tô Tinh Nam rất gầy, nhưng những chỗ cần có thịt thì vẫn đầy đặn.
Chết tiệt.
Lục Phồn Chi thấp giọng mắng một câu, sau đó liếc mắt sang chỗ khác, anh lấy điện thoại ra rồi gọi taxi.
Có lẽ vì cơn mưa bất chợt, hai người đứng đợi thật lâu mà vẫn chẳng thấy xe đến.
Lúc này, Tô Tinh Nam chậm rãi cất lời: "Tôi vô dụng quá. Chuyện gì cũng không làm tốt được..."
Giọng nói trở nên nghẹn ngào.
Một lát sau, Lục Phồn Chi mới đáp lại: "Trên đời này, không ai là hoàn hảo ở mọi mặt cả. Đừng cố phóng đại khuyết điểm của mình, như thế chỉ khiến cô quên mất những điểm tốt của bản thân thôi. Nhóc con, tự tin lên một chút."
Giọng Tô Tinh Nam nghe đầy sầu muộn:
"Nhưng khó quá, tôi không hiểu sao mọi người lại nghĩ là tôi đang làm quá mọi chuyện lên. Chỉ là đàn không hay thôi mà, dù sao nhà tôi cũng khá giả, đâu thiếu thốn cái ăn cái mặc, thì có gì mà phải bất mãn nữa. Nhưng mà họ đâu phải tôi, không ai hiểu tôi cả. Có thể chuyện đó đối với họ là nhỏ nhặt, nhưng đâu có nghĩa đối với tôi cũng nhỏ nhặt như thế."
Lục Phồn Chi nhìn cô:
"Cô cũng biết đấy, không ai hiểu rõ cô hơn chính bản thân cô. Có lẽ cũng sẽ có một người như vậy, nhưng trước khi người đó xuất hiện, cô hãy tự học cách hiểu chính mình. Không cần phải vội, cứ từ từ ngẫm lại đi. Mọi nỗ lực đều sẽ có kết quả, cho dù tốt hay xấu thì cô cũng đã cố gắng hết sức rồi, đúng không?"
Tô Tinh Nam gật đầu. Điều chỉnh lại cảm xúc rồi hỏi: "Sao anh lại biết tôi ở đây?"
"Chẳng phải cô đã liên kết GPS trong điện thoại chúng ta với nhau à? Tôi cũng đâu ngốc, không biết đường đi thì dùng hướng dẫn trên bản đồ là được thôi."
"Hừm! Anh thông minh, còn tôi thì ngốc, tôi chính là một đứa đầu đất." Tô Tinh Nam như vừa tự giễu lại vừa phát tiết.
"Chậc. Chắc đang thầm mắng tổ tông nhà tôi trong bụng rồi hả? Hay là mắng thẳng mặt tôi luôn đây? Hửm?" Âm cuối của Lục Phồn Chi kéo dài, mềm mại đến mức như quét qua tận đáy lòng cô.
"Hừ. Anh biết vậy thì tốt." Tô Tinh Nam vô thức bĩu môi.
"Nhóc con dạo này gan lớn quá nhỉ? Không còn sợ tôi nữa à?"
"Hứ. Ai sợ anh? Lần đầu tiên gặp, cả người anh toàn là máu mà tôi còn chẳng sợ bao nhiêu hết." Tô Tinh Nam trừng mắt với anh.
Lục Phồn Chi cười khẽ, nhớ tới ánh mắt hoảng sợ, ươn ướt của cô vào tối hôm đó. Ấy vậy mà vẫn làm ra vẻ bình tĩnh để băng bó vết thương giúp anh: "Phải rồi. Gan cô nhóc đúng là lớn thật."
Tô Tinh Nam lại bĩu môi: "Vả lại, ai cần anh đến đây?"
"Chẳng phải tôi vừa chạy một quãng đường thật xa tới đón cô sao? Vậy mà lại bị em mắng một trận, đau lòng thật đấy. Nhìn cô xem, nếu cứ dầm mưa tiếp thì có phải sẽ càng ngốc hơn không."
Giọng nói của Lục Phồn Chi đầy sự cưng chiều, đoán chừng ngay cả chính anh cũng không nhận ra.
Anh chỉ cảm thấy trong bốn ngày qua, mình đã trở nên dịu dàng và kiên nhẫn một cách chưa từng có.
Trước đây, ở đơn vị quanh năm chỉ đối mặt với đám con trai, chuyện gì không đúng thì cứ mắng hoặc phạt một trận.
Vậy mà bây giờ, cô mèo con này như đang từng chút một gỡ bỏ sự nghiêm khắc và lớp vỏ lạnh lùng của anh.
Nghe xong lời anh nói, ban đầu Tô Tinh Nam vừa cảm động lại vừa buồn cười, nhưng sau đó thì tức giận, vươn tay véo mạnh vào cánh tay anh. Kết quả lại chẳng véo nổi, tức đến muốn hộc máu, cô nói:
"Anh ăn cái gì mà lớn lên vậy? Sao mà cứng thế!"
"Huấn luyện đấy. Ngày nào cũng huấn luyện mấy tiếng liền, giống như cô luyện đàn vậy. Dù khô khan nhưng lại rất thú vị, vì tôi thích nghề này, giống như cô yêu âm nhạc, yêu đàn vậy." Lục Phồn Chi không chút để ý trả lời.
Những lời này như một tia sáng xuyên thẳng vào lòng Tô Tinh Nam. Cô đột nhiên hiểu rõ được gì đó, nhưng cảm giác ấy đến rất nhanh, chợt lóe lên rồi vụt mất, chỉ để lại một dư âm mơ hồ khiến cô chìm vào trầm tư.