Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 77: Mãi mãi trong đêm
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là lần thứ hai Văn Nhiễm nhắc đến “mãi mãi”.
Cô cúi đầu đi thật nhanh tới thang máy, bấm mạnh nút lên tầng. Lên đến tầng hai mươi bảy, cô luống cuống mở cửa bước vào phòng, quay lại khóa trái cửa. Đặt hộp dụng cụ sang một bên, cô vồ mình lên giường rồi dùng gối trùm kín đầu.
Chiếc điện thoại đặt ở đầu giường “rè rè” rung lên. Cô vẫn trùm gối, chỉ đưa tay chới với ra. Khi thấy được điện thoại nằm gọn trong lòng bàn tay, cô dịch gối sang một bên, hé một mí mắt nhìn ra.
Tin nhắn của Hứa Tịch Ngôn hiện lên: [Cảm ơn.]
Văn Nhiễm quăng điện thoại sang bên cạnh.
Cảm ơn cái đầu của cậu ấy.
******
Ở bên kia, Hứa Tịch Ngôn nghỉ ngơi một lát trong phòng rồi lại quay vào phòng luyện tập.
Trần Hi mang cà phê tới cửa phòng, Hứa Tịch Ngôn bảo cô vào phòng luyện đàn ngay, lúc này Trần Hi vội vàng chạy tới: “Chị Ngôn Ngôn, không có chuyện gì xảy ra chứ?”
Hứa Tịch Ngôn khác với những ngôi sao khác, cũng không phải kiểu sống xa hoa, chỉ đơn giản cô có quãng thời gian dài đến mức không biết mình đang có bao nhiêu tiền, ra ngoài cũng chẳng mang theo một đồng. Nhưng cô thích bay khắp thế giới, còn những chuyện vụn vặt trong đời thì không muốn nhờ trợ lý lo.
Hơn nữa cô rất kiêu hãnh, chuyện bôi thuốc như vậy không cho Trần Hi phụ trách.
Cô ngồi trước cây dương cầm: “Có chuyện gì cơ chứ?”
“Nhưng…”
“Nhưng chị cứ như vừa gặp chuyện gì lớn.”
Hứa Tịch Ngôn ngẩng mắt nhìn cô.
Trần Hi vội xua tay: “Không có gì, không có gì.”
Văn Nhiễm tắm xong rồi không ngủ được, bước xuống giường xem sách nhạc lý. Đọc một lúc lại mất tập trung, cô mở khung trò chuyện với bà Bách trên WeChat, xem vài đoạn video F1 mà bà gửi.
Lâu lâu cô đi công tác ngắn ngày, không nỡ gửi F1 vào tiệm thú cưng, nên nhờ bà Bách qua nhà cho mèo ăn.
Lúc đó lại có tin nhắn đến.
Chu Bối Di: [Chị Nhiễm ngủ chưa ạ?]
Văn Nhiễm: [Chưa.]
Chu Bối Di: [Lần trước có một bản nhạc, sau khi xong việc hình như chị đem đi rồi.]
Văn Nhiễm: [Để chị tìm.]
Hai phút sau: [Tìm được rồi.]
Chu Bối Di: [Em lên lấy nhé.]
Văn Nhiễm: [Không cần, chị mang xuống cho.]
Phòng của nghệ sĩ và nhân viên ở các tầng khác nhau, Chu Bối Di ở tầng mười tám.
Văn Nhiễm thay đồ rồi vội vàng xuống dưới. Chu Bối Di đứng ngoài cửa, vẻ mặt hơi mệt mỏi.
Thấy Văn Nhiễm, cô mỉm cười.
Văn Nhiễm đưa bản nhạc, cũng không hỏi luyện đàn như thế nào, chỉ dặn cô nghỉ ngơi cho tốt.
Chu Bối Di gật đầu: “Em đi rồi mà nghe thấy chị Tịch Ngôn vẫn còn luyện ở phòng bên cạnh, thật giỏi, chẳng biết mệt là gì.”
