Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 68: Không hợp
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gặp lại là như thế này sao?
Nhân viên của hội đứng bên cạnh nhìn Văn Nhiễm chào Hứa Tịch Ngôn, tò mò hỏi: "Hai người quen nhau à?"
Văn Nhiễm mỉm cười: "Chỉ gặp qua thôi."
Hứa Tịch Ngôn nhìn nụ cười rành rọt của nàng.
Lúc này Chu Bối Di đi đến bên dương cầm, đàn một đoạn ngắn rồi cúi đầu nói nhỏ điều gì đó với Văn Nhiễm. Văn Nhiễm gật đầu, một tay đặt lên vành dương cầm, nghiêm túc trả lời lời Chu Bối Di.
Nàng không mặc màu xanh như trước. Hôm nay nàng diện sơ mi cổ đứng trắng, quần tây xám nhạt bằng lanh, giày thể thao Converse trắng, trên cổ và vai mảnh dẻ cũng đeo bảng tên như Hứa Tịch Ngôn. Kết hợp kiểu tóc mới, nàng trông chững chạc hơn nhiều.
Chu Bối Di mỉm cười, có vẻ cây đàn đã ổn.
Văn Nhiễm chào cô rồi đeo thùng dụng cụ chuẩn bị rời đi.
Muốn ra khỏi hội trường, nàng buộc phải đi ngang qua Hứa Tịch Ngôn. Nàng rất bình thản, không tránh né, chỉ mỉm cười gật đầu chào. Lúc ấy Chu Bối Di gọi: "Chị Văn Nhiễm."
Văn Nhiễm quay lại, khi nàng vừa đi ngang qua bên cạnh Hứa Tịch Ngôn, thậm chí không nhúc nhích, chỉ đứng sát đó, nhìn về phía Chu Bối Di trên sân khấu và mỉm cười.
Nàng thật sự không để tâm.
Chỉ cách chưa đầy nửa người, Hứa Tịch Ngôn hít nhẹ, như chẳng còn ngửi thấy hương thơm quen thuộc từ da nàng nữa. Đổi thành một mùi nước hoa lạ, rất nhạt, nhưng rõ ràng là nước hoa.
Chu Bối Di hỏi: "Chị không ở lại xem em biểu diễn sao?"
Văn Nhiễm mím môi cười: "Chị không phải thành viên hiệp hội, theo quy định không được ở lại."
"Vậy chị..."
Văn Nhiễm chớp mắt với cô: "Chị sẽ đứng ngoài cửa, lén nghe một chút."
Chu Bối Di mỉm cười.
Văn Nhiễm đeo thùng dụng cụ rời đi.
Nhân viên thấy Hứa Tịch Ngôn vẫn đứng, nhắc: "Cô Hứa, có lẽ nên để cô Chu chuẩn bị phần biểu diễn cuối cùng?"
Hứa Tịch Ngôn gật đầu rồi cùng Trần Hi ra ngoài.
******
Chu Bối Di có một màn trình diễn rất thành công.
Cô chơi chương I bản Concerto dương cầm số 2 của Prokofiev, tuy còn trẻ nhưng lại chơi ra chất nhạc đầy phẫn nộ.
Về kỹ thuật chưa hoàn toàn thuần thục, nếu xét theo tiêu chuẩn học viện có thể thấy vài lỗi nhỏ. Nhưng tiếng đàn của cô đầy sức gợi, người nghe tưởng như thấy mây đen trĩu xuống thành phố, quét qua đầu mọi người rồi cơn mưa ầm ập đổ xuống không khoan nhượng.
Những ngón tay thon trên phím đen trắng bộc phát sức mạnh kỳ lạ. Cơn mưa dưới đầu ngón tay cô không phải để vỗ về mặt đất, mà quyết tâm chiến đấu với cả thế giới để phân cao thấp.
Bản nhạc kết thúc, Chu Bối Di ngồi lại trên ghế đàn, thở dài.
Phần đánh giá tại chỗ bắt đầu, bốn giáo sư, hai phiếu đồng ý, hai phiếu phản đối.
Quyết định cuối cùng thuộc về khách mời đặc biệt Hứa Tịch Ngôn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô, người bình thản nhất lại là Chu Bối Di đang ngồi trên ghế đàn.
