139. Kế Sách Của Tiểu Quỷ Và Nụ Hôn Nồng Cháy

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn

Kế Sách Của Tiểu Quỷ Và Nụ Hôn Nồng Cháy

Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tào Đống! Ngươi làm vậy chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến nhà họ Tào sao?”
Sở Nhược Yên lớn tiếng quát, bước chân Tào Phò mã khựng lại, vẻ mặt chợt trở nên u sầu.
“Nhà họ Tào... còn có đại ca, còn có tam đệ tứ đệ, nhà họ Tào sẽ không sao đâu...”
Hắn thì thầm như đang tự an ủi. Sở Nhược Yên cười lạnh: “Phải không? Ngươi mưu hại tướng quân đương triều, khiến mười vạn binh sĩ chết oan, cấu kết ngoại địch, hãm hại trung lương, mỗi tội danh đều đáng tru di cửu tộc! Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng nhà họ Tào không bị liên lụy?!”
Tào Đống sững sờ.
Sở Nhược Yên tiếp tục dồn ép: “Ngươi có biết, hôm qua cữu phụ nghe rõ chân tướng, nói cho dù mất chức cũng phải giữ ngươi lại! Còn lão phu nhân nhà họ Tào, mỗi lần nhắc đến ngươi đều mỉm cười, rõ ràng là hãnh diện vì con trai thứ gả được Trưởng công chúa, có một mối lương duyên tốt! Dù chỉ vì họ, ngươi cũng không nên mê muội không tỉnh ngộ nữa!”
Vẻ mặt Tào Đống hiện lên sự giằng xé, Thành bá khẽ gọi “Phò mã” một tiếng, hắn chợt rùng mình, như thể đã hạ quyết tâm: “Ta có lỗi với huynh trưởng và mẫu thân, xuống suối vàng sẽ tạ tội với họ. Nhưng Trưởng công chúa chỉ còn lại một mình ta, nếu ngay cả ta cũng không giúp nàng, nàng sẽ không còn ai để nương tựa...”
Nói rồi, hắn liền bước về phía Yến Văn Cảnh.
Ánh mắt Sở Nhược Yên lạnh lẽo, tay siết chặt vật trong tay áo. Đúng lúc này, đứa trẻ đáng lẽ phải hôn mê trên mặt đất lại đột nhiên mở mắt, một nắm vôi trắng được ném thẳng tới một cách mạnh bạo!
“U!!”
Tào Phò mã kêu đau đớn, lùi lại hai bước.
Sở Nhược Yên mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân hình nhẹ nhàng bay vào lương đình, ôm lấy Yến Văn Cảnh.
Thành bá quát: “Chặn bọn chúng lại!”
Mười mấy hắc y nhân lập tức vây kín lương đình, Sở Nhược Yên lại không hề hoảng loạn, quay đầu hỏi Văn Cảnh: “Thế nào? Con có sao không?”
Bánh trôi mè đen ưỡn ngực nói: “Không sao! Tam thẩm yên tâm, ta là nam tử hán đấy!”
Sở Nhược Yên xoa đầu nó: “Làm rất tốt.”
Không chỉ lén lấy vôi, còn giả vờ ngất xỉu để làm đối phương lơ là cảnh giác, đến thời khắc then chốt liền ra tay giáng một đòn chí mạng! Sự nhẫn nại này, quả nhiên không hổ danh là do tam gia dạy dỗ!
“Phò mã, phò mã, ngài không sao chứ?” Thành bá đỡ lấy phò mã, hỏi dồn dập.
Tào Đống đôi mắt gần như không nhìn thấy gì, chỉ mơ hồ thấy bóng người, lúc này lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng, chỉ tay về phía Yến Văn Cảnh gầm lên: “Giết nó cho ta!”
Hắc y nhân giơ đao chém về phía Yến Văn Cảnh.
