Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Thanh xuân khép lại
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rốt cuộc, tất cả cũng kết thúc ở khoảnh khắc ấy.
Học sinh cuối cấp ba có quyền gì để buồn bã khi xuân thu trôi qua.
Dù lòng có quyến luyến buổi chia tay với Hứa Tịch Ngôn đến mấy, Văn Nhiễm vẫn phải tập trung cho kỳ thi chung.
Bách Huệ Trân thay sữa trong nhà bằng loại chứa gấp ba lần protein, vừa dặn vừa nói: "Con học kỹ đến mức trán lên mụn rồi kìa."
Văn Nhiễm xoa xoa bên trán: "Vẫn là cái mụn cũ, lạ thật, mãi không chịu khỏi."
"Do con mệt thôi, đợi tốt nghiệp cấp ba rồi sẽ dễ chịu hơn."
Văn Nhiễm giật mình: "Ý là phải chờ đến lúc con vào đại học thì nó mới lặn hả?"
"Đợi thi nghệ thuật xong chắc cũng khá hơn, có thể dồn sức vào học văn hóa."
"Cũng chưa hẳn nhẹ nhõm, con còn chẳng chắc điểm học văn hóa mình có tốt." Nàng đeo cặp, bước ra khỏi nhà.
Còn một tuần nữa là kỳ thi chung, nhà trường đặc cách không cho học sinh lớp 12 tập thể dục giữa giờ.
Cơ hội nhìn thấy dáng lưng Hứa Tịch Ngôn trên cầu thang bị rút ngắn hơn năm ngày.
Chỉ còn những lúc đi vệ sinh vào giờ nghỉ giữa tiết học. Khi ngang qua cửa lớp Năm, nàng thấy Hứa Tịch Ngôn dựa vào lan can nói chuyện với Bạch Xu.
Văn Nhiễm lắng tai nghe, Bạch Xu hỏi: "Cậu vẫn định thi chung chứ?"
"Ừm." Hứa Tịch Ngôn xoắn đuôi tóc giữa các ngón tay: "Dù sao mình học trung học trong nước, lúc nộp hồ sơ cũng không biết liệu có dùng được không, liên quan đến nhiều thứ nên cứ chuẩn bị trước đã."
"Đúng vậy."
"Còn một điều nữa."
"Ừm?"
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười nhẹ: "Mình vẫn muốn để quãng đời trung học trong nước có một dấu chấm hết rõ ràng, mình làm gì cũng thích có đầu có đuôi."
Văn Nhiễm nghĩ, đúng là Hứa Tịch Ngôn kiểu người như vậy.
Nếu cô ấy thật sự phóng túng, làm sao có thể trở thành một nghệ sĩ dương cầm tài năng.
Dương cầm không thể che giấu đâu. Nhớ tài năng xuất chúng nhưng không khổ luyện thì chẳng thể chạm được đỉnh cao, đầu ngón tay bị chai đi, sau đó lại tan biến dần.
Cho nên vẻ ngoài có vẻ buông thả, thật ra Hứa Tịch Ngôn rất chu toàn.
Vẻ kiêu ngạo nhưng lại hết sức lễ phép.
Ba ngày sau, sơ đồ phòng thi chung dán ở bảng thông báo dưới lầu, mọi người chen nhau tới xem.
Đào Mạn Tư khoác tay Văn Nhiễm: "A, chúng ta không cùng phòng thi rồi."
Văn Nhiễm liếc sang bên trái.
Hứa Tịch Ngôn và Bạch Xu đang đứng đó.
Hứa Tịch Ngôn và nàng không cùng phòng thi, cùng một tầng nhưng còn cách một phòng khác.
Xem phòng thi xong, Đào Mạn Tư rủ Văn Nhiễm đi căng tin ăn sáng.
Phía trước, Bạch Xu hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Chuyến bay của cậu là khi nào?"
"Sáng thứ hai sau kỳ thi chung."
"Nhanh vậy sao?"
"Ừm, đến sớm để chuẩn bị."
Bạch Xu: "Sao cậu không gọi mình ra tiễn?"
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười.
Bạch Xu: "Vậy sáng hôm đó để mình tiễn cậu nhé?"
"Không cần." Hứa Tịch Ngôn từ chối: "Mình không thích nói lời tạm biệt."
Bốn ngày sau, kỳ thi chung diễn ra như dự kiến.
