Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 25: Giai điệu màu xanh
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rõ ràng là mình đi gặp gái cơ mà!
Không khí tại hiện trường bùng lên một tiếng reo hò rần rần, có một fan ở hàng đầu mạnh dạn hỏi: “Hôm nay hát chúc mừng sinh nhật cho ai vậy?”
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười, một tay cầm micro đứng giữa sân khấu, dáng người vừa phóng khoáng vừa yêu kiều: “Không lẽ hôm nay vừa đúng là sinh nhật của bạn à?”
Đám fan phía dưới đồng loạt bật cười.
Ngay từ lần đầu Văn Nhiễm gặp cô, đã cảm nhận được Hứa Tịch Ngôn mang một vẻ trưởng thành vượt tuổi, khiến thần thái quyến rũ của cô gần như chói lóa dù mới tuổi thiếu niên. Nhiều năm sau khi họ gặp lại, nàng lại thấy cô có nét ngây thơ kỳ lạ, còn hiếm gặp hơn ở bạn bè cùng trang lứa.
Mãi tới lúc đó nàng mới nhận ra, chính sự đối lập ấy là bởi Hứa Tịch Ngôn nằm ngoài quy luật thời gian, không phát triển theo chuẩn mực thông thường.
Cô dựa vào thiên phú rực rỡ và dung mạo nổi bật mà tung hoành thế gian, đến thời gian cũng phải nhường bước cho cô.
Văn Nhiễm đứng ở hàng cuối trong nhóm người hâm mộ, ngước nhìn ánh đèn sân khấu bất ngờ chuyển sang màu xanh dương như một phép màu. Khi ấy Hứa Tịch Ngôn chắc không biết nàng rất thích màu xanh dương đâu nhỉ?
Hứa Tịch Ngôn trên sân khấu chắc cũng không nhìn thấy nàng, đúng không? Vậy bài hát chúc mừng sinh nhật này là dành cho ai?
Cách làm việc của Hứa Tịch Ngôn dường như luôn thế, không mục đích, chỉ đơn giản thôi.
Cô gật đầu ra hiệu với người chơi guitar và bass. Văn Nhiễm đứng phía sau chỉ thấy mờ mờ người chơi guitar mấp máy môi, nhưng không nghe rõ anh nói gì.
Chắc anh ta hỏi: “Thật sự định hát cơ à?” Bởi fan hàng đầu đều cười phá lên.
Hứa Tịch Ngôn cũng cười nhẹ gật đầu.
Cô vịn một tay lên micro, cổ chân xoay nhẹ như vô thức. Khi người chơi guitar gẩy lên hợp âm đầu tiên bằng miếng gảy đàn, cô khẽ rủ mi, mở lời: “Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.”
Văn Nhiễm tưởng cô sẽ hát tiếng Anh, nhưng không, cô hát tiếng Trung với cách phát âm hơi lai tiếng Anh, đầu lưỡi cong lên và chính vì vậy, bài hát chúc mừng sinh nhật quen thuộc bỗng trở nên mềm mại và đượm buồn khi cô cất lời.
Nếu cô chơi đàn mang tính hình ảnh, thì lúc cô hát là như đang kể chuyện.
Nhìn dáng cô đứng đó một tay giữ micro, miệng khẽ ngân nga, người ta cảm giác cô đang hát cho một ai đó rất cụ thể, từng câu từng chữ đều chạm thẳng vào lòng người.
Rất lâu sau này, Văn Nhiễm nhớ lại có lần trong buổi tiệc cuối năm của studio chỉnh âm, cả nhóm chơi trò nói thật hoặc nhận thử thách ở quán bar. Đến lượt nàng, nàng chọn “nói thật”.
Có người hỏi: “Quà sinh nhật lãng mạn nhất cậu từng nhận là gì?”
Văn Nhiễm không cần suy nghĩ mà mỉm cười đáp: “Một bài hát chúc mừng sinh nhật.”
