Bước Vào Tim Anh - Bài Cốt Lạt Tương
Chương 56: “Em không chỉ hay để bụng, mà còn rất trẻ con.”
Bước Vào Tim Anh - Bài Cốt Lạt Tương thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Nhuận Cẩm kiệt sức, rã rời, cả người mềm nhũn trên ghế. Nghe tiếng chất vấn của Chu Chỉ Nguyên, cô nghiêng đầu, tựa trán lên tấm kính lạnh buốt, ánh mắt mơ màng dõi theo những vệt đèn neon ngoài cửa sổ đang vụt qua.
Những đốm sáng rực rỡ ấy nhòe đi trong mắt cô, hệt như mớ suy nghĩ hỗn độn, tan nát trong lòng cô lúc này.
Đợi một lúc lâu vẫn không nghe cô trả lời, Chu Chỉ Nguyên đành nghiêng mắt liếc sang. Yết hầu anh khẽ nhúc nhích, những lời định nói chợt nghẹn lại khi nhìn thấy gương mặt nghiêng tái nhợt của cô, cuối cùng chỉ biến thành một tiếng thở dài khe khẽ: “...Được, về nhà rồi nói.” Giọng anh vô thức dịu xuống, mang theo chút bất lực lẫn thỏa hiệp.
Xe dừng dưới khu chung cư, Lâm Nhuận Cẩm mở cửa bước xuống. Gió đêm thổi bay mấy sợi tóc mai trước trán, vừa hay cô trông thấy dì giúp việc đang dắt Tiểu Lâm đi dạo.
“Phu nhân về rồi à? Ấy, tối nay cô về cùng cậu Chu nữa cơ.”
“Dì ạ.” Cô cố nặn ra một nụ cười, khom người xoa xoa cái đầu đầy lông của Tiểu Lâm. Nó mừng rỡ, cái đuôi ve vẩy không ngừng, chiếc mũi ươn ướt cứ cọ vào cổ tay cô.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân quen thuộc vang lên phía sau. Tiểu Lâm bỗng dựng tai, nhìn về phía Chu Chỉ Nguyên ở không xa mà “gâu gâu” liên hồi. Cái đuôi cụp hẳn xuống, không hề có vẻ vẫy mừng như mọi khi.
Chu Chỉ Nguyên lạnh lùng liếc nhìn nó một cái, dặn dì giúp việc: “Công viên phía trước đừng đi nữa, dạo này có người bỏ thuốc độc.”
“Trời ơi! Chuyện đó xảy ra khi nào vậy? Sáng nay tôi vừa đưa Tiểu Lâm ra đấy xong…”
Bước chân Lâm Nhuận Cẩm khựng lại, cô khẽ cau mày. Cô cũng chẳng hay biết chuyện này, gần đây công việc bận rộn quá, ngay cả việc ôm Tiểu Lâm cho tử tế cô cũng chưa làm được.
“Dì cứ cho nó đi dạo quanh đây thôi, không cần ra khỏi khu.” Nói xong, cô tiếp tục đi vào trong.
Dì giúp việc còn hỏi thêm mấy điều về vụ bỏ độc, Chu Chỉ Nguyên đáp lại vài câu ngắn gọn. Đến lúc cửa thang máy sắp khép, anh đưa tay chặn lại rồi bước vào.
Đèn cảm ứng ở sảnh chính lần lượt sáng lên theo bước chân họ. Lâm Nhuận Cẩm tháo đôi giày cao gót, thứ cô đã phải tập làm quen suốt thời gian này, rồi chân trần bước trên sàn. Cô đến quầy bar rửa tay sạch sẽ, sau đó vào phòng ngủ thay đồ.
Chu Chỉ Nguyên nhìn cô suốt, thong thả cởi áo khoác ngoài, mở tủ giày, cúi người nhặt đôi giày cao gót bị đổ đặt ngay ngắn vào trong. Anh ra quầy bar, uống liền hai cốc nước đá, rồi rót thêm một cốc nước ấm, lúc ấy mới vào phòng ngủ.