Văn Nhiễm ngồi trong phòng thi, tay cầm bút như nắm lấy tương lai.
Kỳ thi kéo dài hai ngày kết thúc, nhà trường vô tình ra thông báo tất cả học sinh lớp 12 phải ở lại học buổi tối, trở lại nhịp học bình thường.
Đám con trai vốn hẹn nhau đi quán net, giờ đập bàn ầm ĩ: "Sao lại thế này!"
Dù vậy là năm cuối cấp, chẳng ai trốn học nhiều. Ngồi trong lớp cũng là cách an ủi tinh thần.
Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư ra căng tin mua hộp hamburger làm bữa tối, Đào Mạn Tư hỏi: "Sao cậu trông cứ rê dại vậy?"
"Hả?" Nàng xé lớp giấy thấm dầu gói bánh.
"Thấy cậu như phiêu liêu trên mây."
"Chắc tại chuẩn bị cho kỳ thi chung, dây thần kinh căng quá."
Trong lòng nàng tự hỏi Hứa Tịch Ngôn liệu đã đi rồi hay chưa.
Không biết nàng có đi buổi tự học tối hay không, sáng mai lại có chuyến bay, liệu Hứa Tịch Ngôn đã về nhà thu dọn hành lý chưa.
Nếu vậy thì Hứa Tịch Ngôn xem như đã hoàn toàn rời khỏi trường này.
Văn Nhiễm đối diện ánh hoàng hôn, thở nhẹ.
Cảm giác như đã chia tay đàng hoàng rồi.
Ở công viên hải dương và trên xe buýt giao thừa, trong lòng nàng dù tĩnh lặng hay náo nhiệt, cũng xem như lời tạm biệt hoàn hảo.
Nhưng đến lúc này, sao vẫn thấy trống vắng.
Hoá ra chia tay vĩnh viễn không thể chuẩn bị trước được.
Miếng hamburger nuốt vào bị nghẹn ở cổ, phải nhờ sữa lạnh mới trôi xuống.
Sau buổi tự học, ai cũng mệt rũ, như cây súng hết đạn rời khỏi lớp.
Đào Mạn Tư đấm lưng dưới: "Tối nay nhất định phải ngủ sớm."
"Nhiễm Nhiễm?"
"Nhiễm Nhiễm?"
Đến khi Đào Mạn Tư huých nhẹ: "Cứ nhìn gì vậy?"
"Ừm? Không có gì."
Đào Mạn Tư ngoái nhìn theo hướng nàng đang nhìn, chẳng thấy gì cả.
Thực ra Văn Nhiễm đã thấy bóng lưng Hứa Tịch Ngôn.
Do khoảng cách khá xa nên Đào Mạn Tư không thấy.
Không ngờ Hứa Tịch Ngôn lại đến buổi học tối, ở lại đến tận cùng.
Đi theo sau cô tới bãi giữ xe, hai người mỗi người dắt xe đạp ra.
Cảm giác như vậy là đã đủ rồi.
Chỉ cần đi đến bãi gửi xe thôi cũng đã là phần thưởng.
Thế nhưng Văn Nhiễm bỗng leo lên xe, nói vội với Đào Mạn Tư: "Mình nhớ ra có việc gấp, đi trước nhé."
Rồi vòng pedal lao đi.
Làm Đào Mạn Tư giật mình.
Cô cảm thấy bạn thân dạo này hơi kỳ lạ, nhưng không biết kỳ lạ ở đâu.
Hứa Tịch Ngôn đi trước, nên nàng đạp hết sức mới theo kịp.
Văn Nhiễm thấy mình như kẻ theo dõi vụng trộm.
Không rõ mình đang làm gì, có thể nàng chỉ muốn như đêm chạy đi tìm viên nhân viên vòng xoay ngựa gỗ, đạp hết lực để chạy về phía Hứa Tịch Ngôn thêm lần nữa.
Đạp xe cũng là một cách “chạy”.
Đôi chân dài Hứa Tịch Ngôn đạp xe cực nhanh, chiếc đạp thường của Văn Nhiễm làm sao theo kịp chiếc địa hình chuyên dụng của cô, nàng phải lao thật mạnh mới bám được.
Vượt qua tiệm trà sữa, cửa hàng hoa, siêu thị nhỏ ven đường.
Vượt qua học sinh tan học buổi tối và dân công sở về muộn.
Vượt qua đèn đỏ đèn xanh rồi lại đèn đỏ.