Đồng nghiệp tủm tỉm cười: “Một bài hát mà gọi là lãng mạn nhất á? Nhiễm Nhiễm, cậu dễ hài lòng quá rồi đấy.”
Văn Nhiễm nghĩ, không phải dễ hài lòng đâu.
Người nói câu đó, chắc chưa từng thấy Hứa Tịch Ngôn mười tám tuổi đứng trên sân khấu làm giọng ca chính của một ban nhạc.
Ánh đèn xanh dương nhạt như sóng biển lan qua hàng mi dày của cô, bài hát chúc mừng sinh nhật cô cất lên không hề vui vẻ, thậm chí còn phảng phất buồn man mác, như thể cô là một lữ khách tự do nhưng cô độc, mời bạn nhảy vào dòng sóng để cùng bước vào thế giới của cô.
Văn Nhiễm đương nhiên không kiêu ngạo đến mức nghĩ Hứa Tịch Ngôn thích mình.
Hứa Tịch Ngôn vốn là thế, bất kỳ cảm xúc nào trong cuộc sống cô đều có thể tùy ý rút ra làm chất liệu để tạo cảm hứng.
Hứa Tịch Ngôn cần bao nhiêu chất liệu để nuôi dưỡng cảm hứng đó chứ?
Cô không chỉ chơi dương cầm đỉnh, mà cả giọng hát cũng đẹp đến mức người khác không thể ghen tị.
Có thể fan hàng đầu đứng gần Hứa Tịch Ngôn hơn, nhưng ánh đèn xanh ấy tỏa khắp nơi, giọng khàn nhẹ của cô cũng vậy, như nước biển bốc hơi dưới mặt trời rồi ngưng tụ thành mây, lại rơi xuống vòng tay biển.
Văn Nhiễm nhẹ nhàng theo nhịp sóng, để cơn mưa màu xanh dương nhạt thấm đẫm người mình.
Rất khó diễn tả cảm xúc lúc đó. Chỉ biết trong lòng nàng rõ ràng cảm xúc bồi hồi cùng nhịp tim rạo rực, cảm giác rung động thuần khiết ấy, sau tuổi mười tám sẽ không còn nữa.
Một bài hát chúc mừng sinh nhật chỉ có bốn câu, dù nhịp điệu có chậm thế nào cũng sớm kết thúc.
Hứa Tịch Ngôn chỉnh micro, hỏi fan: “Mấy bạn muốn nghe bài gì tiếp?”
“《Burning》!” - một tiếng hét khàn.
Chắc đó là bài nổi tiếng nhất của ban nhạc, trùng tên với tên nhóm.
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi cười: “Được, vậy tối nay mang đến cho mọi người bài 《Missing》.”
Cả khán phòng bật cười theo.
Văn Nhiễm hoàn toàn không ngờ đó lại là một bản heavy rock, vậy mà giọng hát mười tám tuổi của Hứa Tịch Ngôn lại điều khiển trọn vẹn. Cô không lắc đầu quăng tóc, cũng không xoay micro, vẫn như lúc nãy hát bài chúc mừng sinh nhật, đơn giản một tay cầm micro và lặng lẽ hát.
Điều đó khiến cô, giữa đám fan đang gào thét, vẫy tay, nhảy nhót, trở thành người yên tĩnh nhất ở đây.
Cô như một nhà ảo thuật cảm xúc, người giữ đầu dây điều khiển con rối, chỉ cần một động tác nhẹ, trời đất đã rung chuyển.
Văn Nhiễm đứng phía sau lặng lẽ nhìn, thật khó diễn tả sự chấn động trong khoảnh khắc ấy.
Hứa Tịch Ngôn, cậu còn phải giỏi đến mức nào nữa?
Cậu còn phải cách mình xa đến mức nào?
Cho đến khi Hứa Tịch Ngôn hát liền ba bài rồi rời sân khấu, fan vẫn phát cuồng, gào: “Tiếp đi!”
