Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Thư tình năm ấy
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cậu muốn xem bản gốc không?"
Văn Nhiễm nắm chặt điện thoại.
Nàng không biết nếu Hứa Tịch Ngôn lúc này nói một tiếng "Không muốn", nàng còn đủ can đảm để kéo dài chủ đề này thêm không.
Chiếc ô nằm dưới chân nàng, đúng như Bách Huệ Trân từng nói, là ô mua ở cửa hàng tiện lợi. Giá hơi cao so với ga tàu điện ngầm, nhưng chất lượng cũng chỉ cao hơn chút đỉnh, chưa đến mức phải quay lại trả.
Giống như lần trước Hứa Tịch Ngôn đến uống trà, ánh mắt cô vẫn dừng lại trên chiếc ô trong suốt dựng ngoài ban công, nhưng không hề đòi nàng trả lại.
Nếu Hứa Tịch Ngôn từ chối "Không muốn", thì dũng khí trong nàng sẽ cạn kiệt hoàn toàn, có lẽ nàng sẽ cúp máy ngay.
Như vậy, mối quan hệ giữa hai người, cũng như mối dây liên kết xuyên suốt cả đời, sẽ chấm dứt tại đây.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Nàng chậm rãi dùng đầu ngón tay miết dọc viền điện thoại, lập đi lập lại.
Cho đến khi Hứa Tịch Ngôn nói: "Một tuần nữa, mình đến tìm cậu."
Cuộc gọi cắt ngang.
******
Sáng sớm hôm sau, Đào Mạn Tư mở mắt, thấy mình đang nằm trên chiếc giường đơn nhỏ trong phòng bạn thân.
Cô không có nhiều kinh nghiệm sau khi say rượu, vừa bật dậy đã choáng váng, phải ngồi xuống, xoa xoa thái dương.
Khi cơ thể dịu lại, cô ra phòng khách. Văn Nhiễm đang gấp chăn gối trên sofa. Thực ra chiếc sofa đó quá hẹp, không đủ tiện để ngủ qua đêm.
Nghe có tiếng động, Văn Nhiễm đứng lên: "Tỉnh rồi à? Mình định gọi mà sợ cậu ngủ quên, trễ giờ làm."
Đào Mạn Tư áy náy: "Tối qua cậu ngủ trên sofa sao?"
Văn Nhiễm mỉm cười: "Sofa cũng ổn thôi."
Dù sao nàng cũng không ngủ được bao lâu.
Đào Mạn Tư xoa thái dương: "Không ngờ mình uống đến thế. Có nôn không? Lúc cậu dìu mình về, mình có đụng tay lên người cậu không?"
Văn Nhiễm bật cười.
"Trong phim truyền hình toàn cảnh như thế." Nàng nói, "Thôi để mình pha cho cậu ly nước mật ong, mang theo đến chỗ làm rồi uống."
Đào Mạn Tư theo nàng ra bếp: "Nhiễm Nhiễm, mình đúng là không làm phiền cậu chứ?"
Văn Nhiễm cụp mi.
Không phiền. Chỉ là... khơi dậy nhiều chuyện cũ trong lòng nàng.
Nàng ngoảnh lại mỉm cười với Đào Mạn Tư, đưa bình giữ nhiệt: "Tối qua vui không?"
Đào Mạn Tư: "Gì cơ?"
"Mặc dù lúc say đau đầu, nhưng cậu thấy vui không?"
"Hiện tại thì vui..."
"Thế là được rồi." Văn Nhiễm nói, "Dù sau này có lúc không vui nữa, đầu gối mình vẫn cho cậu mượn."
Giống như đêm đó nàng tựa đầu lên đầu gối Đào Mạn Tư.
Đào Mạn Tư cười: "Nhiễm Nhiễm."
"Ừm?"
"Hai đứa mình sắp trễ làm rồi đó."
"Chết rồi."
Hai người vội thu xếp, rồi mỗi người đi về phía công việc.
Sau giờ làm, trong lòng Văn Nhiễm nảy ra ý định đến trường cấp ba cũ một chuyến.