Trong phòng không bật đèn, nhưng rèm mở, ánh trăng xuyên qua khung cửa kính, phủ lên căn phòng một lớp bạc mờ ảo. Lâm Nhuận Cẩm đã thay đồ ở nhà, ngồi trên giường lật xem kịch bản.
Anh với vẻ mặt không chút biểu cảm bước tới, đặt cốc nước xuống bàn cạnh cô. Anh không rời đi, bóng anh bao trùm lấy cô.
“Lục Lệ đã cho em uống thứ bùa mê thuốc lú gì,” giọng anh còn lạnh hơn cả ánh trăng, “khiến em ký cái hợp đồng tám năm, còn để em dựa dẫm vào anh ta như thế.”
Lâm Nhuận Cẩm ngẩng mắt, lặng lẽ nhìn anh, khẽ mím môi, tạo thành một đường cong bướng bỉnh.
Cả phòng chìm trong im lặng, không khí ngày càng trở nên nặng nề.
Chu Chỉ Nguyên bị dáng vẻ ấy của cô chọc giận đến mức thái dương giật thình thịch. Anh bước tới, giọng anh trầm hẳn xuống: “Nói đi.”
Cô vẫn im lặng, cảm xúc trong mắt rối bời và khó đoán.
“Lâm Nhuận Cẩm,” giọng anh thấp xuống, nén giận, “lại không chịu nói nữa à?”
“Lộ Nhất.” Cô chợt khẽ nói.
Chu Chỉ Nguyên sững lại: “Gì cơ?”
Rồi anh kịp phản ứng, Lộ Nhất là nữ chính câm trong [Mộ Giang].
Cô đang muốn tập diễn với anh sao?
Khóe môi anh khẽ giật. Thấy cô vẫn nghiêm túc như vậy, anh xoay người hít sâu một hơi; khi nhìn lại, ánh mắt anh trở nên lạnh hơn: “Lúc này còn lôi anh ra tập diễn, không phải lúc để đùa đâu?”
“Em không biết phải nói gì với anh.” Cô gập kịch bản lại, nhẹ nhàng đặt lên đầu giường, giọng cô bình thản đến đáng sợ: “Sự thật là vài ngày nữa em sẽ bay sang Hawaii.”
Thái độ dửng dưng ấy lại càng châm ngòi lửa giận trong lòng anh. Anh bất chợt cúi người, chống tay giam cô ở đầu giường, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau: “Sao? Lục Lệ lo không nổi cho em à? Hóa ra anh ta vô dụng đến thế.”
Lâm Nhuận Cẩm ngẩng nhìn, giọng cô mang theo chút khó hiểu: “Sao anh cứ nhắc Lục Lệ mãi thế? Rốt cuộc anh khó chịu ở chỗ nào? Không có anh ấy, có lẽ em còn chẳng biết mình yêu diễn xuất đến vậy. Với em, anh ấy là quý nhân.”
Nói đến đây, cô chợt khựng lại, ánh mắt lướt qua gương mặt anh, ngập ngừng hỏi: “Hay là… anh đang ghen?”
Sắc mặt Chu Chỉ Nguyên cứng lại trong thoáng chốc, gân tay anh nổi rõ trên giường. Anh chậm rãi đứng thẳng, từ trên cao nhìn xuống cô: “Anh chỉ muốn nhắc em, cái ‘quý nhân’ xúi giục em ký hợp đồng tám năm ấy, ngay từ đầu đã đẩy em vào chỗ chết.”
“Đúng là anh ghen rồi.” Cô bướng bỉnh ngước nhìn anh, đáy mắt lóe lên một tia tinh quái.
“…” Anh nhìn cô thật sâu. “Tỉnh táo lại được không? Đây là lúc nói chuyện yêu đương à?”