Vượt qua cầu vượt cao như muốn đua với tầng mây đêm.
Văn Nhiễm dần cạn sức, chỉ còn nghe tim đập thình thịch và tiếng thở lồng ngực mình, không biết từ lúc nào cán phải viên đá nhỏ làm đầu xe chao đảo, hai tay nắm chắc nhưng cũng tê mỏi.
Nàng nghĩ, vì Hứa Tịch Ngôn sống cùng ông bà ngoại lại có điều kiện, chắc cô phải ở trong một căn biệt thự xa hoa lắm.
Nhưng khi cô thắng xe trước một chung cư biệt lập, nàng không phản ứng kịp, đầu xe lao tới, suýt bị Hứa Tịch Ngôn phát hiện.
Vội bóp phanh.
Hứa Tịch Ngôn xuống xe đạp leo núi, dắt xe vào chung cư.
Thực ra tòa nhà này là nơi nổi tiếng ở Hải Thành, nhờ vẻ ngoài sang trọng và dịch vụ quản lý tốt, hợp với giới trẻ độc thân giàu có.
Hứa Tịch Ngôn chắc chắn không sống với ông bà ngoại ở đây được.
Vậy kể từ khi đến Hải Thành, cô ấy sống một mình sao?
Tại sao vậy?
Văn Nhiễm nhớ lại đợt thi dương cầm, khi Hứa Tịch Ngôn đau bụng kinh, Bách Huệ Trân rất nhiệt tình mời cô về nhà, Hứa Tịch Ngôn cũng thật sự đi cùng.
Sau đó vì hiểu lầm với cậu ấy, nàng từng khuyên mẹ đừng quá thân thiết với Hứa Tịch Ngôn nữa.
Giờ nhìn lại chỉ thấy hối hận vô cùng.
Giá mà lúc đó mẹ để Hứa Tịch Ngôn ăn thêm vài bữa cơm thì tốt hơn.
Giá mà mẹ nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn thêm một chút thì tốt hơn.
Dù sao nàng cũng không có quyền ban cho cô “sự thương hại”, Hứa Tịch Ngôn cũng đâu cần điều đó.
Nhưng... nhưng.
Văn Nhiễm chống chân xuống, hai tay bám chặt tay lái, trong ngực hơi thở còn lặng, nàng ngước lên tòa nhà cao kia.
Một số ô cửa sáng đèn, số khác tối, thưa thớt như sao trên trời đêm thành phố, lạnh lẽo.
Nàng cứ nhìn mãi.
Cho đến khi nghe một tiếng “tách” vang lên.
Dù rõ ràng chẳng có âm thanh nào, nhưng trong đầu nàng như nghe thấy tiếng kính vỡ, nhìn thấy ánh sáng bật lên ở tầng hai mươi sáu, nàng biết Hứa Tịch Ngôn ở tầng đó.
Ánh đèn bỗng hiện lên không đủ xua tan bóng tối nhưng khiến nàng lần đầu tự hỏi:
Một người như Hứa Tịch Ngôn, có khi nào cũng thấy cô đơn không?
Nàng cũng không rõ vì sao mình lại đứng canh nơi đó.
Cổ mỏi vì ngẩng quá lâu.
Nếu phát hiện sớm hơn.
Liệu có thể dũng cảm hơn, nói thêm hai câu với Hứa Tịch Ngôn.
Liệu có thể dũng cảm hơn, để những tình cảm khó nói thành lời ấy ít nhất biến thành chút hơi ấm hữu hình?
Văn Nhiễm lấy điện thoại.
Trong danh bạ, sau biểu tượng giọt mưa là số của Hứa Tịch Ngôn.
Đèn đường như rung động trong màn đêm, nàng rất muốn gọi:
"Hứa Tịch Ngôn, mình rất thích cậu."
Chỉ bảy chữ.
Bảy chữ đó thay đổi được gì?
Bao lần lướt qua nhau trên sân trường.
Quá nhiều bóng lưng không thể đếm nổi trong khóe mắt đỏ.
Bản Sonata Ánh Trăng thiếu một nốt trong phòng dương cầm trường.
Còn nữa, khi cậu bước lên máy bay sáng mai, con đường phía trước trải rộng vô số hướng.
Chẳng có gì thay đổi.
Nhưng ít nhất mình muốn cậu biết, trong giai đoạn tuổi trẻ có lẽ cậu cũng thấy cô đơn, luôn có một người âm thầm, vô vọng, nhưng đã nỗ lực, dùng cả tuổi thanh xuân để thích cậu.
