Vé mời

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Nếu có thời gian sẽ đến, không có thì thôi."
Hứa Tịch Ngôn bước đến chỗ cửa, mỉm cười với Trần Hi.
Trần Hi không rõ chuyện gì xảy ra trong phòng kia, chỉ cảm thấy nụ cười của Hứa Tịch Ngôn hôm nay thật buồn.
Hứa Tịch Ngôn đứng chắn cửa, cô liền rụt tay lại. Hứa Tịch Ngôn nói: "Em xuống dưới tránh một lát đi, bọn chị không xuống đâu."
"Em không cần ở lại."
Trần Hi hiểu ra được chút gì đó.
Chắc chắn Hứa Tịch Ngôn thật sự muốn cô rời đi. Lần lưu diễn trong nước lần này quá được chú ý, Đậu Thần càng giữ kín hơn, để tạo cho Hứa Tịch Ngôn một không gian yên tĩnh luyện đàn, cả tầng executive cũng được đặt riêng.
Chỉ cần cô xuống, cả tầng chỉ còn lại Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm.
Cô gật đầu: "Vậy em xuống trước đây, chị Ngôn Ngôn, có chuyện gì thì gọi em."
Hứa Tịch Ngôn quay trở lại phòng, bóng dáng Văn Nhiễm đã không còn.
Phòng khách bên trái đóng chặt.
Hứa Tịch Ngôn ngả người xuống ghế dài, tay vuốt nhẹ tay vịn nhung, ánh mắt dừng lại nơi cánh cửa đóng kín kia.
Khoảng hơn tám giờ, trời bên ngoài tối như ban đêm giữa đêm khuya.
Trần Hi gọi điện: "Chị Ngôn Ngôn, hai người có muốn ăn gì không?"
Bên ngoài mưa gió vần vũ, trong phòng lại ấm áp khô ráo.
Sấm chớp ầm vang, căn phòng yên lặng như chỉ còn mình Hứa Tịch Ngôn tồn tại.
Từ lúc cửa phòng khách đóng lại, Văn Nhiễm không để lại dấu hiệu gì.
Hứa Tịch Ngôn nói: "Đợi một chút." rồi đứng dậy tiến tới cửa phòng khách, gõ nhẹ.
Không có phản ứng.
Cô thở dài, trả lời Trần Hi: "Không cần đâu." rồi cúp máy, trở về ghế dài ngồi xuống.
Không biết từ khi nào mình đã ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ mơ hồ, cô thấy ngọn lửa cao vút, nhìn thấy Hứa Tịch Ngôn khi còn nhỏ, tầm sáu tuổi. Cô nhận ra mình đang mơ — và đây là lần đầu mơ lại trận hỏa hoạn nhiều năm trước.
Khi tỉnh dậy, trước mắt tối đen như mực, chỉ còn cơn cuồng phong bên ngoài cửa sổ vẫn gào thét.
Hứa Tịch Ngôn bật dậy.
Phản ứng đầu tiên là nghĩ Văn Nhiễm đã ra ngoài tắt đèn, vậy là nàng đã ra ngoài thật? Liệu nàng có bước ra cơn bão ngoài kia không?
Cô loay hoay tìm dây công tắc bên cạnh, kéo một lần, đèn không sáng.
Nhận ra rằng đã mất điện.
Không bật đèn pin, cô dò dẫm tới phía phòng khách.
Đôi mắt đã quen bóng tối, cô phát hiện một ánh sáng le lói từ xa, là của khu phố bên kia chưa mất điện.
Cô gõ cửa: "Văn Nhiễm?"
Không có hồi đáp.
Gõ thêm lần nữa, giọng mạnh hơn: "Văn Nhiễm?"
Thời tiết thế này lại mất điện, nếu nàng không đáp, cô sẵn sàng xông vào.
Đúng lúc đó, bên trong vọng ra một tiếng "ừm" nhẹ.
Âm thanh ngủ mê khiến trái tim Hứa Tịch Ngôn mềm nhũn.
Tiếng ấy gợi cho cô nhớ tới căn phòng bừa bộn của nàng, chiếc giường nhỏ ấm áp, bộ đồ ngủ cotton mềm, cả cái cảm giác khi đặt tay lên ngực nàng còn cảm nhận được những hạt bông li ti.