MC bước lên, ra hiệu và hạ tay: “Đừng hét nữa, đừng hét nữa, hôm nay không phải đêm diễn riêng của Burning đâu, còn có ban nhạc khác.”
Văn Nhiễm lặng lẽ rời Live House.
Quy trình tiếp theo là gì? Hứa Tịch Ngôn chắc vẫn tụ họp với bạn bè ban nhạc. Liên hoan ăn mừng? Nàng cũng không rõ, nhưng tự nghĩ Hứa Tịch Ngôn chắc sẽ không uống rượu chứ?
Nàng đeo túi vải, bươn bước, hơi nóng trong Live House chật ních người bị gió lạnh ban đêm lùa qua, khiến người ta rùng mình.
Đi ngang qua cầu vượt nơi nàng từng lén theo dõi Hứa Tịch Ngôn, nàng không vội rời đi mà tựa người vào lan can, nhìn dòng xe như dệt thành lụa bên dưới.
Ngẩn ngơ.
Đèn pha trắng đan thành một dải ngân hà.
Đèn sau đỏ kết thành hoàng hôn.
Ngày và đêm hòa làm một nơi đây, thời gian như rối loạn, đẹp đến mức gần như không thật.
Văn Nhiễm lấy điện thoại, cẩn thận cầm trên tay, sợ lỡ trượt tay từ cầu vượt sẽ vỡ tan.
Nàng khom người lên lan can, vòng tay trước mặt, mở danh bạ, bấm vào biểu tượng “giọt mưa”.
Trong đó lưu số điện thoại Hứa Tịch Ngôn.
Nàng không rõ lấy đâu ra can đảm, chắc vì hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của mình.
Cắn răng một cái, nàng bấm gọi số đó.
Khi bấm thì đầy dũng khí, sau đó nhận ra mình bắt đầu căng thẳng. Gió đêm thổi lạnh đến tê, nàng nuốt nước bọt liên tục.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “alo” trầm thấp, khiến vai nàng run run.
Nhưng giọng Hứa Tịch Ngôn rất tự nhiên, làm trái tim Văn Nhiễm dần bình tĩnh lại.
“Là mình, Văn Nhiễm.” Giọng nàng chắc không run đâu nhỉ?
“Mình biết mà.” Hứa Tịch Ngôn cười: “Mình lưu số cậu rồi.”
Ban đầu bên kia vẫn có tiếng mấy bạn nam nói chuyện, chắc là người chơi guitar và bass ban nãy, tiếc là Văn Nhiễm không nhìn rõ mặt họ, chỉ cần Hứa Tịch Ngôn xuất hiện, cô chính là tâm điểm.
Rồi tiếng mấy bạn nam ấy biến mất, hình như Hứa Tịch Ngôn đã cầm điện thoại ra ngoài nói chuyện một mình.
Hứa Tịch Ngôn là kiểu người như vậy, trông phóng khoáng nhưng với người khác lại vô cùng tôn trọng.
Văn Nhiễm rất muốn hỏi:
“Cậu ra ngoài có khoác áo không đó?”
Nhưng lại thấy như vậy sẽ lộ hành tung của mình.
Chắc vì nàng im lặng, Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Sao vậy, ngoan ngoãn ở nhà đón sinh nhật buồn quá rồi, có hối hận vì không tới Rire à?”
Giọng cô bình thản, khiến người ta tưởng tượng cô đang tựa vào bức tường ngoài quán bar nói chuyện, một tay giấu sau lưng, mũi bốt Martin khẽ cọ lên mặt tường sần, bóng tối mái hiên phủ lên gương mặt xinh đẹp của cô.
Cô nói thẳng: “Nói cho cậu biết, tối nay mình hát bài chúc mừng sinh nhật cậu đấy, mà cậu không nghe được.”
Văn Nhiễm cố giữ bình tĩnh: “Ừm, tiếc thật.”