Tra lịch học thì biết theo thông lệ quen thuộc, trường đang cho mượn phòng để tổ chức điểm thi tuyển sinh trung học, kỳ thi bắt đầu từ thứ Hai tuần sau, nên cuối tuần này sân trường đã sẵn sàng, chắc chẳng có ai. Chỉ tiếc trời dông mưa.
Cơn mưa cuối xuân kéo dài hai ngày, đến chiều Chủ nhật mới lóe lên chút nắng. Văn Nhiễm thấy chăn ga giặt sắp mốc, nhưng phòng trọ bé, không có chỗ phơi, đành lấy máy sưởi mùa đông đặt dưới giường hong khô.
Không yên lòng, không có tâm trạng nấu cơm, nàng chỉ nấu một tô bún Quế Lâm cho buổi tối.
Dọn dẹp xong, nàng ra ngoài, quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng. Nàng lấy khăn giấy lau khô nước đọng trên yên rồi mới leo lên.
Thật ra từ căn hộ thuê đến trường cấp ba không gần.
Hôm trước chạy theo bóng lưng Hứa Tịch Ngôn, nàng lại không thấy xa.
Lần này tự mình đạp xe thì thấy lâu, ngẩng nhìn trăng treo trên trời, ánh trăng bị đèn tín hiệu vẽ thành những mảng đỏ xanh lẫn lộn, cứ như hành trình này kéo dài vô tận.
Đạp đến cổng sau trường, khoá xe ở ven đường, Văn Nhiễm thở hổn hển.
Đeo túi vải, nàng đến bức tường, ngẩng đầu nhìn lên.
Ai từng học ở đây chắc đều có ký ức với bức tường đá này. Không nói chuyện trèo tường trốn học, những học sinh chăm chỉ cũng dùng các tảng đá mài nhẵn làm bảng "lưu bút" tự nhiên.
Có người dùng bút nước, có người lấy đá nhỏ khắc từng chữ ở góc tường:
[Chiến thôi chiến thôi, cho giấc mơ nhỏ bé nhất!]
[Vương Lỗi là đồ ngốc.]
Chữ mới nhanh chóng chồng lên chữ cũ. Tốt nghiệp xong, Văn Nhiễm từng nghĩ có nên nhân lúc không ai nhìn, lặng lẽ viết tên "Hứa Tịch Ngôn" lên đó.
Rốt cuộc không làm.
Bí mật chỉ an toàn khi giữ trong tim.
Đèn đường từ xa rọi tới, mặt tường xám nhạt vẫn ẩm, ánh trăng lấp lánh trên bề mặt như biển dựng đứng. Văn Nhiễm ngẩng nhìn bụi cây hồng hoa kỉ mộc rậm rạp mọc ra từ mép tường. Với khả năng vận động của mình, nàng nghĩ chắc không trèo qua nổi, nhất là hôm nay tường trơn do mưa.
Nhưng nàng không biết sao mình vẫn đứng đó.
Chưa đầy một tuần nữa sẽ gặp Hứa Tịch Ngôn, liệu nàng có dám thổ lộ mười năm yêu thầm?
Mười năm nghĩa là gì?
Là mười lần bốn mùa thay nhau. Là mười lần lá non nảy mầm rồi úa vàng rơi rụng, lớp này phủ lên lớp kia trên nắp giếng trái tim, cùng ánh sáng và mưa gió, tiếng chim hoàng anh hót trong đêm trăng, cho đến khi những lớp sâu nhất mục rữa, biến điều giấu kín dưới giếng thành bí mật không bao giờ thấy mặt trời.
Văn Nhiễm có hơi muốn rút điếu thuốc hút.
Nhưng lòng rối bời khiến nàng đứng yên, chỉ theo phản xạ ngẩng đầu.
Cho đến khi bóng người xuất hiện giữa bóng tối tường và bụi cây.
Văn Nhiễm giật mình, lùi nửa bước theo phản xạ.
Nàng nghĩ là bảo vệ.
Nhưng trực giác nhanh hơn thị giác, tim nàng đã đập thình thịch.
Là Hứa Tịch Ngôn.