Văn Nhiễm giữ xe đạp, buông tay khỏi tay lái, thổi vào ngón tay lạnh vì gió đêm, gõ vào khung tin nhắn:
[Hứa Tịch Ngôn, mình rất thích cậu.]
Sau đó xoá từng chữ một.
******
Văn Nhiễm đạp xe rời khỏi tòa nhà của Hứa Tịch Ngôn.
Gần như lạc đường, phải mở định vị mới tìm được nhà.
Trên đường, bà Bách gọi: "Sao con còn chưa về?"
"Con đang về."
"Con chạy đi đâu vậy? Mẹ lo quá, con biết không?"
"Con không đi đâu."
"Không đi đâu thì rốt cuộc là ở đâu?"
Văn Nhiễm thở dài: "Để đến nhà rồi kể."
Nàng đạp xe về nhà trong mệt nhoài.
Vào nhà gạch đỏ, bà Bách đứng ở cửa, nhíu mày: "Con bé này..."
Mặt bà như chuẩn bị mắng.
Nhưng thấy mặt nàng, bà im luôn, đi vào nhà, tiếng dép loẹt xoẹt: "Con khóc à?"
Văn Nhiễm đặt cặp lên bàn, cậu trai sau tờ báo liếc nàng.
"Ai khóc chứ."
"Vậy sao mũi đỏ vậy?"
"Ngoài gió lạnh, chắc con bị trúng gió."
"Mẹ cũng không trách nếu con thi không tốt, điểm thi chung không quan trọng lắm, đừng khóc và cũng đừng chạy lung tung nữa."
"Con đã nói là không khóc."
"Ái chà, để mẹ hâm đồ ăn khuya cho con, trúng gió phải ăn đồ nóng cho ấm." Bà Bách vào bếp ngay.
Văn Nhiễm ngồi xuống, nhìn móng tay mình.
Bà Bách bê ra chén chè trôi nước nấu gừng: "Con nói có trùng hợp không, hôm nay mẹ lại nấu gừng, con phải uống hết đấy."
Sau tất cả, bà cũng không hỏi nàng vừa nãy đi đâu.
Văn Nhiễm tắm xong, ngồi học bài, rồi cuộn mình trong chăn điện đã bật sẵn.
Hơi ấm từ bát chè gừng chưa tan, nàng đã đổ mồ hôi.
Thực ra nàng không khóc trên đường về.
Chỉ là rất muốn khóc thôi.
Nhưng gió đêm lạnh như đóng băng cảm xúc.
Nàng cảm ơn bát chè gừng của mẹ.
Mũi nghẹt giờ đã thông, nàng trùm chăn kín, gục mặt vào gối.
Đã nhận ra từ trước.
Bộ ga giường mẹ thay hôm nay chính là bộ Hứa Tịch Ngôn từng ngủ lại phòng nàng.
Có bao nhiêu lần giặt rồi, mùi người Hứa Tịch Ngôn chắc không còn.
Văn Nhiễm vùi mặt vào đó.
Chỉ là bộ ga vải, vậy mà đêm nay hứng hết nước mắt nàng.
Tạm biệt. Tạm biệt.
Cậu nói không thích tạm biệt, nhưng mà, tạm biệt Hứa Tịch Ngôn.
Cảm ơn cậu đã xuất hiện.
Cảm ơn cậu như cá voi năm mét trong nhà đa phương tiện, rung chuyển trời đất, vượt ngoài tưởng tượng, xuất hiện trong tuổi thanh xuân của mình.
******
Tiếp theo là Tết Âm lịch, học sinh cuối cấp vẫn chẳng nghỉ ngơi.
Kỳ thi nghệ thuật chuyên ngành hiệu chỉnh âm cũng khó, nào thẩm âm, luyện tai, lý thuyết âm nhạc, lý thuyết lên dây đàn dương cầm, phỏng vấn, biểu diễn nhạc cụ, đều phải qua một lượt.
Rồi tiếp tục học, học nữa, học mãi.
Không biết đã nhớ bao nhiêu lần câu "Nếu cho Trúc Chi Vũ gặp vua nước Tần..."
Không biết đã ôn bao nhiêu lần "little/a little, few/a few".
Không biết đã viết đi viết lại bao nhiêu lần "Chiến tranh nha phiến đánh dấu sự khởi đầu của lịch sử cận đại Trung Quốc".