Hứa Tịch Ngôn nói: "Tôi đồng ý."
Vị giáo sư phản đối nhíu mày, lời nói chứa đựng chút chê trách lỗi sai vừa rồi.
Hứa Tịch Ngôn vốn không ngại đắc tội: "Kỹ thuật có thể rèn luyện thêm."
"Thiên phú mới là điều khắc nghiệt nhất, có thì có, không thì không."
Chu Bối Di bước xuống sân khấu, Hứa Tịch Ngôn cố tình bước chậm lại: "Vừa rồi không hồi hộp sao?"
"Chắc cũng chẳng có gì để hồi hộp." Chu Bối Di đáp: "Dù không qua được, về trung tâm thương mại vẫn là đàn dương cầm, vẫn là chị Văn Nhiễm chỉnh âm cho tôi. Tôi đàn dương cầm được năm mươi tệ một tiếng, đủ mời chị Văn Nhiễm ăn một tô mì."
Khóe môi Hứa Tịch Ngôn mím lại.
Chu Bối Di ra khỏi hội trường, nhìn quanh rồi nhanh chân về phía góc khuất.
Ở đó có một dáng người mặc sơ mi trắng, Hứa Tịch Ngôn biết là Văn Nhiễm.
Hứa Tịch Ngôn thu ánh mắt và cùng các giáo sư đến hội trường tiếp theo.
Xét đến danh tiếng Hứa Tịch Ngôn, Trần Hi theo bên cô suốt buổi, tận mắt thấy cuộc gặp gỡ giữa Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm, nhận ra khoảnh khắc cô nhìn thấy nàng thì đôi vai căng ra vì căng thẳng.
Nhưng sau đó, Hứa Tịch Ngôn không nhắc đến Văn Nhiễm nữa.
Giờ nghỉ trưa, Hứa Tịch Ngôn ăn phần cơm hộp do ban tổ chức chuẩn bị, không sắp đặt gì đặc biệt. Khi chị gấp đôi đũa, cô ngẩng lên nhìn Trần Hi.
Trần Hi nuốt nước bọt.
Giờ ăn trưa cố định, lúc trước họ về phòng nghỉ vô tình thấy Văn Nhiễm cùng Chu Bối Di vào phòng khác. Nếu Hứa Tịch Ngôn lên tiếng, Trần Hi bước vài bước là gặp được nàng.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn nói: "Mua cho chị một ly Americano được không? Nhiều đá ấy."
Trần Hi thất vọng tràn trề.
Cũng phải thôi, đời thực không như cổ tích.
Cô luôn nghĩ câu chuyện chưa có hồi kết đó có lẽ đã nằm sâu trong quá khứ, ngay khoảnh khắc Hứa Tịch Ngôn đứng trên sân khấu nhìn xuống Văn Nhiễm hôm biểu diễn chính là dấu chấm hết.
Chương trình hội nghị dày đặc: ngoài xét hội viên, còn phải thảo luận định hướng phát triển. Việc này không thuộc trách nhiệm Hứa Tịch Ngôn, nhưng cô tuyệt đối không làm qua loa.
Cô ngồi bên bàn phát biểu, đeo thẻ công tác, khi nghe người khác nói thì xoay dây ruy băng trên đầu ngón tay, khi lên tiếng thì nghiêng người chỉnh micro, lông mi hạ xuống, vẻ nghiêm túc.
Một nhân viên hậu trường đứng bên kia dùng điện thoại chụp hình cô.
Cô phát hiện, nâng mắt liếc người đó.
Đối phương đỏ bừng mặt, như định xóa ảnh rồi qua xin lỗi.
Hứa Tịch Ngôn chỉ mỉm cười nhẹ.
Trong mắt người kia hiện sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ, đặt điện thoại xuống, cúi đầu, nhận thiện ý của cô.
Trần Hi nhận ra, trong suốt hội nghị lần này, Hứa Tịch Ngôn cười nhiều hơn bình thường chút ít.
Nhưng cô không chắc liệu là vì tâm trạng cô ấy tốt hơn, hay vì càng tệ lại càng phải cười nhiều hơn.
Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm không còn chạm mặt nữa.
