Chương 24: Sinh nhật trong ánh đèn

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 24: Sinh nhật trong ánh đèn

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Muốn chị đối xử với em thế nào?
Đủ rồi.
Đôi khi Văn Nhiễm cảm thấy ông trời thật bất công với mình. Ví dụ như vì sao sau mười tuổi lại bắt đầu lấy đi thiên phú của cô, vì sao tuổi xuân cứ dần lùi sau một tuổi thơ huy hoàng.
Nhưng khoảnh khắc này, dưới ánh sáng vàng nhạt phủ lên đôi bờ vai trắng như tuyết của Hứa Tịch Ngôn, Văn Nhiễm bỗng cảm thấy ông trời cũng chưa đối xử tệ với mình đến thế.
Ít nhất là sinh nhật mười tám tuổi của cô, cô nghe thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi giữa một vùng sáng tối nói: “Chúc mừng sinh nhật.”
Văn Nhiễm nghẹn lời.
Dường như bất kể nói gì, “cảm ơn”, “cậu biết thế nào?”, “sinh nhật cậu là ngày nào”,
chỉ cần trong giọng nói có chút run rẩy như chót mi, tất cả đều có thể làm lộ hết tâm tư của cô.
Cô lấy lại bình tĩnh rồi vội nói một câu để phá vỡ cảm xúc: “Chẳng phải sắp thi rồi sao?”
Hứa Tịch Ngôn đứng lên.
Văn Nhiễm: “Có làm lỡ việc chuẩn bị của cậu không?”
“Hổng cần sao?”
Văn Nhiễm: ......
Kiêu ngạo thật! Nhưng tài năng thế này, gương mặt thế này, làm sao có thể ghét nổi.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Cậu nắm chắc phần thắng không?”
“Ừm.”
“Bạn học Văn Nhiễm.”
“Hả?” Văn Nhiễm chống lòng bàn tay lên mép bệ, tự nhiên hai vai căng cứng.
“Đừng nói ‘Ừm’, phải nói ‘Có’ cho rõ ràng.”
“Vậy thì... có.”
Hứa Tịch Ngôn bật cười.
Văn Nhiễm lấy hết can đảm hỏi: “Cười gì vậy?”
“Cười cậu đánh son đỏ chót thế mà sao...”, hàng mi dày của Hứa Tịch Ngôn run nhẹ dưới ánh sáng như say cánh bướm, “vẫn ngoan như vậy?”
Văn Nhiễm tay vẫn cứ bám chặt mép bệ.
Hứa Tịch Ngôn: “Vậy mình đi trước đây.”
“Ừm.” Nghĩ tới lời vừa rồi, cô đổi lại: “Được.”
Văn Nhiễm không ngoảnh nhìn theo bóng lưng Hứa Tịch Ngôn, chỉ lắng nghe tiếng bước chân cô dần xa, rồi nhảy khỏi bệ, đến bên cây đàn cũ, đặt đầu ngón tay thon lên phím trắng cuối mà Hứa Tịch Ngôn vừa rời tay.
Ting.
Tiếng bước chân phía xa như khựng lại, rồi lại tiếp tục rời đi.
Hứa Tịch Ngôn.
Văn Nhiễm nhìn ánh sáng nhỏ xíu đang đọng trên móng tay mình.
Mình sẽ thắng.
******
Lần này Văn Nhiễm bốc số thứ mười một.
Cô bước lên sân khấu, cúi chào dưới ánh đèn rực rỡ, không thể thấy rõ mặt khán giả nhưng chỉ cần nhìn dáng vỗ tay nhiệt tình kia là biết mẹ đang ngồi đâu.
Văn Nhiễm ngồi xuống, khép mắt nhẹ.
So với đôi tay mình, có lẽ đôi tai của cô nhạy hơn thật sự.
Cô mở mắt ra, thả ngón tay.
Giai điệu trôi chảy tuôn ra, nhịp phách mạnh phách nhẹ có thứ tự trong tâm trí cô. Nhiều năm rồi, chưa từng có cảm giác sảng khoái như vậy.