Hứa Tịch Ngôn lại mỉm cười.
Không nói thêm gì, như thể đang kiên nhẫn chờ nàng lên tiếng.
“Ờm,” Văn Nhiễm mở lời, “Mình muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Ừ.”
“Cậu nghĩ, mình có nên thi chuyên ngành dương cầm không?”
“Sao lại nghĩ đến chuyện hỏi mình?”
“Không biết nữa.” Văn Nhiễm thành thật, “Chỉ là cảm thấy tiếng nói của cậu có trọng lượng.”
Đầu dây im lặng như Hứa Tịch Ngôn đang suy nghĩ nghiêm túc, khiến nàng càng hồi hộp và nuốt nước bọt.
“Vậy cậu nghĩ, thi chuyên ngành dương cầm sẽ khiến cậu tiếp tục yêu thích chơi đàn, hay không thi thì cậu mới còn thấy thích?”
Văn Nhiễm sững người.
Bỗng cảm giác muốn khóc.
Nàng đặt tay lên lan can, khom người xuống, chôn mặt vào đó nhưng không khóc, chỉ cố kìm dòng cay nơi sống mũi.
Nàng không ngờ Hứa Tịch Ngôn hỏi như vậy.
Nếu nói theo kiểu văn chương: đúng là chạm vào tận linh hồn.
Sự giằng co của nàng nằm ở điểm này.
Nàng biết Bách Huệ Trân nói đúng. Với thành tích hiện tại, có lẽ khó đậu Nhạc viện Trung ương, nhưng có thể thi đậu trường âm nhạc bình thường, học khoa dương cầm bình thường, tốt nghiệp, như Bách Huệ Trân bảo thì có thể đi dạy kèm ở trung tâm cho mấy đứa nhỏ.
Văn Nhiễm không xem thường việc dạy trẻ, đó là nghề đáng trân trọng.
Chỉ là, trước mười tuổi, nàng từng có cơ hội biết cảm giác được trời ưu ái là thế nào.
Khi ấy nàng nghĩ, để chơi những bản nhạc hay, nàng có thể làm bất cứ điều gì, có thể quên mình, có thể dập tắt bản thân.
Khi đó còn nhỏ, không biết cảm giác ấy gọi là “hiến dâng”.
Mỗi nghệ sĩ đỉnh cao đều hiến dâng bản thân cho nghệ thuật.
So với làm giáo viên dạy piano, Văn Nhiễm không muốn từ bỏ cảm giác ấy.
Giờ nàng không làm được nữa, dù có cố thế nào cũng không chơi ra giai điệu như được trời phú.
Nhưng trong lần chơi đàn với Hứa Tịch Ngôn ở phòng nhạc, nàng phát hiện ra mình thực sự có đôi tai nhạy bén.
Nàng suy nghĩ rất nhiều về điều đó, cảm thấy thay vì làm một giáo viên dương cầm bình thường, thì trở thành người hiệu chỉnh âm thanh xuất sắc còn ý nghĩa hơn.
Như vậy ít nhất nàng vẫn phục vụ cho việc tạo ra giai điệu tuyệt hảo, cảm thấy điều đó có giá trị.
Những lời này nghe mơ hồ, Bách Huệ Trân sẽ không hiểu, ông cậu đầy sĩ diện thì càng không.
Nhưng lúc này Văn Nhiễm trả lời Hứa Tịch Ngôn, như thể bao nỗi nghẹn đêm dài trong lòng tìm được lối thoát: “Không thi.”
Hứa Tịch Ngôn không cười, nói nghiêm túc: “Vậy thì đừng thi.”
“Văn Nhiễm, mình nghĩ cậu thật sự yêu thích chơi đàn, nếu thi dương cầm khiến cậu không còn yêu thích nữa, thì đừng thi.”
“Ừ, mình hiểu rồi.” Văn Nhiễm ngẩng lên, “Nhưng mà cậu đúng là người kỳ quặc thật đấy.”