Hai ngày sau khi mọi công việc học thuật kết thúc, hiệp hội tổ chức tiệc tại quán bar khách sạn. Các giáo sư lớn tuổi không đi, nhưng để các nghệ sĩ trẻ giao lưu.
Hứa Tịch Ngôn vài ngày nay khá mệt, nhưng muốn gặp thêm nghệ sĩ dương cầm trẻ nên vẫn đến.
Cuối cùng cô cũng cởi bộ vest nghiêm trang. Đã vào cuối xuân, cô mặc áo phông, gấu áo sơ vin một nửa vào quần jean, phối đôi bốt cổ ngắn, đeo dây chuyền bạc đơn giản nơi cổ áo khoét sâu, món đồ mua ở cửa hàng thủ công Đan Mạch đổi ra tiền Trung Quốc chỉ hơn bảy chục tệ.
Cô vốn thế, nữ trang vài chục triệu cũng đeo được, đồ bạc vài chục tệ cũng chẳng sao.
Không trang điểm, mặt mộc khiến khí chất càng rực rỡ. Người chưa quen không dám đến bắt chuyện, may trong hội có vài nghệ sĩ từng hợp tác với cô, chỉ một lời chào là bắt đầu trò chuyện.
Người khác thấy cô ngoài đời không kiêu ngạo, cũng bắt đầu vây quanh.
Vì vậy, khi Văn Nhiễm và Chu Bối Di bước vào, thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi giữa sofa, xung quanh đông người.
Đây là khu vực hút thuốc, tay cô kẹp một điếu, vô tình ngẩng đầu và gặp ánh mắt Văn Nhiễm. Tay kẹp thuốc khựng lại một chút.
Văn Nhiễm bình thản, không gượng cười cũng không tránh né.
Trong số nghệ sĩ có người nhìn ra năng lực Chu Bối Di, hồ hởi gọi: "Bối Di, qua đây ngồi."
Chu Bối Di hỏi Văn Nhiễm, rồi hai người đi về phía đó.
Hứa Tịch Ngôn nhận ra Văn Nhiễm luôn ngồi góc xa nhất đối diện với cô, thói quen ấy vẫn không đổi.
Có người hỏi Chu Bối Di: "Hai người sao đến muộn thế?"
Chu Bối Di nhìn Văn Nhiễm.
Văn Nhiễm cong môi thay nàng đáp: "Lén trốn ra ăn đồ nướng thôi."
Mọi người bật cười: "Đúng đấy, vì bệnh ba cao của các giáo sư mà đồ ăn hiệp hội chuẩn bị nhạt thật."
Có người giải thích: "Hứa lão sư đang kể chuyện Tết năm ngoái đi Nam Cực xem hải cẩu Ross."
Rồi chuyển đề tài về Hứa Tịch Ngôn: "Hứa lão sư kể tiếp đi."
Hứa Tịch Ngôn kể về mảnh đất phủ trắng ở Nam Cực, ánh mặt trời phản chiếu đẹp mê hồn. Kể về tàu phá băng, áo gió ướt sũng vì nước biển và chuyến phiêu lưu suýt mất mạng. Kể về hải cẩu Ross sống trên băng trôi mà loài người khó đặt chân.
Khi kể, cô luôn nhìn làn khói thuốc quẩn quanh ngón tay.
Có người hỏi: "Nguy hiểm thế, bất cẩn một chút là mất mạng, sao vẫn muốn đi?"
Hứa Tịch Ngôn chỉ hơi nhếch môi.
Khẽ liếc đuôi mắt về phía Văn Nhiễm.
Văn Nhiễm cầm ly rượu, hơi cúi đầu, không rõ nghĩ gì.
Hứa Tịch Ngôn thu ánh mắt: "Còn mọi người? Tết năm ngoái mọi người bận gì vậy?" Giọng cố gắng thoải mái nhất có thể.
Mọi người lần lượt trả lời, đến lượt Văn Nhiễm.
"Bận gì à?" Văn Nhiễm nhấp rượu: "Sống sót."
Mọi người ngẩn ra.
Chu Bối Di thay nàng giải thích: "Hồi đó phòng chỉnh âm mới thành lập, áp lực vốn lớn, Tết còn bận tìm khách hàng."
Mọi người đồng thanh "Ồ" tỏ ý hiểu, nghệ sĩ cũng có áp lực sinh tồn.