Văn Nhiễm ngạc nhiên: “Cậu ấy quay trở lại phòng luyện rồi à?”
Chỉ còn hai ngày nữa là buổi biểu diễn, hầu hết nghệ sĩ đều tránh luyện quá độ để giữ sức.
Hứa Tịch Ngôn vẫn như vậy, phải chăng tay phải của cô đang càng lúc càng nặng hơn?
Văn Nhiễm về phòng mà không sao ngủ được.
Cô lại trèo xuống giường, một mình đi thẳng về phía phòng luyện đàn.
Đêm đã xuống, hoa phượng vĩ bên con đường góc nhỏ nở rực, không khí đã thoang thoảng chút hương của đầu hạ.
Cô đi một mạch tới phòng luyện, nơi khác đã trở về khách sạn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch, khiến nơi đây như mang bầu không khí trang nghiêm; lớp bụi trong phòng lúc ánh trăng soi xuống cũng bồng bềnh nhảy múa.
Văn Nhiễm đứng phía ngoài một lúc, đẩy cửa bước vào.
Đi xuyên hành lang dài mới nghe tiếng đàn xa xa yếu ớt.
Chỉ còn phòng của Hứa Tịch Ngôn có ánh đèn, từ sáng đến nửa đêm vẫn có người ngồi bên cây đàn.
Cô bước đến.
Cánh cửa cách âm được bọc đệm dày, cao ngất khiến người ta phải ngước nhìn. Văn Nhiễm đứng ngoài, ánh trăng xuyên qua ô cửa kính lạnh tanh, sắc nhọn, chiếu thẳng vào tim cô.
Cô cúi đầu, cách một cánh cửa, nghe tiếng Hứa Tịch Ngôn bên trong liên tục lặp đi lặp lại một đoạn giai điệu.
Người khác có thể không nghe ra điều gì.
Nhưng tai cô quá nhạy cảm để bỏ qua những chỗ sai lệch.
Có vài nốt như thể Hứa Tịch Ngôn không thể kiểm soát tay phải nữa, cứ để những nốt đó trôi qua.
Văn Nhiễm đứng trong lớp bụi xoay dưới ánh trăng, lòng đau như ai bóp nghẹt.
*
Câu này mình đã suy nghĩ rất nhiều để dịch sao cho thoát hết nghĩa, nhưng khó quá mấy ní. Từ gốc
尘埃
(phồn thể là
塵埃)
theo
tự điển là “bụi bặm”
, âm Hán Việt là “trần ai”. “Trần ai” được dùng khá nhiều trong thơ văn Việt Nam, có nghĩa ẩn dụ về cuộc sống vất vả gian truân mà con người phải trải qua. Trong khi bên Trung và cả từ điển Hán Nôm,
尘埃
gắn với hình ảnh cõi đời, sự vô thường
, sự tầm thường, nhỏ bé.
Hứa Tịch Ngôn là người kiêu ngạo đến mức nào chứ.
Lần trước bệnh viêm dây thần kinh tay phải tái phát, cô thậm chí không chịu chạm vào đàn, không muốn những âm thanh không hoàn hảo rơi ra từ ngón tay mình.
Lần này tình trạng còn nghiêm trọng hơn, thế mà cô vẫn ngồi luyện tập, một lần rồi lại một lần chịu đựng tra tấn, chỉ để loại bỏ những nốt chưa đạt khỏi giai điệu của mình.
Vì cô từng làm được điều đó, vừa đối mặt với bệnh tật, vừa đàn ra những giai điệu hoàn mỹ.
Cô không cho phép mình thất bại.
Hứa Tịch Ngôn chính là người như vậy.
Văn Nhiễm chẳng còn nghe thêm được nữa, quay người bỏ đi.
Suốt đêm ngủ không được, sáng hôm sau cô với hai quầng thâm dưới mắt đến nhà hàng buffet trong khách sạn ăn sáng.