Cô nhìn về phía khu phố sáng bên kia.
Gió mưa tả tơi, chỉ chỗ đó còn ánh sáng ấm áp.
Giống hệt cảm giác Văn Nhiễm đem lại cho cô.
Cô hỏi dịu dàng: "Cậu đang làm gì vậy?"
Giọng Văn Nhiễm còn lơ mơ: "Ngủ."
"Mất điện rồi, cần mình vào không?"
Lần này Văn Nhiễm trả lời dứt khoát: "Không."
Hứa Tịch Ngôn quay mặt, hai tay chắp sau lưng, tựa vào tường cạnh cửa, lại nhìn về hướng ánh đèn kia.
Không biết mình đã nhìn bao lâu.
Cơn cuồng phong và mưa lớn dần lắng xuống, siêu bão Perseus cũng quét qua Hải Thành đêm mất điện này rồi dần xa.
Bầu trời xám mịt sáng dần, bình minh ló rạng, cuối cùng cũng thấy con sông uốn lượn ngoài cửa sổ.
Ánh sáng bình minh không xa lạ với Hứa Tịch Ngôn — cô thường luyện đàn đến tận sáng. Nhưng thức trắng vì không luyện đàn, với cô mà nói, hiếm khi xảy ra.
Lúc đó, cửa phòng nhẹ nhàng mở.
Văn Nhiễm bước ra, tóc búi gọn, mặc sơ mi vải lanh xanh đậm nhăn nheo, khuôn mặt vẫn trầm lắng nhưng có một vẻ đẹp khác lạ.
Nàng đi ngang qua Hứa Tịch Ngôn mang theo túi vải, không ngoảnh lại.
Chỉ sau khi đi qua, nàng nói với bóng lưng: "Tối qua lười thay đồ nên cứ thế ngủ, giường phòng khách có nhân viên thay ga, chắc không sao."
Không dừng bước, hướng thẳng ra cửa.
Hứa Tịch Ngôn gọi: "Văn Nhiễm."
Cô không nghĩ nàng sẽ dừng lại, bởi từng cử chỉ của Văn Nhiễm với cô đều tỉnh táo, dứt khoát.
Nhưng lần này nàng ngừng chân.
Bước đi nhẹ nhàng, như sợ làm ai đó giật mình. Hứa Tịch Ngôn biết nàng đứng bên cửa, hơi cúi gập, lộ lưng gầy và phần da sau gáy trắng mịn.
Văn Nhiễm quay lưng nhẹ, nói: "Hứa Tịch Ngôn, mình xót xa cho cậu, cũng thấy cậu thật đáng thương."
Hứa Tịch Ngôn đứng yên, đầu ngón tay ấn chặt vào tường sau lưng, hàng mi rũ xuống, không thể chớp mắt.
Tiếng bước chân vang lên, nàng mở cửa và bước ra ngoài.
Hứa Tịch Ngôn vội tiến đến ghế dài, tìm điện thoại bỏ quên hôm qua.
Cầm máy trong tay, cô muốn gọi Trần Hi nhờ tài xế đưa nàng về, nhưng lại không đủ can đảm.
Văn Nhiễm chắc sẽ nghĩ: còn giả bộ tử tế làm gì nữa.
Giống như nàng từng nói – người nhát gan thật sự là cô.
******
Văn Nhiễm đi ra khỏi khách sạn năm sao.
Perseus là cơn bão gió giật mạnh kèm mưa lớn, nhưng lượng nước không quá nhiều nên chưa gây ngập. Trong ánh sáng mờ sớm mai, đường phố chỉ rải cành khô và lá rụng.
Hôm ấy ít người ra ngoài nên nàng dễ dàng bắt taxi.
Lên xe, tài xế lại hỏi như hôm trước: "Đi làm à?"
Nàng mỉm cười.
Bàn tay vô thức vuốt nhẹ khóe miệng. Lạ thật, nàng vẫn có thể cười.
Mọi người nghĩ nàng ra ngoài vì công việc. Người hiện đại vốn luôn tỉnh táo – vì một tình yêu định sẵn thất bại mà liều mình đánh cược tất cả, chẳng khác gì kẻ dại. Có lẽ nàng đang cười chính mình.