Rồi kỳ thi đại học đến.
Thầy cô đứng bục nhắc đi nhắc lại: "Thẻ dự thi và đồ dùng kiểm tra kỹ một lần nữa, đi sớm phòng kẹt xe. Tối nay đừng học thêm nữa, cái cần học thì ngày thường học hết rồi."
"Kỳ thi đại học là con đường quan trọng, nhưng không phải con đường duy nhất. Tôi từng nói các em phải coi trọng, nhưng bây giờ chỉ muốn nói, thật ra nó không quan trọng đến mức các em tưởng đâu, cứ mặc kệ."
Cả lớp cười.
"Sau kỳ thi, một giai đoạn quan trọng kết thúc. Trong mắt tôi, dù các em thi được bao nhiêu điểm, có đậu trường mong muốn hay không, các em đều là anh hùng!"
Ủy viên thể dục Trâu Vũ Hằng dẫn đầu, nhóm nam sinh đập bàn theo.
Rất có nhịp —— bốp bốp bốp.
Sau đó cả lớp cùng gia nhập, đập bàn liên hồi, miệng hô: "Thầy Chu! Thầy Chu! Thầy Chu!"
Thầy chủ nhiệm nghiêm khắc đưa tay ra hiệu im lặng, rồi thực sự tháo kính để lau khóe mắt.
Tan học, Văn Nhiễm đi ngang lớp Năm lần cuối.
Chiếc ghế giữa dãy trống không, kỳ thi đại học đến gần, không cần xếp lại chỗ ngồi, sau khi Hứa Tịch Ngôn đi đã không ai ngồi vào nữa.
Nàng nhìn ghế trống lần cuối.
Cảm giác như nhổ răng.
Răng rơi đi, để lại lỗ trống.
Luôn ở đó, biết là không nên nhưng vẫn liếm đầu lưỡi vào.
Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư cùng đến bãi xe đạp, Đào Mạn Tư cười: "Giờ không nên bảo nhau 'thi tốt' nữa nhỉ? Nói càng thấy hồi hộp."
Văn Nhiễm cũng cười: "Đúng vậy."
"Vậy thôi. Đập tay nhé?"
Cô giơ tay, cùng nàng “bốp" một tiếng.
Hai người đều hướng nội, nhưng hành động ấy rất… ngầu. Cùng cười phá lên.
Đào Mạn Tư đẩy kính lên tai: "Thực ra mình hơi lo."
"Sao vậy?"
"Lúc đầu muốn thi Bắc Thành vì Trương Triết Văn, nhưng học đến giờ, hình như không còn vì cậu ấy nữa mà vì chính mình, muốn chiến đấu cho mình."
Văn Nhiễm nghiêm túc: "Cậu làm được."
"Sao cậu biết?"
"Vì suốt thời gian này cậu thực sự rất cố gắng học, mình đều thấy cả."
Đào Mạn Tư khịt mũi: "Đừng nói nữa, càng nói càng xúc động. Vậy sau kỳ thi mình gặp lại nhé?"
"Được."
Đào Mạn Tư cười, đạp xe đi.
Văn Nhiễm tự đạp về.
Không biết bà Bách nghe đâu đó mua mấy lon Red Bull, bảo giúp tỉnh táo, tốt cho đầu óc.
Bách Huệ Trân: "Không biết có hiệu quả không."
"Có tác dụng hay không." Văn Nhiễm chìa tay: "Cho con."
Bách Huệ Trân hơi ngần ngừ: "Đừng uống vào bị sao."
Nàng cười: "Được làm ở nhà máy đàng hoàng, sao gây hại được."
Đã học đến mức này thì từ khoa học đến mê tín, cái gì có thể thử đều thử.
Chẳng uổng một đời thanh xuân nỗ lực.
Kỳ thi kéo dài hai ngày, nhanh thì cũng nhanh, chậm thì thật chậm.
Trước giờ thi môn Văn, ngồi trong phòng chờ tiếng chuông, thời gian như ngưng, dạ dày bắt đầu đau.
Vào phòng thi, liếc đồng hồ thấy không đủ thời gian, viết xong cũng không kịp đọc lại.
Thi Toán thì thời gian trôi chậm, bài nào không giải được thì cũng không giải được, nghe tiếng bút người khác viết soạt soạt như tra tấn.