Sau đó, câu chuyện chuyển hướng. Có người kể về nhạc cụ Zeze ở Đông Phi, gồm năm dây, cần gỗ và quả bầu cộng hưởng.
Hứa Tịch Ngôn chăm chú nghe, nhưng lại thấy ghế của Văn Nhiễm và Chu Bối Di đã trống.
Hai người đã rời đi.
Hứa Tịch Ngôn rót thêm một ly rượu.
Có lẽ hai tuần ở trang viên giáo sư Ricky quá thoải mái, bây giờ ở trong phòng kín lâu khiến cô ngột ngạt, bèn bước ra ngoài để hút thuốc.
Quán bar nằm trong tòa nhà độc lập tách khỏi khách sạn, cô bước ra thấy trước tòa nhà trồng một hàng phượng vĩ.
Mùa xuân Bắc ngắn ngủi như cái chớp mắt, như thể lúc nào cũng sẽ trượt qua kẽ tay. May mà hội nghị rơi đúng lúc đẹp nhất của phương Bắc.
Trên cây phượng là cụm hoa chói rực như đang bốc cháy, gió đêm thổi qua, hoa rụng đầy vai người đứng dưới tán cây.
Người đứng dưới tán cây là Văn Nhiễm và Chu Bối Di.
Văn Nhiễm mặc sơ mi trắng, mặt mộc thuần khiết, không còn là cô gái áo xanh như trước. Không biết sắc xanh ấy đã bị nàng cất kĩ trong lòng hay đã đào thải.
Hoa phượng rơi trên vai nàng, rực rỡ hơn, khiến nàng càng trầm lặng.
Nàng đang cười, tay cầm điếu thuốc, khói lượn lờ. Chu Bối Di quay lưng về phía Hứa Tịch Ngôn, cô không thấy rõ mặt họ cũng chẳng nghe họ nói gì.
Chỉ thấy Văn Nhiễm đang cười.
Hứa Tịch Ngôn thu ánh mắt, rút điếu thuốc ra, lục trong túi lấy bật lửa mà Văn Nhiễm tặng từ lâu.
Cô từng hay làm mất bật lửa, nhưng lời hứa với Văn Nhiễm duy trì: từ khi nàng tặng, cô chưa từng để lạc.
Cô nhìn Văn Nhiễm từ xa, ngẩn người, điếu thuốc kẹp ở ngón tay vẫn chưa châm.
Cho đến khi Chu Bối Di hút xong, quay lại gọi: "Hứa lão sư."
Nhìn thấy điếu thuốc trên tay cô, không thấy bật lửa bên kia, bèn hỏi: "Mất bật lửa rồi sao?"
Một ý nghĩ chợt lóe: Văn Nhiễm cũng hay mất bật lửa, liệu điếu thuốc cô vừa hút có Chu Bối Di châm giúp?
Lúc đó, dưới tán phượng không xa, chỉ thấy bóng lưng Văn Nhiễm đang rời đi.
Có vẻ nàng định về khách sạn nghỉ trước.
Hứa Tịch Ngôn giơ bật lửa cho Chu Bối Di xem: "Chưa mất, định hóng gió rồi hút."
Chu Bối Di gật đầu: "Vậy chị Hứa, tôi vào trước nhé."
Không hiểu sao, sau khi Chu Bối Di quay vào bar, Hứa Tịch Ngôn bước nhanh, đuổi theo bóng lưng Văn Nhiễm.
"Hi." Cô gọi một tiếng.
Văn Nhiễm ngoảnh lại, cười: "Cậu cũng về khách sạn à?"
Cô gật đầu, Văn Nhiễm bước chậm lại, đi sát bên cô.
"Dạo này sống tốt không?" Câu hỏi cô chẳng thể nói ra.
Sau hai lần chia tay trước, cô vẫn có thể trở lại làm bạn với người cũ, chuyện đó với cô rất tự nhiên.
Nhưng giờ đây, cô thấy cực kỳ không tự nhiên. Văn Nhiễm đi bên cô, bước chầm chậm. Nàng cắt tóc mới, dùng nước hoa lạ và nhẹ nhàng.