“Hử?”
“Bình thường bị hỏi chuyện quan trọng đời người vậy, chẳng phải sẽ nói ‘cậu tự quyết đi’ à, ai muốn chịu trách nhiệm đời người khác chứ?”
Lúc này Hứa Tịch Ngôn cười: “Tối nay mình đã nói thật suy nghĩ với cậu, vậy có phải phải chịu trách nhiệm với cậu cả đời không?”
“... Không phải ý đó.”
“Văn Nhiễm.”
“Ừ?”
“Mình thấy tai cậu đang đỏ.”
“......”
“Cậu dễ bị trêu thật đấy.”
“............” Văn Nhiễm nói: “Mình cúp máy đây.”
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Cậu đang ở đâu?”
“... Ở phòng mình chứ đâu.”
“Thật không? Tắt đèn trốn trong phòng lén gọi cho mình à?”
“... Ừ. Cho nên mình phải cúp máy.”
“Được.” Hứa Tịch Ngôn nói: “Vậy tạm biệt bé ngoan nhé.”
“Tạm biệt.”
Cất máy, tim nàng đập mạnh tới lúc cảm giác ấy mới dịu lại. Văn Nhiễm dựa vào lan can một lúc rồi mới đi xuống cầu vượt.
Xe buýt đã ngừng, nàng đành dùng tiền tiêu vặt gọi taxi về nhà.
Mở cánh cửa sắt cũ kỹ, sợ tiếng kẽo kẹt làm phiền ai đó đang ngủ.
Mang túi, lên cầu thang phải tháo dép ra xách.
Lên tới bậc cuối, vừa định thở phào vì đã an toàn thì gặp thằng em họ vừa đi vệ sinh ra.
Văn Nhiễm: ......
Em họ liếc từ đầu đến chân: “Chị từ ngoài về à?”
Văn Nhiễm: “Suỵt!”
“Em biết dì quản chị nghiêm, mà chị căng thẳng vậy làm gì? Chị ra ngoài gặp trai à?”
“... Làm gì có trai nào!”
Rõ ràng là mình ra ngoài gặp gái mà.
À không... Văn Nhiễm nghĩ, sao mình lại bị nó dắt mũi rồi.
“Nếu muốn em giữ bí mật, cũng được, mua cho em ba mô hình Ultraman.”
“Em học cấp hai rồi mà còn thích Ultraman á?”
“Chị đừng lo, mua cho em không?”
“Lấy hai cái được không?”
“Hai cái loại to.”
“... Chốt đơn.”
Em họ khịt mũi, dụi mắt và quay về phòng.
Văn Nhiễm trở lại phòng, lặng lẽ cởi áo khoác, thay đồ ngủ, chui vào chăn.
Lạnh quá, chắc sắp phải trải thêm chăn điện.
Nàng nhắm mắt, nhưng trước mắt vẫn là biển xanh nhạt và ánh đèn sân khấu tối nay.
Và có Hứa Tịch Ngôn đang đắm mình giữa sóng biển, khẽ ngân nga, giọng hát đủ để nhấn chìm người khác.
******
Sáng hôm sau, Bách Huệ Trân liên tục ra hiệu bằng ánh mắt cho Văn Nhiễm.
Học sinh cuối cấp thường tranh thủ ngủ thêm, không ăn sáng ở nhà, còn cậu thì luôn dậy sớm, có thói quen đọc báo giấy và uống sữa bò tươi giao mỗi ngày — tiền do Bách Huệ Trân trả.
Văn Nhiễm nói: “Cậu ơi, xin lỗi, hôm qua cháu bất lịch sự.”
Cuối cùng nàng vẫn không muốn để Bách Huệ Trân khó xử.
“Nhưng mà, cháu sẽ không thi chuyên ngành dương cầm, cháu sẽ thi ngành hiệu chỉnh âm.”
Cậu liếc nàng: “Thu nhập thấp lắm đấy.”