Dù sao, mong đợi xen lẫn sợ hãi, vừa muốn kỳ thi đến nhanh vừa muốn nó kéo dài mãi, cứ thế trôi mất.
Bạn bè tụ tập lại lớp học lần cuối.
Mấy học sinh giỏi thì tụ ở cửa lớp đối chiếu đáp án, những người không muốn nghe thì bịt tai chạy qua.
Đào Mạn Tư hỏi: "Cậu có muốn đối chiếu không?"
Văn Nhiễm lắc: "Không muốn! Một chút cũng không! Đáp án cứ để vậy, mình không muốn nhớ lại!"
Đào Mạn Tư cười: "Mình cũng vậy."
Có người bắt đầu xé đề cương, như nữ thần tung cánh hoa khắp phòng, thầy chủ nhiệm chỉ cười đứng nhìn, không ngăn.
Có người hỏi: "Nếu phải học lại thì sao?"
"Mình đập chết mỏ quạ của cậu!" Nói rồi nhảy lên ghế đuổi theo.
Cuối cùng, mọi người tụ ra hành lang, vứt đề cương, tài liệu xuống đất. Trước tòa nhà dán băng rôn đỏ "Chúc các bạn thi đại học thành công", một trời bướm trắng bay lên.
Có người hét: "Tạm biệt!"
Lập tức có người đáp: "Tạm biệt đề cương!"
"Tạm biệt môn toán chết tiệt!"
"Tạm biệt năm cuối cấp!"
"Tạm biệt thanh xuân!"
Trong tiếng hét điên cuồng, bỗng có người nghẹn ngào khóc.
Mọi người im lặng một chút, rồi cũng khóc theo.
Lúc ấy Văn Nhiễm rất bình tĩnh, ngẩng lên nhìn những cánh bướm trắng, trong lòng nghĩ:
Không biết giờ này Hứa Tịch Ngôn đang ở góc nào nước Anh, làm điều gì phi thường.
******
Tiếp theo là buổi liên hoan họp lớp.
Phải tổ chức trước khi có điểm thi, một khi điểm ra, nhiều người không còn tâm trí nữa.
Bữa tiệc đặt tại KTV nổi tiếng, đồ ăn ngon, bắt đầu từ sáu giờ.
Chiều hôm đó, Văn Nhiễm ở nhà Đào Mạn Tư, dựa vào bàn học, nhìn cô ngồi trước bàn trang điểm.
Chốc sau cô cầu cứu: "Đánh kem nền ổn, còn kẻ mắt thì chịu."
Do từng tham gia nhiều cuộc thi dương cầm, kinh nghiệm trang điểm của nàng hơn một chút.
Nàng cầm bút kẻ: "Đừng chớp mắt."
"Ừm." Đào Mạn Tư nhắm mắt, nhưng mi giật: "Nhiễm Nhiễm, cậu thật không trang điểm sao?"
"Không, mình không trang điểm."
Cô ôm bụng, nấc lên.
May mà Văn Nhiễm phản ứng nhanh, rút bút ra kịp, tránh bút lệch.
Ngay cả Đào Mạn Tư cũng bật cười.
Văn Nhiễm mỉm cười: "Cậu hồi hộp vậy sao? Tối nay định tỏ tình với Trương Triết Văn à?"
"Không sao." Cô dừng rồi nói: "Nếu say đủ, cũng có thể."
Cả hai cười phá lên.
Cuối cùng Văn Nhiễm xịt lớp cố định, Đào Mạn Tư thu dọn đồ trang điểm, hỏi: "Ba năm cấp ba, cậu thật sự không thích ai sao?"
Văn Nhiễm im lặng.
Đào Mạn Tư cảnh giác: "Quả thật có đúng không? Là ai?"
Văn Nhiễm cười: "Không có đâu."
Hứa Tịch Ngôn như cơn bão cuốn qua tuổi trẻ mọi người.
Nhưng ai cũng biết anh không hay xuất hiện trong đời sống thường nhật. Sau khi sang Anh, dần chẳng ai nhắc tên.
Giờ Văn Nhiễm chỉ cần nói “Hứa Tịch Ngôn” chắc khiến người nghe ngạc nhiên.
Thực ra nàng có chút ghen với những người chỉ đơn thuần ngưỡng mộ Hứa Tịch Ngôn.
Họ còn cả cánh đồng xanh mướt sau mưa.
Còn thế giới nàng, chẳng còn một ngọn cỏ.