Các nghệ sĩ khác cũng có mặt, đang tán gẫu vài chuyện lặt vặt với đội.
Ăn được nửa chừng, Hứa Tịch Ngôn cùng Trần Hi đi vào.
Cô không kiểu cách, Trần Hi đi lấy đồ ăn, còn cô thì tự rót cà phê.
Văn Nhiễm nhìn bóng lưng cô, đặt dao nĩa xuống, đứng dậy tiến lại.
Cô cũng không nói gì, chỉ cầm tách cà phê như thể định thêm một ly cho mình.
Quầy cà phê nhỏ hẹp, Hứa Tịch Ngôn đứng cạnh cô, mặc áo thun cổ chữ V đen đơn giản, phối với quần cargo, chân đi dép cói xỏ ngón hợp mốt—đẹp đến từng chi tiết.
Đeo kính râm, thoang thoảng mùi kem đánh răng.
Văn Nhiễm nghĩ:
Cậu luyện đến mấy giờ hôm qua? Ngủ được bao lâu?
Một tiếng? Hai tiếng?
Thấy cô đứng bên mình, Hứa Tịch Ngôn lịch sự tháo kính râm treo lên cổ áo, hỏi: “Cậu uống gì vậy?”
Nhà hàng có đủ loại cà phê, từ Colombia đến Charrier.
Từng giọt cà phê rơi vào tách trắng, Văn Nhiễm quay sang cô.
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười nhẹ, đắm mình trong ánh nắng ban mai, trông vẫn kiên cường, vẫn xinh đẹp, gương mặt quyến rũ đến mức không thấy chút quầng thâm phía mắt.
Cô chưa từng để ai thấy khuyết điểm, cũng chẳng bao giờ khoe sự yếu đuối.
Cả với Văn Nhiễm.
Cô hít một hơi sâu, quay lại tách cà phê mình, dựa tay lên thành quầy và đáp: “Colombia.”
Hứa Tịch Ngôn ngập ngừng, giọng hạ thấp: “Cậu giận à?”
Văn Nhiễm nhìn những giọt cà phê dâng đầy tách, một tay tì lên quầy: “Mình không giận.”
Thật ra cô đang giận.
Người cô bên ngoài trông bình tĩnh nhưng dễ nổi giận hơn mong đợi.
Cô muốn nói với Hứa Tịch Ngôn:
Sao cậu giả bộ giỏi quá vậy.
Cậu luôn nói mình giả, nhưng cậu còn giả tài hơn cả mình.
Cả ngày giả vờ không có chuyện gì, cậu nghĩ “ngầu” lắm sao?
Còn những đau khổ tuổi thơ, tại sao cậu chưa từng muốn nói ra sự thật cất trong lòng?
Văn Nhiễm nhận ra: nguyên nhân sâu xa khiến cô giận là vì cô đau lòng.
Nên cô giận, nhưng ngay cả giận cũng không bung ra được.
Nhớ đến đêm qua, cô đứng ngoài phòng luyện nghe những nốt nhạc vỡ vụn, càng không thể giận được.
Cô thở dài, nói: “Colombia không ngon lắm, cậu cứ uống Charrier đi.”
Rồi cầm cà phê và đi.
******
Văn Nhiễm không quay lại phòng luyện đàn ở cuối hành lang nữa.
Cô nhận ra mình không dám đến đó, không dám nghe những giai điệu khiến chính Hứa Tịch Ngôn cũng khó chịu.
Còn cô là người nghe tai còn chưa chịu nổi, vậy Hứa Tịch Ngôn đã chịu đựng bao nhiêu lần?
Cô chỉ mong hai ngày này trôi nhanh.
Dù Hứa Tịch Ngôn biểu diễn thế nào trên sân khấu, cô chỉ mong sự tra tấn này sớm kết thúc.
Cuối cùng, đêm biểu diễn Giải thưởng lớn cũng tới.