“Được, vậy nói chuyện nghiêm túc.” Cô thu lại vẻ điềm tĩnh: “Về chương trình hẹn hò, em không có quyền từ chối. Em tìm Lục Lệ vì nghĩ anh ấy có thể giúp em nói với Tổng giám đốc La.”
“Khi cùng đường, trong đầu em chỉ có mỗi Lục Lệ thôi sao?” Chu Chỉ Nguyên bật cười vì sự tức giận. “Trong mắt em, anh vô dụng đến thế à?”
Lâm Nhuận Cẩm ngửa mặt lên, chậm rãi nói: “Em không muốn anh giúp.”
Chu Chỉ Nguyên: “Lục Lệ bây giờ không giúp cho em được, em lại không muốn để anh giúp…”
Cô bỗng cắt ngang lời anh, dứt khoát đáp: “Đúng. Em sẽ tự lo cho mình.”
Chu Chỉ Nguyên khựng lại một nhịp, bật cười lạnh lẽo: “Em không chỉ hay để bụng, mà còn rất trẻ con.”
Anh không muốn nói thêm lời nào nữa, xoay người định vào thư phòng để giải quyết chuyện này.
“Đúng là em rất để bụng. Kể cả chuyện hôm đó trên người anh có mùi nước hoa phụ nữ,” Lâm Nhuận Cẩm trừng mắt nhìn theo bóng lưng anh, “em sẽ nhớ cả đời.”
Bước chân người đàn ông vừa bước tới cửa chợt khựng lại. Anh chậm rãi quay lại, một tay nới lỏng chiếc cà vạt: “Đã nghi ngờ, sao khi đó không hỏi thẳng cho rõ?”
Lâm Nhuận Cẩm đưa tay day day thái dương: “Khi ấy tâm trạng em cực kỳ tệ, thật sự không muốn nói chuyện gì.” Cô buông tay xuống, bình thản nhìn anh: “Giờ anh có thể giải thích rồi.”
“Đi ngang thì bị người khác xịt trúng thôi.” Chu Chỉ Nguyên hờ hững chỉnh lại tay áo, ánh mắt lạnh nhạt. “Chỉ vậy thôi.”
“Ồ.” Cô khẽ đáp, bước xuống giường đi về phía tủ quần áo. Một câu gọn lỏn của anh khiến cô như bị treo lơ lửng, không thể tiến cũng chẳng thể lùi.
Chu Chỉ Nguyên đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng mảnh mai của cô. Lâu lâu, yết hầu anh khẽ nhúc nhích, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi khó tả: “Em ngủ trước đi.”
Cô không hỏi anh định làm gì. Tắm rửa nhanh chóng xong, cô quay về phòng và nằm xuống.
Đèn phòng ngủ vẫn sáng, mãi đến rạng sáng mới tắt. Cô nhắm mắt, lắng nghe tiếng bước chân, cảm nhận hơi ấm từ phía sau lưng rồi mới dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Lâm Nhuận Cẩm bảo Trịnh Tương dừng xe trước một quán ăn sáng cũ kỹ. Cô hạ cửa kính, ánh mắt cô dừng lại trước mặt tiền quán.
Tấm biển gỗ sờn bạc dưới nắng sớm trông càng thêm cổ kính và hoang sơ; Hơi nước bốc trắng từ những xửng hấp quyện vào không khí se lạnh, mùi bánh quẩy chiên béo ngậy hòa lẫn với vị chua lên men đặc trưng của bát đậu chấp*, theo làn gió xuân lùa vào trong xe.
*Đậu chấp là nước đậu xanh lên men kiểu Bắc Kinh.
“Em cũng chưa ăn sáng à?” Trịnh Tương tháo dây an toàn, mở cửa xe bước xuống, “Em muốn ăn gì, để chị mua. Nhưng đừng ăn đồ quá nhiều dầu mỡ nhé.”