Cô cứ nghĩ về buổi diễn chia tay, đứng trên sân khấu, nhìn thấy nàng buộc tóc đuôi ngựa dưới khán đài, không biết vành tai ấy còn vì cô mà đỏ nữa không.
Văn Nhiễm có vẻ bình thản hơn, là người mở lời: "Chúc mừng nhé."
"Hả?"
"Giải Chopin."
"Ừ." Hứa Tịch Ngôn gật đầu: "Cảm ơn."
Văn Nhiễm mỉm cười: "Giải nhiều quá, nên chẳng còn cảm giác gì nữa sao?"
Hứa Tịch Ngôn không đáp, cảm thấy mơ hồ.
Cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Văn Nhiễm. Chia tay rồi gặp lại là thế này sao? Không còn là bạn, nhưng quen biết, có thể hỏi vài câu, thậm chí đùa giỡn.
Điếu thuốc vẫn chưa châm, kẹp giữa ngón tay, như đầu ngón lạnh vì dầu bạc hà. Cuối cùng cô hỏi: "Tại sao cắt tóc vậy?"
"Hửm?" Văn Nhiễm chưa hiểu.
Cô vẽ tay ngang vai.
"À, cậu nói cái này." Nàng hất đuôi tóc: "Cắt lâu rồi, lúc cậu hỏi mình không phản ứng kịp."
"Lâu bao lâu?"
Văn Nhiễm nghĩ: "Chắc nửa năm rồi, tầm lúc đón năm mới."
"Sao lại đột nhiên muốn cắt?"
Trong ấn tượng cô, nàng luôn để tóc dài, buộc lên hay xõa xuống khác nhau ở chỗ lộ vành tai đáng yêu.
Văn Nhiễm đáp: "Lúc đó mình mới lập studio riêng, để tóc ngắn trông chín chắn hơn, dễ nói chuyện với khách."
Hứa Tịch Ngôn bỗng nhận ra, khi cô mơ thấy buổi diễn hôm đó, cố nhìn vành tai nàng dưới sân khấu có đỏ không...
Thì việc nàng đổi kiểu tóc, vành tai lộ hay không, đã không còn liên quan đến cô nữa.
Lúc này điện thoại trong túi Văn Nhiễm rung. Nàng nói "Xin lỗi" rồi nghe máy.
Là Chu Bối Di gọi, vì gần nên Hứa Tịch Ngôn nghe rõ: Chu Bối Di nhờ nàng vào phòng tìm tai nghe, xác nhận để quên hay rơi ở quán bar.
Văn Nhiễm đáp "Được" rồi cúp máy.
Hứa Tịch Ngôn mím môi rồi hỏi: "Hai người quen nhau như thế nào?"
"Em ấy đánh đàn ở trung tâm thương mại, cãi nhau với quản lý vì đàn không chuẩn. May lúc đó quản lý thấy quảng cáo của mình, cái gì cũng nhận, dù giá rẻ. Dù sao sống sót vẫn là quan trọng nhất."
Văn Nhiễm khẽ cười: "Mình đã chỉnh được cây đàn đó."
Nàng nói với Hứa Tịch Ngôn: "Chỉnh đàn cho Bối Di rất thú vị, em ấy tay nhạy cảm, đàn chuẩn thì toả sáng, chỉ lệch chút thôi là không đánh được."
Không hiểu sao Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Còn mình thì sao?"
"Cái gì cơ?"
"Trước kia chỉnh đàn cho mình, có thú vị không?"
"Cậu à," Văn Nhiễm cười: "Không thú vị. Với kiểu nghệ sĩ như cậu, cả đống người tranh nhau chỉnh đàn. Hơn nữa, cậu hợp với bất kỳ người hiệu chỉnh nào, đều đánh rất hay."
Con đường trước khách sạn có hàng rào thấp, ngăn làn xe với vỉa hè. Hàng phượng vĩ ven đường theo bước chân họ.
Gần về khách sạn, rào chắn và phượng vĩ biến mất.
Phía sau có xe chạy qua, Hứa Tịch Ngôn khẽ kéo tay áo Văn Nhiễm, lặng lẽ kéo nàng vào trong: "Cẩn thận."
Lần này Văn Nhiễm nói "Cảm ơn" rồi rút tay ra.
Nàng đối xử với cô như những người bình thường, suốt dọc đường. Cuối cùng cô nhận ra nàng bài xích việc chạm vào cô, dù chỉ là tiếp xúc lịch sự.