Cô mặc áo sơ mi đen, gương mặt trắng như hoa tường vi hiện ra giữa đêm. Dung mạo quyến rũ, nhưng cũng lý giải vì sao mọi người nói cô lạnh lùng.
Đôi mắt lười biếng mang nét cuốn hút, hàng mi dày rũ xuống, ánh nhìn lúc nào cũng như thờ ơ, trời sinh đã cách biệt ngàn dặm với người khác.
Cô đứng đó, có vẻ cũng không ngờ Văn Nhiễm hôm nay lại xuất hiện, nhưng chẳng tỏ ra ngạc nhiên.
Khẽ mím môi, đứng im, cúi mắt nhìn nàng.
Văn Nhiễm muốn quay đi, nhưng tay vẫn siết quai túi, cố giữ giọng không run: "Hứa Tịch Ngôn."
"Cậu kéo mình lên được không?"
Im lặng lại kéo dài.
Cuối cùng, Hứa Tịch Ngôn đứng dưới ánh đèn mờ, chìa tay ra với Văn Nhiễm dưới tường.
Khả năng vận động của Văn Nhiễm thực sự tệ.
Dù một lần được Hứa Tịch Ngôn kéo lên, lần thứ hai cũng không khá hơn, nhảy từ tường xuống vẫn loạng choạng. Nhưng vì mối quan hệ giờ đã khác, nàng rất cẩn thận không ngã vào lòng cô.
Nên khi chạm đất, cổ chân nàng hơi trẹo.
Hứa Tịch Ngôn đỡ nàng, nói câu đầu tiên tối nay: "Không sao chứ?"
"Không sao." Văn Nhiễm đứng vững, hỏi: "Cậu tham quan trường xong rồi à? Cậu sắp về sao?"
Hứa Tịch Ngôn liếc nàng lạnh.
Nàng hỏi tiếp: "Cậu muốn đi dạo chỗ phòng dương cầm không?"
Hứa Tịch Ngôn im lặng, khoác sơ mi đen, quần bò; vẻ cao quý và phóng khoáng tự nhiên hoà quyện trên người cô. Cô xoay người, bước về phía phòng dương cầm.
Văn Nhiễm bước theo.
Hai người đi cách nhau một đoạn, không ai nói gì, chỉ nghe tiếng nước đọng trên đường bê tông phản chiếu ánh trăng.
Dãy lớp học chuẩn bị làm phòng thi họ tránh qua, chỉ hướng phòng nhạc trống.
Văn Nhiễm nhớ lần trước Hứa Tịch Ngôn mở cửa thế nào, nàng bắt chước thử kéo kính.
Quả nhiên mở được.
Hứa Tịch Ngôn từng vào đây, nên không thấy bí bách dù mở lâu. Nhưng cô là người lịch sự, đi rồi sẽ đóng cửa, vết giày trên bậu cũng lau sạch.
Lần này Văn Nhiễm phải trèo vào.
Nàng đo chiều cao bậu rồi đứng ra một chút.
Hứa Tịch Ngôn đứng hơi xa ở hành lang, nói: "Tránh ra chút."
Văn Nhiễm quay nhìn cô, cô bước lên, không nhìn nàng, chỉ khẽ nắm lấy tay áo nàng, cảm nhận được hơi ấm len qua lớp vải.
Trong nháy mắt, cô kéo nàng lên, rồi rút tay, nhẹ nhàng nhảy vào trong.
Tóc dài trượt qua mắt, mang ánh trăng và hương thơm loang.
Cô đi đến bàn piano, ngồi xuống, không gọi Văn Nhiễm.
Cô ngồi đó một lúc mà chưa đánh.
Văn Nhiễm bước nhẹ vào, có tiếng ghế khẽ cạ, có lẽ nàng ngồi lên chiếc ghế gần tường.
Nàng quan sát thấy Hứa Tịch Ngôn mở nắp đàn.
Ánh đèn hòa cùng ánh trăng từ cửa sổ, không khí mờ mờ hơi ẩm còn chưa tan, như sương trắng trên dòng sông sau nhiều năm.