Sáng hôm sau bão tan, giao thông và trật tự chưa khôi phục, Hà Vu Già gửi tin nhắn vào nhóm studio báo mọi người nghỉ thêm một ngày.
Hề Lộ và Trịnh Luyến rủ nhau chơi game, còn tag nàng: [Nhiễm Nhiễm, hôm nay cậu làm gì vậy?]
Nàng đáp thật: [Ngủ.]
Tắm nước nóng để xua hết cảm giác ẩm ướt, rồi tự quay vào chiếc giường nhỏ ấm áp.
Nàng không lừa Hứa Tịch Ngôn, tối qua trong phòng khách thật sự ngủ say.
Câu nói "mình không dám" của Hứa Tịch Ngôn, phần lớn âm tiết bị tiếng gió nuốt trọn, nàng chăm chú nhìn môi cô, xác định những chữ đó.
Lạ thay, nàng không khóc.
Có lẽ từ lúc lớn lên đến giờ, nàng đã biện minh đủ lý do và khóc vì Hứa Tịch Ngôn rất nhiều lần.
Lúc này chỉ thấy mệt mỏi trùm lấy, như sóng cuộn trong cơ thể.
Nằm trên giường lông ngỗng phòng khách, cuộn trong chăn, mồ hôi tuôn ra, giấc mơ nối tiếp. Mơ đến lúc sang Georgia năm hai mươi tuổi, lần đầu đi du lịch nước ngoài một mình, hồi hộp không dám ngủ. Rồi mơ bay California khi mưa như trút, nàng ngồi trong khoang, nắm chặt tay, lo lắng sét đánh hạ máy bay. Cuối cùng là chuyến Maroc gần nhất, tưởng quen bay đường dài, vậy mà vẫn trằn trọc, nửa mê nửa tỉnh, nghĩ đến chấn thương tay phải của Hứa Tịch Ngôn, mới mở mắt đã thấy sa mạc trong cửa sổ máy bay.
Cơ thể như bật chế độ ngủ bù cho những đêm thiếu ngủ vì theo đuổi Hứa Tịch Ngôn.
Từ nay đừng mù quáng nữa, đừng tưởng mình và Hứa Tịch Ngôn có thể ở bên nhau.
Nhưng...
Tại sao nàng lại ngủ nguyên cả đêm.
Sáng hôm sau ra khỏi phòng, nàng có thể vô tư không nhìn Hứa Tịch Ngôn.
Nhưng lúc đi đến cửa, nghe tiếng cô khẽ gọi "Văn Nhiễm".
Không hiểu sao nàng lại dừng bước.
Khoảnh khắc đó, nàng nghĩ:
Tại sao dừng lại? Vì sao không quyết đoán hơn?
Nếu lúc mới rời nhà dưới lầu là chuyến tàu vũ trụ cuối cùng rời Trái Đất trong ngày tận thế, chỉ cần Hứa Tịch Ngôn gọi tên, nàng vẫn sẽ ngừng bước chứ?
Và nàng nhận ra mình sẽ như vậy.
Tình cảm nàng dành cho Hứa Tịch Ngôn chính là vậy. Nàng mãi để dành cho cô sự dịu dàng cuối cùng.
Nàng ngủ suốt cả ngày, đến chiều tối mới tỉnh, tự nấu mì trứng cà chua, ăn say sưa. Khi đang ăn thì nhận được tin nhắn Đào Mạn Tư: [Hôm nay cậu cũng nghỉ à?]
[Ừ.]
[Phiền quá, nhà hết đồ ăn, lười xuống lầu, thời tiết thế này không muốn gọi đồ ngoài, đành tự nấu mì gói.]
Đào Mạn Tư gửi kèm ảnh tô mì cay cô ấy nấu, rồi hỏi: [Cậu ăn gì thế?]
Văn Nhiễm chụp ảnh tô mì của mình, gửi lại.
Đào Mạn Tư bình luận: [Nguồn lương thực cậu phong phú hơn mình rồi.]
Nàng cười.