Cô không biết mình cảm thấy dễ chịu hơn hay khó chịu hơn.
Hai người vào khách sạn, bước vào thang máy. Văn Nhiễm hỏi: "Cậu ở tầng mấy?"
"Tầng mười sáu."
Văn Nhiễm bấm "16", rồi bấm thêm "12."
Thang máy lên, con số đỏ nhảy liên tục. Không ai lên tiếng.
Đến khi cửa mở, Văn Nhiễm vừa nói "Tạm biệt" thì Hứa Tịch Ngôn đưa tay chặn cửa lại.
Động tác hơi vội, bàn tay trắng chạm vào cửa phát ra tiếng "bộp".
Văn Nhiễm quay lại nhìn cô.
Cô hỏi: "Cậu định đi tìm tai nghe giúp cô Chu?"
Văn Nhiễm gật đầu nhẹ.
"Vậy sau khi tìm được tai nghe, có muốn đi ăn đồ nướng không? Quán nãy cậu và cô Chu ăn đấy."
Văn Nhiễm lắc đầu: "Mình không đi đâu, vừa ăn no rồi. Cậu muốn thì mình chỉ địa chỉ, không xa lắm."
"Ở đó có nước ép dưa hấu."
"Hả?"
"Có thể quanh quán nướng còn có nước ép dưa hấu." Hứa Tịch Ngôn nói: "Giờ cậu tham gia mấy buổi tiệc, cũng bắt đầu uống rượu rồi."
Văn Nhiễm vẫn cười: "Vì có lúc phải bàn chuyện với khách, không uống không được."
Nàng đã cắt tóc mới, không còn mặc sơ mi xanh, cũng không còn uống nước ép dưa hấu giữa tiệc toàn người không quen hợp.
Mà tất cả những thay đổi đó thậm chí chẳng liên quan đến Hứa Tịch Ngôn.
Trong khoảnh khắc đó, Hứa Tịch Ngôn không nói rõ bản thân đang cảm thấy gì.
Cô vẫn chặn cửa thang máy, chưa buông.
Đến khi quá lâu, hệ thống phát ra tiếng "tít tít" nhắc nhở.
Văn Nhiễm hỏi nhẹ: "Còn gì nữa không?"
Cô rụt tay lại.
Văn Nhiễm không hỏi thêm, chỉ hơi gật đầu: "Vậy, tạm biệt."
******
Chu Bối Di lần này một mình đến hội nghị thường niên, điều kiện không đủ để mời trợ lý, Văn Nhiễm đi cùng giúp nhiều việc, nên giữ thẻ phòng.
Nàng quẹt thẻ mở cửa, vào phòng tìm tai nghe cho cô.
Tìm thấy rồi nhắn cho Chu Bối Di, sau đó trở về phòng mình.
Mở cửa sổ, không khí tràn hương xuân cuối ở Bắc Thành.
Văn Nhiễm đứng lặng, rồi ngồi xuống mép giường, gọi cho Đào Mạn Tư: "Chưa ngủ à?"
"Chưa." Đào Mạn Tư hỏi: "Cậu gặp cậu ấy rồi sao?"
"Ừ."
"Cảm giác thế nào?"
"Mình hình như thực sự đã ổn hơn rồi."
Nàng nói, một tay chống xuống giường, đầu ngón tay miết lên ga trắng.
Đào Mạn Tư nghe lời nói và hiểu hết.
Tại buổi tiệc, ai cũng nghĩ "sống sót" là nói về khó khăn studio.
Chỉ có Đào Mạn Tư biết sự thật.
Ai cũng hy vọng chia tay nhẹ nhàng, vung tay là bước ra khỏi hồi ức.
Nhưng thực tế không dễ dàng vậy.
Nửa năm trước, Văn Nhiễm trải qua quãng thời gian vô cùng khó khăn.
Một hôm trên đường, nàng đang đi thì vừa bước khỏi lề đường thì gãy chân.
Không nhúc nhích được, gọi bà Bách đến đón.
Vào viện phải phẫu thuật, bảo hiểm chỉ chi trả một phần, nàng không có nhiều tiền, vẫn phải nghiến răng trả.