Buổi liên hoan lớp Năm cũng có mặt hôm đó, vì lớp trưởng hai lớp thân nhau nên đặt cùng một KTV.
Đào Mạn Tư hơi mệt ở phòng lớp Hai, Văn Nhiễm ngồi uống cùng, cả hai nhanh chóng thấy chóng mặt.
Đào Mạn Tư khoác tay nàng: "Nhiễm Nhiễm, mình không chịu nổi nữa."
Văn Nhiễm tỉnh táo hơn: "Cậu muốn ói không?"
"Không, chỉ chóng mặt, ra ngoài hít gió tí nhé?"
"Được."
Hai người lén ra khỏi phòng, ra ngoài KTV, đối diện có cửa hàng tiện lợi 24h, Văn Nhiễm hỏi: "Muốn mua gì giải rượu không?"
"Ừm, được."
Vào quán theo tiếng nhạc "chào khách", Đào Mạn Tư lấy hai lon bia trong tủ.
Văn Nhiễm vỗ tay: "Cậu vẫn muốn uống!"
Đào Mạn Tư cười nghiêng mắt say: "Nhiễm Nhiễm, tính cách mình mà, bao giờ mới có lúc uống say như tối nay? Mặc kệ, say thì say, cậu uống với mình nha."
Văn Nhiễm không cản nữa: "Được."
Thanh toán xong, ra ngoài, Đào Mạn Tư kéo nàng ngồi bên mép đường.
Văn Nhiễm mỉm cười theo cô.
Chỗ vắng, đêm khuya thỉnh thoảng xe chạy qua.
Đúng lúc cô mở nắp lon, Văn Nhiễm khẽ nói: "Trương Triết Văn."
Động tác của cô ngưng lại.
Trương Triết Văn vừa đi đâu đó, giờ quay lại KTV, không thấy họ ngồi trong bóng tối ven đường.
Đào Mạn Tư nhìn theo cậu.
Văn Nhiễm hỏi: "Muốn gọi cậu ấy không?"
Cô không phản ứng.
Nàng tiếp: "Hay để mình gọi giúp?"
Đào Mạn Tư lắc đầu chầm chậm.
Hai người lặng nhìn bóng Trương Triết Văn bước vào KTV.
Có người chạy ra hét: "Thanh xuân của tôi kết thúc rồi!"
Hai bạn học đuổi theo: "Cậu say quá rồi!" Rồi chở cậu vào xe.
Đào Mạn Tư uống một ngụm, quay lại cười với nàng: "Cậu biết không, mình không dám tỏ tình vì biết nếu nói ra, cậu ấy chắc chắn từ chối, vậy thanh xuân của mình..."
Cô nhún vai, bắt chước cái giọng vừa rồi: "Thanh xuân của tôi kết thúc rồi!"
Văn Nhiễm cùng cười.
Họ ẩn trong bóng tối, bên trên bảng đèn neon KTV nhấp nháy rực rỡ, phía trên cầu vượt xe tải chạy ầm ầm, mặt đường rung từng chập.
Văn Nhiễm nghĩ:
Đêm nay có bao nhiêu người say. Bao nhiêu người tỏ tình.
Bao nhiêu thanh xuân kết thúc đêm nay?
Nhưng với nàng, thanh xuân đã kết thúc từ sớm.
Ngay từ đêm giao thừa, khi nàng và Hứa Tịch Ngôn rời công viên hải dương, nàng ngồi trên xe buýt đêm, ngang qua cậu đang đạp xe địa hình.
Gió đêm cuốn mái tóc dài của thiếu nữ, thấy cô đeo tai nghe, nhai kẹo cao su thờ ơ, nhìn đêm đen phía trước.
Về đến nhà, nàng tắm gội, sấy tóc, gần nửa đêm kéo rèm, đứng nhìn xa.
Khu nhà ít cao ốc nên vượt qua mái thấp để thấy xa xa pháo hoa bắn lên.
Nổ trên trời rồi tan vào im lặng, không dấu vết.
Giống như cách Hứa Tịch Ngôn xuất hiện trong tuổi trẻ nàng.
Văn Nhiễm tựa cửa sổ, lấy cây kẹo mà Hứa Tịch Ngôn đặt trên ngựa xoay, mùi sữa ngọt có chút mặn, nàng không khóc nhưng vị mặn như nước mắt.
Nàng hiểu rõ:
Thanh xuân của mình kết thúc ở khoảnh khắc đó.