Cuộc sống dường như không khác bao nhiêu: ngủ, nấu mì, giặt ga trải giường.
Trả lời tin nhắn khách hàng, rồi tám với bạn vài câu.
Thế nhưng tối đó nàng bị sốt.
Tô mì tối ăn ra hết.
Không muốn hành hạ mình, nàng tìm thuốc hạ sốt, cố gắng nấu cháo, ăn xong tranh thủ lúc không buồn nôn để uống thuốc.
Rồi lại về giường, sụp vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, sốt cao đã tụt xuống sốt nhẹ. Nghĩ đến việc lây cho mọi người trong studio, nàng xin nghỉ phép với Hà Vu Già.
Hà Vu Già đồng ý ngay.
Nàng ngủ thêm nửa buổi, chiều thức dậy xem phim.
Lưu ý: không phải phim kia, chỉ phim thường thôi.
Xế chiều có điện thoại, hiện tên Trần Hi.
Nàng định không nghe nhưng sợ cô ấy gọi theo lệnh Hứa Tịch Ngôn mãi không thôi.
Là người lao động chăm chỉ, nàng không muốn làm khó một người khác, nên nghe máy: "A lô."
Đầu dây im lặng, rồi vang lên giọng Trần Hi: "Cô Văn."
"Có chuyện gì vậy?" Nàng trả lời bình tĩnh.
"Hôm nay cô đi làm thuận lợi chứ?"
Văn Nhiễm không muốn nhắc đến việc bị cảm: "Thuận lợi. Bây giờ cũng tan ca về nhà rồi, đừng lo."
"Vậy thì tốt."
Nàng không muốn nói thêm, cúp máy.
Trong lòng thấy buồn cười:
Hứa Tịch Ngôn đúng là đã thay đổi, biết để cô lấy lại tinh thần trước khi quấy rầy.
Nhưng bản chất Hứa Tịch Ngôn vẫn vậy. Cô không cần "mãi mãi", cũng chẳng cần nàng.
Lúc Trần Hi ngập ngừng lúc gọi, nàng đoán Hứa Tịch Ngôn ngồi bên cạnh, nhờ bật loa ngoài. Nhưng nếu đã không dám nhận sự "mãi mãi" của nàng, thì sự quan tâm đó còn nghĩa lý gì?
Nàng thà không có.
Xem phim một lúc, chuông cửa vang lên.
Văn Nhiễm nghĩ: dù sao Đào Mạn Tư cũng chẳng ra khỏi nhà.
Mở cửa ra là Trần Hi.
Cô cười, đưa túi giấy và túi đựng đồ ăn: "Cô Văn, cái này gửi cô."
Văn Nhiễm nhận, mở ra xem.
Túi đồ ăn là cháo đặc sánh, kèm bánh bao nhân sữa trứng và hai món khai vị. Túi giấy chứa đầy thuốc, từ hạ sốt đến thuốc nghẹt mũi.
Nàng ngẩng nhìn Trần Hi.
Trần Hi nói: "Cô cần loại nào thì dùng loại đó."
Văn Nhiễm hỏi: "Sao cô biết tôi bị cảm?"
"Nghe giọng cô là đoán ra."
Văn Nhiễm nhìn cô.
Trần Hi giơ tay đầu hàng: "Thôi được rồi, lúc tôi gọi thì chị Ngôn Ngôn bảo bật loa ngoài, chị ấy luôn nghe cô nói chuyện."
Người hiểu Văn Nhiễm nhất không phải Trần Hi, mà là Hứa Tịch Ngôn.
Dẫu sao họ từng gần gũi đến vậy.
Trong lúc đó, từng hơi thở, từng âm sắc vụn vỡ đều bị phân tích, nàng vốn kín đáo, Hứa Tịch Ngôn từng mượn những âm thanh đó để đoán toàn bộ phản ứng của nàng.
Giọng nói nghẹt mũi cũng lọt vào tai cô.
Văn Nhiễm đưa đôi dép khách mượn cho Trần Hi: "Vào ngồi chút đi."
Trần Hi chưa hiểu, tưởng có vấn đề giữa hai người, bất ngờ Văn Nhiễm vẫn rộng lượng mời cô vào.