Văn Nhiễm bình tĩnh nói: “Đó là lúc mới bắt đầu thôi.”
Thật kỳ lạ, sau cuộc nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn, trong lòng nàng có thêm sự chắc chắn. Như thể Hứa Tịch Ngôn đã xua tan mây đen, giúp nàng thấy rõ suy nghĩ thực sự của mình.
Cậu lại nhìn Bách Huệ Trân: “Em cứ để nó muốn làm gì thì làm.”
Bách Huệ Trân cười trừ: “Hiệu chỉnh âm thanh cũng là nghề mà.”
Cậu lắc đầu, miệng mỉa mai: “Cái nhà cũ này lỗ nặng rồi, nuôi mấy đứa chẳng nên thân.”
Văn Nhiễm định nói gì đó, nhưng Bách Huệ Trân đẩy nàng ra ngoài.
Cô đạp xe đến trường, cố nhìn kỹ trong nhà xe, mắt sáng lên khi thấy chiếc xe đạp leo núi đen của Hứa Tịch Ngôn.
Không lộ cảm xúc, nàng hoà vào dòng học sinh đi tới lớp Hai.
Sau tiết tự học buổi sáng, Đào Mạn Tư rủ đi mua bữa sáng: “Sinh nhật hôm qua cậu làm gì?”
“Mẹ mình nấu bánh gạo với cá, còn mua bánh kem tiệm đầu hẻm.”
“Tiệm đầu hẻm nhà cậu hả, ngon khỏi chê.”
“Giờ họ còn bán bánh kem cắt miếng, lần sau mình mua cho cậu.”
Mỗi lần giấu chuyện với Đào Mạn Tư, Văn Nhiễm lại thấy áy náy.
Nhưng thật sự không biết nói sao.
Cảm xúc ấy quá phức tạp, tinh tế như dây leo mọc vô định giữa bụi tường vi, nàng không nghĩ ai có thể đồng cảm.
Đó là bí mật riêng mình nàng.
Khoảnh khắc nàng và Hứa Tịch Ngôn bên nhau, đáng để ghi in đậm trong sách.
Thực ra, nếu chia nhỏ ngày thường, cơ hội nàng và Hứa Tịch Ngôn gặp thực sự rất ít.
— chỉnh lại chút, không hẳn là ít, nhưng tất cả đều là mũi tên một chiều từ nàng.
Ví dụ, nàng vẫn kéo Đào Mạn Tư đi vệ sinh giờ ra chơi, tiện đường đi ngang lớp Năm, giả vờ không để ý mà liếc vào, có lúc thấy Hứa Tịch Ngôn, có lúc không.
Ví dụ giờ thể dục giữa buổi, nàng đi chậm hơn, đợi khi chắc chắn Hứa Tịch Ngôn và Bạch Xu xuống lầu, thì nàng và Đào Mạn Tư cũng xuống, cách vài bậc thang, trong đám đông vẫn có thể nhận ra mái tóc xoăn bồng bềnh của cô.
Ví dụ sau giờ tự học tối, ra sân để lấy xe, phần lớn Hứa Tịch Ngôn không ở lại trường, nhưng thỉnh thoảng có, thế là gặp cô đẩy xe giữa đám bạn vây quanh. Khi đã vượt qua khoảng cách ban đầu, cô thực ra rất dễ khiến người khác thích.
Ngày tháng cứ trôi chậm rãi, nhưng với Văn Nhiễm lại như slide trình chiếu lướt nhanh.
Nàng nhớ Hứa Tịch Ngôn từng nói — sau kỳ thi chung, cô sẽ rời Hải Thành sang Anh học dự bị.
Kỳ thi chung vào ngày 16-17 tháng Một.
Tết Dương lịch năm nay nghỉ hai ngày, nhưng với học sinh cuối cấp như họ chỉ được nghỉ ngày 31 và mùng 1.