Cô bắt đầu hiểu vì sao mỗi lần Hứa Tịch Ngôn đánh đàn động tác lại lớn như vậy.
Bản nhạc kết thúc, lưng cô ướt nhẹ mồ hôi.
Cô đứng dậy, cúi chào khán giả và giám khảo.
Xuống sân khấu, mẹ mang áo khoác đến đón cô.
Cô khoác lại áo đồng phục: “Hôm nay con đánh thế nào?”
Bà Bách nhìn cô một chút.
Từ khi thành tích thi cử của Văn Nhiễm xuống dốc, họ ít khi nhắc tới việc cô đánh đàn ra sao, sợ làm tổn thương lòng tự trọng cô.
Nhưng cô đã hỏi, bà Bách đành nói: “Hình như sai hai nốt đó.”
Đúng, cô nghe thấy.
Kỹ thuật của cô không bằng Hứa Tịch Ngôn, khi thả hết vào, không tránh khỏi chỗ không kiềm được.
Khi công bố điểm, cô không phải lên lại sân khấu, chỉ khoác áo đồng phục, cùng mẹ nhìn lên màn hình điện tử.
Điểm hiện ra.
“Ôi chao.” Bà Bách bật lên một tiếng kinh ngạc.
Cao hơn thường lệ rất nhiều.
Nhưng vì họ luôn thi cùng nhau, biết rõ năng lực nhau, nên mong muốn vượt qua Vương Thường không nhiều.
Hai mẹ con quay lại chỗ ngồi, thêm ba người nữa, tới lượt Vương Thường lên đàn.
Váy biểu diễn của Vương Thường luôn rực rỡ, hôm nay là vàng nhạt rất hợp tuổi trẻ.
Cô ta vào vị trí.
Sai một nốt. Tai Văn Nhiễm khẽ động, sau nhiều lần nghe Hứa Tịch Ngôn chơi nhạc này, cô phải dồn hết tập trung. Cảm giác như nút âm nhạy ở tai vẫn chưa chịu ngừng.
Lại sai nốt nữa.
Nhưng như mảnh lụa đẹp có một vết rách nhỏ không rõ, khuyết điểm không át được vẻ đẹp.
Văn Nhiễm không biết giám khảo sẽ chấm thế nào, chỉ siết tay lại.
Cô không vào hậu trường xem điểm, nên không biết Hứa Tịch Ngôn thi lúc nào.
Có thể hỏi mẹ, nhưng cô đã nhắc mẹ đừng quá để ý Hứa Tịch Ngôn.
Đợi thêm một người, hai người, ba người.
Hóa ra Hứa Tịch Ngôn là tiết mục cuối cùng.
Văn Nhiễm nghĩ có lẽ ông trời cũng biết nên để cô ấy bốc số đó.
Hứa Tịch Ngôn bước lên sân khấu, ngồi xuống, bộ váy voan đen hơi nhăn nhưng gương mặt đặc biệt của cô lại càng tôn lên khí chất, cô luôn khác biệt, chẳng theo chuẩn mực nào.
Ngay khi đặt tay lên phím đầu tiên.
Văn Nhiễm hít một hơi thật sâu.
Lúc cô lên sân khấu, thấy ánh đèn chói, vậy mà chiếu lên vai trắng của Hứa Tịch Ngôn lại vừa vặn lạ. Cô sinh ra để ngồi trong ánh sáng, còn Văn Nhiễm và mọi người phải ngồi dưới khán đài, thành kính nhìn.
Trong lòng cô dâng lên chút chua xót.
Điều đó thậm chí hơi tàn nhẫn.
Chỉ cần Hứa Tịch Ngôn vừa đàn, Văn Nhiễm biết mình vĩnh viễn không sinh ra để chơi dương cầm như cô.
Đến lúc bản nhạc kết thúc, Hứa Tịch Ngôn cúi chào rồi bước xuống, Văn Nhiễm hỏi mẹ: “Mẹ thấy cô ấy đánh như thế nào?”
Bà Bách hé miệng: “Rất hay.”
Không biết dùng từ nào để mô tả vẻ hay đó.