Bác sĩ cũng không lý giải được, vì theo lời nàng kể, mắt cá chân trái không va chạm gì.
Ngày sau phẫu thuật, Văn Nhiễm nhớ lại hôm nàng "tỏ tình" với Hứa Tịch Ngôn. Khi đó nàng trèo tường vào trường, gặp cô, Hứa Tịch Ngôn kéo nàng lên, nàng mất thăng bằng, rót lực vào chân trái để tránh ngã vào cô.
Lúc đó chỉ thấy hơi đau.
Giống như thất tình, ban đầu nghĩ mình sẽ vượt qua, sau mới thấy cơn đau âm ỉ ấy không bùng phát ngay mà lan dần, đến một ngày không chống đỡ nổi.
Phẫu thuật xong, nàng không đủ tiền thuê nhà, đành về ở với cậu mợ.
Em họ tức tối vì không có phòng game riêng.
Văn Nhiễm nghe đủ lời chê bai từ cậu mợ. Có lẽ áp lực tinh thần khiến nàng bị viêm dạ dày, ăn gì cũng nôn, sụt sáu cân.
*
6 cân tương đương khoảng 3kg.
Vì tai nạn đó, kế hoạch thành lập studio kéo dài đến gần Tết. Hà Vu Già giúp đỡ, mấy đơn đầu đều do cô ấy giới thiệu.
Có chút tiền, nàng dọn khỏi nhà cậu.
Tình hình càng chật vật, nàng không nói với ai, sống bằng mì gói. Giai đoạn ấy là nghiến răng chịu đựng.
Bởi vậy mới có chuyện sau đó, gặp Chu Bối Di ở trung tâm thương mại, được cô mời ăn một tô mì.
Cho đến một hôm, nàng nhận được đơn hàng, mời Đào Mạn Tư đi ăn cơm trộn đá nóng.
Khi đi ngang bức tường lớn, thấy poster Hứa Tịch Ngôn treo cao.
Văn Nhiễm bỗng nói: "Mình muốn cắt tóc."
Đào Mạn Tư: "Gì cơ?"
Khi đó nàng đi chập chững, lao vào tiệm tóc ven đường, miêu tả rồi cắt phăng mái ngắn.
Ra ngoài, nàng bật khóc.
Đào Mạn Tư ngồi bên, nàng ôm mặt khóc không thành tiếng, chỉ có nước mắt rơi qua kẽ tay.
Đào Mạn Tư trông chừng xung quanh, ai dám nhìn, cô liền trừng mắt.
Nói là "kết thúc" với Hứa Tịch Ngôn hôm đó, nàng không khóc. Ngày phẫu thuật, nàng cũng không khóc. Ngày cuối cùng rời nhà cậu, nàng vẫn không khóc.
Chỉ đến bây giờ, nàng mới khóc một trận.
Rồi hai người vào quán ăn Hàn ven đường, ăn hết tô cơm trộn.
Nàng nói với Đào Mạn Tư: "Mình sẽ ổn thôi."
Vì vậy Tết năm ngoái, Văn Nhiễm quả thật bận "sống sót".
Không chỉ bận vì studio, Đào Mạn Tư nghĩ, đó là nàng bận sống sót khỏi tình cảm với Hứa Tịch Ngôn. Đó mới là điều nàng muốn nói khi nhắc tới "sống sót".
Cho đến lúc này, nàng có thể ngồi giữa đêm xuân gió mát, nói với Đào Mạn Tư: "Mình hình như đã ổn hơn rồi."
Không chết, rồi sẽ có một đêm xuân cây cỏ đâm chồi, sự tái sinh.
Gặp lại Hứa Tịch Ngôn thì sao chứ?
Hứa Tịch Ngôn là người sống sót sau chuyến thám hiểm Nam Cực xem hải cẩu, nhưng Văn Nhiễm thấy điều đó có gì to tát đâu. Điều đáng nể là nàng vẫn bị trói trong cuộc sống vụn vặt, ngay cả tư cách thám hiểm cũng không, vậy mà vẫn vùng vẫy, vẫn cố gắng, dốc sức để tiếp tục sống.
Với người bình thường, đó mới là điều đáng nể.
Vượt qua nửa năm như thế, nàng xứng đáng được bình thản, ung dung.