Văn Nhiễm giúp Chu Bối Di lên dây đàn lần cuối, rút kinh nghiệm lần trước của Mâu Tố Đình, lại kéo cô ra kiểm tra cẩn thận một lần nữa.
Cô nói: “Em chuẩn bị kỹ nhé, chị ra ngoài trước.”
Định đi ra chỗ khán giả ngồi, đúng lúc điện thoại rung.
Là Bách Huệ Trân gọi. Cô bắt máy, giọng bà hoảng hốt: “Nhiễm Nhiễm, nguy rồi! F1 bị ói!”
“Sao vậy?”
F1 từ lúc được Văn Nhiễm đem về, luôn khỏe mạnh. Ăn uống ngủ nghỉ bình thường, chỉ là không biết nhào lộn.
“Giờ sao đây? Ôi trời, con mau về đi, nhìn nó ói mà thấy tội!”
Văn Nhiễm nhìn đồng hồ: “Mẹ đợi chút, con về ngay.”
F1 thường do cô chăm, Bách Huệ Trân không rành việc ở bệnh viện thú y. Cô sợ tắc đường nên không dám bắt xe, vội lên tàu điện ngầm về nhà.
Bà Bách cuống cuồng với F1, sợ cô không rõ tình hình nên không dám dọn chỗ mèo ói.
Cô lấy túi đựng mèo, cho F1 vào. Bà Bách cũng mang túi theo: “Mẹ đi với con.”
Bệnh viện thú y gần nhà, đi bộ vừa tới, nhưng để tiết kiệm thời gian cô vẫn gọi xe.
Xuống xe, bác sĩ kiểm tra F1 rồi hỏi: “Lúc trước nó từng bị vấn đề tiêu hóa đúng không?”
“Đúng.”
“Cô mang hồ sơ bệnh án lần đó cho tôi xem. Dữ liệu ở máy không đủ chi tiết, cần các chỉ số cụ thể hơn.”
Văn Nhiễm bước ra góc phòng gọi cho Trần Hi.
Trần Hi đang giúp Hứa Tịch Ngôn chuẩn bị trước buổi diễn, bận đến mức tối mặt tối mũi. Thấy số Văn Nhiễm gọi tới, vẫn bắt máy: “Alo, Văn Nhiễm.”
Bận nên quên cả gọi “chị” cho đúng phép.
Cô hỏi: “Lúc trước cô bảo F1 mới về nhà thì bị vấn đề tiêu hóa phải không?”
“Đúng rồi, chị Ngôn Ngôn trông nó cả hai đêm liền.”
“Hồ sơ lần đó còn không?”
“Còn, ở nhà thuê của chị Ngôn Ngôn, sát vách nhà cô đó.” Trần Hi hỏi: “F1 sao rồi? Cần tôi qua không?”
Văn Nhiễm cân nhắc, bên Hứa Tịch Ngôn đang rất bận: “Cô nhờ người mang chìa khóa qua cho tôi được không? Nếu tiện thì tôi vào lấy hồ sơ luôn.”
“Được, được.” Trần Hi vội: “Tôi nhờ người mang qua ngay.”
Văn Nhiễm gật đầu: “Cô cứ làm việc tiếp, có gì tôi báo sau.”
Trần Hi đáp: “Được”, rồi dặn thêm: “Hồ sơ ở ngăn kéo thứ hai bên tay trái phòng ngủ.”
Cô cúp máy, để bà Bách ở lại bệnh viện trông F1, rồi vội về lấy hồ sơ.
Cầm chìa khóa Trần Hi nhờ mang, cô mở cửa. Cởi giày rồi không kịp tìm dép, lao vội vào phòng ngủ. Quá vội, lúc kéo ngăn kéo thứ hai ra, tay run, kéo luôn cả ngăn thứ ba đang khép hờ đổ sập xuống nền.
Đồ đạc rơi tung tóe khắp sàn.