Chỉ là dù có hiểu âm nhạc hay không, tất cả đều có thể bị động lòng bởi động tác mạnh mẽ của một cô gái mười tám tuổi, một chấn động bản năng của sinh mệnh.
Văn Nhiễm ngồi yên tại chỗ.
Bà Bách nhắc: “Mọi người đều về hậu trường xem điểm rồi.”
Chắc bà còn định nói: “Điểm của con hôm nay cũng có hy vọng.”
Nhưng sợ tạo áp lực nên thôi.
Người này người kia từ hậu trường ra, có người liếc cô vẫn ngồi, cô không muốn đoán ý nghĩa ánh mắt ấy.
Cho tới khi giám khảo đại diện bước lên công bố điểm, cuộc thi trao giải ngay tại chỗ.
Giải nhất không bất ngờ, thuộc về Hứa Tịch Ngôn. Tiếng vỗ tay cũng bình thản, không ai thấy lạ.
Giải nhì, giải ba đúng như cô đoán.
Cho tới khi đọc tới giải tư.
Với phần trình diễn của Vương Thường, Văn Nhiễm nghĩ chắc chỉ tới đây thôi.
Cô có cơ hội so kè với Vương Thường?
Cô nhìn chằm chằm môi giám khảo đọc: “Giải tư, Văn Nhiễm.”
“Giải năm, Vương Thường.”
Tô Dư Hoa phía xa quay đầu nhìn cô.
Văn Nhiễm và Vương Thường lần lượt bước lên sân khấu.
Hứa Tịch Ngôn đứng phía đầu hàng, cô tiến vào vị trí, giữa cô và Hứa Tịch Ngôn còn hai người nhận giải nhì và ba.
Vương Thường đứng cạnh, mặt khó chịu.
“Dịch ra bên kia một chút đi.” Vương Thường đẩy cô.
“Vương Thường,” Văn Nhiễm không phải người ồn ào, nhưng bây giờ cô nói rất bình tĩnh: “Là tôi thắng cậu đấy.”
“Cậu...” Vương Thường quay lại trừng cô.
Văn Nhiễm không để ý, mắt cô hướng về khán đài, ánh đèn dần tắt, thấy mẹ vừa vỗ tay vừa cười với mình.
Cô khẽ mỉm cười.
******
Xuống sân khấu thay đồ, lúc ra tìm mẹ, cô lại gặp Hứa Tịch Ngôn, người vừa rồi không biết biến đi đâu.
Hứa Tịch Ngôn đã thay đồ, không khoác lại đồng phục mà mặc áo sơ mi kẻ caro, phối cùng quần túi hộp, dưới chân vẫn đôi bốt Martin.
Từ xa cô gật đầu với Văn Nhiễm: “Hôm nay định ăn mừng sao?”
Xung quanh vẫn có thí sinh khác đi qua, Hứa Tịch Ngôn không nhắc là sinh nhật cô.
Như thể đây là bí mật nhỏ hai người giữ chung.
Văn Nhiễm thật thà: “Về nhà ăn cơm mẹ nấu.”
Khóe môi Hứa Tịch Ngôn hơi cong, nụ cười mang vẻ tùy ý: “Nghe ngoan thế?”
Cô đứng cách một đoạn hỏi: “Tối nay mình tới Rire, đi cùng không?”
“Bé ngoan à,” cô cười tươi hơn, “Đó là bar đấy.”
Văn Nhiễm theo phản xạ: “Cậu đủ tuổi chưa?”
Hứa Tịch Ngôn thật sự bật cười.
Vai cũng run nhẹ.
“Không thấy mình hơn cậu một tuổi à? Gọi chị đi.”
Văn Nhiễm nhìn cô từ xa, chỉ mong vài chớp đuôi mi có thể chia sẻ phần nhịp tim đang rối.
Lúc ấy, dĩ nhiên cô không thể ngờ, nhiều năm sau, khi cả hai trưởng thành gặp lại, cô sẽ nằm trên chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê bốn mươi mét vuông, Hứa Tịch Ngôn chưa tẩy trang, chiếc chăn hoa vàng phủ lên vai trắng như tuyết của cô,
Mẹ cô đỏ mặt, cắn nhẹ môi, thực sự gọi Hứa Tịch Ngôn: “Chị.”