Có một cuối tuần liền mạch là phần thưởng lớn, dù tháng Một còn kỳ thi chung toàn thành phố.
Dù không quan trọng lắm, thành tích xếp hạng không bằng bài kiểm tra tháng, nhưng mang danh “thi chung”, sơ suất vẫn ảnh hưởng tốt nghiệp.
Văn Nhiễm vốn nhút nhát, học hành chăm chỉ đến mép mọc mụn.
Trong tình trạng đó, sau tiết tự học được ra căng tin mua đồ ăn, cũng là thoải mái.
Cô vừa đi vừa trả lời Đào Mạn Tư: “Chắc ở nhà thôi, cậu cũng biết cậu mình nghiêm khắc.”
Đào Mạn Tư bĩu môi: “Biết thì biết, nhưng vẫn hy vọng năm nay có ngoại lệ, mình định rủ cậu đi công viên hải dương vào thứ Bảy đó.”
“Đi với em họ cậu à?”
Em họ Đào Mạn Tư cũng quen.
“Không, là mấy bạn CLB văn học rủ mình, mình đồng ý luôn, dù gì ba mẹ cũng không bận tâm.”
Văn Nhiễm gật: “Vậy à.”
Nàng lại càng không muốn đi, vốn hướng nội, không giỏi giao tiếp.
Đào Mạn Tư hỏi: “Cậu nói xem hôm đó mình mặc gì hợp? Áo khoác trắng đó đẹp không?”
Văn Nhiễm cười: “Sao vậy, không chỉ mấy bạn CLB văn học, cả Trương Triết Văn cũng đi à?”
“Không phải, là Hứa Tịch Ngôn.”
Chân nàng khựng lại, nhưng trước khi Đào Mạn Tư nhận ra, nàng đã bình tĩnh bước tiếp.
Chợt nghĩ:
Đây có lẽ là ý nghĩa của việc phải lòng ai đó.
Những điểm dừng tinh tế, rồi bước tiếp, như một điệu minuet, là giai điệu chỉ chính nàng nghe thấy.
Nàng cùng Đào Mạn Tư đi trong khuôn viên mùa đông, bước trên nền xi măng xám, chậm rãi hỏi: “Hứa Tịch Ngôn..."
Nhắc tên cô trước mặt người khác khiến nàng ngập ngừng.
Lấy lại bình tĩnh: “... Sao cũng muốn đi chung?”
“La Hân Tần lớp Năm rủ cậu ấy, chắc thuận miệng, rồi cậu ấy đồng ý.”
Văn Nhiễm biết, Hứa Tịch Ngôn đúng là người như vậy.
Cô có thể làm nến thủ công, cũng là ca sĩ chính ban nhạc hát ở quán bar. Văn Nhiễm biết trong thế giới rộng lớn chưa biết, cô sẽ còn làm nhiều thứ thú vị hơn nữa.
Với thiên phú đó, cô làm được mọi thứ, thế giới mỉm cười với cô, cô tò mò với thế giới.
Cho nên cô hứng thú với mọi thứ. Ngay cả công viên hải dương ở Hải Thành cô chưa từng tới, cô cũng muốn xem thử, chơi thử.
Những ngày trước kỳ nghỉ trôi chậm, nhưng với Văn Nhiễm như từng slide tua nhanh qua.
Nàng nhớ Hứa Tịch Ngôn nói sau kỳ thi chung sẽ sang Anh.
Kỳ thi chung ngày 16-17 tháng Một.
Tết Dương lịch nghỉ hai ngày, vậy là mất thêm hai ngày gặp cô nữa.
Cho dù đi ngang lớp Năm, đi xuống cầu thang, hay ra nhà xe, có lúc thấy Hứa Tịch Ngôn, có lúc không, còn gặp cô bao nhiêu lần nữa?
Đợi Hứa Tịch Ngôn sang Anh.