Hứa Tịch Ngôn quay lưng, tóc dài rủ xuống.
Ngồi yên lâu, rồi khẽ giơ tay, đánh phím đầu tiên.
Chỉ một ngón, chậm rãi dạo trên phím đen trắng, từng nốt đơn lẻ vang lên.
Văn Nhiễm nhận ra cô đang chơi bản 《Sonata ánh trăng》.
Dương cầm dường như hút cô tự nhiên, chỉ cần vài nốt tản mạn rồi cô chính thức đặt cả hai tay lên phím.
Người hâm mộ cô chắc quen tư thế ấy.
Nhiều lần cô bắt đầu biểu diễn bằng tư thế đó, dâng lên những khúc nhạc hiếm ai nghe được.
Vai cô khẽ rung, nhưng ngón tay chạm phím rất nhẹ.
Tai Văn Nhiễm nóng bừng, vì cô nghe ra cô đang chơi theo cách từng dùng lúc cuối cấp ba.
Thời đó nàng phát hiện cây piano phòng nhạc có một phím lệch, Hứa Tịch Ngôn tin nàng mà tránh phím đó.
Điều đó làm nhịp điệu thay đổi, giai điệu trở nên dịu hơn.
Hôm nay cô vẫn cố tình tránh phím đó theo cách xưa.
Tim Văn Nhiễm như bị bóp nghẹt. Hai người trước khi vào phòng đều đi qua nước mưa, cùng mang giày Converse, quần bò, nước bắn lên mắt cá chân vẫn còn ẩm.
Nghe 《Sonata ánh trăng》 mờ như sương, hơi ẩm từ cổ chân lan dần tới tim nàng.
Nàng rút điếu thuốc ra, nhưng vì ở phòng nhạc nên không châm, chỉ kẹp giữa hai ngón tay.
Giai điệu của Hứa Tịch Ngôn càng lúc càng chậm, như màn sương tan dần. Văn Nhiễm đứng lên, tiến tới gần cô, dừng lại.
Nàng bước nhẹ, nhưng Hứa Tịch Ngôn chắc nhận ra, dù giai điệu chưa dứt thì vai cô khựng lại chút.
Văn Nhiễm cúi người, vòng tay qua vai cô.
Tựa đầu lên vai, mái tóc mềm buông xuống cổ cô.
Giai điệu dừng hẳn, Hứa Tịch Ngôn để tay lơ lửng trên phím, hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Văn Nhiễm không đáp, tay kia đang giữ điếu thuốc cũng quấn quanh cô, ôm chặt lấy vai.
Trong vòng tay, Hứa Tịch Ngôn ngửi thấy hương thiếu nữ thanh khiết, dầu gội cô từng dùng, hương sen nhẹ.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Văn Nhiễm, cậu biết vì sao mình hẹn lúc đó một tuần nữa không?"
"Vì mình khó kiềm chế tính khí. Đêm đó cậu gọi, có khoảnh khắc mình rất muốn bảo Trần Hi quay xe lại, muốn gặp cậu, hỏi thẳng người cậu thích bao năm, vì người đó mà cậu chấp nhận hai năm tình nhân hợp đồng, rốt cuộc là ai."
"Nhưng mình nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chọn hẹn sau một tuần. Vì sợ lúc đó quay lại thật, mình sẽ không kiềm chế được, sẽ nói ra lời rất khó nghe."
Hứa Tịch Ngôn cười nhẹ: "Thì ra một người như cậu cũng từng vì ai đó mà phát điên, chỉ là người đó không phải mình."
"Cậu từng nói với chị Đậu rằng một người như mình chắc không thật sự buồn đúng không?"
"Tối đó Trần Hi hỏi mình cẩn thận: Chị Ngôn Ngôn, chị đang buồn sao? Mình chỉ cười, bảo mình cũng không rõ."
Hứa Tịch Ngôn vừa nói vừa cười: "Cậu làm mình rối cả lên rồi, Văn Nhiễm. Cậu nói đi, nếu cảm giác tối đó không phải buồn, thì còn cảm giác nào mới gọi là buồn?"