“Muốn chị đối xử với em thế nào?” Giọng Hứa Tịch Ngôn mỗi lần như thế lại khàn hơn: “Nói đi.”
Mà khoảnh khắc này, Hứa Tịch Ngôn mười tám tuổi đứng trước mặt cô, giọng khàn như sắp mở hộp Pandora: “Hôm nay cậu thành niên đúng không, vậy có đi với mình không?”
Có vẻ Hứa Tịch Ngôn biết nếu tới gần cô thì sẽ làm cô căng thẳng, nên ngay cả khi trò chuyện vẫn giữ khoảng cách xa.
Cả hai cùng tô một màu son đỏ rực, trong khi mấy thí sinh khác đi qua, chẳng ai để ý Hứa Tịch Ngôn rực rỡ đang nói chuyện với một Văn Nhiễm bình thường.
Văn Nhiễm chần chừ rồi lắc đầu: “Con phải về với mẹ.”
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười, không gặng ép, chỉ vẫy tay từ xa: “Ciao~ Em bé ngoan.”
Đó là tiếng Ý nghĩa “tạm biệt”, kết hợp tóc dài xoăn như rong biển cô mang, mười mấy tuổi mà giọng đã quyến rũ duyên dáng.
*
Ciao phát âm gần giống “Chào” trong tiếng Việt nhé.
Hai người chia tay, Văn Nhiễm tìm Bách Huệ Trân, cùng bà ra khỏi hội trường bắt xe.
Mùa thu nơi phương Nam không tươi sáng như phương Bắc, trời trắng xám như lông chim bồ câu, mây cuộn nặng nề. Thời tiết hơi se lạnh, Văn Nhiễm co người đứng cùng Bách Huệ Trân dưới mái hiên tiệm văn phòng phẩm tránh gió, bà nhìn điện thoại: “Xe đặt trên ứng dụng còn sáu phút nữa mới đến, mình đợi ở đây rồi đi.”
Lúc này, cô thấy từ xa một bóng người mặc áo khoác sơ mi caro xanh rêu phối be đang bên đường.
Hứa Tịch Ngôn đang mở khóa chiếc xe đạp leo núi.
Cô mua xe đạp leo núi từ bao giờ?
Cô vén tóc dài, ngồi lên chiếc xe đen tuyền trông rất phóng khoáng, mang vài phần thờ ơ. Không e lạnh, giữa ống quần lộ hai đầu gối gầy.
Bách Huệ Trân vẫn nhìn điện thoại theo dõi xe, chỉ cô nhìn Hứa Tịch Ngôn.
Dáng thiếu nữ đạp xe rời đi, tự do như cơn gió qua hành lang thanh xuân, khiến lòng người bừng sáng.
Bà và cô về nhà, bà Bách nấu cá, rồi mang ra một chiếc bánh sinh nhật đặt từ tiệm gần đầu hẻm.
Kem trang trí lam tím như hoa tử đinh hương, ngoan ngoãn, dễ thương.
Cậu uống hai ly rượu rồi hỏi: “Rốt cuộc con theo nghệ thuật hay văn hóa, đã quyết chưa?”
“Anh cả.” Bách Huệ Trân ngăn lại: “Hôm nay là sinh nhật con bé, đừng vội nói chuyện đó.”
“Sao không vội được?” Cậu trừng mắt đỏ hoe: “Em lúc nào cũng chiều hư nó.”
Bà không nói nữa.
Bà và chồng vốn là công nhân nhà máy, mất việc mở quán cơm nhỏ, mất một nửa tiền tích cóp, giờ không dám làm ăn lớn, cũng không kiếm được việc, đành ở lại căn nhà tổ tiên cha mẹ để lại.
Ông ngoại cô mất, bà ngoại để lại căn này cho cậu, giấy tờ nhà chỉ có tên cậu.
Chuyện xưa như trọng nam khinh nữ, nhắc cũng vô ích. Tóm lại gia đình Bách Huệ Trân sống ở đây, cắn răng chịu đựng mà sống.