Văn Nhiễm dẫn cô vào bếp, mở nắp nồi cơm điện, cháo thơm bốc lên.
Trần Hi sửng sốt: "Tôi ăn rồi..."
Văn Nhiễm lắc đầu: "Cháo tôi tự nấu."
Rồi dẫn cô đến phòng khách, mở hộp thuốc cho xem: "Thuốc hạ sốt, thuốc cảm, thuốc ho, băng cá nhân, dung dịch sát trùng..."
Trần Hi vẫn chưa hiểu.
Văn Nhiễm đóng hộp lại: "Tôi bị cảm thật, nhưng tự chăm được."
"Trần Hi, giúp chị nói lại với chị Hứa thay tôi: tôi thích cậu ấy, chứ không phải cần cậu ấy."
Nàng nhấn bàn đạp thùng rác, ném túi cháo và thuốc vừa nhận vào.
Bịch một tiếng.
Dứt khoát đến mức Trần Hi giật mình.
Văn Nhiễm nói thêm: "Trước kia."
Trần Hi chưa hiểu: "Gì cơ?"
"Lúc cô báo lại, nhớ nói là trước kia tôi từng thích cậu ấy."
Nói xong, nàng tiễn Trần Hi ra cửa, mỉm cười: "Bệnh cảm tôi chưa khỏi hẳn, không giữ cô lâu được, tránh lây bệnh."
Trần Hi choáng váng trước sự dứt khoát, lặng lẽ thay giày ra về.
Văn Nhiễm vẫn cười, khép cửa nhẹ nhàng.
Trần Hi âm thầm huýt sáo: Ngầu quá!
Về báo cáo Hứa Tịch Ngôn, nhấn mạnh hai chữ "trước kia".
Lúc đó Hứa Tịch Ngôn ngồi bên bàn trà, dù đã muộn vẫn uống Americano đậm, bỏ nhiều đá.
Cô đặt ly xuống, ngón tay vẽ vòng quanh vệt nước trên miếng lót.
Trần Hi quan sát mọi phản ứng nhỏ.
Trước hết hỏi: "Cậu ấy còn bị cảm không?"
Trần Hi trả lời: "Trông đỡ nhiều rồi."
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười: "Chị biết cậu ấy không cần chị. Trên đời này ai thật sự cần người khác chứ?"
Ngay cả mẹ ruột của cô cũng đâu cần cô.
Trần Hi định nói: Nhưng cô ấy thích chị mà. Dù nói là trước kia từng thích chị.
Cuối cùng cô thôi.
Hứa Tịch Ngôn dừng tay, ngả người tựa ghế, nhìn trần nhà.
Trần Hi cũng nhìn theo, trần nhà trống không biết cô đang nhìn gì.
Trong lòng cô muốn hỏi: Vậy chị thì sao? Chị thích cô ấy đến mức nào?
Nhưng không hỏi, vì nghĩ: Với người như Hứa Tịch Ngôn, dù thích, có thay đổi được gì không?
Có lẽ Văn Nhiễm cũng giống như gió mùa thoảng qua khi cô chơi dù lượn ở Bazaruto châu Phi.
Lướt qua rồi thôi.
******
Hứa Tịch Ngôn thật sự không tìm Văn Nhiễm nữa.
Cô bận rộn. Chỉ còn một tháng nữa buổi biểu diễn đầu tiên ở Hải Thành.
Chủ đề lần này: "Trăng Đắng".
Mỗi lúc cô luyện đàn, Trần Hi đứng bên cạnh, nhìn hàng mi rũ xuống, không đoán nổi suy nghĩ.
Ba ngày trước buổi biểu diễn, cô gọi Trần Hi đến, đưa phong bì: "Gửi cái này cho cậu ấy."
Không nói rõ là ai, nhưng qua vẻ mặt, Trần Hi hiểu đó là ai.
Thầm nghĩ: Người ta chưa chắc còn muốn đến xem chị diễn.
Nhưng người đó trả lương cho chị.
Vẫn lễ phép nhận: "Vâng, chị Ngôn Ngôn."
Sợ Văn Nhiễm từ chối, cô bảo tài xế chạy đến khu Văn Hóa Sáng Tạo, đến nơi mới gọi điện.