Cô nhìn thấy một mảng xanh dương hiện ra đầy ấn tượng.
Đó là một đống bưu thiếp, từng tấm là biển cả.
Một tấm lật ngửa, nơi ô địa chỉ ghi tên và địa chỉ của cô, nhưng không có dấu bưu điện.
Là nét chữ Hứa Tịch Ngôn, vẫn mạnh mẽ phóng khoáng, từ khi còn cấp ba viết thư cho cô đến giờ chưa từng thay đổi.
Văn Nhiễm không kịp nhìn kỹ, gom vội những bưu thiếp vào túi, nhặt hồ sơ F1 rơi trên nền rồi chạy đi.
Đến bệnh viện thú y, cô đưa hồ sơ cho bác sĩ.
Bác sĩ đối chiếu với kết quả kiểm tra lần này của F1, kê đơn rồi bắt đầu truyền dịch.
Cô và bà Bách cuối cùng cũng thở phào. Bà Bách vỗ vai: “Buổi biểu diễn của Bối Di chắc sắp bắt đầu rồi nhỉ? Mẹ trông F1, con mau đi, không thì trễ mất.”
Văn Nhiễm lại vội chạy ra.
Chạy được vài bước lại dừng, quay nhìn bà Bách: “Mẹ, sao mẹ chưa bao giờ mời Bối Di về nhà ăn cơm vậy?”
Bà Bách đứng sững.
Cô đã chạy mất rồi.
Sợ kẹt xe nên cô không gọi xe, đi tàu điện ngầm thẳng tới khán phòng. Khán giả đã ngồi đầy, tiếng đàn vang lên từ các nghệ sĩ khác.
May mắn là Chu Bối Di và Hứa Tịch Ngôn được xếp ở phía sau, cô còn kịp.
Cô không có vé nên dùng thẻ nhân viên đi vào lối dành cho người làm.
Bước gấp, cô bất chợt thấy ai đứng dưới tán phượng vĩ.
Mỗi đội đang bận rộn, ai lại đứng đó?
Hóa ra là Hứa Tịch Ngôn.
Cô đã trang điểm xong nhưng chưa thay đồ, mặc chiếc váy suông dài đến mắt cá. Người khác mặc có lẽ như áo ngủ, nhưng khoác lên người cô lại tạo đường cong thanh mảnh, gió đêm thổi qua, tà váy xẻ lộ bắp chân trắng mịn.
Cô đứng dưới tán phượng, kẹp một điếu thuốc giữa ngón tay nhưng không hút, phấn hoa vương trên hàng mi dài.
Văn Nhiễm hít thật sâu rồi bước lại: “Tại sao đứng ở đây?”
“Chưa tới lượt, thả lỏng một chút.” Hứa Tịch Ngôn mỉm cười: “Cậu sao lại đi từ ngoài vào?”
F1 không có gì nghiêm trọng, Văn Nhiễm không muốn nói ra để cô phân tâm, đáp: “Mẹ mình tìm mình có chút việc.”
Hứa Tịch Ngôn hơi gật: “Vào thôi, chắc tới lượt tụi mình rồi.”
Văn Nhiễm cũng gật theo, hai người đi vào hội trường.
Hứa Tịch Ngôn đi sau, giọng trầm vang lên:
“Văn Nhiễm.”
“Cậu sẽ nghe mình chơi dương cầm chứ?”
Giọng cô làm Văn Nhiễm nhớ tới hình ảnh lúc nãy: đứng dưới tán phượng, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, ngẩng mặt lên, không rõ nhìn hoa phượng hay trăng khuyết, ánh sáng bạc phủ lên người cô.
Văn Nhiễm mím môi, quay đầu: “Hứa Tịch Ngôn.”
Hứa Tịch Ngôn nhìn sang.
Văn Nhiễm: “Dù thế nào, mình cũng luôn nghe cậu chơi dương cầm.”