Văn Nhiễm ôm vai cô từ phía sau, im lặng rất lâu.
Điếu Marlboro chưa châm vẫn kẹp giữa ngón tay, hương thuốc nhẹ lan.
Không biết ôm bao lâu, nàng mới khe nhẹ: "Hứa Tịch Ngôn."
"Cậu có thể đi với mình đến một nơi không?"
******
Hứa Tịch Ngôn theo Văn Nhiễm ra khỏi phòng dương cầm.
Văn Nhiễm bình thường đi chậm như lúc lên dây đàn, luôn có nhịp riêng. Hứa Tịch Ngôn đứng ở hành lang, nhìn nàng khóa cửa, rồi lấy khăn giấy lau sạch vết giày trên bậu cửa sổ.
Rồi khẽ gọi: "Đi thôi."
Hai người bước thêm đoạn, Hứa Tịch Ngôn nhận ra Văn Nhiễm dẫn mình đến tòa nhà lưu trữ lịch sử gần đó.
Cô vẫn còn ấn tượng với tòa nhà ba tầng. Mỗi lần ngang phòng dương cầm, cô đều thấy nó từ xa, sừng sững giữa ánh hoàng hôn, lặng lẽ như Văn Nhiễm.
Văn Nhiễm bảo: "Chờ mình dưới lầu."
Rồi nàng bước vào một mình.
Phòng trưng bày lịch sử đã khóa, nhưng tòa nhà có thể leo lên. Chốc lát, Văn Nhiễm xuất hiện ở góc lan can tầng ba, cúi nhìn xuống Hứa Tịch Ngôn.
Đây là tòa nhà bê tông, nhưng lan can dùng gỗ sẫm, kiểu cũ, sơn bong tróc theo thời gian.
Đồ vật cũ luôn lặng lẽ. Nhưng người phụ nữ đứng dưới ánh trăng bên lan can kia, vẫn còn trẻ, sao lặng lẽ đến vậy?
Hứa Tịch Ngôn ngẩng đầu, nhìn Văn Nhiễm.
Thấy tay nàng nắm chặt viền quần bò rồi buông nhanh.
Sau đó mở miệng.
Văn Nhiễm không gọi tên, chỉ từ xa nhìn vào mắt cô: "Loài hoa hướng dương rất cực đoan."
"Sau khi trót yêu mặt trời, đêm đến thì đầu gục xuống. Dù ánh trăng dịu dàng vỗ về ra sao, vẫn không chấp nhận dù chỉ một chút."
"Cho nên thi sĩ mới nói, hướng dương đều chết vào ban đêm."
"Nhưng mình nghĩ, hướng dương chưa từng hối hận."
"Đợi đến một ngày gặp người giống mặt trời, mình nghĩ ai cũng hiểu tâm tình của hướng dương."
Đôi mắt Hứa Tịch Ngôn nhìn Văn Nhiễm dần đổi khác.
Cùng từng câu từng chữ Văn Nhiễm thốt ra, ký ức trong cô dần được đánh thức.
Cô nhớ buổi chiều năm cuối cấp ba, khi cô đến tòa nhà này tìm sự yên tĩnh. Khi ấy cô vừa nhận được một bức thư tình, nét chữ khác lạ, cô tựa vào lan can tầng ba, thấy Văn Nhiễm đi tới.
Có lẽ nàng cũng định vào đây, nhưng thấy cô thì dừng lại.
"Văn Nhiễm." Cô hỏi từ dưới: "Bức thư tình đó, không phải cậu viết sao?"
Khi đó Văn Nhiễm mười bảy, nhìn cô với vẻ mặt hoàn toàn không hiểu và hỏi: "Thư tình nào cơ?"
Bây giờ Văn Nhiễm hai mươi bảy tuổi, đứng dưới ánh trăng, đọc lại những dòng ấy, mặt vẫn bình thản, nhưng mỗi câu xong lại mím môi. Điều này khiến Hứa Tịch Ngôn, hiểu nàng bao năm, rất muốn vén mái tóc nàng lên xem, chắc chóp tai nàng đỏ rực.