“Cậu ạ.” Văn Nhiễm quay sang Bách Huệ Trân rồi nói: “Cháu không định thi chuyên ngành dương cầm.”
“Sao lại được?” Cậu trừng mắt từ Bách Huệ Trân sang cô: “Từ nhỏ cậu bỏ bao tiền nuôi cháu học dương cầm, vô ích à?”
“Cậu, chuyện này phải nói rõ.” Cô bình tĩnh: “Tiền học dương cầm của cháu là ba mẹ cháu từng đồng tích cóp, không dùng một xu của cậu, tiền ăn hàng ngày mẹ còn bù thêm. ”
“Ê! Cháu nói với cậu kiểu gì vậy? Cháu quên nhà là của ai à?”
“Năm đó cậu bảo bà ngoại không cần ghi tên mẹ cháu vào sổ đỏ, hay cậu thật sự định đuổi em gái ruột ra đường? Mẹ cháu chưa bao giờ tranh giành với cậu, nhưng nói thẳng, căn nhà này là của hai người.”
“Con nhóc này muốn phản loạn! Đừng nói mấy thứ vớ vẩn đó. Nói thẳng, nếu không học dương cầm mà bỏ đi thi văn hóa, con có chắc đỗ trường tốt, ngành tốt, có việc ổn không?”
“Cậu ơi, cháu có làm gì thì ba mẹ vẫn ủng hộ cháu.”
Bách Huệ Trân kéo cô lại.
Cô nhẹ gạt tay mẹ: “Hơn nữa, cháu đâu đã nói là không thi nghệ thuật.”
“Ý gì?”
“Cháu muốn thi chuyên ngành hiệu chỉnh âm.”
“Nhà nuôi mày như tiểu thư, mày lại muốn làm kỹ thuật viên à?”
Cô bật cười: “Cậu, cậu thật sự nghĩ gia đình cháu là quý tộc sa cơ? Cháu không thấy hiệu chỉnh âm có gì không tốt, vẫn dựa vào năng lực và đôi tay mình.”
“Mẹ, con ăn xong rồi.” Cô đặt đũa xuống, đứng lên.
“Mày quay lại cho cậu!”
Cô không nghe, lên tầng, đóng cửa phòng.
Không biết bao lâu, Bách Huệ Trân lên gõ cửa.
“Đừng giận nữa.” Bà vỗ lưng cô.
Cô nằm úp mặt trên bàn học, khuỷu tay che mặt: “Mẹ, cậu con quá ảo tưởng. Mấy năm nay, mẹ và ba luôn nhẫn nhịn ông ấy.”
“Người một nhà, nhường nhau thôi.”
“Những năm qua mẹ bù biết bao tiền, cả tiền ba chạy xe cho Didi nữa, đó là tiền dưỡng già. Mẹ luôn nhịn, nên ông ấy cứ ức hiếp.”
*
Didi Chuxing là công ty thuê xe của Trung Quốc, Uber Trung Quốc là công ty con.
“Đã nói người một nhà, sao gọi là ức hiếp được?”
Cô thấy ngực mình thắt lại.
Biết nói sao đây.
Phiền muộn này cô đang gánh.
Như vài năm qua Bách Huệ Trân không đi làm, dồn mọi kỳ vọng lên cô. Cô vừa được yêu thương, vừa gánh áp lực vô hình.
Như bà nhìn bề ngoài mạnh mẽ nhưng cũng như ba, đều thật thà hiền lành. “Thật thà” nghĩa là không tranh giành, chịu đựng im lặng.
Những phiền muộn ấy vụn vặt, chẳng đủ kịch tính, đặt trong tiểu thuyết Lục Giang dù sao cũng không đáng nhắc.
Nỗi buồn của Văn Nhiễm, cũng như chính cô.
Thành tích trung bình, ngoại hình trung bình, tính cách trung bình, đến phiền muộn cũng trung bình.
Bà Bách ngồi cạnh giường hỏi: “Con thật sự không thi chuyên ngành dương cầm nữa?”
“Mẹ, thành tích của con mẹ rõ nhất, dù vào chuyên ngành dương cầm, mẹ nghĩ con có thể thành nghệ sĩ không?”