Văn Nhiễm biết rõ tài năng rực rỡ của cô sẽ không bị kiềm hãm nữa, cô sẽ bay thật cao, xa— không còn là khoảng cách có thể bắt gặp ở ngôi trường nhỏ này.
Nàng nghĩ tới điều đó trong đêm cuối trước kỳ nghỉ Dương lịch.
Sau giờ tự học tối, nàng về nhà gội đầu, bình nóng lạnh cũ không tốt, nên nàng cúi xuống, mặc áo ngủ dày, cúi đầu xuống chậu rửa mặt, dùng cốc múc nước xối liên tục xả bọt, lại nghĩ Hứa Tịch Ngôn chắc chưa bao giờ gội đầu kiểu này.
Rồi mở nước, để dòng nước đục vì bọt trôi mạnh như bức tranh trừu tượng, quấn khăn lên tóc, chạy lên lầu.
Vừa gặp bà Bách, bà giật mình: “Trời ơi con bé này làm sao vậy! Tóc ướt là sẽ nhức đầu đấy!”
“Con chợt nghĩ ra một chuyện.”
“Chuyện gì gấp vậy? Bài toán mãi không hiểu bỗng nhiên hiểu rồi hả?”
“... Dạ dạ.”
Văn Nhiễm trả lời qua loa, chạy về phòng, đóng cửa, khoá trái.
Nàng ngồi mép giường, lấy điện thoại dưới gối, gọi Đào Mạn Tư.
“Alo?” - Đào Mạn Tư bắt máy nhanh: “Nhiễm Nhiễm, sao giờ này cậu gọi mình?”
“Ờ...” Văn Nhiễm mở đầu: “Cậu đang làm gì?”
Đào Mạn Tư thở dài: “Làm bài toán.”
Cả hai đều nằm trong top mười môn bình thường, văn và Anh ổn, nhưng toán luôn là điểm yếu.
Dù sao, ai cũng có thể phản bội, chỉ có môn toán là không biết thì là không biết.
“Ừm.” Đầu ngón tay trắng của Văn Nhiễm miết nhẹ lên vỏ điện thoại xanh nhạt.
Tay kia tháo khăn, ấn phần đuôi tóc ướt, nhưng trọng lực vẫn kéo xuống, một giọt rơi lên ga màu xanh nhạt.
Loang ra như một bông hoa nở lúc hoàng hôn.
Đào Mạn Tư hỏi: “Cậu thì sao?”
“Mình vừa gội đầu xong.”
“Chết rồi, mình còn chưa gội nữa.” Đào Mạn Tư nói: “Ngày mai Hứa Tịch Ngôn tới, chắc mình phải gội đầu thôi?”
Hứa Tịch Ngôn chính là người như vậy.
Dù Đào Mạn Tư không có cảm tình đặc biệt, vẫn muốn giữ hình tượng trước mặt cô.
“Vậy thì gội đi.” Văn Nhiễm nói chậm: “Mình đang nghĩ.”
“Hử?”
“Dù gì ngày mai cũng giao thừa, ở nhà với cậu mình chán chết.”
“Cho nên mình mới rủ cậu đi công viên hải dương đó, ngoài mình ra cậu cũng quen Vương Ninh, cậu ấy từng nói chuyện với cậu rồi.”
“Ừm.” Văn Nhiễm giả vờ ngập ngừng: “Vậy mình đi nhé.”
Như thể bị tên “Vương Ninh” thuyết phục.
Chỉ mình nàng biết, đang co ro trong căn phòng nhỏ, bật đèn bàn, ôm khăn tắm cũ, chấm những giọt nước trên tóc.
Cúi người cong như con tôm, cơ thể cuộn tròn.
Dường như chỉ thế mới xoa dịu được nhịp tim thình thịch.
Chưa từng là “Vương Ninh”.
Cũng chưa từng là bất cứ tên nào khác.
Bí mật nàng giữ trong lòng, từ đầu đến cuối chỉ có một cái tên — “Hứa Tịch Ngôn”.