Mười bảy đến hai mươi bảy, mười năm trôi qua.
Ánh hoàng hôn ngày ấy giờ là ánh trăng. Cô thiếu nữ thu mình năm xưa thành người phụ nữ trẻ gầy và trầm mặc.
Văn Nhiễm đọc xong những dòng chữ năm cũ—những dòng được chép tay trên giấy kẻ nhạc bằng nét mực hơi thô—âm cuối không còn run.
Nàng hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Cậu muốn xem bản gốc của bức thư đó không?"
******
Hứa Tịch Ngôn dẫn Văn Nhiễm rời trường bằng cách trèo tường như xưa.
Hôm nay cô không đi xe công cộng. Trần Hi và tài xế đợi gần đó. Một cuộc gọi, Trần Hi bảo tài xế chạy tới.
Thấy Văn Nhiễm đứng sau Hứa Tịch Ngôn, anh hơi ngạc nhiên.
Trước tiên nhìn sắc mặt cô, gương mặt lạnh lùng kia, vẫn không đoán được tâm tình.
Anh dò hỏi, trước hết chào Văn Nhiễm: "Chào cô Văn."
Văn Nhiễm nhẹ cười trả lời.
Hứa Tịch Ngôn mở cửa xe, giữ lại, chờ nàng vào.
Nhưng khi mình cô cũng chui vào ghế sau, hai người mỗi người gác một bên cửa sổ, khoảng cách giữa hai ghế rộng như sông La Plata.
Trần Hi không đoán nổi họ đã đến mức nào.
Đưa cả hai về nhà trọ Văn Nhiễm, Trần Hi nói: "Chị Ngôn Ngôn, em với tài xế ở lại gần đây nhé."
Hứa Tịch Ngôn "ừ" một tiếng, không rõ cảm xúc.
Văn Nhiễm đã vào trước, Trần Hi thấy cô bước vào mới bảo tài xế đi.
******
Hứa Tịch Ngôn chợt nhận ra cô và Văn Nhiễm quen biết bao năm, hình như rất ít khi cô nhìn thấy bóng lưng nàng.
Nàng thực sự gầy. Đã là tháng Sáu, áo sơ mi dài tay mỏng, dáng xương bả vai hiện rõ. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt mưa đầu hè, chất vải lanh, tay áo xắn đến giữa cẳng tay, lộ cổ tay mảnh, đeo đồng hồ mặt nhỏ.
Dù nhìn thế nào, nàng vẫn là người phụ nữ dịu dàng, quy củ, hướng nội.
Bước lên cầu thang nhẹ như không tiếng, như dải lụa xanh lướt qua ánh trăng.
Hứa Tịch Ngôn nghĩ: Vậy trước đây phải chăng luôn là nàng dõi theo bóng lưng mình?
Văn Nhiễm trước đây dường như cả bóng lưng cũng không muốn cô thấy.
Là sợ cô phát hiện điều gì chăng?
Văn Nhiễm vào nhà, lấy chìa khóa mở cửa. Tiếng chìa khóa cạ cửa chống trộm hơi gỉ như tiếng mưa. Nàng không gọi, nhưng đã lấy sẵn dép trong nhà cho cô.
Hứa Tịch Ngôn bước vào, Văn Nhiễm bình thản đặt túi xuống, đến bàn làm việc bên tường.
Trên bàn bừa bộn: tạp chí, gạt tàn, nửa lon khoai tây chiên vị dưa chuột, máy tính xách tay.
Nàng bỏ qua mọi thứ, mở ngăn kéo, lấy ra chiếc hộp thiếc nhỏ.
Trông cổ cũ, nhưng không gỉ, chỉ nước sơn trầm theo năm tháng. Nàng mở nắp, lấy tờ giấy, đặt lên bàn rồi lùi ra.
Ngồi lên sofa, châm điếu thuốc cho mình.
Chính là điếu vừa kẹp trong phòng dương cầm. Vì không muốn phí, nàng cất lại trong túi, giờ mới rút ra, cuối cùng bật lửa.
Thuốc bị gập nên hơi nhăn.