Nghĩ: Nếu nàng đang chỉnh dây đàn, thêm chút đợi cũng không sao.
Không ngờ vừa gọi đã nghe máy, nàng hỏi ở đâu.
Trần Hi thật thà: "Ở khu Văn Hóa Sáng Tạo."
Văn Nhiễm đáp: "Tôi nghỉ làm rồi, không ở đó."
"Gì cơ?" Trần Hi sững, lỡ lời: "Là do thất tình sao?"
Văn Nhiễm bật cười.
Trần Hi vội xin lỗi.
Nàng không để ý: "Chị đến rồi thì đợi một chút nhé? Ban đầu tôi định ghé thăm nhóm Hề Lộ, tiện cho chị khỏi đi lại."
Trần Hi đồng ý, đợi một lát thì Văn Nhiễm đến.
Lần đầu Trần Hi thấy nàng buộc tóc đuôi ngựa, lộ đôi tai trắng.
Bên tay xách túi kem.
Nàng tới bên Trần Hi, mở túi: "Chọn một cây đi."
Trần Hi lấy kem vani Bát Hỷ, nàng cất lại rồi nói: "Tôi sợ tan, để tôi vào cho nhóm Hề Lộ trước, chị đợi thêm chút nhé."
"Vâng, cô cứ đi."
Nàng nhanh chóng đi ra ngoài studio.
Giữa mùa hè, nàng mặc sơ mi ngắn tay xanh, quần short trắng lanh, rất mát mắt.
Nàng mỉm cười: "Tìm tôi có việc gì?"
Trần Hi đưa phong bì.
Văn Nhiễm nhận, không mở hay hỏi.
Gần đây tin về chuyến lưu diễn phủ kín thành phố, nàng đoán đó là vé mời.
Lật mặt sau phong bì, thấy dòng chữ nhỏ: 「Gửi Văn Nhiễm」.
Chính tay Hứa Tịch Ngôn viết bằng bút máy mực xanh dương biển sâu – loại mực từng tặng nàng một lọ, cũng giữ một lọ.
Nàng khẽ cười, ngón tay vuốt nhẹ dòng chữ: "Cô nói xem người như cậu ấy."
"Rõ ràng cậu ấy đã từ chối tôi."
Trần Hi nghĩ: Giờ cô ấy có thể nhắc đến chuyện bị từ chối một cách bình thản.
Cô hỏi: "Cô sẽ đi chứ?"
Giọng nàng vẫn bình thản: "Tùy tình hình. Có thời gian sẽ đi, không có thì thôi."
Trần Hi gật đầu, lại hỏi: "Sao tự nhiên cô nghỉ việc vậy?"
Văn Nhiễm cười: "Cô hỏi thật hay thay người khác?"
Trần Hi vội xác định: "Tôi hỏi thật."
"Cô không kể lại cho cậu ấy chứ?"
"Không kể đâu!"
Trong mối quan hệ này, Trần Hi đứng về phía Văn Nhiễm, dễ đồng cảm hơn.
Nàng nói: "Không phải nghỉ đột ngột. Tôi suy nghĩ lâu rồi, tích lũy chút kinh nghiệm, muốn mở studio riêng, làm những việc thú vị hơn."
Phản ứng đầu tiên mọi người thường: "Tình hình này liệu kiếm được tiền không?"
Văn Nhiễm đã nghĩ kỹ: "Không chết đói là được."
Nàng nhận vé mời, Trần Hi chào rồi đi.
Ngày sau, nhận cuộc gọi Đào Mạn Tư: "Nhiễm Nhiễm, tối kia cậu rảnh không?"
"Tối kia?" Nàng ngập ngừng.
"Đúng rồi. Dù không mua được vé xem Hứa Tịch Ngôn, tụi mình đi hát karaoke nhé."
Buổi diễn của Hứa Tịch Ngôn là sự kiện cả thành phố chờ đón, mở bán là cháy vé.
Đào Mạn Tư đột nhiên ngượng ngùng: "Mình muốn giới thiệu một người với cậu."
Nàng lập tức đoán: "Trương Triết Văn!"
Đào Mạn Tư bật cười.