“Hôm nay để em mời chị.” Lâm Nhuận Cẩm cũng bước xuống theo. Gió sớm khẽ lùa, mơn man mấy sợi tóc mai bên tai; cái lạnh đầu xuân khiến cô vô thức kéo chặt chiếc áo khoác len cardigan trên người.
Hai người chọn một chỗ ngồi bên trong. Gọi món xong, Trịnh Tương cúi đầu trả lời tin nhắn WeChat của Tổng giám đốc La, ông ta dặn phải cố gắng thuyết phục Lâm Nhuận Cẩm.
“Chị Tương,” Lâm Nhuận Cẩm bỗng lên tiếng, ngón tay khẽ miết nhẹ viền bát đậu nành ấm nóng, “lát nữa chị đi cùng em đến một nơi được không?”
“Đi đâu?” Trịnh Tương ngẩng đầu khỏi màn hình.
“Em muốn đi gặp đạo diễn Ngụy.” Lâm Nhuận Cẩm đặt bát xuống, ngẩng lên, trong mắt cô ánh lên sự tha thiết: “Ít nhất để ông ấy biết, em nghiêm túc với buổi thử vai [Mộ Giang].”
Cô nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ: “Dù cuối cùng vì tham gia chương trình hẹn hò mà đánh mất cơ hội này, em cũng muốn để ông ấy hiểu em thật lòng muốn đóng vai ấy.”
Nhìn khóe mắt cô hơi ửng đỏ, Trịnh Tương chỉ biết bất lực thở dài: “Em thật sự không muốn thử sao? Chương trình đó có thể khiến em trở thành một nữ diễn viên trẻ rất được săn đón đấy.”
“Không muốn.” Cô đáp gọn lỏn, dứt khoát.
“Được thôi, vậy chị đưa em đi một chuyến.” Trịnh Tương ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ em có thể nhờ đạo diễn Ngụy lên tiếng để gây chút áp lực cho Tổng giám đốc La. Nhưng hợp đồng với phía chương trình đã ký rồi, mình không thể vi phạm.”
“Chị Phó Chi đồng ý thay em tham gia.” Lâm Nhuận Cẩm liền đón lời, đáy mắt cô thoáng sáng lên: “Hơn nữa… nếu em phải sang Hawaii, chị cũng phải theo em ra nước ngoài. Thời gian dài như vậy, Tiểu Mễ chắc chắn sẽ rất nhớ mẹ.”
Trịnh Tương khựng lại một nhịp, rồi bật cười: “Đến cả những chuyện đó em cũng nghĩ hết rồi à?” Chị lắc đầu, gắp một cái màn thầu đặt vào bát cô: “Ăn đi đã, lát nữa chị liên hệ với đạo diễn Ngụy.”
Không lâu sau, xe chậm rãi dừng trước một tòa nhà màu xám trầm, mang vẻ kín đáo. Lâm Nhuận Cẩm hít sâu một hơi, rồi đẩy cửa bước xuống xe.
Văn phòng của đạo diễn Ngụy ở trên tầng cao nhất. Trong vài chục giây thang máy đi lên, lòng bàn tay cô khẽ rịn ra mồ hôi.
Thang máy “đing” một tiếng rồi dừng lại ở tầng trên cùng.
Trên cánh cửa kính mờ ở cuối hành lang có dán tấm biển tên đoàn phim [Mộ Giang].
Đẩy cửa bước vào, một người phụ nữ đeo kính gọng đen ngẩng đầu lên khỏi máy tính hỏi: “Đến thử vai à?”
Trịnh Tương bước lên, đưa danh thiếp của mình: “Chào chị, tôi là Trịnh Tương của công ty giải trí Nghi Tinh, đây là nghệ sĩ của chúng tôi, Lâm Nhuận Cẩm.”
Trịnh Tương khẽ nghiêng người: “Chúng tôi có việc quan trọng cần gặp đạo diễn Ngụy để trao đổi.”