Đó là lần thứ hai Hứa Tịch Ngôn nghe cô nói tới “mãi mãi”.
Cách Văn Nhiễm nói nhẹ nhàng, bình yên khiến người ta tưởng tượng đến một đại dương xanh thẳm; chìm đắm trong đó, chẳng cần nghĩ “mãi mãi” là gì, chỉ cần bơi xa hơn, sâu hơn, cho đến khi biển thành bờ cát, hàng ngàn năm trôi qua.
Đến lần vung tay tiếp theo, ngẩng lên mới biết mình đã bơi đến cuối đại dương.
Đó chính là “mãi mãi”.
Hứa Tịch Ngôn chớp mi nhẹ, nhận ra cô hiểu những gì cô muốn nói.
Văn Nhiễm muốn nói với cô rằng—
Dù vết thương chồng chất, dù cả thế giới không còn ai mến mộ tiếng đàn của cô.
Cô vẫn sẽ ở đây.
Tĩnh lặng, bình yên, lắng nghe Hứa Tịch Ngôn chơi dương cầm.
******
Nhân lúc các nghệ sĩ khác vừa biểu diễn xong, Văn Nhiễm cúi thấp người lén trở lại ghế ngồi.
Cô đến đúng lúc, còn một người là tới lượt Chu Bối Di.
Chu Bối Di mặc lễ phục trắng ánh trăng như những bông tuyết buồn từng rơi khắp nước Nga rộng lớn.
Cô ngồi xuống, giơ tay lên.
Có người từng gợi ý rằng vì cô và Hứa Tịch Ngôn cùng trình bày 《Sonata Pathétique》, Hứa Tịch Ngôn thường chơi theo phong cách khí thế, nên tốt hơn là cô chọn chiến thuật tinh tế để nổi bật.
Chu Bối Di từ chối.
Cô đối diện trực diện với Hứa Tịch Ngôn, không thay đổi phong cách.
Cô mang theo tất cả trải nghiệm trong hai mươi bốn năm đời mình, diễn giải những đêm mất ngủ, những khoảnh khắc cười trong nước mắt.
Bản nhạc kết thúc, cô ngồi lại trên ghế đàn, mắt nhắm, ánh đèn chiếu lên mí mắt mềm mại.
Cô nghĩ chẳng còn gì phải tiếc nuối nữa.
Cúi chào khán giả, ánh mắt dễ dàng bắt gặp chỗ Văn Nhiễm, đang chăm chú vỗ tay.
Cô cúi thật sâu, rời sân khấu.
Đến lượt Hứa Tịch Ngôn.
Trước khi cô lên sân khấu, đúng giờ nghỉ lúc khán giả sau lật chương trình: “Cuối cùng cũng tới Hứa Tịch Ngôn rồi.”
“Cô ấy đánh《Sonata Pathétique》ở Paris được truyền thông tặng quá trời lời khen, lại không phát hành CD chính thức, chẳng biết cô ấy chơi thế nào.”
“Nếu có thể tưởng tượng ra, thì đã không phải là Hứa Tịch Ngôn nữa.”
Văn Nhiễm ngồi hàng ghế đầu, lưng thẳng tắp.
Còn hai phút nghỉ, khán giả chủ động quay lại chỗ, im lặng.
Đây là lần đầu trong cả khán phòng không còn tiếng nhạc hay người nói, như xuất hiện một khoảng chân không.
Trong đầu cô nghĩ, đó chính là Hứa Tịch Ngôn.
Đó là ý nghĩa tồn tại của cô.
Đèn chiếu xuống tạo thành chùm sáng hình elip trên sân khấu, bao lấy cây dương cầm Chanel lấp lánh cùng ghế đàn trống, tạo cảm giác thiêng liêng.
Đến giờ biểu diễn, khán phòng càng yên tĩnh hơn.
Chùm sáng im lặng.
Cây đàn im lặng.