“Thì cũng đi dạy trẻ gì đó, hay tìm việc gần nhà, sống ở nhà luôn. Văn Viễn ngay đối diện, như vậy con với nó...”
Cô chen vào: “Mẹ.”
Bách Huệ Trân thở dài: “Cuộc sống chỉ cần vậy, không xảy ra sai sót.”
“Không sai sót.”
Cô nghĩ, chắc đó là quy luật tối cao đời người bình thường như họ. Cứ nhường nhịn, chịu đựng, vài chục năm sau mới biết đời mình chỉ quanh quẩn vài mét vuông.
Chưa từng thấy nơi xa, chưa từng biết núi cao biển rộng.
Chuyện này chẳng phải to tát, nhưng cô lại nhớ tới dáng Hứa Tịch Ngôn đạp xe đi.
Gió chiều thổi mái tóc xoăn dài thiếu nữ, thật tự do.
Cô nói: “Mẹ, con phải làm bài tập.”
Bách Huệ Trân thở dài đứng dậy: “Tối nay coi như xong, nhưng sáng mai phải qua xin lỗi cậu đấy.”
Cô cố nhịn rồi đáp: “Dạ.”
Hơn mười giờ, căn nhà tường đỏ cũ phủ thường xuân lại yên tĩnh.
Cô không biết nghĩ gì, lấy điện thoại mở ứng dụng màu cam, tìm quán bar Hứa Tịch Ngôn nói.
Viết sao? Cô không chắc.
Thử vài lần, mới chắc là chữ “Rire”, nghĩa “cười” trong tiếng Pháp.
Mở bản đồ Baidu.
Từ nhà cô qua đó không có tàu thẳng, phải đổi hai tuyến xe buýt.
Cô đứng dậy, cởi đồng phục, mặc hoodie xanh nhạt, phối quần bò xanh nhạt, khoác áo đen.
Lấy đồ trong cặp, bỏ vào túi vải đeo chéo, xuống lầu, rón rén ra ngoài.
Gió đêm lạnh làm tỉnh táo.
Cô đi bộ tới trạm xe buýt xa nhà chờ xe, mười phút sau, chiếc hộp sắt hình chữ nhật lắc lư trong bóng tối tới.
Gần hết chuyến, xe gần như không người.
Cô đi thẳng về phía sau, ngồi hàng thứ hai từ cuối đếm lên, cạnh cửa sổ.
Ánh đèn vàng lờ mờ chiếu vào. Mùi cỏ cây bị đô thị ban ngày lấn át, lúc này mới tràn lên mạnh. Cô ôm Túi vải trước ngực, thấy căng thẳng như chạy trốn đêm.
Chạy trốn cuộc sống tầm thường.
Cô lấy tay chia tóc, kéo sang hai bên, buộc chặt.
Đổi tuyến nữa, xuống xe, còn cách quán bar Rire một đoạn.
Đeo túi lên, cô đi bộ. Từ nhỏ sống trong vòng gia đình, bà Bách luôn dặn: “Buổi tối đừng ra ngoài một mình, xem mấy cô gái độc thân kia, dễ bị bắt cóc.”
Còn bây giờ, trời đêm tím pha xanh, lấp lánh vài sao thưa, không khí lạnh sắp tràn tới, đủ để thở ra khói.
Giống như thế giới khác.
Cô càng lúc càng do dự.
Cô chưa từng đến bar. Có phải mua vé không? Hay cứ vào thẳng? Có vẻ quê mùa không? Mặt trẻ con không?
Bảo vệ đầu trọc mặc đen như phim có chặn không?
Cách cây cầu vượt, từ xa đã thấy mặt tiền quán bar đen tuyền ngầu.
Cô không đủ can đảm đi tiếp nhưng cũng không muốn quay về, không hiểu sao lại rẽ vào cửa hàng tiện lợi 7-eleven, mua hộp Ovaltine hâm nóng.
Đứng trước tiệm in cửa cuốn kéo xuống uống sữa.
Đột nhiên ống hút nghẹn, vị sô cô la ngọt đặc suýt sặc.