"Cậu tỏ tình rồi à?"
"Đúng."
"Anh ấy đồng ý chưa?"
Đào Mạn Tư kéo dài giọng: "Đúng vậy..."
Văn Nhiễm cười cùng cô.
"Vậy OK." Nàng nhận lời.
Trước đó nói với Trần Hi: Buổi biểu diễn có đi hay không tùy xem có bận không.
Giờ Đào Mạn Tư hẹn lý do quan trọng, thì đêm đó sửa thành "có việc".
Nàng sẽ không đi buổi diễn.
Đêm đó, nàng đến KTV sớm.
Từ xa thấy Đào Mạn Tư và Trương Triết Văn đi cùng, không nhịn được cười.
Đào Mạn Tư khẽ đẩy tay: "Ái chà."
Nàng bắt chước: "Ái chà."
Ba người vào phòng hát, Trương Triết Văn chăm sóc Văn Nhiễm đặc biệt.
Nàng nháy mắt với Đào Mạn Tư. Trước đây hai người từng đọc một bình luận: Người có nhiệt tình với bạn bè người yêu hay không là tấm gương phản chiếu tình yêu của anh ta.
Trương Triết Văn vốn trầm tính từ cấp ba, ban đầu chỉ rót bia, bày trái cây, không chịu hát.
Đào Mạn Tư và Văn Nhiễm ngại hát trước.
Cuối cùng Trương Triết Văn đứng ra, chọn bài của nam ca sĩ Đài Loan: "Vậy tôi hát trước nhé."
Ca khúc thường thấy trong bảng xếp hạng thất tình.
Nhưng người hạnh phúc thì không ngại nghe nhạc buồn.
Văn Nhiễm vừa cười vừa cùng Đào Mạn Tư lắc sa chùy, nhìn MV màu mè retro.
Giọng Trương Triết Văn dày, hát bài này mang một hương vị riêng.
Nàng ngồi bên Đào Mạn Tư, nghe anh ấy hát:
"Tôi không nói dối,
Là tình yêu nói dối.
Nó đưa em đến,
Lừa tôi rằng điều mình khao khát còn có hy vọng."
*
Bài "Nói dối" của Lâm Hựu Gia
Vai nàng run nhẹ.
Nàng thì thầm với Đào Mạn Tư: "Ra ngoài hút điếu nhé."
Đào Mạn Tư hỏi: "Muốn mình đi cùng không?"
Nàng mỉm cười lắc đầu, ra hiệu với Trương Triết Văn: "Cậu ở lại với anh ấy đi."
Bên ngoài KTV có cây long não, giống hệt cây sân trường cấp ba.
Văn Nhiễm ngồi trên ghế dài dưới gốc cây, bật thuốc.
Khi điếu gần tàn, một chiếc lá long não rơi xuống vai, xoay vòng rơi dưới chân.
Cô lấy điện thoại gọi Đào Mạn Tư: "Mạn Tư, mình cần đi một nơi. Mình đang lặng lẽ rút lui để lại không gian cho hai người, cậu thấy có sao không?"
Đào Mạn Tư nói: "Cậu đợi một chút."
Chưa đầy hai phút, cô chạy ra.
Nhìn quanh thấy Văn Nhiễm dưới gốc cây, chạy đến.
Văn Nhiễm ngẩn người, định đứng dậy thì Đào Mạn Tư ám hiệu giữ nguyên.
Cô đứng trước mặt, mang theo hương mùa hè rực rỡ, gợi nhớ buổi tan học ngày xưa.
Đào Mạn Tư nhìn nàng ngày ấy mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, giờ ngồi dưới cây long não, tuy gầy hơn mười năm trước, vẫn giữ vẻ điềm đạm.
Cô nói: "Nhiễm Nhiễm, người cậu thích..."
"Là Hứa Tịch Ngôn phải không?"
Lông mi nàng rung nhẹ.
Lặng một lúc, nàng hít một hơi thuốc, trong khói mơ hồ nở nụ cười: "Ừ."
******
Editor:
truyện gì mà buồn dã man, chắc mình phải kiếm gì cân bằng rồi mới edit tiếp chương sau 🥹
Ghi chú:
¹沙锤/ Sa chùy