Cô nghe ai đó phía sau thì thầm: “Sao Hứa Tịch Ngôn còn chưa ra?”
“Không có chuyện gì chứ?”
Sân khấu dưới ánh đèn như thánh địa im lặng, đang chờ vị thần mà mọi người mong đợi.
Cho đến khi tiếng bước chân vang lên nhẹ.
Có người chạm khuỷu người bên cạnh: “Tới rồi, tới rồi.”
Thực ra Hứa Tịch Ngôn không đến trễ, chỉ vì mọi người mong đợi quá nhiều nên thời gian như chậm lại.
Trước mắt khán giả là vạt váy đầu tiên, bắp chân trắng ló ra khi cô nhấc nhẹ.
Như đốm lửa nhỏ ngay lập tức thiêu đốt võng mạc người xem.
Cô bước lên sân khấu với dáng đi quen: thản nhiên, ung dung, đầu hơi ngẩng cao như thiên nga kiêu bạc.
Dẫu khi cúi chào trước sân khấu, vẫn nghiêm túc.
Cô duỗi thẳng lưng, ánh mắt chậm rãi quét khán phòng.
Văn Nhiễm thỉnh thoảng nghĩ, có lẽ Hứa Tịch Ngôn đang dùng cách đó để cảm ơn từng khán giả, không thành tiếng nhưng trang trọng, cảm ơn mọi người đã dùng đôi tai để cùng cô hoàn thành đêm nay.
Đó chính là sức hấp dẫn của dương cầm.
Không phải điêu khắc, không phải hội họa, nó còn là sự tồn tại thoáng qua rồi tan biến.
Người nghệ sĩ và khán giả chỉ có duyên gặp một lần.
Văn Nhiễm nghe cả khán phòng “ồ” khẽ phía sau.
Lễ phục nhung hôm nay có kiểu dáng đặc biệt, so với đỏ đậm thường thấy, hôm nay màu sáng hơn một bậc, như ngọn lửa rực bừng trên người cô.
Một bên tay không, bên kia tay dài ôm cánh tay mảnh khảnh, kéo lên tận cổ tay.
Hứa Tịch Ngôn đứng trên sân khấu, không cười.
Điều ấy khiến cô vừa xinh đẹp vừa nghiêm trang.
Văn Nhiễm ngồi dưới sáng đèn như ánh trăng hôm nào khi cô đứng ngoài phòng luyện, mảnh mỏng mà dày đặc, chiếu thẳng vào tim cô khiến nhói đau.
Chỉ mình cô biết, dưới lớp tay dài chưa từng mặc, là nỗi đau cùng thương tích ấy.
Hứa Tịch Ngôn vẫn bình thản, cô vuốt nhẹ tà váy rồi ngồi xuống.
Ánh mắt cô rơi lên cây dương cầm, như chào người bạn tâm giao lâu năm, lại như tôn trọng đối thủ từng chạm trán nhiều.
Rồi cô giơ cao tay, động tác quen thuộc từng xuất hiện trên poster.
Văn Nhiễm cúi đầu, ấn vào khóe mắt.
Ngón tay chạm chút ấm nóng.
Tại sao cô chưa đánh đàn đã khóc?
Tại sao cô phải chịu tra tấn như thế?
Tự mình chống chọi, tự mình chiến đấu với cây đàn.
Rồi, “Ting—”
Nốt đầu vang lên.
Giai điệu như nước chảy, tuôn ra từ đầu ngón quý nhất thế gian. Văn Nhiễm nhắm mắt nghe, từng nốt nhạc dồn về tai tạo trận va chạm mãnh liệt.
Khúc sonata như một mâu thuẫn.
Là sự phản kháng trong hỗn loạn. Là ngọn lửa giữa trận mưa bão. Là tiếng thét của người trầm tư. Là chủ nghĩa anh hùng giữa cuộc đời mỏi mệt.