Sở Nhược Yên nắm chặt vật trong tay áo chuẩn bị ra tay, nhưng khóe mắt liếc thấy Công tử Lang bên cạnh, trong lòng chợt động, bỗng xoay người ôm chặt lấy Văn Cảnh.
“Tam thẩm!!”
Trong mắt Yến Văn Cảnh, thanh đao kia sắp chém xuống vai nàng.
Keng——
Một tiếng keng giòn tan vang lên, một viên đá nhỏ bay đến làm lệch lưỡi đao, tiếp đó là giọng nói lạnh lùng của Công tử Lang: “Bổn các chủ từng nói rồi, mạng của nàng là của ta!”
Đám hắc y nhân do dự, không quyết định được. Chém xuống thì mười mấy cây nỏ liên châu bên cạnh có thể lập tức lấy mạng bọn họ, nhưng không chém, bên chủ tử kia lại khó mà bẩm báo.
Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, dưới núi bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Tô Đình Quân lớn tiếng: “Thuận Thiên phủ đến đây, bọn cướp hãy dừng tay!”
Thành bá biến sắc: “Phò mã! Mau đi!”
Tào Đống tuy đau nhức mắt đến cực điểm, nhưng cũng biết nếu không chạy thì thật sự sẽ bị bắt hết! Hắn lập tức được hắc y nhân hộ tống men theo con đường nhỏ bên sườn núi rút lui.
“Đừng đi!” Yến Văn Cảnh muốn đuổi theo, Sở Nhược Yên nắm lấy tay nó, khẽ lắc đầu. Chưa kể hai người bọn họ không cản nổi, dù cản được, Công tử Lang cũng không thể để Tào Đống bị Thuận Thiên phủ bắt đi. Dù gì thứ hắn muốn biết vẫn còn nằm trong tay Tào Đống, sao có thể để quan phủ cướp mất...
“Người chạy xa rồi, các chủ không đuổi theo à?”
Sở Nhược Yên nói một cách thờ ơ, Công tử Lang cười như không cười: “Đuổi thì vẫn phải đuổi, nhưng tiểu mù, vừa rồi bổn các chủ cứu ngươi một mạng, ngươi không cảm ơn ta sao?”
Sở Nhược Yên mỉm cười, quay sang gọi lớn với Tô Đình Quân: “Tô đại nhân, bọn cướp ở bên này!” Công tử Lang sắc mặt biến đổi hẳn: “Tiểu mù ngươi thật vô lương tâm!” Hắn vốn rất kỵ giao thiệp với quan phủ, đành vội vàng dẫn người rút lui.
Chờ Tô Đình Quân đuổi tới, nơi đây đã người đi đình trống. Chỉ còn những thi thể ngổn ngang chứng tỏ nơi đây vừa xảy ra một trận đại chiến.
Hắn bước đến trước mặt Sở Nhược Yên, đối diện với nữ tử mấy tháng chưa gặp, trong lòng rối bời: “An Ninh... Sở đại cô nương, cô không sao chứ?”
Sở Nhược Yên hành lễ: “Mọi việc vẫn ổn, đa tạ Tô đại nhân đã đến tương trợ.”
Yến Trừng từng chém đầu phụ thân hắn, khiến toàn phủ Bình Tĩnh hầu bị tịch biên và lưu đày, vậy mà khi biết Văn Cảnh gặp nạn, hắn vẫn là người đầu tiên đứng ra cứu giúp. Quả đúng như phụ thân nàng từng nói, là bậc quân tử chân chính.
Tô Đình Quân chắp tay đáp lễ.
Lúc này Mạnh Dương lao tới như tên bắn, kiểm tra tỉ mỉ Văn Cảnh một lượt từ đầu đến chân: “Tạ trời tạ đất, cái đầu này của thuộc hạ xem như giữ lại được rồi!”