Người phụ nữ đẩy gọng kính, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Nhuận Cẩm vài giây: “Đạo diễn Ngụy đang họp với ê-kíp sản xuất.” Cô ta chỉ vào chiếc ghế sofa ở góc phòng và nói: “Ngồi đợi một lát nhé.”
Cứ thế, họ ngồi đợi suốt hai tiếng đồng hồ.
Đúng mười giờ, cửa phòng họp mới mở.
Ngụy Hồng bước ra, thấy Lâm Nhuận Cẩm liền cau mày: “Không lo chuẩn bị cho buổi thử vai, cô chạy tới đây làm gì? Dù cô có tìm tôi, mọi việc cũng phải theo đúng quy củ chứ.”
Lâm Nhuận Cẩm vội vàng nói: “Đạo diễn Ngụy, ông hiểu lầm rồi…”
Khi rời văn phòng của Ngụy Hồng, nắng trưa khiến Lâm Nhuận Cẩm nheo mắt. Cô chui vào xe, vặn nắp chai, ngửa cổ tu một hơi cạn hơn nửa; dòng nước mát lạnh trôi qua cổ họng, những dây thần kinh căng thẳng mới hơi giãn ra.
“Chị Tương,” cô siết chặt nắp chai, giọng cô vẫn còn khàn khàn: “Xin lỗi, lại kéo chị cùng bị mắng.”
Trịnh Tương nổ máy xe, xua tay như không có gì: “Tính khí của đạo diễn Ngụy thì ai trong giới này mà chẳng biết, ngang ngửa với vị đạo diễn Lý kia.” Khóe môi Trịnh Tương nhếch lên một nụ cười khổ sở: “Chỉ sợ là bên Tổng giám đốc La, chiều nay chắc chắn sẽ có một trận mắng té tát.”
“Chị Tương, em…” Lâm Nhuận Cẩm ngập ngừng, rồi giọng cô bỗng trở nên chắc nịch: “Sau này em nhất định sẽ cố gắng hơn nữa, để chị không phải hối hận vì những gì đã làm cho em ngày hôm nay.”
Nắng ngoài cửa sổ rải qua kẽ lá, hắt lên gương mặt khiêm nhường của cô những vệt sáng lấm tấm. Nhìn cô qua gương chiếu hậu, Trịnh Tương chợt bật cười: “Thế thì càng phải cố gắng mà nên người đấy nhé. Không thì sau này chị không cùng em đứng chung một chiến tuyến nữa đâu.”
Khóe môi Lâm Nhuận Cẩm khẽ nở nụ cười.
Sau bao ngày nặng nề, hôm nay cô mới có thể cười nhẹ lòng đến vậy.
“Anh Nguyên, đạo diễn Ngụy có thể trống nửa tiếng.” A Hiền giữ tay lái. “Mình vào thẳng văn phòng ông ấy hay đặt chỗ yên tĩnh ở một nhà hàng gần đó?”
Chu Chỉ Nguyên không ngẩng đầu lên, lật hồ sơ trong tay, ngòi bút sắt lia một đường sắc lạnh trên trang giấy: “Vào thẳng.”
“Rõ.” A Hiền dứt khoát bật xi-nhan, chiếc Bentley đen lặng lẽ nhập vào dòng xe.
Vừa tan cuộc họp sáng, Chu Chỉ Nguyên đã bảo anh ta chạy thẳng đến tòa nhà sản xuất của chương trình [Cùng Nhau Yêu Đi]. Từ gương chiếu hậu, A Hiền liếc thấy gương mặt lạnh lùng của ông chủ ở ghế sau. Vì chuyện của “chị dâu”, anh không nói không rằng đã trở thành nhà tài trợ lớn của ê-kíp. Với cái đà này, e rằng sau chuyến này, danh sách các nhà đầu tư của [Mộ Giang] cũng sẽ có tên anh.