Tất cả khán giả trong hội trường giữa đầu hạ đều bị trận mưa bão do Hứa Tịch Ngôn gọi qua tám mươi tám phím đen trắng làm ướt đẫm cơ thể.
Văn hóa có thể có biên giới, cảm xúc thì không.
Đây là cảm thông của Beethoven trước biến động văn hóa và áp lực châu Âu thế kỷ XVIII, nhưng qua Hứa Tịch Ngôn, nó trở thành câu chuyện của mọi người.
Tiếng đàn của cô hoàn hảo như viên pha lê trong suốt vừa khai quật từ lòng đất.
Chỉ có Văn Nhiễm biết, cô nâng viên pha lê lên thật cao, rồi tự tay đập vỡ, ngón tay nhuốm máu, gạt sạch tạp chất rồi ghép từng mảnh cho hoàn chỉnh.
Cho đến khi nốt cuối cùng rơi xuống.
Khán phòng im như lúc còn mong đợi cô bước ra.
Không ai vỗ tay, mọi người ngồi ngây ra, thậm chí không nghe rõ hơi thở.
Có người từng nói bản 《Sonata Pathétique》 của cô là định nghĩa lại vẻ đẹp và nỗi bi thương.
Nhưng chỉ khi ngồi giữa trận “mưa bão” ấy mới hiểu câu nói đó.
Lồng ngực cô hơi phập phồng, ngồi lâu hơn nửa phút rồi đứng, tiến ra mép sân khấu, quét mắt khán phòng.
Rồi cô cúi thật sâu.
Tiếng vỗ tay không sấm vang, lúc đầu lác đác rồi lan dần, cuối cùng vẫn không thành tiếng sấm.
Mọi người bị chấn động quá nặng, chưa kịp tỉnh lại, đôi tay cũng chẳng nghe được chỉ huy.
Hứa Tịch Ngôn đứng thẳng, nhìn thấy Văn Nhiễm, khóe môi nở nụ cười rồi lui xuống sân khấu.
Cả đêm Giải thưởng lớn diễn ra suôn sẻ.
Văn Nhiễm nhận ra mình hoàn toàn hiểu vì sao cô phải chịu tra tấn—
Bởi vì cây dương cầm vẫn ở đó.
Bởi vì Hứa Tịch Ngôn vẫn chưa chết.
Thế nên cô vốn định là người sẽ chơi dương cầm.
******
Tất cả nghệ sĩ ra chào khán giả lần cuối, Văn Nhiễm trước đó vào phòng nghỉ của Chu Bối Di chờ nhận xét lần lên dây đàn vừa rồi.
Trong phòng trống, cô đặt túi lên đùi, cơ hội cuối để lấy bưu thiếp trong đó ra xem.
Những tấm bưu thiếp từ ngăn kéo của Hứa Tịch Ngôn, mỗi tấm là biển cả trên khắp thế giới.
Xanh biếc. Xanh thẳm. Xanh sâu. Xanh đen.
Có nửa năm cô không làm việc trong nước, xong việc ở nước ngoài là đi du lịch khắp nơi. Thỉnh thoảng người hâm mộ đăng ảnh lén cô lên Weibo.
Cô lướt sóng ở Puerto Escondido. Cô đi cáp treo tại Cape Town. Cô dạo khu hàng thủ công tường vàng ở Nice. Cô ngắm cây dừa khổng lồ ở rừng nguyên sinh Seychelles.
Văn Nhiễm lần lượt xem từng tấm bưu thiếp, có đầy đủ tọa độ, mới nhận ra điểm chung những nơi cô đi qua—
Tất cả đều có một bãi biển yên bình, đẹp đẽ.
Mỗi tấm đều ghi địa chỉ của cô, nhưng không dấu bưu điện. Hứa Tịch Ngôn chưa từng gửi, cô mang về, nhét dưới đáy ngăn kéo, rồi đứng trước mặt Văn Nhiễm dịu dàng nói:
“Văn Nhiễm, đã lâu rồi.”