Yến Văn Cảnh hừ một tiếng, giơ tay nhỏ nhắn nói: “Làm gì có chuyện giữ lại, hôm nay hoàn toàn là nhờ tam thẩm cứu ta, về sau Văn Cảnh sẽ nói với tam thúc, đều tại Mạnh thúc thúc ngươi bảo vệ không chu toàn!”
Mạnh Dương lập tức cầu xin Sở Nhược Yên, nàng cười: “Được rồi Văn Cảnh, cũng may nhờ Mạnh thúc thúc ngươi mời được vị Tô đại nhân này.”
Tô Đình Quân vốn còn mang chút thương cảm, nghe vậy vội đáp: “Không dám nhận, chỉ cần Sở đại cô nương... và tiểu thiếu gia bình an là tốt rồi.” Rõ ràng câu “tiểu thiếu gia” này là bổ sung thêm!
Yến Văn Cảnh thấy hắn còn lén lút nhìn Sở Nhược Yên vài lần, liền lập tức quàng tay qua cổ nàng: “Tam thẩm, chúng ta mau hồi kinh thôi, tam thúc thúc nhất định rất nhớ người!”
Sở Nhược Yên vành tai nóng bừng, chưa kịp mở miệng thì đã thấy tiểu quỷ kia quay sang cười ngọt ngào với Tô Đình Quân: “Vị Tô đại nhân này, có thể làm phiền ngài đưa chúng ta về không? Thúc thúc và thẩm thẩm nhà ta chưa bao giờ rời nhau, đến lúc đó nhất định sẽ hậu tạ!”
Sở Nhược Yên làm sao không hiểu tiểu quỷ kia có ý gì, nhưng giữa nàng và Tô Đình Quân, ngoài giấc mộng xưa kia, thật sự không nên có thêm bất kỳ dây dưa nào. Lúc này nàng cúi đầu nói: “Làm phiền Tô đại nhân.”
Tô Đình Quân thấy nàng khách khí như vậy, trong lòng chợt chùng xuống: “Sở đại cô nương không cần đa lễ, xin mời.”
Tới cửa thành, xe ngựa của Yến Trừng vừa đúng lúc tới nơi. Tâm trạng vốn nôn nóng, bất an của hắn, khi nhìn thấy Tô Đình Quân lập tức lên đến đỉnh điểm.
Chờ Sở Nhược Yên và Yến Văn Cảnh lên xe ngựa, hắn liền không thể nhịn được nữa: “Văn Cảnh, quay mặt đi!”
Yến Văn Cảnh tuy không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay đầu.
Giây tiếp theo, hắn đột nhiên nghiêng người, ép chặt nàng vào vách xe. Sở Nhược Yên cảm thấy không ổn, vừa gọi một tiếng “Yến...”, lời còn chưa thốt ra thì đã bị hắn nuốt trọn.
“Ưm...!!”
Nàng trừng to mắt, chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo của nam nhân kia đã nhiễm một tầng sắc đỏ mê hoặc...
Hắn vừa hung dữ và cuồng dã cướp đoạt tất cả, như muốn trút hết bao nỗi lo lắng, uất ức vào nụ hôn này!
Mãi đến nửa tuần trà, khi nàng cảm thấy mình sắp không thở nổi, nam nhân kia mới chịu buông ra.
“Không được lấy thân mạo hiểm! Không được có lần sau! Mọi việc phải thương lượng với ta!”
Ba câu liên tiếp, từng chữ như khắc sâu vào tim!
Sở Nhược Yên bị hôn đến mơ màng, lúc này chỉ biết gật đầu lia lịa, chờ Mạnh Dương ở ngoài gọi “Công tử, đã đến phủ Quốc công”, nàng liền đẩy Yến Trừng ra, nhảy xuống xe.
Chỉ khi luồng không khí tươi mới tràn vào phổi, đầu óc hỗn loạn của nàng mới dần tỉnh táo lại. Không đúng, nàng đang chạy cái gì chứ?