Cô lại thấy Hứa Tịch Ngôn.
Cô vừa rẽ vào cửa tiện lợi lúc nãy.
Cô núp ở góc tối, nhìn cô từ xa.
Trong trời lạnh, Hứa Tịch Ngôn mua Coca-Cola lạnh, đúng là không sợ lạnh. Từ đó cô thấy Coca phù hợp hơn Pepsi, nhãn đỏ trong đêm làm nổi bàn tay trắng của cô, đẹp lạ.
Cô từ đó chỉ uống Coca-Cola.
Hứa Tịch Ngôn đứng trước cửa kính lớn của tiệm tiện lợi uống Coca, ánh đèn lạnh chiếu lên, càng làm nổi da trắng, khuôn mặt như tranh sơn dầu.
Cô nhàn nhã nhìn đêm, ánh mắt lướt qua.
Văn Nhiễm nép sát cửa cuốn hơn.
Người này sao vậy? Đến bar mà lại buồn chán thế?
Hứa Tịch Ngôn lắc chai Coca, bước lên cầu vượt.
Văn Nhiễm đi theo từ xa.
Thỉnh thoảng cô thấy mối quan hệ hai người như vậy, Hứa Tịch Ngôn đi trước, cô bước theo, ngước nhìn lưng cô từ xa.
Như lúc này, cô leo bậc thang, phải hơi ngẩng lên mới thấy lưng cô.
Ánh đèn chập chờn.
Đêm tối mù mịt.
Đây là cuộc phiêu lưu lớn nhất đời cô.
Gió đêm thổi qua, như tặng vài sợi hương từ tóc Hứa Tịch Ngôn, dưới cầu vượt ánh đèn trắng xe và đèn đỏ sau xe đan xen hai dải sáng khác biệt.
Cô đi trước vài bước rồi rẽ vào bar.
Tim cô đập mạnh, học theo dáng cô, giả vờ bình tĩnh bước vào bar.
Vào trong mới phát hiện, so với gọi là quán bar, thì nên gọi là
Live House mới đúng.
*
Kiểu Live House này phổ biến ở Nhật, mình không biết Trung Quốc thế nào, là club âm nhạc sống.
Sau này cô mới biết những Live House như vậy cần mua vé, nhưng hôm đó cô đến muộn, qua giờ soát vé nên không ai kiểm.
Vừa bước vào, cảm giác luồng nhiệt từ đám đông dội thẳng lên mặt.
Đen kịt người, sân khấu nhỏ phía trước chỉ thấy lờ mờ.
Trong đầu cô toàn là tin trên mạng mà bà Bách từng nhồi vào, lo: “Lỡ có hỏa hoạn, chết chùm, lối thoát có ổn không?”
Nhưng rất nhanh cô bị thu hút, vì MC cầm micro gào: “Tiếp theo xin chào đón ban nhạc Burning!”
Không khí lập tức như sóng cuồn biển.
May cô không thấp, dù ở cuối cũng thấy tí tình hình sân khấu.
Lên đầu là guitar và bass, ban nhạc chỉ hai người, rồi giọng chính xuất hiện.
Áo phông đen cổ V.
Choker da đính kim loại.
Quần bò rách gối, bốt Martin đen, tay áo phông hở một nửa hình xăm thiên thần, có lẽ dán vì cô từng khoe phần thân gần như trần, không thấy hình xăm.
Người lên sân khấu là Hứa Tịch Ngôn.
Cô nhìn ra khán phòng, thấy có cô gái ôm vai bạn trai nhảy lên la: “Aaa cô ấy xinh quá!”
Hứa Tịch Ngôn cười vẫn thờ ơ, mi mắt cong xuống, đưa ngón tay dán lên môi đỏ vừa bị Coca làm nhòe: “Suỵt.”
Cô nói vậy.
Phòng lặng.
Đèn chuyển sang xanh biển, Hứa Tịch Ngôn trước micro nói: “Hôm nay có món quà tặng mọi người.”
“Trước khi biểu diễn chính thức, tôi muốn hát một bài chúc mừng sinh nhật.”