Nàng rít một hơi, nhìn thẳng phía trước, không nói thêm lời nào với Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn bước tới bàn, lấy tờ giấy.
Là trang bị xé ra từ sổ kẻ nhạc, ngả vàng theo năm tháng. Nét chữ thanh tú của thiếu nữ, mực xanh nhạt, viết liền: "Loài hoa hướng dương là loài rất cực đoan..."
Đọc lại, lời lẽ hơi non.
Nhưng điều gây chấn động là cảm xúc ở bên trong.
Chỉ khi còn mười bảy mười tám, khi thế giới chưa mở ra, mọi thứ giam giữ bên trong cơ thể mới lên men thành tâm tư như vậy. Yêu người như hướng dương yêu mặt trời, yêu đến cực đoan.
Không cần ánh trăng, chỉ cần ánh dương, nên chấp nhận héo úa trong đêm.
Hứa Tịch Ngôn dần nhớ cảm giác khi đọc thư tình đó.
Thế giới thì tầm thường, cực đoan mới phi thường.
Cô cầm tờ giấy, nhìn nét chữ trên khuông nhạc, phong cách tiểu Khải thư pháp, càng tôn thêm sự quyết liệt không sợ hậu quả.
Cô nhớ năm đó tiếng Trung không giỏi, còn nói sai thành ngữ: "Nếu được ai đó yêu nghiêm túc như vậy, thì chết cũng không hối tiếc."
Văn Nhiễm lúc đó đã chỉnh: "Thành ngữ 'chết cũng không hối tiếc' không dùng như vậy."
Bây giờ Hứa Tịch Ngôn buông hàng mi dài, đọc lại thư tình, Văn Nhiễm hút gần hết điếu thuốc, đứng lên vòng tay sau lưng cô, ôm eo.
Đợi cô đọc xong, nàng nhẹ kéo cô quay lại.
Hai người mang dép giống nhau, Văn Nhiễm thấp hơn nửa đầu, mỗi lần hôn phải ngẩng, lưỡi đâm vào môi cô. Vừa hút Marlboro, khói nồng, vị khô cay theo cổ họng Hứa Tịch Ngôn xuống, xộc vào.
Hứa Tịch Ngôn muốn ho và hơi choáng: "Văn Nhiễm, đợi chút, ý cậu là..."
Văn Nhiễm vẫn kẹp điếu thuốc, để giữ thăng bằng nên chống tay lên mép bàn. Hứa Tịch Ngôn sợ tàn thuốc rơi lên bức thư, cẩn thận dời tờ giấy ra chút.
Nàng giữ eo cô, xoay cô lại, như trách cô không tập trung.
Lưỡi lại tiến vào, tay siết eo. Hôn xong mới nói, giọng nàng lúc này bình tĩnh, chẳng còn run như ở tòa lưu trữ, từng động tác chậm rãi, khiến người mê mẩn.
Lúc này Văn Nhiễm, mang vẻ quyết liệt như trong thư tình năm xưa, vừa hôn vừa hỏi: "Cậu chưa từng nghĩ người mình thích chính là cậu sao?"
"Nhưng lúc tụi mình gần nhau, cậu luôn... và hồi cuối cấp, cậu rất bài xích mình."
"Vậy để mình nói một bí mật, Hứa Tịch Ngôn."
Văn Nhiễm nhìn mắt đen cô: "Thật ra người trầm lặng rất giỏi nói dối."
Nói xong lại tiếp tục hôn, tay giữ điếu thuốc, nắm tay cô đặt lên thắt lưng mình.
Văn Nhiễm gầy, nhưng đường cong khiến người kinh ngạc.
Nàng thủ thỉ bên tai Hứa Tịch Ngôn: "Mình biết nói dối."
"Nhưng chẳng lẽ cậu chưa từng nhận ra sao? Cơ thể mình không biết nói dối."
Khoảnh khắc ấy, trận mưa giông đầu mùa hè ào xuống.
******
Ghi chú:
¹红花檵木: Hồng hoa kỉ mộc hay tên tiếng Anh Loropetalum chinense